Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tết đến nơi rồi, nói thương mẹ thì hãy về nhà giúp mẹ

2019-01-30 01:30

Tác giả: Nguyễn Hằng Nga Giọng đọc: Hà Diễm

Tết đang đến rất gần, mẹ ở nhà bận trăm công nghìn việc. Nói thương mẹ thì hãy về nhà giúp mẹ. Đừng để yêu thương chỉ là những lời nói suông.

Nghề làm mẹ xứng đáng là nghề được trả lương cao nhất. Cho những gì mẹ đã hy sinh, tiền lương của mẹ không chỉ được tính bằng tiền bạc mà chúng ta còn phải trả công cho mẹ bằng tình yêu, sự trân trọng và biết ơn. Đó là câu trả lời đã giúp hoa hậu Ấn Độ Manushi Chhillar đăng quang Hoa hậu thế giới 2017.

Làm mẹ thật sự được coi là một “nghề”, ở cơ quan mẹ bận rộn thế nào thì khi trở về nhà mẹ vẫn chu toàn việc chăm sóc gia đình, con cái. Ai làm mẹ cũng chấp nhận hy sinh vì gia đình. Thế nên ai đó nói “vui như Tết”, vui ở đâu không biết chứ trong mỗi gia đình, mẹ vẫn là người bận rộn nhất, thậm chí còn bận gấp nhiều lần ngày thường.

Tất cả những công việc như dọn dẹp, trang trí nhà cửa, chuẩn bị mâm cỗ, tiếp khách, dọn rửa, việc gì cũng đến tay mẹ. Vì quá bận rộn khiến mẹ mệt mỏi, dễ cáu gắt với mọi người. Thế nên có em học sinh đã làm bài văn rằng mình ghét Tết vì Tết khiến mẹ mệt mỏi. Dù có đơn giản hóa cái Tết đến thế nào thì cũng vẫn chừng ấy công việc, mẹ thật sự cần mọi người trong gia đình chung tay san sẻ.

Cậu bạn tôi bảo chỉ mong Tết này chị dâu về sớm để đỡ đần giúp mẹ việc nhà (anh chị cậu ấy sống xa bố mẹ). Tôi hỏi: “Cậu ở nhà sao cậu không giúp mẹ”. Cậu ấy ậm ừ, cười trừ rồi cũng thừa nhận rằng mình lười. Ai cũng có thể nói rằng mình thương mẹ, đó là thứ tình cảm rất tự nhiên. Có đứa con nào không thương mẹ. Nhưng từ lời nói đến hành động đôi khi lại khá xa vời. Thương mẹ đấy nhưng đỡ đần mẹ thì không.

Tết đến nơi rồi, nói thương mẹ thì hãy về nhà giúp mẹ

Quan niệm việc nhà là việc của phụ nữ khiến cuộc đời những người vợ, người mẹ gắn chặt với bếp núc, cây chổi, giẻ lau. Mẹ có thể hy sinh cả cuộc đời vì con nhưng chính những đứa con được mẹ cưng chiều, bao bọc ấy lại sinh tâm lý ỷ lại, việc nhà thì vụng về mà lại chẳng muốn động tay động chân vào việc gì.

Nếu có ai dành cả thanh xuân để làm việc nhà thì có lẽ đó là mẹ. Theo thống kê, một người phụ nữ dành trung bình 4,5 giờ/ngày cho công việc chăm sóc không lương, 32 giờ/tuần, 207 ngày/ năm. Như vậy, mỗi năm mỗi phụ nữ mất gần 7 tháng cho các công việc chăm sóc không lương. Nếu công việc này được trả theo mức lương tối thiểu, phụ nữ có thể kiếm được 2,56 triệu đồng/tháng và hơn 30 triệu đồng mỗi năm.

