Phát thanh xúc cảm của bạn !

Thơ Radio: Em muốn làm cô dâu của anh

2019-01-18 10:52

Tác giả: Giọng đọc: Titi, Tuấn Anh

Bạn thân mến, ai cũng cần một ai đó trong đời, người yêu thương và thấu hiểu ta, trở thành mái ấm bình yên để ta tìm về sau ngày dài bộn bề tất bật. Có thể nhiều người trong chúng ta còn cô đơn, cũng có thể bạn vừa nói lời tạm biệt với tình yêu của mình, nhưng dù sớm hay muộn, chúng ta cũng sẽ gặp được một ai đó ở lại trong đời ta, cùng nhau trải qua cả niềm vui và nỗi buồn, cả hạnh phúc và khó khăn. Thơ radio hôm nay sẽ gửi đến bạn những bài thơ về một giấc mơ hạnh phúc: ngày mà chúng ta tìm thấy một nửa của cuộc đời mình và cùng người ấy dựng xây một mái ấm.

 
Thơ Radio: Em muốn làm cô dâu của anh

25 rồi em muốn làm cô dâu (baolaudequenanh)

Hai lăm rồi sao em còn chưa yêu?
Hay em sợ tình yêu mình rẽ lối?
Hay không có người em đứng chờ đợi
Để em yêu suốt quãng đường về sau.

Hai lăm rồi thấm thía những niềm đau
Trải qua đủ thăng trầm mưa gió
Em thôi bước về bao lời tình ngỏ
Để em về với những lặng thinh.

Hai lăm rồi em sợ những chuyện tình
Em quen rồi cái cảnh một mình bước
Cứ lủi thủi không cần ai đón rước
Em vẫn vui, vẫn hạnh phúc đó thôi.

Hai lăm rồi, ngắm tuổi xuân mình trôi
Em có thấy cuộc đời mình lạc lõng
Em có thấy tim mình cũng muốn rộn
Cũng muốn yêu một ai đó cả đời.

Hai lăm rồi, chênh vênh vẫn bên đời
Vẫn lạc lõng bên em từng nhịp thở
Em vẫn biết tim mình cũng muốn ngỏ
Những yêu thương từ trong trái tim này.

Hai lăm rồi, nó cũng sẽ đổi thay
Em hãy yêu và bước về người ấy
Dù mai này, trái tim thôi thổn thức
Hãy mỉm cười vì còn biết mình đau

Hai lăm rồi, em muốn làm cô dâu...
 
Thơ Radio: Em muốn làm cô dâu của anh

Thực ra không có một độ tuổi cố định nào để ta yêu thương một ai đó. Có thể sớm, có thể muộn, quan trọng là khi trái tim ta thực sự rung động, tìm được người thực sự phù hợp. Cũng trong mùa cưới, tác giả Lê Việt Hà đã viết về ước muốn hóa cô dâu – một giấc mơ về hạnh phúc

Mùa cưới đến rồi hay mình cưới đi anh (Lê Việt Hà)

Mùa cưới đến rồi hay mình cưới đi anh
Bạn bè em đợt này lên xe hoa nhiều quá
Nhìn tụi nó xúng xính váy đầm, chụp ảnh cưới, rồi chuyện trò rôm rả
Tự dưng cũng thấy thèm, cũng muốn “hoá” cô dâu.

Cưới nhau rồi em sẽ không bắt nạt anh đâu
Chỉ cần anh hàng ngày đi làm về sẽ cùng em vào bếp
Cùng nhau nấu nướng, ăn cơm rồi dọn dẹp
Cùng kể nhau nghe về một ngày rất bận rộn của mình.

Cưới nhau rồi vào mỗi sớm bình minh
Mình sẽ đánh thức nhau bằng một nụ hôn rất khẽ
Em sẽ vùi đầu vào ngực anh nhỏ nhẹ
“Cho em ngủ năm phút nữa thôi mà.”

Cưới nhau rồi mình sẽ về chung nhà
Không phải lo đón đưa mưa nắng
Cũng không còn những lần oẳn tù tì thua thắng
Để chọn chỗ đi chơi trong mỗi bận hẹn hò.

