Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mối quan hệ không rõ ràng ấy có phải là duyên phận hay không?

2017-07-02 01:30

Tác giả: Giọng đọc: Hằng Nga

blogradio.vn - Thanh xuân có thể có một người khiến mình thương nhớ, chờ mong, như vậy đã là một điều gì đó đẹp đẽ và ngọt ngào mà định mệnh đem đến cho ta. Có một mối quan hệ không tên cũng tốt. Người vẫn luôn quan tâm, chia sẻ cùng ta những vui buồn trong cuộc sống. Cả hai đi cùng nhau nhưng chẳng hứa hẹn sẽ mãi chung đường, không có sự ràng buộc.

***

Gác nhỏ nằm im lìm trong con ngõ hẹp vắng người qua lại. Một ngày mưa phùn rả rích, tôi không thích mưa vì nó mang đến sự ẩm ướt và cả một nỗi buồn man mác cho một tâm hồn vốn dĩ đã nhạy cảm của một cô gái tuổi đôi mươi. Tôi ngồi vào chỗ ngồi quen thuộc của mình, lắng nghe giai điệu nhẹ nhàng, êm ái của những bản piano đi cùng năm tháng và nhìn ra ngoài cửa sổ ngắm những giọt mưa phảng phất bay bay.

Tôi và anh quen nhau tình cờ qua một nhóm bạn chơi chung. Lần đầu tiên gặp mặt, ấn tượng của tôi về anh là một người nói thao thao bất tuyệt. Nhưng càng tiếp xúc tôi càng thấy anh gần gũi thân thiết hơn. Anh không nói những câu ngọt ngào hoa mỹ nhưng cử chỉ lại rất ân cần và ấm áp. Đi cùng anh, tôi lúc nào cũng như một cô em gái nhỏ. Tôi cảm thấy bình yên và được là chính mình. Tôi có thể thoải mái chuyện trò, huyên thuyên đủ thứ. Bởi vì, anh lúc nào cũng sẵn sàng lắng nghe tôi nói. Chuyện vui buồn gì tôi cũng muốn kể anh nghe. Từ khi gặp anh, không hiểu vì sao trong tôi lại có những cảm xúc rung động chưa từng có trước đây. Lần đầu tiên, tôi biết nhớ một người đến như vậy. Lần đầu tiên, tôi dám tỏ tình với một chàng trai. Và cũng là lần đầu tiên tôi chủ động tạo cuộc hẹn với một người khác giới. Đến tôi còn không biết vì sao mình lại thích anh nữa. Mà có lẽ còn trên cả thích. Đó là yêu.

Mối quan hệ không rõ ràng ấy có phải là duyên phận hay không?

Nhưng dường như, tình cảm là một trò đùa của tạo hóa. Định mệnh cho tôi gặp anh, cho tôi những tình cảm yêu thương chân thật, nhưng mãi mãi chỉ là một phía. Tôi và anh đi chung trên một đoạn đường, nhưng không nắm tay, không hứa sẽ còn cùng nhau đến khi nào. Tôi không biết và cũng không bận tâm trả lời cho câu hỏi vốn không thể có được câu trả lời rõ ràng này. Chỉ biết, khi cùng nhau, chúng tôi đều vui vẻ, nhẹ nhõm là chính mình. Cứ thế, cứ thế, nhẹ nhàng bên nhau như những người bạn, chia sẻ cho nhau những vui buồn, âu lo, những dự định và ước mơ trong cuộc sống.

Liệu như thế có ổn không? Nên tiếp tục hay nên dừng lại - khi một mối quan hệ không rõ ràng? Tôi đã từng nhiều lần tự hỏi mình câu đó. Nhưng giữa những lựa chọn, cuối cùng, tôi đã chọn để mọi chuyện diễn ra tự nhiên như vốn dĩ nó phải vậy.