Việt Nam hiện có khoảng hơn 32 triệu phụ nữ trong độ tuổi lao động, như vậy phụ nữ đóng góp khoảng 996 nghìn tỷ mỗi năm vào nền kinh tế từ khối lượng công việc chăm sóc không lương mà họ làm hàng ngày. (Số liệu được trích từ báo cáo nghiên cứu “Công việc chăm sóc không lương – San sẻ là yêu thương”, do Vụ Bình đẳng giới (Bộ LĐ-TB-XH) phối hợp cùng tổ chức ActionAid Việt Nam (AAV) tổ chức vào tháng 10/2017).

Nhưng đáng tiếc là những công việc không lương của phụ nữ trong gia đình lại không được chồng nhìn nhận. Một người phụ nữ ở nhà làm nội trợ, chăm sóc gia đình, con cái sẽ bị coi là ăn bám chồng dù họ có làm việc, thậm chí còn rất vất vả. Cũng bằng ấy công việc, nếu như thuê người giúp việc thì có thể phải trả một khoản tiền khá cao mà chưa chắc đã có người nhận làm.

Thế nên, những người vợ, người mẹ thật sự rất cần sự thấu hiểu, san sẻ của chồng con. Mẹ là duy nhất và mẹ cũng đang già đi từng ngày. Mẹ đã chăm sóc con từ khi con còn nhỏ thì khi con lớn cũng nên biết đỡ đần cho mẹ.

Mẹ sẽ chẳng bao giờ than phiền mình mệt mỏi, hoặc có đấy nhưng rồi mẹ lại ôm lấy việc vào người thôi. Bởi lẽ chăm sóc gia đình, chồng con là niềm hạnh phúc lớn nhất của mẹ. Mẹ làm điều ấy một cách tự nguyện, hy sinh vô điều kiện và chẳng đòi hỏi gì.

Tết đang đến rất gần, mẹ ở nhà bận trăm công nghìn việc. Nói thương mẹ thì hãy về nhà giúp mẹ. Đừng để yêu thương chỉ là những lời nói suông. Hãy thử về nhà sớm hơn một chút, dọn dẹp nhà cửa, lau bàn ghế, đi ra chợ xem chậu quất nào đẹp, cây đào nào tươi. Không biết nấu ăn thì có thể lăng xăng nhặt rau phụ mẹ, rửa cho mẹ cái nồi, cái chảo. Những công việc đó thì ai cũng có thể làm được phải không?

Tết vẫn là dịp đáng để ta mong chờ. Bận rộn, bôn ba cả năm trời, chỉ có mấy ngày Tết là gia đình được sum họp bên nhau đông đủ. Đừng để Tết trở thành áp lực đặt lên vai mẹ với những công việc nhọc nhằn. Hãy để Tết đối với mẹ là những ngày trọn vẹn niềm vui.

Theo Hằng Nga/ Báo Đất Việt

Giọng đọc: Hà Diễm
Thực hiện: Hằng Nga
Minh họa: Hương Giang

Nguyễn Hằng Nga

Hãy theo đuổi sự ưu tú, thành công sẽ theo đuổi bạn!

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Mưa đầu mùa rơi vào ngày yêu cuối, tình mình tan vỡ rồi phải không em?

Replay Blog Radio: Mưa đầu mùa rơi vào ngày yêu cuối, tình mình tan vỡ rồi phải không em?

Khi những hạt mưa đầu mùa rơi xuống cũng là lúc tình yêu của tôi và em vỡ tan theo những hạt mưa. Có những cuộc tình, không có biến cố nào cả, cũng chẳng có người thứ ba chen chân, người ta cứ lặng lẽ đến bên nhau rồi lặng lẽ rời xa nhau. Chỉ là chúng ta yêu nhau xong rồi.

Tình yêu chỉ dành cho những ai biết trân trọng

Tình yêu chỉ dành cho những ai biết trân trọng

Yêu là đôi khi phải học cách im lặng, cảm nhận và lắng nghe để có thể nắm chặt tình cảm trong tay. Vì tình yêu cũng nhẹ tựa như cơn gió vậy, chỉ dành cho những ai biết trân trọng mà thôi.

