Phát thanh xúc cảm của bạn !

Thơ Radio: tháng Mười Một, phố đã vào đông chưa?

2018-11-09 11:57

Tác giả: Lãng Khách, Nguyễn Thị Bích Thoa, Phan Quốc Minh Giọng đọc: Tuấn Anh, Hà Diễm

Tháng Mười Một, những đợt gió chuyển mùa se lạnh, những hàng cây thay lá, những con phố thưa vắng, những đôi lứa cầm tay… Đi giữa tháng 11, giữa những ngày thu cuối cùng và những ngày đông đầu tiên, cảm xúc của bạn như thế nào?


Mình vẫn vắng nhau một đôi tay cầm nắm (Cao Nam Minh)

Em từng hỏi rằng: Thu Hà Nội đẹp lắm phải không anh?
Hàng cây màu xanh đã vào mùa thay áo
Phố vẫn chờ một người cùng đi dạo
Cùng đi qua những khoảnh khắc giao mùa

Em hỏi rằng: tháng Mười Một, phố đã vào đông chưa?
Đôi bàn tay vắng người còn đủ ấm
Phố có buồn bằng cơn mưa bụi ngấm
Bằng những âm thầm và bằng những yêu thương

Anh vẫn nhớ em và nhớ những cung đường
Nhớ hàng cây cùng biết bao kỷ niệm
Những câu chuyện kể chưa từng là phù phiếm
Là những mộng mơ là chút thoáng anh nhìn

Ta đã từng chạm vào nhau bằng hết cả con tim
Yêu thật nhiều bằng hồn mình say đắm
Đông lại về, còn mình vẫn vắng nhau một đôi tay cầm nắm
Những ưu tư cũng chỉ gửi hết cho mùa

Sài Gòn mùa này đã vắng những cơn mưa
Em đã bên ai đi về cùng trên phố
Nhành hoa lan vẫn có còn nở bên ô cửa sổ
Khóm hoa anh trồng ngày phố mới sang đông

Mình yêu nhau nhiều như thế nào, em biết không?
Những cô đơn cũng chỉ gửi vào gió
Những niềm thương mà chúng ta lặng im không bày tỏ
Chỉ riêng anh còn đó khúc tình si

Anh chỉ muốn được yêu em bằng hết những gì mình có!



Có lẽ với kẻ yêu đơn phương, mùa đông dường như nhân đôi nỗi lạnh giá, cô đơn. Đôi khi, giản đơn ta chỉ cần một bàn tay giữa mùa gió, cũng đủ ấm áp, an yên. Tác giả Nguyễn Bích Thoa đã kể về câu chuyện tình yêu của mình qua bài thơ Giản đơn.

Giản đơn (Nguyễn Bích Thoa)

Em vẫn đi về trên con phố thân quen
Tháng Mười Một giống em cũng lúc mưa lúc nắng
Biển quê mình đượm mùi vương tóc mặn
Anh nhớ gốc si già nơi ghế đá xa xưa.

Em vẫn đi về ngày hai buổi sáng trưa
Vẫn chiếc áo sơ mi màu tinh khôi tới lớp
Vẫn dừng xe dưới hàng cây bên đường trong cơn mưa bất chợt
Vẫn nhớ đôi lần anh bận họp bỏ quên em.

Tháng Mười Một chao nghiêng chiếc lá ngủ bên thềm
Mùa thu đã qua rồi anh nhỉ?
Sóng ồn ả, sóng đâu cần thủ thỉ
Có lẽ sóng giận hờn trăn trở buổi chạm đông.

Chút nắng giao mùa chút nắng trải mênh mông
Em thích ngắm từng mũi thêu sợi nắng
Mũi thưa dày, mũi đan bầu trời rộng
Mũi dệt bình yên êm ấm góc phố mình.

Em vẫn đi về ngày hai buổi em quen
Vẫn thích nắm tay anh vào mỗi đêm dạo phố
vẫn đòi anh mua bao to bắp nổ
Nghe anh cằn nhằn ăn miết chẳng thèm mua.

Em mỉm cười hoài năm tháng chẳng già nua.



Những kỷ niệm tình yêu vào mùa đông thật khó quên. Khi nhớ lại, ta dường như vẫn cảm nhận được sự ấm áp của những tháng ngày bên nhau. Giữa Sài Gòn, thành phố phương Nam, Lãng Khách đã viết những vần thơ cho một người thương phương Bắc. Thì ra nhớ người là nhớ cái lạnh của những đợt gió trở mùa

Gió mùa về (Lãng Khách)

Gió mùa về, đông ấy… lạnh không em?
Anh nhìn lên thấy bầu trời ảm đạm
Bỗng chạnh lòng cơn mưa phùn giữa tháng
Phố Sài Gòn da diết chiều riêng anh.

Gió ùa về cuốn chiếc lá mỏng manh
Tháng mười một rơi nhanh vào nỗi nhớ
Dường như xa, rất xa rồi em nhở?
Đâu ai ngờ yêu thế cũng chia phôi.

Tình vẫn ấm như ngày nào đấy thôi
Sâu trong tim của người còn cất giữ
Giữa Sài Gòn lang thang tìm quá khứ
Anh nhận ra thiếu đợt gió mùa về.

Khi gió mùa về cũng là lúc mùa thu đã cạn ngày. Cuối thu, và cũng có thể là thu cuối ta bên nhau. Mùa sắp qua rất vội, hãy yêu nhau thêm, dù chỉ một ngày. Mời bạn đến với những vần thơ của Cá Kho.



Thu Cuối (Cá Kho)

Anh biết rằng em rất yêu mùa thu
Nên đặt bút viết bài thơ kế tiếp
Tình yêu mùa thu, gửi vào sắc vàng da diết
Vào chiếc lá cuối cùng đang lặng lẽ xa cây

Em níu kéo mùa thu bằng chút gió heo may
Của những ngày cuối thu còn sót lại
Để sắp sửa sang mùa đông xa ngái
Ngày nối mùa, mùa nỗi nhớ dịu êm

Em níu kéo mùa thu bằng những tiếng rao đêm
Cơn gió ngang qua, gốc bàng gầy xao xác
Đôi tình nhân đi bên nhau, trong sương mù mờ nhạt
Ánh đèn đường vẫn leo lắt giữa phố khuya

Và anh đặt tên cho những bản tình ca
Bài hát ngập ngừng, lưu luyến điều gì quá đỗi
Bởi mùa thu đi qua rất vội
Có điều gì luyến tiếc nữa không em?

Giọng đọc: Hà Diễm – Tuấn Anh\
Thực hiện: Tuấn Anh

Lãng Khách

Anh vẫn cười như mùa xuân đương chín Nhưng trong lòng bịn rịn cả trời thu...

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nếu anh vẫn cô đơn vậy có thể nắm tay em được không?

Nếu anh vẫn cô đơn vậy có thể nắm tay em được không?

Khi em đang ngồi gõ những dòng này, là khi anh đang có chuyến công tác ngắn ngày ở Hàn Quốc. Nếu anh còn độc thân, thì khi trở về Việt Nam, hãy cho em một câu trả lời: Em có thể mở lòng yêu anh được chứ, người dưng?

Blog Radio 740: Gió mang hương xuân về

Blog Radio 740: Gió mang hương xuân về

Cha mẹ nào chẳng vui khi ngày tươi ngày tết một năm chỉ có ba ngày, con cháu sum họp quay quần bên nhau, đó là hạnh phúc của gia đình nó lớn lao và quý giá biết chừng nào. Nhưng có cha mẹ nào không buồn, khi có con cháu đủ đầy nhưng ngày tết thiếu đứa này rồi lại vắng đứa kia.

Liệu em có thể mở lòng sau những tổn thương?

Liệu em có thể mở lòng sau những tổn thương?

Em mở lòng ra và yêu anh, nhé! Cho anh cơ hội cũng chính là cho bản thân mình một cơ hội. Em sẽ thôi không hoài nghi, em sẽ thôi không khép chặt lòng mình, em sẽ mở cửa trái tim để yêu và được yêu bằng tất cả niềm tin, hi vọng, sự say mê và ngọt ngào nhất như mùa yêu đầu. Cuộc sống có bao nhiêu, tuổi trẻ có bao nhiêu đâu mà cứ mãi hững hờ...

Mình đang sống hay chỉ đang tồn tại?

Mình đang sống hay chỉ đang tồn tại?

Thỉnh thoảng, tôi ngắm nhìn mình trong gương rồi tự hỏi bản thân: “Mình đang sống hay chỉ là sự tồn tại nhỏ bé?”. Nhưng rồi cũng tự cười với chính mình. Nhưng sao nụ cười ấy lại mang bao nhiêu đau khổ và tuyệt vọng đến thế.

Blog Radio 739: Em sẽ bắt đầu lại nhưng không phải cùng anh

Blog Radio 739: Em sẽ bắt đầu lại nhưng không phải cùng anh

Câu chuyện kể về cặp vợ chồng đang đứng trên bờ vực tan vỡ bởi người chồng ngoại tình. Liệu kết cục của cả hai sẽ ra sao?

Điều tiếc nuối nhất của thanh xuân là để mất em

Điều tiếc nuối nhất của thanh xuân là để mất em

Điều nuối tiếc nhất thanh xuân là đánh mất em. Vì lo lắng cho tương lai mà sơ sài hiện tại, anh đã chẳng thể thắng nổi đống lộn xộn của cuộc sống mà đẩy em ra xa. Em của năm đó là em tuyệt vời nhất, anh của mãi sau này có lẽ mới tuyệt nhất, giữa chúng ta có một khoảng cách mà nếu kiên định, mạnh mẽ hơn thì anh và em đã có thể bước tiếp cùng nhau.

Nước mắt em rơi nhưng không phải vì anh nữa

Nước mắt em rơi nhưng không phải vì anh nữa

Đến hôm nay, nước mắt em vẫn rơi, nhưng không còn rơi vì anh nữa. Nước mắt của quá khứ, của kỷ niệm. Em khóc cho một đoạn tình cảm không trọn vẹn, khóc cho những vết thương lòng đã không còn âm ỉ. Và em biết em và anh, chúng ta đều sẽ có một cuộc sống mới trọn vẹn hơn. Em sẽ ổn thôi và hy vọng anh cũng vậy. Tạm biệt anh, người từng thương.

Blog Radio 738: Bước qua một quá khứ rất đau

Blog Radio 738: Bước qua một quá khứ rất đau

Ai cũng muốn sống cuộc đời hạnh phúc nhưng hạnh phúc không tự nhiên mà có. Để có hạnh phúc, bản thân mỗi người phải cố gắng, nỗ lực và chân thành trong mối quan hệ. Hạnh phúc chỉ dành cho những ai biết trân trọng và sẽ biết mất với những người không biết gìn giữ.

Hãy gieo những hạt mầm thanh bình và đẹp đẽ trong tâm

Hãy gieo những hạt mầm thanh bình và đẹp đẽ trong tâm

Hạnh phúc chẳng kéo dài bất tận, đời người phút chốc chóng qua. Hãy cứ nuôi những hạt mầm thanh bình và đẹp đẽ trong tâm hồn mình, em nhé!

Thanh xuân không thể trở lại nên xin đừng rơi nước mắt

Thanh xuân không thể trở lại nên xin đừng rơi nước mắt

Vẫn nặng lòng vì những kí ức không tên, vẫn nhớ da diết những người bạn chẳng là ngày xưa nữa, vẫn tiếc nuối những ngày tháng đã chẳng thể hết lòng với nhau, về những gì mình chưa làm được, về những con người đã dạy tôi bài học về tri thức, về nỗi đau.

back to top