Phát thanh xúc cảm của bạn !

Đừng bao giờ dành cho người khác sự ưu tiên, khi bạn chỉ là sự lựa chọn của họ

2018-10-31 09:52

Tác giả: Giọng đọc: Hà Diễm

blogradio.vn - Những người xem chúng ta là sự lựa chọn thật ra họ rất ích kỷ, ích kỷ đến nỗi để tôi phải ôm gối khóc bao nhiêu lần. Và rồi sau ngần đấy ngu ngốc, tôi đã đủ can đảm để từ bỏ. Có lẽ sự can đảm của chúng ta được gộp lại từ những lần tuyệt vọng.

Bạn đã bao giờ thích một người, rất thích một người, thích đến nỗi chỉ cần người ta mỉm cười với bạn, bạn cũng có thể thế giới này nở rộ như một vườn hoa? Bạn luôn để ý đến từng cử chỉ, ánh mắt của người ấy, luôn ngóng trông tin nhắn của người ấy, và rồi người ấy chỉ nhắn lại hỏi thăm một câu, bạn cũng vui suốt cả một ngày dài?

Bạn từng lấy người ấy làm niềm tin, động lực sống. Bất kỳ khi nào bạn cảm thấy bế tắc, buồn tủi bạn đều nghĩ đến người ấy. Mà không, không giây phút ngơi nghỉ nào bạn thôi không nhớ đến họ. Họ là sự ưu tiên duy nhất của bạn, kể cả khi bạn đang tắm thấy người ta nhắn tin cũng lau tay vội nhắn tin lại kẻo sợ người ta đợi. Kể cả khi bạn bận rộn đến mấy cũng dành thời gian cho họ, và không để thừa thời gian cho bất kỳ một ai khác.

Nhưng người ta lại khác, người ta có thể nhắn tin cho bạn chỉ vì người ta… rảnh, người ta trả lời tin nhắn của bạn chỉ vì… lịch sự hay nếu không phải thì lâu rất lâu người ta cũng có thể chẳng đoái hoài gì đến bạn. Bạn biết không, chỉ cần người ta thích bạn, để ý bạn một chút thôi thì đã không để bạn đợi chờ lâu đến thế.

Đừng bao giờ dành cho người khác sự ưu tiên, khi bạn chỉ là sự lựa chọn của họ

Chỉ cần quan tâm bạn thì đã không để bạn chìm sâu trong những nỗi buồn, tuyệt vọng và để bạn luôn ở đằng sau nhìn họ, chờ nick họ sáng, chờ họ xuất hiện sau những lần mất tích không lý do trong những cuộc trò chuyện. Thậm chí, đến tin nhắn của bạn họ cũng không thèm 'seen' nữa.

Đừng bao giờ dành sự ưu tiên cho những người như thế. Họ chỉ là nguyên nhân nhấn chìm tất cả những vui vẻ, yêu đời, năng lượng của bạn mà thôi. Còn bạn chỉ mãi là một trong những sự lựa chọn của họ, đôi khi cũng không được gọi là sự lựa chọn nữa. Bạn sẽ lựa chọn thế nào? Mãi mãi chờ đợi để làm sự lựa chọn của người khác hay tự bước qua vũng lầy của cảm xúc để nhận được những điều tốt đẹp hơn?

Tôi từng rất thích một anh chàng. Bạn biết không, khổ sở hơn anh ấy là đồng nghiệp. Mỗi ngày đều gặp, đều nhìn thấy, đều cười nói với nhau. Mỗi lần cậu ấy dành cho tôi hơn một chút 'ưu tiên' là y như rằng tôi lại nuôi thêm nhiều hy vọng. Nhưng không, rồi một ngày sự ưu tiên ấy cũng biến mất, anh chàng ấy lại xem tôi giống-như-những-người-khác, làm tôi lại tự nghĩ không biết từ trước đến nay tôi có bị ảo tưởng nhiều quá hay không. Nhìn lại những dòng hỏi han cũ, người ấy lúc nào cũng kiệm lời, trong khi với tôi luôn là những dòng tin nhắn dài dằng dặc. Điều khổ tâm hơn là lúc tôi cố quên thì người ấy luôn xuất hiện trước mặt, lúc tôi đành lòng dứt bỏ thì người ấy lại tỏ ra thân thiết hơn. Bạn đã từng trải qua cảm giác ấy chưa? Thực sự rất khổ tâm.

Đừng bao giờ dành cho người khác sự ưu tiên, khi bạn chỉ là sự lựa chọn của họ

Bạn đoán tôi sẽ làm gì lúc đó? Tôi vẫn tiếp tục 'dấn thân' vì nghĩ ngày nào còn gặp nhau thì còn cần cố gắng. Và thật buồn cười là một trăm lần vẫn như lần đầu tiên, người ấy luôn biến mất vào lúc tôi cần nhất. Thật ra họ vẫn ở đó, vẫn là con người tôi gặp mỗi ngày, nhưng chắc điều làm người ấy 'thua' tôi lúc này, đó chính là đã để tôi quá quen với nỗi buồn và tổn thương của chính mình. Tôi đã để mọi thứ về quỹ đạo vốn có, và không cho họ có cơ hội thắp lên hy vọng cho mình nữa.

Những người xem chúng ta là sự lựa chọn thật ra họ rất ích kỷ, ích kỷ đến nỗi để tôi phải ôm gối khóc bao nhiêu lần. Tôi chỉ mong người ấy hiểu được cảm giác đó, nỗi đau đó, thì mới biết được tôi đã cố gắng đến nhường nào.

