Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chiếc áo đồng phục năm ấy, bạn đã viết gì lên đó và cất ở đâu rồi? (Cafe Vlog)

2018-06-09 01:44

Tác giả: Nguyễn Hằng Nga Giọng đọc: Titi

blogradio.vn - Chiếc áo kỷ niệm thần thánh mùa bế giảng, chiếc áo mà chúng ta đã cùng cười, cùng khóc trên vai nhau năm nào, bạn đã viết gì trên đó và cất ở đâu rồi?



Chiếc áo trắng đồng phục mà chúng ta đã gìn giữ suốt những năm tháng cấp 3, vào ngày cuối cùng sẽ được ký tên chi chít, vẽ vời linh tinh, viết những lời nhắn nhủ yêu thương vào đó. Thời đi học, ngoài cuốn lưu bút ra thì có lẽ chiếc áo đồng phục có chữ ký của tất cả các thành viên trong lớp là kỷ vật mà chúng ta muốn được lưu giữ lại nhất.

Ngày ấy, vào ngày bế giảng, chúng tôi sẽ mặc chiếc áo đồng phục đẹp nhất, đến lớp cho bạn bè, thầy cô ký tên vào đó rồi mang về làm kỷ niệm. Ai có hoa tay sẽ vẽ tặng mấy hình ngộ nghĩnh, ai giàu tình cảm, văn hay chữ tốt sẽ lưu lại những dòng sướt mướt dài như tờ sớ. Ai thích gây ấn tượng hơn thì dí ngón tay vào điểm chỉ hoặc tô son thật đậm rồi “ký” lên đó bằng một nụ hôn. Có những “thánh” cẩn thận còn ghi cả nick Yahoo, số điện thoại lên đó kẻo sợ lên đại học nhỡ thất lạc nhau thì còn có cái mà tìm lại. Sau những giờ phút nghịch ngợm lầy lội, đến lúc chia tay, không ai bảo ai, đứa nào cũng thút tha thút thít, ôm nhau, úp mặt vào vai áo nhau mà khóc.

Chiếc áo ướt đẫm mồ hôi và cả nước mắt trong tiết trời nóng nực tháng 5 ngày ấy, về chẳng ai dám giặt sạch, không dám ngâm xà phòng, chỉ giặt qua qua cho sạch vết bẩn và mồ hôi rồi sẽ phơi khô, cất kỹ vào trong tủ. Sợ rằng những nét mực còn tươi mới ấy rồi cũng bị nhòa đi theo thời gian. Có cô bạn tính cẩn thận chỉn chu, không mặc chiếc áo đó vào ngày bế giảng mà giặt sạch rồi đem đến nhờ bạn bè viết lưu bút vào đó.



Ngày ấy, bộ ảnh kỷ yếu của chúng tôi giản dị lắm. Ngoài chiếc sơ mi trắng đồng phục đã diện suốt những năm tháng đến trường thì chỉ có thêm chiếc áo dài trắng nữ sinh. Bối cảnh là lớp học, sân trường với trái tim có tên lớp được xếp bằng hoa phượng, hoa bằng lăng. Ngày bế giảng cũng chỉ mặc đồng phục bình thường đến. Smartphone cũng chưa phổ biến như bây giờ, chỉ có những tấm ảnh kỷ niệm được rửa ra, cất cẩn thận vào album.

Bây giờ đã khác ngày xưa nhiều, các em đi chụp ảnh kỷ yếu có đến mấy bộ đồng phục để thay, nào là áo dài trắng, có kết hoa trên đầu, nào là áo vest, váy xếp ly, thắt nơ ở cổ. Rồi những trường, lớp có điều kiện còn rủ nhau đi chụp ảnh ngoại cảnh, thực hiện những bộ ảnh có concept độc đáo, khác lạ.

Mạng xã hội bây giờ phát triển, một cái status đăng lên là có thể tag cả lớp vào đọc, không biết các em có còn chuyền tay nhau cuốn lưu bút như chúng tôi khi xưa? Chiếc áo đồng phục vào mùa bế giảng, liệu các em có viết gì lên đó?

Mỗi độ tháng 5 về, những người đã đi qua quãng đời học sinh như chúng tôi lại bồi hồi nhớ về những kỷ niệm thời đi học, cảm xúc ngày chia tay vẫn còn vẹn nguyên như ngày nào. Chiếc áo kỷ niệm tôi gấp gọn gàng, xếp cạnh cuốn lưu bút rồi nhờ bố cất kỹ trong tủ. Mỗi dịp về nhà, nhớ kỷ niệm lại lấy ra xem, hít hà một chút rồi lại cất đi. Mùi nước xả vải đã phai nhạt theo thời gian, nét bút mực cũng nhòa dần nhưng còn kỷ niệm và nỗi nhớ thì vẫn vẹn nguyên như thế.

Yahoo Messenger đã ngừng hoạt động, người ta bắt đầu chuyển sang dùng Facebook, Instagram. Nhấc máy, bấm số điện thoại được ghi trên áo, chỉ nghe thấy tiếng nhân viên tổng đài báo thuê bao không liên lạc được, hoặc là giọng của một người xa lạ, không phải bạn mình ngày xưa. Chúng tôi mất liên lạc với nhau từ đấy. Nếu có cơ may sẽ tìm thấy nhau trên biển Facebook mênh mông, còn nếu không chỉ có thể tìm nhau qua những ký ức năm nào. Những ký ức sẽ mãi mãi ở lại nơi ấy, vào những năm tháng ấy. Thời gian cứ mãi miết trôi đi, còn kỷ niệm dừng chân lại.

