Phát thanh xúc cảm của bạn !

Thơ Radio: Tháng Sáu này muốn về làm đứa trẻ

2018-06-01 17:37

Tác giả: Ziken, Lê Thị Thúy Nhân, Vũ Nino Giọng đọc: Titi, Việt Nho

Mùng 01 tháng 06 là tết thiếu nhi! Cứ mỗi lần tháng Sáu trở về, trong ta bỗng ngân vang lời nhắc ấy. Nếu còn là thiếu nhi, hẳn ngày đó sẽ là một ngày vô cùng hạnh phúc, khi nhận được những món đồ chơi, những yêu thương từ người lớn. Nhưng nếu không còn là thiếu nhi thì… cũng chẳng sao! Bởi trong người lớn nào cũng có một đứa trẻ. Bạn có nhớ những món quà của tuổi thơ? Những bức tranh vụng về của ngày bé, bạn có còn giữ lại? Niềm vui giản đơn của một đứa trẻ, đã bao lâu rồi ta chưa có lại? 

Thơ Radio: Tháng Sáu này muốn về làm đứa trẻ!

Ngày hôm nay, bỏ hết những muộn phiền, gác lại những deadline, trốn khỏi những khối bê tông cục mịch, hãy cùng Thơ radio trở về cánh đồng đầy nắng và gió của ngày ấy, trở về con sông mát lành, ngả dài trên rơm rạ đếm những vì sao. Thúy Nhân đã nói thay chúng ta ước mơ ấy trong một bài thơ của mình.

Tháng Sáu – ước mơ trở lại tuổi thơ (Thúy Nhân)
Tháng Sáu này muốn về làm đứa trẻ
Để được tặng quà, để được yêu thương
Mình có làm sai thì chắc cũng bình thường
Được khóc khi buồn và cười khi vui vẻ.

Tháng Sáu này muốn về làm đứa trẻ
Tập vẽ, tô màu tùy ý chẳng lo âu
Ngủ thật ngon, trọn giấc chẳng muộn sầu
Chẳng bận nghĩ về ngày mai sắp sửa.

Tháng Sáu này chẳng trẻ con được nữa
Bởi chuyện đời mọi lúc chẳng bình an
Cười hôm nay ngày mai lại lệ tràn
Sông có khúc thì đời người lắm lúc.

Tháng Sáu này muốn được về với mẹ
Ở trong căn nhà mình đã được sinh ra
Ở ngoài kia mấy nơi gọi là nhà
Mà bình yên như vậy được!

Tháng Sáu này nếu được quyền ao ước
Chỉ muốn bình thường sống mãi với tuổi thơ
Chưa từng khổ đau, chưa từng biết đợi chờ...

Thơ Radio: Tháng Sáu này muốn về làm đứa trẻ!

Tuổi thơ ấy có thể không giàu có, nhiều vất vả, nhưng cũng thật bình yên và không thiếu niềm vui. Nào là trèo cây hái quả, chơi đồ hàng, nào là trốn ngủ trưa đi tắm sông, chơi trận giả… Đó là những điều mà ta sẽ không thể có trở lại và mãi còn trong ta. Hãy cùng Nguyên Tiên về với những năm tháng ấy trong bài thơ “Tuổi thơ ơi, sao mà thương quá đỗi!”

Tuổi thơ ơi, sao mà thương quá đỗi! (Nguyên Tiên)

Tuổi thơ ơi, sao mà thương quá đỗi!
Nhớ những ngày lặn lội bắt ốc, cua
Những trưa nắng leo trèo hái quả chua
Rồi đem về giả người mua, kẻ bán.

Tuổi thơ ơi, vẫn còn nguyên bóng dáng
Ngoại tôi gầy vẫn cố gắng sớm hôm
Dậy thổi cơm nấu món ngon tôi thích
Tần tảo cả đời nhưng ít ngày vui.

