Phát thanh xúc cảm của bạn !

Đừng bao giờ dành cho người khác sự ưu tiên, khi bạn chỉ là sự lựa chọn của họ

2018-10-31 09:52

Tác giả: Giọng đọc: Hà Diễm

blogradio.vn - Những người xem chúng ta là sự lựa chọn thật ra họ rất ích kỷ, ích kỷ đến nỗi để tôi phải ôm gối khóc bao nhiêu lần. Và rồi sau ngần đấy ngu ngốc, tôi đã đủ can đảm để từ bỏ. Có lẽ sự can đảm của chúng ta được gộp lại từ những lần tuyệt vọng.

Bạn đã bao giờ thích một người, rất thích một người, thích đến nỗi chỉ cần người ta mỉm cười với bạn, bạn cũng có thể thế giới này nở rộ như một vườn hoa? Bạn luôn để ý đến từng cử chỉ, ánh mắt của người ấy, luôn ngóng trông tin nhắn của người ấy, và rồi người ấy chỉ nhắn lại hỏi thăm một câu, bạn cũng vui suốt cả một ngày dài?

Bạn từng lấy người ấy làm niềm tin, động lực sống. Bất kỳ khi nào bạn cảm thấy bế tắc, buồn tủi bạn đều nghĩ đến người ấy. Mà không, không giây phút ngơi nghỉ nào bạn thôi không nhớ đến họ. Họ là sự ưu tiên duy nhất của bạn, kể cả khi bạn đang tắm thấy người ta nhắn tin cũng lau tay vội nhắn tin lại kẻo sợ người ta đợi. Kể cả khi bạn bận rộn đến mấy cũng dành thời gian cho họ, và không để thừa thời gian cho bất kỳ một ai khác.

Nhưng người ta lại khác, người ta có thể nhắn tin cho bạn chỉ vì người ta… rảnh, người ta trả lời tin nhắn của bạn chỉ vì… lịch sự hay nếu không phải thì lâu rất lâu người ta cũng có thể chẳng đoái hoài gì đến bạn. Bạn biết không, chỉ cần người ta thích bạn, để ý bạn một chút thôi thì đã không để bạn đợi chờ lâu đến thế.

Đừng bao giờ dành cho người khác sự ưu tiên, khi bạn chỉ là sự lựa chọn của họ

Chỉ cần quan tâm bạn thì đã không để bạn chìm sâu trong những nỗi buồn, tuyệt vọng và để bạn luôn ở đằng sau nhìn họ, chờ nick họ sáng, chờ họ xuất hiện sau những lần mất tích không lý do trong những cuộc trò chuyện. Thậm chí, đến tin nhắn của bạn họ cũng không thèm 'seen' nữa.

Đừng bao giờ dành sự ưu tiên cho những người như thế. Họ chỉ là nguyên nhân nhấn chìm tất cả những vui vẻ, yêu đời, năng lượng của bạn mà thôi. Còn bạn chỉ mãi là một trong những sự lựa chọn của họ, đôi khi cũng không được gọi là sự lựa chọn nữa. Bạn sẽ lựa chọn thế nào? Mãi mãi chờ đợi để làm sự lựa chọn của người khác hay tự bước qua vũng lầy của cảm xúc để nhận được những điều tốt đẹp hơn?

Tôi từng rất thích một anh chàng. Bạn biết không, khổ sở hơn anh ấy là đồng nghiệp. Mỗi ngày đều gặp, đều nhìn thấy, đều cười nói với nhau. Mỗi lần cậu ấy dành cho tôi hơn một chút 'ưu tiên' là y như rằng tôi lại nuôi thêm nhiều hy vọng. Nhưng không, rồi một ngày sự ưu tiên ấy cũng biến mất, anh chàng ấy lại xem tôi giống-như-những-người-khác, làm tôi lại tự nghĩ không biết từ trước đến nay tôi có bị ảo tưởng nhiều quá hay không. Nhìn lại những dòng hỏi han cũ, người ấy lúc nào cũng kiệm lời, trong khi với tôi luôn là những dòng tin nhắn dài dằng dặc. Điều khổ tâm hơn là lúc tôi cố quên thì người ấy luôn xuất hiện trước mặt, lúc tôi đành lòng dứt bỏ thì người ấy lại tỏ ra thân thiết hơn. Bạn đã từng trải qua cảm giác ấy chưa? Thực sự rất khổ tâm.

Đừng bao giờ dành cho người khác sự ưu tiên, khi bạn chỉ là sự lựa chọn của họ

Bạn đoán tôi sẽ làm gì lúc đó? Tôi vẫn tiếp tục 'dấn thân' vì nghĩ ngày nào còn gặp nhau thì còn cần cố gắng. Và thật buồn cười là một trăm lần vẫn như lần đầu tiên, người ấy luôn biến mất vào lúc tôi cần nhất. Thật ra họ vẫn ở đó, vẫn là con người tôi gặp mỗi ngày, nhưng chắc điều làm người ấy 'thua' tôi lúc này, đó chính là đã để tôi quá quen với nỗi buồn và tổn thương của chính mình. Tôi đã để mọi thứ về quỹ đạo vốn có, và không cho họ có cơ hội thắp lên hy vọng cho mình nữa.

Những người xem chúng ta là sự lựa chọn thật ra họ rất ích kỷ, ích kỷ đến nỗi để tôi phải ôm gối khóc bao nhiêu lần. Tôi chỉ mong người ấy hiểu được cảm giác đó, nỗi đau đó, thì mới biết được tôi đã cố gắng đến nhường nào.

