Phát thanh xúc cảm của bạn !

Bạn thân cũ đôi khi còn khiến ta đau lòng hơn người yêu cũ

2018-05-25 09:16

Tác giả: Giọng đọc: Việt Nho

blogradio.vn - Nghe ba từ “người yêu cũ” với cảm giác buồn vậy còn “bạn thân cũ” thì sao? Đau lòng – đây chính là cảm giác của tôi. Chúng ta đã từng rất thân từng rất hiểu nhau nhưng tất cả chỉ là chuyện cũ, là quá khứ. Mà những gì đã là quá khứ rất khó để quay lại, bạn thân cũng vậy.


***

Bạn đã bao giờ nghe đến ba từ “bạn thân cũ”? Người ta bảo, đã là bạn thì suốt đời là bạn, có phải yêu nhau đâu mà chia tay, không chia tay thì sao gọi là “bạn thân cũ”. Ấy vậy mà có những tình bạn vốn đã từng rất thân thiết, nay lại trở nên xa cách đến như vậy. Người ta gọi nhau bằng ba từ “bạn thân cũ”, thấy đắng chát trong lòng. Không có lời chia tay nào cho một tình bạn, nhưng khi chúng ta không còn muốn chia sẻ với nhau nữa, đó chính là chia tay. Trong chương trình của tuần này, mời bạn lắng nghe bài viết được gửi đến từ tác giả Sunset.

Bạn thân - Chỉ nghe thôi cũng thấy nó đáng trân trọng biết bao nhiêu. Ai trong số chúng ta cũng đều có bạn bè, thậm chí rất nhiều nhưng để tìm được một người tri kỷ, một người luôn ở bên cạnh quan tâm lo lắng, hiểu nhau lại rất khó. Nếu bạn có một người bạn thân hãy trân trọng người đó nhé. Đừng để mất đi mới thấy họ từng quan trọng đến nhường nào với ta.

Bạn thân cũ – Nghe ba từ “người yêu cũ” với cảm giác buồn vậy còn “bạn thân cũ” thì sao? Đau lòng – đây chính là cảm giác của tôi. Chúng ta đã từng rất thân từng rất hiểu nhau nhưng tất cả chỉ là chuyện cũ, là quá khứ. Mà những gì đã là quá khứ rất khó để quay lại, bạn thân cũng vậy. Giữa tôi và cậu kỉ niệm nhiều như thế. Chúng ta từng sinh nhật cùng nhau, cùng nhau nhận lời chúc từ bạn bè, cùng nhau đi học, cùng nhau ăn những món ăn vặt, từng cùng nhau trốn học đi chơi hội, cùng nhau trèo lên cây xoài xanh một nhà nào đó để hái trộm... Ngày thi đại học cậu nói với tôi: “Cố lên, nếu trượt quay về cậu sẽ nuôi tôi”.

Nhưng khoảng cách thật đáng sợ, nó có thể khiến những người từng thân thuộc nhất trở nên xa cách, khiến những người từng thân thuộc trở nên xa lạ. Nó cũng khiến tôi và cậu dần xa nhau.

Chúng ta đã bao lâu không gặp nhau? Ừ, rất lâu. Có thể là mấy tháng, có thể là một năm. Trong một bữa tiệc nào đó tôi không nhớ rõ, tôi thấy bên cạnh cậu có cô bạn mới. Cậu có thể tự nhiên khoác vai nói chuyện với cô ấy, còn với tôi cậu chỉ nở nụ cười chào hỏi khách sáo. Đau lòng lắm, chúng ta từ khi nào trở nên xa cách đến vậy?

- Chúng ta có quen nhau không?

- Quen.

- Bao lâu rồi chúng ta không gặp nhau?

- Không nhớ nữa.

Cậu mở nắp chai nước và đưa cho tôi:

- Uống hết nó đi, chúng ta làm quen lại từ đầu.

Tôi không uống lon bia đó, tôi chỉ nhìn cậu cười cười:

- Với tôi chúng ta vẫn luôn là bạn.

- Tôi cũng từng nghĩ thế, nghĩ chúng ta sẽ mãi là bạn. Nhưng đã bao lâu chúng ta không nói chuyện với nhau, không gặp nhau, không cùng nhau làm những chuyện điên rồ như trước. Với tôi bây giờ cậu xa lạ lắm. Tôi có lẽ cũng chỉ là một trong số những người bạn của cậu thôi.

Tôi tự hỏi điều gì khiến chúng ta trở nên như vậy, cứ luôn nghĩ rằng thứ gì của mình vẫn luôn là của mình – bạn thân cũng vậy. Nhưng giờ phút này tôi cảm thấy mình sai rồi. Có lẽ tôi thực sự đã lâu lắm không hỏi thăm cậu, lâu lắm không cùng nhau nói chuyện, lâu lắm không nghe cậu tâm sự, lâu lắm không ngồi một chỗ cùng cậu. Tôi chỉ lo xây dựng những mối quan hệ mới với người bạn mới mà bỏ rơi người cùng tôi trải qua tuổi nổi loạn.

Những gì qua đi đều khó để quay lại, quan hệ giữa chúng ta cũng thế. Khi mất đi tôi mới thấy nó quan trọng.

Tôi đã có những mối quan hệ mới, cậu cũng vậy. Không có cậu tôi vẫn sống tốt chỉ đôi lúc cảm thấy trống vắng. Không có cậu tôi vẫn vui vẻ, chỉ là đôi khi ngồi một mình nhớ lại kỉ niệm giữa chúng ta tôi lại cười buồn.Nhìn hình ảnh cậu thân mất với những người bạn mới cảm giác ấy rất đau lòng.

