Phát thanh xúc cảm của bạn !

Người mạnh mẽ nhất lại là người cần được yêu thương nhiều nhất

2018-05-14 16:56

Tác giả: Nguyễn Hằng Nga Giọng đọc: Hằng Nga

blogradio.vn - Bố tôi là người giàu tình cảm, thương con nhưng là thứ tình cảm lặng lẽ lắm. Giấu kín vào trong chứ không thể hiện ra ngoài bằng lời nói. “Cha thương con bằng giọt mồ hôi mặn”. Chỉ duy có một vài lần, tôi thấy khóe mi bố rơm rớm nước mắt, rất nhanh thôi rồi bố lại vội quay đi trước khi tôi kịp nhìn thấy.


Bố tôi bị ốm, một điều khiến tôi vẫn chưa hết bất ngờ. Mấy chục năm qua bố hầu như có ốm bao giờ đâu. Chỉ có mẹ là hay ốm đau bệnh tật. Có dạo tháng nào mẹ cũng ốm, ốm nằm nhà li bì cũng có, ốm đến ngất đi cũng có, ốm phải nhập viện cũng có. Những lúc ấy đều một tay bố chăm sóc, vì chúng tôi đi học xa nhà. Thế nên trong ký ức của chúng tôi, mẹ mới là người hay đau ốm, cần được quan tâm, cần được chăm sóc nhiều hơn.

Ấy thế mà bố tôi bất ngờ bị bệnh, lại còn là bệnh nguy hiểm. Ung thư giống như tai nạn mà con người không may mắc phải, nó tấn công cả những người trông có vẻ khỏe mạnh. Thế nên biết tin bố bị bệnh, cả nhà chẳng thể nào tin được. Mọi thứ diễn biến rất nhanh. Đầu tháng tư tôi gọi điện về cho bố, còn hứa hẹn cuối tháng nghỉ lễ con về. Rồi bố đi khám bệnh phát hiện ra cái u, mổ u xong bác sĩ lại báo có dấu hiệu chẳng lành. Từ viện huyện xuống viện tỉnh rồi lại chuyển tiếp về viện trung ương.

Bố tôi vốn là người trụ cột trong gia đình, vững chãi như cây tùng, cây bách, chẳng sợ gió bão quật ngã. Nhưng cây rồi cũng sẽ đến lúc già, cái cây nào cũng có thể bị sâu ăn mục ruỗng từ bên trong. Con người cũng thế, ai rồi cũng phải già đi, phải đối mặt với bao nhiêu loại bệnh tật.

Mẹ khóc. Mẹ bảo thương bố. Vất vả cả đời người, lẽ ra giờ phải được nghỉ ngơi, ăn uống tẩm bổ thì lại bị bệnh.

Tôi cũng khóc. Nhưng không dám khóc trước mặt ai, chỉ lặng lẽ một mình. Khóc chán thì cũng phải chấp nhận là bố không còn khỏe mạnh như xưa.

Cuộc đời bố vất vả. Người ta bảo “Gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng cha”, đến bây giờ tôi mới hiểu thấu điều đó. Kể từ khi có chúng tôi, dường như cả phần đời còn lại của bố gắn chặt với trách nhiệm, lo toan. Chẳng biết đến bao giờ thì bố mới hết lo. Bố bảo: “Không lo làm sao được. Chúng mày có vợ, có chồng, có con cái thì bố vẫn phải lo”.

Bố tôi năm nay đã về hưu nhưng thậm chí còn chưa có nổi một ngày nghỉ đúng nghĩa. Tôi thậm chí còn chưa làm được gì cho bố cả, hay chí ít, chưa có gì để khiến bố có thể an lòng.

Người mạnh mẽ nhất lại là người cần được yêu thương nhiều nhất

Từ bé tôi đã quen có bố là chỗ dựa, cả về vật chất lẫn phương diện tinh thần. Nhà tôi không giàu có như người ta, bố vẫn lo cho tôi bằng bạn bằng bè. Không phải là sắm cho tôi cái nọ cái kia mà bố cho tôi ăn học đàng hoàng, đến nơi đến chốn. Bố bảo cho con tiền thì bao nhiêu cũng hết nhưng đầu tư cho con ăn học thì dù ở đâu con cũng sống được, có kiến thức trong đầu thì chẳng sợ gì.

Đến bây giờ, khi đã lớn. Mỗi khi trong lòng cảm thấy bất an tôi lại gọi điện về cho bố. Mỗi khi cảm thấy không thể đưa ra quyết định tôi lại hỏi bố. Có thể bố chẳng thể quyết định giùm tôi nhưng giọng nói của bố khiến tôi an tâm phần nào.