Và rồi sau ngần đấy ngu ngốc, tôi đã đủ can đảm để từ bỏ. Có lẽ sự can đảm của chúng ta được gộp lại từ những lần tuyệt vọng. Tôi kể câu chuyện này ra không mong bạn sẽ có thể từ bỏ ngay khi những lần hy vọng của người nào đó thắp lên, nhưng mong bạn hãy tỉnh táo, để qua vài lần thất vọng, cũng nên thương chính bản thân mình.

Việc chúng ta nên làm lúc đó, có lẽ là hãy tỏ ra bình thường, vẫn ăn, vẫn ngủ, vẫn dành thời gian cho gia đình, bè bạn, và nhớ là cứ vui vẻ, vì chẳng nên để cho một người vốn dĩ không cho nổi chúng ta một sự ưu tiên khiến chúng ta mãi chìm sâu trong sự u sầu lâu đến thế!

Theo August/ Báo Đất Việt

Giọng đọc: Hà Diễm
Thực hiện: Hằng Nga
Minh họa: Hương Giang

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Trưởng thành không đáng sợ đâu em à

Trưởng thành không đáng sợ đâu em à

Trưởng thành không phải một thời điểm, mà là cả quá trình dài, còn có cả những hạnh phúc và đau thương. Ai rồi cũng sẽ lớn, nhưng để trưởng thành hơn từng ngày, đánh đổi có, thay đổi có. Hy vọng tất cả chúng ta sẽ chiến đấu hết mình.

Yêu một người con gái nhạy cảm như ôm trọn nhánh xương rồng đầy gai

Yêu một người con gái nhạy cảm như ôm trọn nhánh xương rồng đầy gai

Giống như xương rồng và sa mạc, anh muốn được ngắm nhìn em trong mọi khoảnh khắc vui buồn đau thương bên ngoài cuộc sống, anh muốn là vùng đất thật rộng lớn chỉ để chứa riêng em. Và nếu như em là xương rồng thì anh nguyện là sa mạc rộng lớn để ôm trọn lấy em.

Blog Radio 784: Dù qua bao nhiêu lần 10 năm chúng ta vẫn bỏ lỡ

Blog Radio 784: Dù qua bao nhiêu lần 10 năm chúng ta vẫn bỏ lỡ

Mười năm sau này của sau này, tôi sẽ để cậu nắm lấy một bàn tay khác. Đời người ngắn ngủi, tồn tại những cái mười năm ấy cũng quá đủ rồi. Làm người không nên quá tham lam, nhất là trong tình yêu.

Hoa chỉ nở khi đủ mưa và nắng, hạnh phúc chỉ đến khi ta cố gắng vì yêu

Hoa chỉ nở khi đủ mưa và nắng, hạnh phúc chỉ đến khi ta cố gắng vì yêu

Chúng ta gặp nhau là một duyên phận nhưng để đi với nhau cả đời đó là sự thay đổi và cố gắng không ngừng nghỉ. Hoa chỉ nở khi đủ mưa và nắng, hạnh phúc chỉ đến khi cả anh và em cùng cố gắng yêu thương.

Cứ ngỡ tình đầu như gió mùa thổi mãi

Cứ ngỡ tình đầu như gió mùa thổi mãi

Ngày xưa, ngày tôi tuổi thanh xuân, tôi giống mẹ bảo thủ ngỡ tình đầu như cơn gió mùa thổi mãi. Những lá thư, tấm bưu thiếp và cả những mẩu bút chì tôi dùng để viết, tôi cũng gói gọn trong ngăn kéo và giữ gìn.

Blog Radio 783: Buông tay mà sao lòng đắng cay đến thế?

Blog Radio 783: Buông tay mà sao lòng đắng cay đến thế?

Hết thật rồi. Phải buông tay ra rồi. Mà sao trong lòng lại cay đắng thế này!

Lời hẹn ước đến thế giới người trưởng thành

Lời hẹn ước đến thế giới người trưởng thành

Sau cùng chúc mỗi một người chúng ta đều sẽ không lỡ hẹn với phiên bản tốt nhất của chính bản thân mình. Chúc bạn một đời an nhiên.

Khi ta hiểu tâm tư của người là lúc người rời xa ta

Khi ta hiểu tâm tư của người là lúc người rời xa ta

Tình cảm dẫu mang vị đắng của nước mắt, buồn của sự chia ly nhưng ngoài kia vẫn có biết bao người chờ mong. Thật không ngờ đến lúc ta hiểu tâm tư một người lại chính là lúc người rời xa ta.

Blog Radio 782: Tình như hoa trong gương trăng dưới nước, phút chốc tan thành mây

Blog Radio 782: Tình như hoa trong gương trăng dưới nước, phút chốc tan thành mây

Tình cảm của con người cũng như hoa trong gương như trăng dưới nước phút chốc thành mây. Nếu chọn người mình yêu thì mệt mỏi trong lòng nhưng hạnh phúc trong tim. Còn chọn người yêu mình thì vĩnh viễn phụ đi trái tim của họ.

Cậu sẽ không vì tôi mà thay đổi, tôi cũng không vì cậu mà đánh cược tương lai

Cậu sẽ không vì tôi mà thay đổi, tôi cũng không vì cậu mà đánh cược tương lai

Mùa hạ ấy, tôi đánh mất chính tôi, cũng buông tay những kí ức đẹp nhất của chúng ta. Mà ngay cả lời nói cuối cùng muốn dành cho cậu cũng đã bị cái chói chang của ngày hạ ấy chôn vùi. Tất cả mọi thứ, vĩnh viễn biến mất sau ngày hạ năm ấy.

back to top