Phát thanh xúc cảm của bạn !

Những ngày Tết năm cũ

2019-01-27 01:22

Tác giả: Giọng đọc: Hà Diễm

Những ngày cuối của năm, trong lòng chợt háo hức mong cho nhanh đến Tết để được về nhà. Những ngày này, chẳng còn khái niệm ngày tháng nữa, chỉ thấy ngày nào đi làm cũng nôn nao như ngày mai là Tết vậy.

Cái rét ngọt theo cơn gió len lỏi qua từng ngõ phố, len cả vào lòng người một nỗi nhớ thương, xuyến xao. Bởi vì đó là ngày Tết, là ngày sum vầy, quây quần đầm ấm.

Tết trong tôi là từ những ngày Rằm tháng Mười Hai, mọi người đã rục rịch chuẩn bị gạo nếp, chẻ lạt gói bánh, hỏi han nhau đã chuẩn bị gì chưa, Tết này ăn có to không…?


Tết trong tôi là những ngày cuối năm được lẽo đẽo đi chợ Tết theo mẹ. Mẹ sẽ mua cho tôi một quả bóng bay, một ít bánh chưng hay bánh rán và tìm cho tôi một mái hiên của nhà nào đó để ngồi chờ khi mẹ đi mua đồ Tết. Năm nào cũng thế, trước tiên mẹ sẽ mua một đôi chiếu mới, sau đó mẹ sẽ mua nào là thịt, đỗ, miến, hạt tiêu, thảo quả,… Có lẽ rất nhiều năm theo mẹ đi chợ và trông đồ như thế nên đến sau này khi đi học trên thành phố, mỗi lần ngang qua khu chợ trung tâm, thấy mùi chiếu mới tôi lại thấy mùi Tết, lại nhớ mẹ, nhớ nhà đến quay quắt…

Tết trong tôi là những ngày cuối năm, khi bố chuẩn bị dọn nhà thì chị gái sẽ chia phần để tôi dọn dẹp cùng. Là buổi sáng mùa đông lạnh cóng mẹ dậy thật sớm để nấu đỗ gói bánh, là ngày trời mưa phùn ẩm ướt con theo bố đi chặt lá dừa, lau lá chuối, ngồi bẻ khuôn,… để làm bánh cùng bố. Tôi và chị gái sẽ nhận phần thức khuya trông bánh, đó chính là cơ hội để chúng tôi có thể nhấm nháp gói ngô cay mới giấu mẹ mua lúc chiều.


Tết là khi cả nhà cùng làm mâm cơm Tất niên thắp hương gia tiên để tạm biệt năm cũ đã qua trong không khí ấm cúng, sum vầy. Tết khi trước khi đi ngủ tôi dặn bố nhớ gọi dậy xem pháo hoa đêm giao thừa nhưng tôi sẽ lại ngủ say đến sáng, và như thế bố sẽ chẳng nỡ đánh thức thêm.

Tết là khi tôi háo hức mong chờ mình có thêm một tuổi mới, mong cho mình sẽ lớn thật nhanh mà đâu biết rằng khi tôi lớn thêm một tuổi cũng là lúc tóc cha thêm bạc, mắt mẹ lại hằn thêm những nếp nhăn.

Tết là sáng mùng 1 tôi dậy thật sớm và mặc bộ quần áo mới mẹ mua rồi chờ đợi mẹ để được đi chúc Tết ông bà, họ hàng. Ông bao giờ cũng vậy, vẫn là người cho tôi nhiều tiền mừng tuổi nhất mấy ngày Tết dù bình thường ông vẫn hay mắng cái tội con gái gì mà leo trèo, nghịch ngợm,…Tết là những ngày tôi và bọn trẻ con trong xóm sẽ so xem đứa nào có nhiều tiền mừng tuổi nhất trong sự ngưỡng mộ của những đứa còn lại.

Tết là ước mơ, là niềm đợi mong của con trẻ, và có một vài lần tôi ghét mẹ vì mẹ bảo rằng mẹ chẳng mong đến Tết . Thế nhưng đến sau này tôi mới biết, khi tôi háo hức mong chờ đến Tết thì bố mẹ lại phải lo nhiều đến thế bởi để có một cái Tết đủ đầy cho chị em tôi, bố mẹ đã vất vả đến thế nào.

Tết ngày xưa ấy, ông bảo là mong sau này được thấy chúng tôi trưởng thành, vậy mà đến khi chúng tôi trưởng thành thì ông lại chẳng còn nữa, để những ngày như hôm nay dù là có mạnh mẽ đến đâu tôi vẫn khóc như một đứa trẻ khi nhớ về ông.

Và thời gian vẫn cứ trôi đi trong dòng chảy cuộc sống, nên dù là Tết này hay Tết xưa thì mỗi chúng ta hãy sống thật trọn vẹn và trân trọng từng khoảnh khắc nhé!

© Aki - blogradio.vn

Bạn thân mến, Tết luôn mang lại nhiều xúc cảm như thế phải không ạ? Không chỉ riêng bạn tác giả Aki hay Hà Diễm mà ai rồi cũng thấy lòng rộn ràng hơn, háo hức hơn bởi vì Tết chính là về nhà và đoàn viên.