Bố là người hùng và là thần tượng đầu tiên của con gái. Nhiều đứa con gái sau này lấy chồng muốn lấy một người như bố. Bố là một người đàn ông bình thường như bao người nhưng trong mắt con bố luôn hoàn hảo theo một cách riêng. Hình ảnh bố gắn liền với sự gánh vác, chở che, “mang cả tấm thân gầy cha che chở cho con”.

Ngày bé, mỗi buổi tối, hai chị em tôi lại quây quần bên bố, nghe bố kể chuyện ngày xưa đi bộ đội. Đó là một quãng đời trai trẻ mà bố rất tự hào. Làm trai thì “phải có danh gì với núi sông”. Với bố, được bảo vệ từng mảnh đất thiêng liêng của Tổ quốc là một điều tự hào. Mỗi lần bố kể chuyện xưa, tôi thấy đôi mắt bố rực sáng. Tôi đi học xa, ra trường lại đi làm ở thành phố nên ít về nhà, không còn nhiều dịp nghe bố kể chuyện bộ đội nữa. Nhưng mà bố vẫn rất thích những món đồ gắn với hình tượng người lính, từ chiếc mũ cối, bộ quân phục, đôi giày, đến chiếc thắt lưng. Ra quân lâu rồi mà bố vẫn thích mặc những bộ quân trang.

Người mạnh mẽ nhất lại là người cần được yêu thương nhiều nhất

Bố tôi là người giàu tình cảm, thương con nhưng là thứ tình cảm lặng lẽ lắm. Giấu kín vào trong chứ không thể hiện ra ngoài bằng lời nói. “Cha thương con bằng giọt mồ hôi mặn”. Chỉ duy có một vài lần, tôi thấy khóe mi bố rơm rớm nước mắt, rất nhanh thôi rồi bố lại vội quay đi trước khi tôi kịp nhìn thấy. Nhớ lắm những lần bố đón tiễn tôi ở sân ga.

Nhớ về bố, những mảnh ký ức lộn xộn và rời rạc. Về những lần khiến bố buồn. Về những điều muốn làm cho bố mà chưa thực hiện. Thời gian thì cứ thế trôi qua chóng vánh. Có lẽ cũng vì bố ít khi thể hiện tình cảm như mẹ nên đi xa tôi thường chỉ nhớ mẹ mà không nhớ bố. Bố tất bật ngược xuôi lo giấy tờ nhập học, lo chạy tiền gửi cho tôi, thế mà tôi lại chẳng nhớ bố.

Suốt mấy chục năm trời, chỉ có bố là lo toan, chăm sóc cho người khác, bố chẳng để ai phải bận lòng về bố bao giờ. Bố hiểu rất rõ từng người một đi giày size bao nhiêu, thích ăn gì, không ăn được gì, khó chịu ở đâu. Tôi dẫn mẹ đi chơi, bố còn cẩn thận dặn tôi mua thuốc chống say tàu cho mẹ. Thế mà bố mặc size áo bao nhiêu, bố thích ăn gì tôi cũng chẳng biết.

Hóa ra người mạnh mẽ nhất, người hay lo cho người khác nhất lại là người cần được quan tâm nhiều nhất. Trước đây, chỉ có chúng tôi là hớn hở khi được bố cho tiền mua quần áo. Bây giờ tôi đã đi làm ra tiền, thỉnh thoảng mua đồ cho bố, hoặc biếu bố mấy đồng mua quần áo. Cũng chẳng nhiều nhặn gì mà bố vui lắm, cũng hào hứng như thể ngày bé được sắm quần áo mới. Hóa ra để làm bố vui cũng đâu quá khó, sao lúc bố khỏe mạnh chẳng để ý đến bố một tí, sao cứ phải đợi đến khi bố già yếu, ốm đau mới bù đắp cho bố. Hỏi bố thích gì, thèm ăn gì con mua, nhưng bố chẳng cần gì.

Bây giờ chỉ mong bố khỏe mạnh lại thôi, tôi chẳng cần điều gì hơn nữa. Chỉ cần bố khỏi bệnh, tôi sẽ thương bố nhiều hơn nữa, thương bằng tất cả những năm tháng yên bình bố đã chở che cho tôi.

© Nguyễn Hằng Nga – blogradio.vn

Giọng đọc: Hằng Nga
Thực hiện: Hằng Nga
Minh họa: Hương Giang, Hằng Nga


Nguyễn Hằng Nga

Hãy theo đuổi sự ưu tú, thành công sẽ theo đuổi bạn!