Xếp hàng chờ hạnh phúc

Xếp hàng chờ hạnh phúc

Cuộc đời là một hành trình dài ở đó có nụ cười, có nước mắt, có vấp ngã. Và nếu chẳng may vấp ngã phải biết đứng lên để đi tiếp thôi. Vì cuộc đời này là của bạn nhưng không chỉ riêng bạn mà còn rất nhiều người đứng sau theo dõi và mong bạn hạnh phúc.

Blog Radio 660: Quên anh là điều em không làm được

Blog Radio 660: Quên anh là điều em không làm được

Một trong những nghịch lý của tình yêu là người ta cứ mãi nhớ, vẫn yêu người từng làm mình đau. Người tổn thương em là anh nhưng người không quên được anh lại là em. Đến khi nào em mới bớt suy nghĩ về anh? Đến khi nào em mới có thể thoát khỏi cái bóng của quá khứ.

Nếu chúng ta gặp lại, cậu có còn nhớ lời hứa khi xưa? (Những Blog Radio hay về tình yêu học trò)

Nếu chúng ta gặp lại, cậu có còn nhớ lời hứa khi xưa? (Những Blog Radio hay về tình yêu học trò)

Bởi vì Trái đất tròn nên những người yêu nhau sẽ trở lại bên nhau, nhưng cũng bởi Trái đất rộng lớn và tấp nập người nên lạc nhau một lần là mất nhau mãi mãi. Có cô gái đã đánh rơi tình yêu đầu của mình trên hành trình đầy khắc nghiệt của tuổi trưởng thành. Liệu một ngày họ có thể gặp lại nhau? Liệu họ có thể có một cuộc hẹn đúng nghĩa thêm một lần nữa?

Sống hết mình cho ngày hôm nay

Sống hết mình cho ngày hôm nay

Thời gian là thứ quý giá nhất mà chúng ta được cuộc đời này ban tặng, tuy vậy, thời gian của mỗi người là khác nhau, và sự cảm nhận về thời gian của mỗi người cũng khác nhau trong từng thời điểm. Ngày đi, tháng chảy, năm bay, thời gian nước chảy chẳng quay được về.

Ai rồi cũng phải lớn thôi

Ai rồi cũng phải lớn thôi

Trở thành người lớn đó là quy luật, đâu ai có thể làm trẻ con mãi được. Nếu được thì trên thế giới này chắc toàn là trẻ con, chẳng ai muốn lớn, chẳng ai muốn phải gồng gánh, phải lo toan vì cuộc sống tất bật này.

Blog Radio 659: Chúng ta là những chú chim nhỏ khao khát bầu trời tự do

Blog Radio 659: Chúng ta là những chú chim nhỏ khao khát bầu trời tự do

Chúng ta đều là những chú chim nhỏ, bị nhốt trong chiếc lồng chật hẹp của tiền tài, công việc. Bầu trời xanh kia là ước mơ, ngọn gió mát kia là cảm hứng. Dù thân thể chúng ta bị xiềng xích trong áp lực củi muối gạo dầu, trong áp lực trưởng thành và thành đạt, cũng đừng bao giờ quên đi bầu trời xanh bát ngát ngoài kia.

Tớ thích cậu rồi, cứ thế có khi yêu mất thôi (Những Blog Radio hay nhất về tình yêu học trò)

Tớ thích cậu rồi, cứ thế có khi yêu mất thôi (Những Blog Radio hay nhất về tình yêu học trò)

Tình yêu ấy mỏng manh như giọt mưa, giọt nắng, len nhẹ vào tim thấm dần từng chút một cho ta quen đi để rồi ngộ nhận như một điều tất nhiên và vô tình phủ nhận nó. Có những tình yêu như thế đấy! Chỉ là ta có nhận thấy hay không, mà thôi.

Replay Blog Radio: Tình yêu năm 17 tuổi của bạn bây giờ ra sao?

Replay Blog Radio: Tình yêu năm 17 tuổi của bạn bây giờ ra sao?

Khi 17 tuổi, ta nghĩ rằng ta phải rời xa một người để người đó được hạnh phúc hơn; nhưng ta không biết rằng, những gì ta cần làm, chỉ là ở lại bên người đó.

back to top