Nhóm sản xuất Blog Radio chúc những thính giả thân thiết có những ngày Tết bên gia đình thật đầm ấm và hạnh phúc. Chúc mọi người năm mới an lành, hạnh phúc và thành công và đừng quên luôn đồng hành cùng blogradio.vn để cùng sẻ chia những xúc cảm của cuộc sống nhé.

Hà Diễm và cùng nhóm sản xuất xin chào và hẹn gặp lại.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Bạn đã sẵn sàng buông bỏ chưa?

Bạn đã sẵn sàng buông bỏ chưa?

Mấu chốt của cuộc sống hạnh phúc là bớt đi chứ không phải thêm vào. Nếu như bạn đang cảm thấy quá mệt mỏi, quá tải với cuộc sống này, vậy hãy sẵn sàng bỏ bớt. Buông bỏ định kiến, buông bỏ những tiêu chuẩn, buông bỏ những lo âu để an nhiên trong từng phút giây hiện tại.

Blog Radio 723: Khi những kẻ 30 chạm vào nhau

Blog Radio 723: Khi những kẻ 30 chạm vào nhau

Gần 30 và độc thân, lại ở bên cạnh một người bạn thân khác giới, người ta không tránh khỏi những phút xao lòng lãng đãng. Nhưng rồi mấy ai đủ dũng cảm bước qua ranh giới của tình bạn để chạm đến tình yêu. Không ai dám mạo hiểm tình bạn quý giá của mình.

Còn thương sao vẫn dối lòng?

Còn thương sao vẫn dối lòng?

Dẫu biết đường đời còn dài rộng, nhưng cũng vô thường lắm, đừng mãi để quá khứ dày vò tâm trí, hãy cố gắng bước về phía trước, dẫu một mình, dẫu không anh. Sống ở đời, cũng có người khôn ngoan kẻ dại khờ. Em làm sao biết được trái tim em sao cứ mãi dại khờ, lẽo đẽo theo sau một người, để rồi đau, rồi tổn thương, rồi trách dại trách khôn.

30 tuổi rồi, đừng để lại nuối tiếc vì tình yêu

30 tuổi rồi, đừng để lại nuối tiếc vì tình yêu

30 tuổi! Con số khiến tôi ngày nào cũng đau đầu. Nhiều khi chỉ muốn ở nhà trùm chăn không gặp gỡ ai. Cứ ra đường là người thân quen lại hỏi một câu quá đỗi quen thuộc: Cháu đi làm à? Sắp lấy chồng chưa?

Blog Radio 722: Tìm lại những tinh khôi thuở ấy

Blog Radio 722: Tìm lại những tinh khôi thuở ấy

Có khi đi thật xa người ta mới nhật ra nơi bình yên nhất lại là nơi bắt đầu. Tìm lại những tinh khôi thuở ấy, khi mà những tình cảm trong trẻo chưa nhuốm màu thời gian và nỗi lo cơm áo gạo tiền.

Những vết thương mà mắt thường không thể thấy

Những vết thương mà mắt thường không thể thấy

Đối với chúng ta mà nói, trầm cảm chưa được nhận thức là một căn bệnh nguy hiểm. Nó không giết người bệnh nhanh như như ung thư hay những khối u ác tính. Nó cũng không khiến người bệnh chảy máu, đau đớn rên rỉ rằng: “Ôi, trầm cảm đau quá.” Nó chỉ là một vết thương không thấy máu thôi

Replay Blog Radio: Mùa thu đi qua, nỗi nhớ ở lại

Replay Blog Radio: Mùa thu đi qua, nỗi nhớ ở lại

Bỗng một ngày đi ra đường và chợt nhận ra mùa thu đã về, bầu trời cao và xanh hơn, khí trời trong lành dịu mát hơn, chợt nhớ những mùa thu trước, có thể tung tăng ra đường đón thu vào lòng.

Blog Radio 721: Miền đất lạ, có em, anh và chúng ta

Blog Radio 721: Miền đất lạ, có em, anh và chúng ta

Tôi phì cười, tạm biệt nhé Bangkok, hẹn một ngày gặp lại tôi đã là một tôi vui tươi và hạnh phúc hơn lần này.

Blog Radio: Anh không phải người duy nhất cần em (Bản Full)

Blog Radio: Anh không phải người duy nhất cần em (Bản Full)

Anh rất muốn giữ em lại, nhưng anh biết mình không nên, và không thể làm như thế. Người cần em, không chỉ có anh. Bởi vậy, nhất định phải thật cẩn thận và khỏe mạnh nhé!

Blog Radio 720: Va phải anh giữa dòng đời vội vã

Blog Radio 720: Va phải anh giữa dòng đời vội vã

Tôi thầm nghĩ, chả có vận rủi nào lại khiến tôi gặp lại người dưng khó ưa như gã hoài, nhất là khi tôi quyết định đi xa khu KhaoSan kém duyên này hết mức. Nhưng vào giây phút đó, tôi không biết rằng vận xui lại thích đeo bám tôi.

back to top