Hãy trân trọng những người ở bên cạnh bạn, nếu khoảng cách quá xa hãy cố trò chuyện, hỏi thăm qua điện thoại qua những bức thư. Nếu bạn quá bận rộn hãy cố sắp xếp thời gian dành cho nhau một buổi nhâm nhi ly caffe với nhau. Đừng như tôi khi cậu ấy xa rồi mới biết đáng quý như thế nào.

© Sunset – blogradio.vn

Giọng đọc: Việt Nho
Thực hiện: Hằng Nga
Minh họa: Hương Giang


Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Thanh xuân đâu phải để buồn

Thanh xuân đâu phải để buồn

Tôi hay ví nụ cười của anh là ánh nắng chói chang, nụ cười đã làm say đắm tâm hồn trong trẻo của tôi vào mùa hè năm ấy, khi mà chúng tôi vô tình đi ngang đời nhau và để lại những nỗi day dứt sau này.

Phút nhớ nhà của kẻ xa quê

Phút nhớ nhà của kẻ xa quê

Tôi vẫn hay khóc khi nghe một điệu nhạc buồn, chẳng hiểu sao lúc ấy tôi lại dễ khóc đến thế. Dù đã cố gắng kiềm nén nhưng nước mắt vẫn trào ra. Những giọt nước mắt mặn mặn, chan chát chứa đựng biết bao la nỗi niềm của kẻ xa quê. Mỗi lúc như thế tôi lại thấy nhớ nhà, nhớ bố mẹ và các em tôi quá!

Blog Radio 630: Tháng 12, nhớ một người mà tôi đã từng yêu nhất

Blog Radio 630: Tháng 12, nhớ một người mà tôi đã từng yêu nhất

Tháng 12 lại lặng lẽ về bên ô cửa sổ, tôi chống cằm rồi cứ vu vơ nhìn cả thành phố dưới cơn mưa phùn lạnh lẽo. Thành phố mùa này cũng náo nhiệt quá, muốn tìm một khoảng lặng để trốn vào cũng khó, đôi khi chỉ thở thôi cũng đã cảm thấy thật mệt mỏi, muốn dừng lại ở đâu đó một lát trước cuồng quay của cuộc sống để chỉ tìm một chút bình yên.

Replay Blog Radio: Còn thương thì làm sao trốn được trái tim mình?

Replay Blog Radio: Còn thương thì làm sao trốn được trái tim mình?

Tôi muốn quên hay là tôi hèn nhát không dám đối diện với bản thân mình. Nhưng còn thương thì làm sao trốn được trái tim mình…

Không phải hết duyên mà là hết thương

Không phải hết duyên mà là hết thương

Tôi chẳng hiểu nổi mình, khi yêu anh đến lạ lùng, yêu đến nỗi bao dung tất cả mọi chuyện, không nỡ trách móc giận hờn hay căn vặn ghen tuông bởi thời gian gọi cho nhau quá quý giá, “thương còn không hết giận nhau chi”. Với tôi, yêu là tin. Và có lẽ tôi đã sai…

Ngày cuối năm chúng ta vẫn tự hỏi mình đã làm được gì?

Ngày cuối năm chúng ta vẫn tự hỏi mình đã làm được gì?

Thời gian không giống như một cuốn băng cát-sét để người ta có thể tua đi, tua lại bất cứ khi nào mình muốn nhưng thời gian cũng giống như một cuốn băng, vẫn có thể tạm dừng lại (một chút thôi), có thể tua nhanh hay để nó chạy thật từ từ… Viết cho những ngày cuối năm...

10 bài học thành công đến từ những thất bại không phải ai cũng biết

10 bài học thành công đến từ những thất bại không phải ai cũng biết

Để đi đến thành công, bất cứ ai cũng từng ít nhất một lần trải qua những thất bại. Buồn tủi, chán nản và bỏ cuộc… đó là cách mà không ít người đã lựa chọn, và kết quả chỉ là những thất bại nối tiếp thất bại. Vậy chúng ta phải làm gì?

Tháng 12 con trở về nhà

Tháng 12 con trở về nhà

Tôi vẫn hay khóc khi nghe một điệu nhạc buồn, chẳng hiểu sao lúc ấy tôi lại dễ khóc đến thế. Dù đã cố gắng kiềm nén nhưng nước mắt vẫn trào ra. Những giọt nước mắt mặn mặn, chan chát chứa đựng biết bao la nỗi niềm của kẻ xa quê. Mỗi lúc như thế tôi lại thấy nhớ nhà, nhớ bố mẹ và các em tôi quá!

Blog Radio 629: Tình yêu sẽ đến vào lúc bất ngờ nhất

Blog Radio 629: Tình yêu sẽ đến vào lúc bất ngờ nhất

Đợi chờ một ai đó sẽ yêu mình là một hành trình dài đầy mỏi mệt. Nhưng tình yêu đôi khi lại ập xuống cuộc đời chúng ta theo cái cách bất ngờ nhất, để rồi ta chẳng thể chống đỡ trước sự ngọt ngào của nó.

Replay Blog Radio: Sao em chưa về… tháng 12

Replay Blog Radio: Sao em chưa về… tháng 12

Nhất định sẽ có một khoảnh khắc mà ta biết trước rằng ta sắp mất đi một ai đó rất quan trọng trong cuộc đời mình. Tất cả còn lại chỉ là ta sẽ lựa chọn ôm lấy họ hay ôm lấy nỗi thương nhớ về họ trong phần đời phía sau

back to top