Còn bạn, chiếc áo kỷ niệm thần thánh mùa bế giảng, chiếc áo mà chúng ta đã cùng cười, cùng khóc trên vai nhau năm nào, bạn đã viết gì trên đó và cất ở đâu rồi?

© Hằng Nga – blogradio.vn

Giọng đọc: Titi
Thực hiện: Hằng Nga
Minh họa: Hương Giang

Nguyễn Hằng Nga

Hãy theo đuổi sự ưu tú, thành công sẽ theo đuổi bạn!

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Con đã đủ trưởng thành để đi xa và trở về nhà (Cafe Vlog)

Con đã đủ trưởng thành để đi xa và trở về nhà (Cafe Vlog)

Con đã lớn, đã đến lúc học cách trưởng thành, học cách thôi không dựa dẫm vào ba mẹ. Con phải đi để tìm lối rẽ cho riêng mình.

 Vu lan này con về với mẹ được không? (Cafe Vlog)

Vu lan này con về với mẹ được không? (Cafe Vlog)

Thời gian trôi nhanh như gió thổi. Đừng để một ngày nức nở, vì quá muộn để trao gửi yêu thương, anh nhé. Ngày của mẹ đang đến gần, mẹ có thể đang chờ điện thoại đổ chuông, anh nha.

Cứ tựa lưng vào phố thị mỗi lần thấy chênh vênh (Cafe Vlog)

Cứ tựa lưng vào phố thị mỗi lần thấy chênh vênh (Cafe Vlog)

Có đôi khi, chính mình cũng phải bé lại, để xoa dịu mảnh đất cằn cỗi mang tên trưởng thành trong tim, bé lại để tự nói với lí trí rằng: "Mệt rồi, chỉ muốn quay về với an yên", bé lại để tin rằng một ngày nào đó bạn sẽ trở về, trở về trong hơi ấm tình quê.

Sau này sẽ chẳng còn chúng ta (Cafe Vlog)

Sau này sẽ chẳng còn chúng ta (Cafe Vlog)

Em vẫn hay khóc một mình đấy, nhưng đã chẳng còn nhiều. Trong dòng nước mắt nhạt nhòa, em thấy bóng anh đang bên cạnh một cô gái thật xinh đẹp. Và ngày anh bước vào lễ đường, anh là chú rể, nhưng cô dâu không phải là em, em đau vô cùng.

Đáng buồn thay cái kiếp lấy chồng chung (Cafe Vlog)

Đáng buồn thay cái kiếp lấy chồng chung (Cafe Vlog)

Chém cha cái kiếp lấy chồng chung Kẻ đắp chăn bông kẻ lạnh lùng!

Giá như chúng ta có cơ hội quay về quá khứ (Cafe Vlog)

Giá như chúng ta có cơ hội quay về quá khứ (Cafe Vlog)

Nếu cuộc đời cho ta cơ hội quay về quá khứ, bạn sẽ phát hiện, những kỷ niệm đó sở dĩ tươi đẹp là bởi vì chúng ta không thể làm lại mà thôi.

Nơi ấy đã dạy ta cách trưởng thành (Cafe Vlog)

Nơi ấy đã dạy ta cách trưởng thành (Cafe Vlog)

Người ta vẫn tìm ra rất nhiều lý do để yêu một thành phố. Đôi khi là vì ở đó có một người đã khiến ta mỉm cười, có một ngày khiến ta bỗng thấy cuộc đời quá dịu dàng hay chỉ là nơi ấy đã giúp ta tự tin hơn khi bước vào con đường trưởng thành lắm chông gai.

Hành trang quan trọng nhất của cuộc đời mỗi người chính là trái tim yêu thương (Cafe Vlog)

Hành trang quan trọng nhất của cuộc đời mỗi người chính là trái tim yêu thương (Cafe Vlog)

Người ta vẫn nói dài nhất là cuộc đời, nhưng ngắn nhất cũng là cuộc đời. 60 năm, 70 năm hay hơn 100 năm đi chăng nữa, liệu có mấy ai dám tự tin nói rằng mình sống tốt mỗi ngày, rằng mình không làm điều gì hổ thẹn với lương tâm.

Chúng ta ai cũng than thở mệt mỏi vì toan tính quá nhiều (Cafe Vlog)

Chúng ta ai cũng than thở mệt mỏi vì toan tính quá nhiều (Cafe Vlog)

Đời người không thể việc gì cũng thuận theo lòng mình, cho nên đừng thường xuyên nghĩ rằng mình thống khổ. Trên thế giới này còn rất nhiều người sống khổ hơn mình.

Chúng ta có đủ kiên trì để thương một người (Cafe Vlog)

Chúng ta có đủ kiên trì để thương một người (Cafe Vlog)

Thích một người cũng giống như vô tình gặp một bông hoa đẹp đang nở đầu xuân. Hết xuân hoa sẽ tàn, nhưng hình ảnh đẹp đẽ đó sẽ mãi neo đậu trong lòng mình". Chúng ta, liệu có thể kiên trì thích một người đến cuối đời, hay sẽ dừng lại vào một lúc nào đó. Nhưng dù có là sao đi nữa, thì người mình thích sẽ là người đẹp nhất và người mình trân trọng nhất trong khoảng thời gian đó.

back to top