Tuổi thơ ơi, thổn thức mãi không nguôi
Cùng lũ trẻ bày trò vui khắp xóm
Cò chẹp, bắn bi, bắt trốn, nhảy dây
Rồi lại lấy cây, lá dừa xây nhà cửa.

Tuổi thơ ơi, còn nhiều hơn thế nữa
Cả một khoảng trời ký ức mãi bên tôi
Dẫu mai này có phải bước xa xôi
Vẫn vẹn nguyên không vơi niềm nhung nhớ.

Tuổi thơ ơi, còn trong tôi nức nở
Nghe mơ màng giận dỗi ở trong tim
Một sớm mai bừng tỉnh giấc đi tìm
Ngày xưa ấy đã chìm vào quá khứ.



Thơ Radio: Tháng Sáu này muốn về làm đứa trẻ!

Trong quá khứ ấy, trong tuổi thơ ấy, còn là bóng dáng mẹ cha vất vả vì ta những tháng năm ta trẻ dại. Vậy mà lòng con nào hiểu hết, cứ mải chơi, cứ nghịch ngợm, để phiền lòng mẹ cha… Có một câu chuyện về cậu bé hay bị mẹ đánh đòn. Mọi lần bị mẹ dùng roi phạt, cậu đều không khóc. Cho đến một ngày, bỗng dưng cậu khóc òa. Chỉ vì cậu thấy sức khỏe mẹ đã yếu đi, vết roi không còn đau như trước nữa. Chỉ khi làm cha mẹ, ta mới hiểu thấu nỗi lòng mẹ cha. Diệp Trúc đã nương theo lời ru vọng lại, tìm về với những ngày thơ ấu

Tìm về tuổi thơ (Diệp Trúc)

Góp lại bên trời chút nắng của ngày xa
Soi nỗi nhớ in hằn trên dáng mẹ
Là cánh đồng quê trong xanh lá mạ
Là giọt mồ hôi cha khó nhọc trưa hè

Tuổi thơ con là những buổi chiều quê
Ngày rét tái tê chơi trò trận giả
Câu hát ngân lên chợt thơm nồng hương rạ
Đường em qua bờ cỏ nghịch ghim đầy

Tuổi thơ con bao tháng ngày góp nhặt
Là nhành tre con bướm trắng giật mình
Là tóc bím khẽ nheo cười mắt biếc
Là cánh xoan rơi nhuộm tím gót chân người

Tuổi thơ ùa về trong tiếng mẹ à ơi
Trong hương bưởi xa vời, trong heo may vừa chớm
Trong nếp lúa thơm đong đầy hoài niệm
Vọng lại lời ru con vội vã đi tìm!


Thơ Radio: Tháng Sáu này muốn về làm đứa trẻ!

Tuổi thơ như dòng sữa ngọt lành, nuôi lớn tâm hồn ta. Tuổi thơ là con sông quê nhà, ta ngụp lặn giữa ngày hè nắng cháy. Tuổi thơ êm đềm như tiếng ru, như ngọn gió thoảng giấc trưa. Tuổi thơ rộn rã như tiếng cười trong đám trận giả, trốn tìm… Ziken, một tác giả thơ với nhiều suy tưởng mới lạ, đã rủ chúng ta cùng “làm chuyến phượt về miền hạnh phúc” trong bài thơ Tôi khát tuổi thơ tôi. Chẳng cần hành lý gì nhiều đâu, chỉ cần bạn đã sẵn sàng để nhớ lại, tất cả những điều mà chúng ta đã vô tình quên đi khi trở thành người lớn!

Tôi khát tuổi thơ tôi (Ziken) 

Hay là giờ mình rủ nhau chơi ô ăn quan
Hay là giờ mình rủ nhau chơi nu na nu nống
Hay là giờ mình hẹn nhau cùng đi vào giấc mộng
Để kiếm tìm hồi ức xa xôi?