Và rồi sau ngần đấy ngu ngốc, tôi đã đủ can đảm để từ bỏ. Có lẽ sự can đảm của chúng ta được gộp lại từ những lần tuyệt vọng. Tôi kể câu chuyện này ra không mong bạn sẽ có thể từ bỏ ngay khi những lần hy vọng của người nào đó thắp lên, nhưng mong bạn hãy tỉnh táo, để qua vài lần thất vọng, cũng nên thương chính bản thân mình.

Việc chúng ta nên làm lúc đó, có lẽ là hãy tỏ ra bình thường, vẫn ăn, vẫn ngủ, vẫn dành thời gian cho gia đình, bè bạn, và nhớ là cứ vui vẻ, vì chẳng nên để cho một người vốn dĩ không cho nổi chúng ta một sự ưu tiên khiến chúng ta mãi chìm sâu trong sự u sầu lâu đến thế!

Theo August/ Báo Đất Việt

Giọng đọc: Hà Diễm
Thực hiện: Hằng Nga
Minh họa: Hương Giang

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Còn thương sao vẫn dối lòng?

Còn thương sao vẫn dối lòng?

Dẫu biết đường đời còn dài rộng, nhưng cũng vô thường lắm, đừng mãi để quá khứ dày vò tâm trí, hãy cố gắng bước về phía trước, dẫu một mình, dẫu không anh. Sống ở đời, cũng có người khôn ngoan kẻ dại khờ. Em làm sao biết được trái tim em sao cứ mãi dại khờ, lẽo đẽo theo sau một người, để rồi đau, rồi tổn thương, rồi trách dại trách khôn.

30 tuổi rồi, đừng để lại nuối tiếc vì tình yêu

30 tuổi rồi, đừng để lại nuối tiếc vì tình yêu

30 tuổi! Con số khiến tôi ngày nào cũng đau đầu. Nhiều khi chỉ muốn ở nhà trùm chăn không gặp gỡ ai. Cứ ra đường là người thân quen lại hỏi một câu quá đỗi quen thuộc: Cháu đi làm à? Sắp lấy chồng chưa?

Blog Radio 722: Tìm lại những tinh khôi thuở ấy

Blog Radio 722: Tìm lại những tinh khôi thuở ấy

Có khi đi thật xa người ta mới nhật ra nơi bình yên nhất lại là nơi bắt đầu. Tìm lại những tinh khôi thuở ấy, khi mà những tình cảm trong trẻo chưa nhuốm màu thời gian và nỗi lo cơm áo gạo tiền.

Những vết thương mà mắt thường không thể thấy

Những vết thương mà mắt thường không thể thấy

Đối với chúng ta mà nói, trầm cảm chưa được nhận thức là một căn bệnh nguy hiểm. Nó không giết người bệnh nhanh như như ung thư hay những khối u ác tính. Nó cũng không khiến người bệnh chảy máu, đau đớn rên rỉ rằng: “Ôi, trầm cảm đau quá.” Nó chỉ là một vết thương không thấy máu thôi

Replay Blog Radio: Mùa thu đi qua, nỗi nhớ ở lại

Replay Blog Radio: Mùa thu đi qua, nỗi nhớ ở lại

Bỗng một ngày đi ra đường và chợt nhận ra mùa thu đã về, bầu trời cao và xanh hơn, khí trời trong lành dịu mát hơn, chợt nhớ những mùa thu trước, có thể tung tăng ra đường đón thu vào lòng.

Blog Radio 721: Miền đất lạ, có em, anh và chúng ta

Blog Radio 721: Miền đất lạ, có em, anh và chúng ta

Tôi phì cười, tạm biệt nhé Bangkok, hẹn một ngày gặp lại tôi đã là một tôi vui tươi và hạnh phúc hơn lần này.

Blog Radio: Anh không phải người duy nhất cần em (Bản Full)

Blog Radio: Anh không phải người duy nhất cần em (Bản Full)

Anh rất muốn giữ em lại, nhưng anh biết mình không nên, và không thể làm như thế. Người cần em, không chỉ có anh. Bởi vậy, nhất định phải thật cẩn thận và khỏe mạnh nhé!

Blog Radio 720: Va phải anh giữa dòng đời vội vã

Blog Radio 720: Va phải anh giữa dòng đời vội vã

Tôi thầm nghĩ, chả có vận rủi nào lại khiến tôi gặp lại người dưng khó ưa như gã hoài, nhất là khi tôi quyết định đi xa khu KhaoSan kém duyên này hết mức. Nhưng vào giây phút đó, tôi không biết rằng vận xui lại thích đeo bám tôi.

Replay Blog Radio: Hàn gắn một trái tim

Replay Blog Radio: Hàn gắn một trái tim

Có một điều rất đơn giản trong tình yêu, đừng chạy theo một người cứ mải chạy theo người khác hoặc những thứ khác mà không bao giờ ngoảnh lại nhìn mình.

Replay Blog Radio: Có phải mùa thu giấu em

Replay Blog Radio: Có phải mùa thu giấu em

Một chiếc lá vàng trên vòm cây đậu xuống vai tôi. Tôi nhặt chiếc lá cho vào túi áo. Dường như chiếc lá đang thủ thỉ điều gì đó với trái tim tôi. Em chỉ trốn tôi đâu đó trong mùa thu thôi, phải không cô bé?

back to top