Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mối quan hệ không rõ ràng ấy có phải là duyên phận hay không?

2017-07-02 01:30

Tác giả: Giọng đọc: Hằng Nga

blogradio.vn - Thanh xuân có thể có một người khiến mình thương nhớ, chờ mong, như vậy đã là một điều gì đó đẹp đẽ và ngọt ngào mà định mệnh đem đến cho ta. Có một mối quan hệ không tên cũng tốt. Người vẫn luôn quan tâm, chia sẻ cùng ta những vui buồn trong cuộc sống. Cả hai đi cùng nhau nhưng chẳng hứa hẹn sẽ mãi chung đường, không có sự ràng buộc.

***

Gác nhỏ nằm im lìm trong con ngõ hẹp vắng người qua lại. Một ngày mưa phùn rả rích, tôi không thích mưa vì nó mang đến sự ẩm ướt và cả một nỗi buồn man mác cho một tâm hồn vốn dĩ đã nhạy cảm của một cô gái tuổi đôi mươi. Tôi ngồi vào chỗ ngồi quen thuộc của mình, lắng nghe giai điệu nhẹ nhàng, êm ái của những bản piano đi cùng năm tháng và nhìn ra ngoài cửa sổ ngắm những giọt mưa phảng phất bay bay.

Tôi và anh quen nhau tình cờ qua một nhóm bạn chơi chung. Lần đầu tiên gặp mặt, ấn tượng của tôi về anh là một người nói thao thao bất tuyệt. Nhưng càng tiếp xúc tôi càng thấy anh gần gũi thân thiết hơn. Anh không nói những câu ngọt ngào hoa mỹ nhưng cử chỉ lại rất ân cần và ấm áp. Đi cùng anh, tôi lúc nào cũng như một cô em gái nhỏ. Tôi cảm thấy bình yên và được là chính mình. Tôi có thể thoải mái chuyện trò, huyên thuyên đủ thứ. Bởi vì, anh lúc nào cũng sẵn sàng lắng nghe tôi nói. Chuyện vui buồn gì tôi cũng muốn kể anh nghe. Từ khi gặp anh, không hiểu vì sao trong tôi lại có những cảm xúc rung động chưa từng có trước đây. Lần đầu tiên, tôi biết nhớ một người đến như vậy. Lần đầu tiên, tôi dám tỏ tình với một chàng trai. Và cũng là lần đầu tiên tôi chủ động tạo cuộc hẹn với một người khác giới. Đến tôi còn không biết vì sao mình lại thích anh nữa. Mà có lẽ còn trên cả thích. Đó là yêu.

Mối quan hệ không rõ ràng ấy có phải là duyên phận hay không?

Nhưng dường như, tình cảm là một trò đùa của tạo hóa. Định mệnh cho tôi gặp anh, cho tôi những tình cảm yêu thương chân thật, nhưng mãi mãi chỉ là một phía. Tôi và anh đi chung trên một đoạn đường, nhưng không nắm tay, không hứa sẽ còn cùng nhau đến khi nào. Tôi không biết và cũng không bận tâm trả lời cho câu hỏi vốn không thể có được câu trả lời rõ ràng này. Chỉ biết, khi cùng nhau, chúng tôi đều vui vẻ, nhẹ nhõm là chính mình. Cứ thế, cứ thế, nhẹ nhàng bên nhau như những người bạn, chia sẻ cho nhau những vui buồn, âu lo, những dự định và ước mơ trong cuộc sống.

Liệu như thế có ổn không? Nên tiếp tục hay nên dừng lại - khi một mối quan hệ không rõ ràng? Tôi đã từng nhiều lần tự hỏi mình câu đó. Nhưng giữa những lựa chọn, cuối cùng, tôi đã chọn để mọi chuyện diễn ra tự nhiên như vốn dĩ nó phải vậy.

Đơn phương là như vậy đấy, dẫu có tình cảm những vẫn phải dặn lòng hãy thôi thương nhớ, mong chờ, vì rốt cuộc, người bị tổn thương vẫn chỉ là tôi. Nhưng tôi biết, thanh xuân có thể có một người khiến mình thương nhớ, chờ mong, như vậy đã là một điều gì đó đẹp đẽ và ngọt ngào mà định mệnh đem đến cho ta. Có một mối quan hệ không tên cũng tốt. Người vẫn luôn quan tâm, chia sẻ cùng ta những vui buồn trong cuộc sống. Cả hai đi cùng nhau nhưng chẳng hứa hẹn sẽ mãi chung đường, không có sự ràng buộc. Mỗi người vẫn có cuộc sống riêng. Có thể, một ngày nào đó, tôi và anh sẽ rẽ lối sang hai hướng hoàn toàn tách biệt nhau. Nhưng chúng ta sẽ luôn nhớ về nhau với những mảng ký ức đẹp đẽ và thân thương. Và tôi biết sẽ là như vậy. Tôi rồi sẽ có những mối quan hệ mới và những mối quan tâm riêng. Và khi đó, anh sẽ vẫn là một người bạn tốt của tôi. Có thể không còn ở cạnh bên, nhưng sẽ vẫn luôn nằm ở một góc nhỏ trong tim mình.