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Duyên phận thế nào đã có trời cao an bài

Duyên phận thế nào đã có trời cao an bài

Những lúc yếu lòng nhất, em thường để mặc mình vẫy vùng trong quá khứ mà chẳng còn cố gắng tìm cách thoát ra. Chúng ta của sau này rồi sẽ hạnh phúc và an yên cả mà thôi, dẫu rằng là chẳng cùng nhau. Duyên phận như thế nào đã có trời cao an bài, sau những ngày mưa gió bủa vây thì cũng sẽ có những ngày nắng ấm, em vốn dĩ có thể lấy lại tinh thần rất nhanh nên mọi cảm xúc tiêu cực đều đi qua và bầu trời lại trong vắt, xinh đẹp.

Tết này vẫn giống Tết xưa, vẫn câu hỏi cũ, vẫn chưa lấy chồng

Tết này vẫn giống Tết xưa, vẫn câu hỏi cũ, vẫn chưa lấy chồng

Tình yêu đến khi bạn còn đang loay hoay với cuộc sống riêng của mình thay vì là lúc bạn chăm chăm ngóng đợi về nó nhiều nhất. Thế nên hãy để trái tim mình thật tự do làm mọi thứ mình muốn.

Sao em chưa về, mùa đông ngập tràn nỗi nhớ (Những Blog Radio hay nhất về mùa đông P2)

Sao em chưa về, mùa đông ngập tràn nỗi nhớ (Những Blog Radio hay nhất về mùa đông P2)

Mùa đông này, có bàn tay thật sự thèm một hơi ấm bàn tay, hơi ấm của ngày xưa mà họ từng vụt mất. Để rồi bao nhiêu năm trôi qua vẫn hoang mang một câu hỏi, rốt cuộc người ra đi, bỏ mình ở lại vì điều gì?

Blog Radio 636: Tết nơi thành phố lạ

Blog Radio 636: Tết nơi thành phố lạ

Chẳng bao giờ cô nghĩ rằng, cô lại ngồi đây, đón năm mới với một người xa lạ, ở một thành phố xa lạ chẳng phải quê hương, tâm sự với một người xa lạ, và cảm thấy bình thản, ấm áp, bên một người xa lạ.

Tết chỉ thật sự đến khi bạn trở về nhà

Tết chỉ thật sự đến khi bạn trở về nhà

Nhớ rằng Tết là để về nhà, Tết là để đoàn viên.

Bắt được tình yêu giữa trời đông (Những Blog Radio hay nhất về mùa đông P1)

Bắt được tình yêu giữa trời đông (Những Blog Radio hay nhất về mùa đông P1)

Bắt được tình yêu bởi vì tình yêu luôn đến theo cái cách bất ngờ nhất.

Replay Blog Radio: Những ngày cuối đông

Replay Blog Radio: Những ngày cuối đông

Tôi chẳng thể tìm lại tôi của ngày nào. Có lẽ cả anh cũng vậy. Dù có khắc khoải nhìn về quá khứ bao nhiêu, cảm xúc đó cũng chẳng thể quay trở lại, tình yêu đó đã ra đi rồi.

Tết chỉ về khi bạn trở về

Tết chỉ về khi bạn trở về

Tôi vẫn nhớ trong một bài giảng thầy giáo tiếng anh của tôi đã dạy, đối với từ “home” chúng ta dùng “go home” mà không dùng “to” như khi dùng đối với những địa điểm khác. Vì đó là nơi chúng ta trở về. Điều này làm tôi nhớ đến một câu nói: "Người ta có rất nhiều nơi để đi nhưng chỉ có một chốn để về".

Gió chướng gọi Tết về

Gió chướng gọi Tết về

Cơn gió Tết miên man thổi quyện nhẹ khói nhang nhà ai, có chút gì man mác buồn như nuối tiếc thời gian đã qua. Không khí chuẩn bị Tết đã theo ngọn gió len lỏi vào từng căn nhà, ngõ vắng, tôi cũng háo hức mừng thầm. Tết sắp về đến rồi.

Cuối năm ngồi ngẫm lại: chúng ta đã có bao nhiêu ngày dành cho bản thân mình?

Cuối năm ngồi ngẫm lại: chúng ta đã có bao nhiêu ngày dành cho bản thân mình?

Trong 365 ngày qua chúng ta có lúc hối hả tất bật, có lúc lại chợt thấy thanh thản bình yên sau những ngày tháng bận rộn. Dường như hôm nay mọi lo toan, mọi gánh nặng đều được trút bỏ, để thấy những khoảnh khắc là yên ắng, là chan chứa, là bình yên...

back to top
logo left
logo right
banner bottom