Cưới nhau rồi ai cũng có vai trò
Để cùng nhau góp nên lời ca về gia đình hạnh phúc
Có em, có anh và những đứa con cho nhà mình thêm đông đúc
Chỉ như vậy là an yên.

Cuộc sống này vốn dĩ lắm ưu phiền
Hay là mình về bên nhau đẩy bão giông ngoài cửa
Sau tất cả những sẻ chia, những yêu thương từ hai đứa
Cũng đến lúc để chuyện mình sang trang mới phải không anh?

Mùa cưới rồi, hay mình cưới đi anh.
 
Thơ Radio: Em muốn làm cô dâu của anh

Nếu em đã sẵn sàng làm cô dâu, thì anh cũng sẵn sàng làm chú rể, sẵn sàng trở thành chồng của em. Tác giả Nguyễn Trọng Thanh với bài thơ “Nếu sẵn sàng rồi mình cùng nhau nắm tay” dường như đã trả lời cho bài thwo của Lê Việt Hà

Nếu sẵn sàng rồi mình cùng tay nắm tay (Nguyễn Trọng Thanh)

Chúng mình cưới nhau rồi liệu tình yêu lớn nữa không anh?
Hàng cây vẫn xanh...
Hay nắng chiều xuống vội?
Anh sẽ về nhà ăn cơm cùng em mỗi tối
Dù cá thịt dù đạm bạc rau dưa?

Chúng mình nhắn tin hỏi han nhau khi rảnh vào buổi trưa
- Chồng đã ăn chưa?
- Vợ đang làm gì vậy?
Em sẽ hạnh phúc và vui biết mấy
Nếu như vậy đó anh.

Cưới nhau rồi anh có chán nhanh
Này nọ ngoài kia về nhà hậm hực
Mắng chửi vợ con làm em chịu ấm ức
Phải thức chờ anh những cuộc nhậu dài?

Em và anh không thể tự cho mình quyền xét đoán một ai
Sau cuộc sống vợ chồng ai cũng có khoảng lòng muốn giấu
Cũng giây phút xao lòng nhưng xin đừng hậu đậu
Làm vỡ tan ngôi nhà nhỏ chúng mình.

Cưới nhau rồi em chẳng còn xinh
Việc chợ búa bếp núc bù đầu
À! chuyện con cái nữa
Thật lòng em không dám hứa
Sợ có đôi khi em lần lữa những việc này.

Nếu sẵn sàng rồi mình cùng tay nắm tay
Cùng khóc cùng cười cùng vượt dâu bể
Em cô dâu anh là chú rể
Chung gối chung chăn chung thầy mẹ
Chung nhà.
 
Thơ Radio: Em muốn làm cô dâu của anh

Cuộc sống sau hôn nhân sẽ rất khác khi ta sống một mình. Có thêm “bạn cùng phòng”, ta có người để san sẻ niềm vui, nỗi buồn, khó khăn. Tác giả Hoàng Huy Lâm đã viết bài thơ “Mượn em cả cuộc đời” như một lời cầu hôn khéo léo

Mượn em mượn cả cuộc đời (Hoàng Huy Lâm)

Mượn em những buổi sớm hôm
Anh đây xin trả cái ôm nồng nàn
Mượn em những ánh chiều tàn
Anh đây xin trả muôn vàn lời thương.

Mượn em kí ức mùi hương
Anh đây xin trả nhớ thương mỹ miều
Mượn em những buổi tím chiều
Anh đây xin trả những điều thủy chung.

Anh mượn em nửa chừng xuân
Mượn luôn cả những bâng khuâng nỗi lòng
Trả em một tấm thiệp hồng
In tên hai đứa vợ chồng bên nhau.

Giọng đọc: Titi & Tuấn Anh
Thực hiện: Tuấn Anh

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tháng 12 con trở về nhà

Tháng 12 con trở về nhà

Tôi vẫn hay khóc khi nghe một điệu nhạc buồn, chẳng hiểu sao lúc ấy tôi lại dễ khóc đến thế. Dù đã cố gắng kiềm nén nhưng nước mắt vẫn trào ra. Những giọt nước mắt mặn mặn, chan chát chứa đựng biết bao la nỗi niềm của kẻ xa quê. Mỗi lúc như thế tôi lại thấy nhớ nhà, nhớ bố mẹ và các em tôi quá!