Và sau tất cả, tôi nhận ra một điều rằng: Mọi cuộc gặp gỡ trên đời này đều do nhân duyên mà có. Chúng ta may mắn được gặp nhau vốn bởi một chữ duyên. Và xa nhau, cũng chỉ vì chữ duyên ấy. Vì rốt cuộc, những con người ta đã, đang và sẽ gặp, đến vào đúng thời điểm và ra đi cũng cần thời điểm thích hợp. Dù ngắn, dù dài, thì quãng thời gian ấy chúng ta đã dành cho nhau- những ngày tháng thanh xuân đẹp đẽ nhất của đời người - vẫn rất đáng để trân trọng, nâng niu và gìn giữ trong trái tim mình.

© Nguyễn Thị Thảo – blogradio.vn

Giọng đọc: Hằng Nga
Biên tập và sản xuất: Hằng Nga

Mối quan hệ không rõ ràng ấy có phải là duyên phận hay không?

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 757: Một tiếng gọi cho tôi cảm giác ấm lòng

Blog Radio 757: Một tiếng gọi cho tôi cảm giác ấm lòng

Con tim tôi lại loạn nhịp như khi nghe lời tỏ tình năm xưa. Dù cho bao nhiêu năm có trôi qua, vẫn chỉ có tiếng gọi ấy có thể đem lại cho tôi cảm giác ấm lòng đến thế. Thước phim hồi ức như được tua ngược lại những giây phút tuyệt đẹp của rất nhiều năm trước.

Chia tay rồi đừng làm mình tổn thương thêm nữa

Chia tay rồi đừng làm mình tổn thương thêm nữa

Điều tốt nhất sau khi chia tay là hãy sống tích cực lên, hãy yêu lấy bản thân và trân trọng những gì mình đang có. Đời là vô thường. Nếu ta không biết trân trọng và gìn giữ những người xung quanh thì đến khi đánh mất sẽ rất đau.

Replay Blog Radio: Đợi mưa

Replay Blog Radio: Đợi mưa

Tình yêu như cơn mưa lặng thầm đến khi nào không ai hay biết. Để rồi khi mưa tạnh, trái tim vẫn ngẩn ngơ nằm đấy, trải qua bao lâu chăng nữa vẫn ướt mềm chẳng thể nào được hong khô.

Blog Radio 756: Một nửa tình yêu không xứng đáng được gọi là tình yêu

Blog Radio 756: Một nửa tình yêu không xứng đáng được gọi là tình yêu

Một nửa ly cà phê vẫn là cà phê. Một nửa chiếc bánh vẫn gọi là bánh. Nhưng một nửa tình yêu thì không đáng được gọi là yêu. Cô đã yêu anh chỉ với một nửa trái tim mình, nửa còn lại dành cho sự tính toán.

Replay Blog Radio: Có những ngày cả nỗi buồn cũng bỏ ta đi

Replay Blog Radio: Có những ngày cả nỗi buồn cũng bỏ ta đi

Trong những tháng ngày cả nỗi buồn cũng rời bỏ chúng ta mà ra đi là những phút giây thật sự rất đau khổ. Khi bóng tối bủa vây cả cuộc đời mình tôi nhận ra cả cái bóng của mình cũng rời bỏ mình trong những lúc tối tăm nhất.

Replay Blog Radio: Những lá thư bay

Replay Blog Radio: Những lá thư bay

Anh nắm chặt tay cô khẽ đặt một nụ hôn dịu dàng lên trán cô - Mối tình đầu của chúng ta đã xuất hiện từ lâu, nhưng bây giờ mới thực sự bắt đầu.

Blog Radio 755: Nếu yêu anh, xin em đừng là gió

Blog Radio 755: Nếu yêu anh, xin em đừng là gió

Người ta vẫn thường nói Thiên Bình là gió, gió lãng du, không bao giờ ở yên mãi một nơi, cơn gió đi rồi đến lúc nào đó có thể sẽ quay về chốn cũ hoặc cũng có thể không. Nhưng nếu yêu anh, xin em đừng là gió.

Anh sẽ nhớ về em một lần sau cuối

Anh sẽ nhớ về em một lần sau cuối

Tháng năm vẫn thế, vội vàng qua đi trong lặng lẽ. Cả anh và em, cả những kỷ niệm của chúng ta cũng sẽ già cỗi, cũng hóa thành một câu chuyện cổ tích mà chẳng ai thèm nhớ đến hay kể lại.

Replay Blog Radio: Nơi hạnh phúc nhất

Replay Blog Radio: Nơi hạnh phúc nhất

Khi yêu một người đã ở bên cạnh mình từ rất lâu, bạn thường tự thắc mắc tại sao trước đây mình không có những cảm xúc này với người đó.

Blog Radio 754: Ngược dòng đừng quay lưng

Blog Radio 754: Ngược dòng đừng quay lưng

Chúng tôi chưa từng hứa hẹn bên nhau mãi mãi, nhưng tôi nhận ra rằng… mình vừa mới bỏ lỡ cả một đời người!

back to top