Đơn phương là như vậy đấy, dẫu có tình cảm những vẫn phải dặn lòng hãy thôi thương nhớ, mong chờ, vì rốt cuộc, người bị tổn thương vẫn chỉ là tôi. Nhưng tôi biết, thanh xuân có thể có một người khiến mình thương nhớ, chờ mong, như vậy đã là một điều gì đó đẹp đẽ và ngọt ngào mà định mệnh đem đến cho ta. Có một mối quan hệ không tên cũng tốt. Người vẫn luôn quan tâm, chia sẻ cùng ta những vui buồn trong cuộc sống. Cả hai đi cùng nhau nhưng chẳng hứa hẹn sẽ mãi chung đường, không có sự ràng buộc. Mỗi người vẫn có cuộc sống riêng. Có thể, một ngày nào đó, tôi và anh sẽ rẽ lối sang hai hướng hoàn toàn tách biệt nhau. Nhưng chúng ta sẽ luôn nhớ về nhau với những mảng ký ức đẹp đẽ và thân thương. Và tôi biết sẽ là như vậy. Tôi rồi sẽ có những mối quan hệ mới và những mối quan tâm riêng. Và khi đó, anh sẽ vẫn là một người bạn tốt của tôi. Có thể không còn ở cạnh bên, nhưng sẽ vẫn luôn nằm ở một góc nhỏ trong tim mình.

Và sau tất cả, tôi nhận ra một điều rằng: Mọi cuộc gặp gỡ trên đời này đều do nhân duyên mà có. Chúng ta may mắn được gặp nhau vốn bởi một chữ duyên. Và xa nhau, cũng chỉ vì chữ duyên ấy. Vì rốt cuộc, những con người ta đã, đang và sẽ gặp, đến vào đúng thời điểm và ra đi cũng cần thời điểm thích hợp. Dù ngắn, dù dài, thì quãng thời gian ấy chúng ta đã dành cho nhau- những ngày tháng thanh xuân đẹp đẽ nhất của đời người - vẫn rất đáng để trân trọng, nâng niu và gìn giữ trong trái tim mình.

© Nguyễn Thị Thảo – blogradio.vn

Giọng đọc: Hằng Nga
Biên tập và sản xuất: Hằng Nga

Mối quan hệ không rõ ràng ấy có phải là duyên phận hay không?

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Đừng chạy trốn anh nữa được không em?

Replay Blog Radio: Đừng chạy trốn anh nữa được không em?

Cái nơi này chăng thể nào bình yên nổi từ khi anh xất hiện, anh lại lần nữa bước vào cuộc đời tôi, làm nó rôi tung lên. Tôi thấy mình mệt mỏi trước tất cả mọi thứ, tôi muốn chạy trốn khỏi nơi này và tôi muốn được thả trôi bản thân mình một nơi nào đó…”Anh hãy cứ tìm em như lời anh nói nhé”.

Bước chân đầu tiên trên con đường trưởng thành

Bước chân đầu tiên trên con đường trưởng thành

Ai cũng từng trải qua thời sinh viên tươi đẹp, rồi sinh viên cũng phải ra trường, lúc đó bạn giống như đứa trẻ mới chập chững biết đi. chập chững bước vào đời. Rồi bạn đi tìm việc, bạn muốn làm công việc với đúng niềm đam mê và sở thích nhưng cuộc đời không như bạn mong đợi. Khi bạn không có cho mình niềm đam mê, bạn phải tự đặt cho mình động lực để cố gắng. Tuy nhiên bạn không được phép tự bắt mình phải "đơn độc" trên con đường mình đi, hãy cố gắng tạo cho mình những thói quen tích cực, bản thân bạn sẽ thay đồi tích cực theo.

Mối tình đầu của năm 17 tuổi

Mối tình đầu của năm 17 tuổi

Chúng ta thường nghe một câu nói quen thuộc “Chàng trai năm 17 tuổi sẽ không thể đi cùng bạn suốt đời”. Bởi lẽ, tình yêu tuổi 17 thường là mối tình đầu, khi chúng ta còn quá trẻ, tình yêu ấy chưa đủ mạnh mẽ để đương đầu với những sóng gió của cuộc đời. Người ta bảo rằng mối tình đầu là mối tình đẹp nhất. Bởi lần đầu yêu, chúng ta sẽ yêu bằng bản năng, không nghĩ suy, không mưu tính. Bởi lần đầu yêu, có lẽ là lần duy nhất trong đời, chúng ta thực sự yêu một ai đó bằng cả trái tim. Người ta cũng bảo rằng mối tình đầu là mối tình đẹp nhất, vì nó luôn dở dang.

Blog Radio 675: Khi những kẻ cô đơn chạm vào nhau

Blog Radio 675: Khi những kẻ cô đơn chạm vào nhau

Rồi một ngày trên đường đời lênh đênh chìm nổi, ta bỗng va phải một kẻ cô đơn giống như mình. Hóa ra, mình không phải là người khổ nhất, càng không phải là người duy nhất cô đơn trên cuộc đời này. Khi hai kