Phát thanh xúc cảm của bạn !

Bạn có từng khóc vì những lời nói dối của mẹ?

2018-11-04 02:10

Tác giả: Giọng đọc: Hà Diễm

Mẹ là người nói dối nhưng mẹ không có lỗi. Những lời nói dối trở thành một thói quen của mẹ và cũng là thói quen ta nghe từ bé, đến khi lớn lên liệu rằng ta có để ý nhận ra không?

***

Làm mẹ có lẽ là trọng trách cao cả nhất trên đời này mà mỗi người phụ nữ đều cảm thấy may mắn khi được ban tặng món quà của thượng đề đó chính là đứa con xinh xắn nằm trọn trong vòng tay.

Và tất cả những người mẹ đều tận tụy, âm thầm chăm sóc, nâng niu, dành cho con cái những điều tốt đẹp nhất. Còn những đứa con đón nhận sự tận tâm ấy như điều hiển nhiên, quên mất sự trân trọng cần có. Và kể cả vậy, mẹ cũng chấp nhận mà không phàn nàn.

Mẹ chấp nhận chịu những điều thiệt thòi để nhường cho những con điều tuyệt nhất với những lời nói dối thường ngày mà nhiều khi ta chẳng nhận ra.

"Mẹ tôi là một người nói dối, rất nhiều, thói quen ấy đã bắt đầu ngay từ khi tôi còn nhỏ.

Tôi sinh ra trong một gia đình nghèo, nhiều khi chẳng đủ ăn. Mỗi khi đến giờ cơm, mẹ lại thường để cho tôi phần ăn của mình, miệng nói, “Con ăn đi, mẹ chẳng đói tí nào!”. Dù mẹ ăn chẳng là bao nhiêu, dù bụng vẫn đói nhưng mẹ vẫn luôn nói vậy để con ăn thật nhiều mà chẳng phải lo cho mẹ.

Đó là lời nói dối đầu tiên của mẹ!

Tôi lớn dần lên, mẹ tôi vẫn luôn lo lắng cho vóc dáng của tôi nên luôn cố mua những món ngon, hy vọng cải thiện chút dinh dưỡng cho con. Mẹ sẽ nấu những món cá ngon lành mà tôi rất thích. Thường, khi tôi ăn, mẹ chỉ ngồi bên cạnh, ăn một chút phần thịt còn sót lại trên chút xương mà tôi đã nhằn ra. Tôi dùng đũa gắp thịt cá cho mẹ nhưng mẹ luôn bảo rằng, “Con ăn hết đi, mẹ không thích cá đâu!”.

blog radio,  Bạn có từng khóc vì những lời nói dối của mẹ?

Đó là lời nói dối thứ hai của mẹ!

Khi tôi đi học, để có đủ tiền đóng học phí cho tôi, mẹ kiếm việc làm thêm, nhận thêu khăn tại nhà. Một đêm mùa đông nọ, tôi thức giấc, thấy mẹ vẫn cặm cụi thuê những hình thật đẹp trên khăn. Tôi bảo: “Mẹ ngủ đi, muộn rồi, mai mẹ vẫn còn phải đi làm mà.”

Mẹ mỉm cười và nói: “Con ngủ đi, mẹ chưa buồn ngủ!”. Và cứ vậy, như một thói quen, mẹ thường thức rất muộn để cố làm thêm một chút kiếm tiền nuôi tôi.

Đó là lời nói dối thứ ba của mẹ!

Ngày tôi thi tốt nghiệp vào đại học, mẹ xin nghỉ làm để đưa tôi đi thi, rồi kiên nhẫn đợi dưới cái nóng trong nhiều giờ liền để khi hết giờ thi là lập tức đưa cho tôi nước mát. Nhìn mẹ đầm đìa mồ hôi do phải chờ lâu dưới nắng, tôi đưa cốc nước mời mẹ uống, nhưng mẹ đẩy lại vào tay tôi, “Con uống đi, mẹ không khát!”. Vậy nhưng những giọt mồ hôi vẫn lăn trên trán mẹ…

Đó là lời nói dối thứ tư của mẹ!

Sau khi bố tôi ốm rồi qua đời, một mình mẹ phải nuôi nấng chúng tôi, tìm đủ mọi cách kiếm tiền trang trải mọi nhu cầu. Cuộc sống của chúng tôi không ngày nào trôi qua mà không có những khó khăn. Một chú hàng xóm tốt bụng sống gần nhà thỉnh thoảng lại đỡ đần chúng tôi. Nhiều người khuyên mẹ tái hôn, nhưng mẹ rất kiên quyết, gạt bỏ hết những lời khuyên ấy, nói rằng, “Tôi không cần tình yêu!”.

Đó là lời nói dối thứ năm của mẹ!

Khi tôi học xong, tốt nghiệp và có việc làm cũng là lúc mẹ đến tuổi về hưu. Nhưng mẹ không nghỉ ngơi mà vẫn ra chợ mỗi sáng, bán buôn nhỏ kiếm thêm. Tôi gửi tiền về nhưng mẹ đều không nhận, thậm chí còn gửi tiền lên ngược cho tôi, bảo rằng: “Con nhớ dùng mà sắm sửa, mẹ có đủ tiền rồi!”. Mẹ vẫn lo lắng gọi điện hỏi thăm từng bữa ăn, giấc ngủ và hỏi con có đủ tiền tiêu không, con không cần lo cho mẹ nhé.

Đó là lời nói dối thứ sáu của mẹ!

Công việc của tôi tốt đẹp, lương bổng đều tăng lên, cuộc sống đả ổn định, tôi muốn đón mẹ lên để mẹ có thể sống an nhàn. Nhưng mẹ không muốn phiền tôi, nói rằng, “Sống an nhàn, mẹ không quen!”. Bởi cả cuộc đời mẹ là những vất vả, khó nhằn rồi.

blog radio,  Bạn có từng khóc vì những lời nói dối của mẹ?

Đó là lời nói dối thứ bảy của mẹ!

Về già, mẹ tôi bị ốm nặng, phải nhập viện. Tôi ở xa về thăm thấy mẹ yếu ớt trên giường sau ca phẫu thuật. Rõ ràng căn bệnh đã tàn phá cơ thể mẹ. Mẹ trông đã già hẳn đi, nhưng vẫn nhìn tôi đầy trìu mến và cố gắng mỉm cười. Trái tim tôi đau cắt, nhưng mẹ, với sức lực ít ỏi còn lại của mình, nói rằng, "Đừng khóc con, mẹ có đau đớn gì đâu!".

Đó là lời nói dối thứ tám của mẹ, cũng là lời nói dối cuối cùng, vì nói xong, mẹ nhắm mắt mãi mãi!".

Là thế đấy, mẹ cũng chỉ có một cuộc đời như bao người, nhưng từ khi có con, tất cả mọi điều tốt lành trên thế giới này mẹ đều muốn dành hết cho đứa con bé bỏng. Con lớn lên rồi cũng không đi hết nổi tình yêu thương của mẹ. Con lớn lên rồi vẫn mãi là đứa bé cần mẹ chở che!

Mẹ là người nói dối nhưng mẹ không có lỗi. Những lời nói dối trở thành một thói quen của mẹ và cũng là thói quen ta nghe từ bé, đến khi lớn lên liệu rằng ta có để ý nhận ra không? Đã bao giờ ta hỏi mẹ thích ăn gì, sở thích của mẹ như thế nào, hay đam mê thực sự của mẹ là gì? Những điều này, chắc chắn mẹ sẽ biết hết ở con mình nhưng lại chẳng nói ra điều yêu thích của mẹ mà lại che giấu bởi những câu nói dối. Bởi mẹ chấp nhận hy sinh cả cuộc đời mẹ vì hạnh phúc gia đình mà quên đi niềm vui của bản thân. Những lời nói dối của mẹ chẳng có lỗi, nhưng ta sẽ trở thành người có lỗi khi vẫn cố tình lờ đi để điều đó tiếp tục xảy ra và không bù đắp tình cảm cho mẹ.

Theo Trà Đinh/Báo Điện tử Tri Thức Trẻ

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Xếp hàng chờ hạnh phúc

Xếp hàng chờ hạnh phúc

Cuộc đời là một hành trình dài ở đó có nụ cười, có nước mắt, có vấp ngã. Và nếu chẳng may vấp ngã phải biết đứng lên để đi tiếp thôi. Vì cuộc đời này là của bạn nhưng không chỉ riêng bạn mà còn rất nhiều người đứng sau theo dõi và mong bạn hạnh phúc.

Blog Radio 660: Quên anh là điều em không làm được

Blog Radio 660: Quên anh là điều em không làm được

Một trong những nghịch lý của tình yêu là người ta cứ mãi nhớ, vẫn yêu người từng làm mình đau. Người tổn thương em là anh nhưng người không quên được anh lại là em. Đến khi nào em mới bớt suy nghĩ về anh? Đến khi nào em mới có thể thoát khỏi cái bóng của quá khứ.

Nếu chúng ta gặp lại, cậu có còn nhớ lời hứa khi xưa? (Những Blog Radio hay về tình yêu học trò)

Nếu chúng ta gặp lại, cậu có còn nhớ lời hứa khi xưa? (Những Blog Radio hay về tình yêu học trò)

Bởi vì Trái đất tròn nên những người yêu nhau sẽ trở lại bên nhau, nhưng cũng bởi Trái đất rộng lớn và tấp nập người nên lạc nhau một lần là mất nhau mãi mãi. Có cô gái đã đánh rơi tình yêu đầu của mình trên hành trình đầy khắc nghiệt của tuổi trưởng thành. Liệu một ngày họ có thể gặp lại nhau? Liệu họ có thể có một cuộc hẹn đúng nghĩa thêm một lần nữa?

Sống hết mình cho ngày hôm nay

Sống hết mình cho ngày hôm nay

Thời gian là thứ quý giá nhất mà chúng ta được cuộc đời này ban tặng, tuy vậy, thời gian của mỗi người là khác nhau, và sự cảm nhận về thời gian của mỗi người cũng khác nhau trong từng thời điểm. Ngày đi, tháng chảy, năm bay, thời gian nước chảy chẳng quay được về.

Ai rồi cũng phải lớn thôi

Ai rồi cũng phải lớn thôi

Trở thành người lớn đó là quy luật, đâu ai có thể làm trẻ con mãi được. Nếu được thì trên thế giới này chắc toàn là trẻ con, chẳng ai muốn lớn, chẳng ai muốn phải gồng gánh, phải lo toan vì cuộc sống tất bật này.

Blog Radio 659: Chúng ta là những chú chim nhỏ khao khát bầu trời tự do

Blog Radio 659: Chúng ta là những chú chim nhỏ khao khát bầu trời tự do

Chúng ta đều là những chú chim nhỏ, bị nhốt trong chiếc lồng chật hẹp của tiền tài, công việc. Bầu trời xanh kia là ước mơ, ngọn gió mát kia là cảm hứng. Dù thân thể chúng ta bị xiềng xích trong áp lực củi muối gạo dầu, trong áp lực trưởng thành và thành đạt, cũng đừng bao giờ quên đi bầu trời xanh bát ngát ngoài kia.

Tớ thích cậu rồi, cứ thế có khi yêu mất thôi (Những Blog Radio hay nhất về tình yêu học trò)

Tớ thích cậu rồi, cứ thế có khi yêu mất thôi (Những Blog Radio hay nhất về tình yêu học trò)

Tình yêu ấy mỏng manh như giọt mưa, giọt nắng, len nhẹ vào tim thấm dần từng chút một cho ta quen đi để rồi ngộ nhận như một điều tất nhiên và vô tình phủ nhận nó. Có những tình yêu như thế đấy! Chỉ là ta có nhận thấy hay không, mà thôi.

Replay Blog Radio: Tình yêu năm 17 tuổi của bạn bây giờ ra sao?

Replay Blog Radio: Tình yêu năm 17 tuổi của bạn bây giờ ra sao?

Khi 17 tuổi, ta nghĩ rằng ta phải rời xa một người để người đó được hạnh phúc hơn; nhưng ta không biết rằng, những gì ta cần làm, chỉ là ở lại bên người đó.

Đèn xanh đèn đỏ, kẻ bỏ người buông

Đèn xanh đèn đỏ, kẻ bỏ người buông

Khi kết thúc một mối tình dang dở ai mà chẳng đau đớn, chẳng tiếc thương. Tình yêu vốn là chuyện hai người. Một người luôn tìm cách vun vén, người kia lại tìm cớ để bước ra. Kết cục vẫn là tan vỡ. Tận cùng của sự mỏi mệt phải chăng là mỉm cười buông bỏ?

Câu chuyện của gã trai mơ

Câu chuyện của gã trai mơ

Khi còn mới ngoài 20 tuổi, các chàng trai thường sống rất sôi nổi, đôi khi có phần bồng bột và hời hợt. Nhưng khi đến tuổi 30, thường tất cả đàn ông đều nên một lần nữa dừng lại và tự hỏi bản thân đâu là những người, những việc đáng để mình dành thời gian và tâm trí.

back to top