Blog Radio 629: Tình yêu sẽ đến vào lúc bất ngờ nhất

Blog Radio 629: Tình yêu sẽ đến vào lúc bất ngờ nhất

Đợi chờ một ai đó sẽ yêu mình là một hành trình dài đầy mỏi mệt. Nhưng tình yêu đôi khi lại ập xuống cuộc đời chúng ta theo cái cách bất ngờ nhất, để rồi ta chẳng thể chống đỡ trước sự ngọt ngào của nó.

Replay Blog Radio: Sao em chưa về… tháng 12

Replay Blog Radio: Sao em chưa về… tháng 12

Nhất định sẽ có một khoảnh khắc mà ta biết trước rằng ta sắp mất đi một ai đó rất quan trọng trong cuộc đời mình. Tất cả còn lại chỉ là ta sẽ lựa chọn ôm lấy họ hay ôm lấy nỗi thương nhớ về họ trong phần đời phía sau

Từ ngày đó em ngừng hỏi thăm anh

Từ ngày đó em ngừng hỏi thăm anh

Từ ngày đó em ngừng hỏi thăm anh Những câu chuyện cũng dần trôi vào quên lãng Ngày đầu gặp nhau dưới cơn mưa lãng mạn Em thôi nhắc về kĩ niệm cũ ngày xưa.

Nợ cha nợ mẹ một tấm chồng biết bao giờ mới trả được

Nợ cha nợ mẹ một tấm chồng biết bao giờ mới trả được

Và dường như, càng già, thì người ta thường phát triển theo hai xu thế, một là cuống cà kê lên nhờ người này người kia mai mối để được leo lên xe bông về nhà chồng.

Tạm biệt người chưa kịp nói lời thương

Tạm biệt người chưa kịp nói lời thương

Giá như có thể quay lại. Tôi sẽ không cao lãnh nữa, không tỏ vẻ cao giá nữa. Vứt hết sĩ diện vớ vẩn gì đó đi, tôi sẽ lấy hết dũng cảm tỏ tình với cậu, nói cho cậu biết tôi rất thích cậu, thích rất lâu rồi. Nói cho cậu biết cậu rất đẹp trai, rất nam tính.

Đạo lý ai cũng nên biết để tránh có ngày rước họa vào thân

Đạo lý ai cũng nên biết để tránh có ngày rước họa vào thân

Trong cuộc sống này có một số người, bạn giúp họ cả trăm lần họ không có được một lời cảm ơn. Nhưng chỉ một lần không giúp, họ quay ra hận bạn. Bao nhiêu cố gắng nỗ lực bỏ ra vì người khác, thứ bạn nhận lại được không phải là sự chân thành mà chỉ là nỗi cay đắng.

Có phải lớn lên là thay nụ cười bằng những tiếng thở dài?

Có phải lớn lên là thay nụ cười bằng những tiếng thở dài?

Trưởng thành khiến người ta mệt ngoài với những cô đơn và bộn bề của cuộc đời. Đó là khi ta biết giấu nhẹm đi cảm xúc của mình, chẳng còn vui thì cười thật to hay buồn thì khóc thật lớn như ngày bé nữa. Thế nhưng, mạnh mẽ đến mấy cũng muốn được về bên mẹ để được yêu thương…

Blog Radio 628: Trái tim anh thuộc về ai?

Blog Radio 628: Trái tim anh thuộc về ai?

Ai cũng có một người trong trái tim, hễ nhắc đến là sẽ khiến cho bạn hoặc sẽ hạnh phúc, hoặc sẽ đau lòng. Có khi là cả hai thứ cùng tồn tại.

Mất đi những người bạn thân còn buồn hơn cả thất tình

Mất đi những người bạn thân còn buồn hơn cả thất tình

“Hai chữ đã từng trong tình bạn còn đáng buồn hơn cả trong tình yêu”, câu nói đó đã thật sự làm trái tim tôi hẫng đi một nhịp, một nhịp hẫng mà có lẽ bất kì ai từng mất đi một người bạn, đều có thể hiểu được.

back to top