Những lúc thế này tôi khát tuổi thơ tôi
Thèm uống thật no, thật say cho thỏa thích
Mặc kệ thời gian vội vàng chuyển dịch
Nỗi nhớ vẫn cứ thế lớn lên

Tuổi thơ tôi để dành là những hồi ức không tên
Có ngọn nến thắp lên trong đêm rằm trăng sáng
Có cánh đồng, biển xanh
Có con gà mái tơ thản nhiên bới sạn
Có cả cuộc đời của cô bạn láng giềng

Tuổi thơ tôi là chuỗi ngày bình yên
Sống điềm nhiên bên vòng tay cha mẹ
Thế giới xô bồ bỗng trở nên nhỏ bé
Trong đáy mắt khẽ cười

Hay là giờ mình rủ hết mọi người
Làm một chuyến phượt về miền hạnh phúc
Nơi tuổi thơ ngày ngày thúc giục
Hãy trở về!


Thơ Radio: Tháng Sáu này muốn về làm đứa trẻ!

Bạn thân mến, bạn vừa trở về tuổi thơ cùng với Thơ Radio: Tháng Sáu này muốn về làm đứa trẻ. Để kết thúc chương trình, blogradio xin gửi tặng bạn một ca khúc rất hay của nhóm nhạc Quái Vật Tí Hon – bài hát Ngày hôm qua.


Ngày hôm qua

Nhóm Quái Vật Tí Hon

Miên man điệu hát
Tan trong hạt nắng dịu dàng
Một ngày tôi mơ trở về thơ ngây
Tôi mơ

Cho tôi được thấy
Cho tôi được ngắm nhìn lại điều ngọt ngào hôm qua
Điều ngọt ngào hôm qua
Cho tôi

Giờ ngồi lại đây sao quá nhọc nhằn
Thân lấm bụi trần
Tôi khóc một mình trong gương
Đường về tự do lê bước tù đày

Nơi khu vườn ấy
Cho tôi được ngắm nhìn lại điều ngọt ngào hôm qua
Điều ngọt ngào hôm qua
Cho tôi

Khi ta thơ bé
Ta mơ về những điều điều điều kì diệu hôm nay
Điều kì diệu hôm nay
Ta mơ

Giờ ngồi lại đây sao quá nhọc nhằn
Thân lấm bụi trần
Tôi khóc một mình trong gương
Đường về tự do lê bước tù đày

Ước như ngày xưa tung tăng cùng cánh diều
Ước như ngày xưa vô tư mộng mơ
Tuổi thơ dần trôi khi ta bạc mái đầu
Cho tôi được thấy
Cho tôi được ngắm nhìn lại điều ngọt ngào hôm qua


Giọng đọc: Titi, Việt Nho
Sản xuất: Tuấn Anh
Minh họa: Tuấn Anh
Photo: Đỗ Hùng

Ziken

"Đêm. Thành phố lên đèn. Sài Gòn khóc ròng giữa những cơn mưa dầm dề ủ dột. Tuổi trẻ của tôi là những tháng ngày bồng bột. Khóc cũng nhọc nhằn, mà cười cũng khó khăn"

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Đời người, tuyệt đối đừng cúi đầu trước 4 điều sau

Đời người, tuyệt đối đừng cúi đầu trước 4 điều sau

Ngày hôm qua đã trở thành dĩ vãng, ngày mai cũng chẳng thể biết trước điều chi. Mỗi ngày chẳng thể đều là một ngày vui, thuận lòng như ý, nhưng mỗi ngày chúng ta đều phải có một tâm trạng thật tốt.

Nếu một ngày cảm thấy mệt mỏi, cho con về nhà với mẹ nhé!

Nếu một ngày cảm thấy mệt mỏi, cho con về nhà với mẹ nhé!

Mẹ biết không? Hà Nội đông vui và tấp nập thật đấy, nhưng những khi thành phố lên đèn, khi mọi người đã trở về với tổ ấm của mình sau một ngày dài lăn lộn với công việc, đứng một mình trên cầu Long Biên, con thấy chạnh lòng và lạc lõng biết nhường nào.

Blog Radio 622: Tình yêu năm 17 tuổi như gió cuốn mây trôi

Blog Radio 622: Tình yêu năm 17 tuổi như gió cuốn mây trôi

Năm mười bảy, mọi cô gái đều muốn mình sẽ là duy nhất trong mắt người đó. Có những khoảng cách, dù nhỏ đến mấy, chẳng hạn là khoảng cách giữa hai bàn tay nhưng mãi mãi họ vẫn không thể chạm đến được.

Trưởng thành là khi đừng bao giờ gục ngã giữa cuộc đời

Trưởng thành là khi đừng bao giờ gục ngã giữa cuộc đời

Ai sinh ra cũng có những trách nhiệm của riêng mình, đâu chỉ riêng bạn, đâu chỉ riêng tôi. Hãy nhớ, đừng bao giờ để bản thân gục ngã, giữa cuộc đời!

Replay Blog Radio: Xin em đừng lạc bước!

Replay Blog Radio: Xin em đừng lạc bước!

Em đa cảm, mà những người đa cảm sẽ dễ bó buộc mình vào những suy nghĩ vẩn vơ, rồi em sẽ khổ. Khổ rất nhiều. Điều tôi mong muốn, là em sống hạnh phúc mỗi ngày. Là mỗi ngày trôi qua, em lại thấy cuộc đời này thật đáng sống.

Ngày mình buồn nhất là ngày trời đổ mưa

Ngày mình buồn nhất là ngày trời đổ mưa

Tôi cảm nhận mình yếu đuối lạ thường và vô cùng nhỏ bé. Cho dù mạnh mẽ kiên cường thế nào thì trong tôi vẫn có một trái tim yếu đuối của một người phụ nữ, và khi mưa xuống mọi thứ xung quanh nhạt nhòa u tối, cũng là lúc trái tim tôi thổn thức, bơ vơ.

Sulli tuổi 25: Khi đóa hoa lê trong tuyết xinh đẹp lặng lẽ rời cành

Sulli tuổi 25: Khi đóa hoa lê trong tuyết xinh đẹp lặng lẽ rời cành

Nhiều người bật khóc vì sự ra đi của Sulli, không hẳn chỉ vì tiếc thương cho đóa hoa chóng tàn, mà còn vì, họ bắt gặp chính mình trong cô gái ấy.

Có nỗi buồn nào bằng cô đơn trong chính cuộc tình

Có nỗi buồn nào bằng cô đơn trong chính cuộc tình

Có quá nhiều lý do khiến tình yêu của đôi lứa nguội lạnh. Nhưng đau lòng nhất có thể chính là sự cô đơn của người con gái trong chính mối quan hệ yêu đương của họ. Họ hiểu rằng dù có bỏ công sức cố gắng đến đâu, chờ đợi đến đêu đi chăng nữa thì cũng chẳng có ý nghĩa gì đối với một người chẳng hề chịu vì họ mà thay đổi.

Vì sao người hiền lành vẫn gặp đau khổ?

Vì sao người hiền lành vẫn gặp đau khổ?

Vì sao người hiền lành vẫn gặp đau khổ, còn kẻ gian ác vẫn ăn sung mặc sướng? Câu hỏi này chắc nhiều bạn vẫn băn khoăn. Hãy lắng nghe lời Phật dạy về cuộc sống để hiểu hơn về nhân tình thế thái.

Khi hối hận thì đã muộn màng

Khi hối hận thì đã muộn màng

Giá như được trở lại ngày ấy tôi sẽ không nghe theo lý trí, mà nghe theo con tim mình, tôi sẽ nghe lời anh để con tôi được khỏe mạnh, chạy nhảy tung tăng như những đứa trẻ khác. Ngoài kia từng cơn gió lạnh tràn về như thấu hiểu tâm can, chúng nô đùa trên những tán lá như có bao điều muốn nói. Và tôi ước chỉ một lần ước thôi!

back to top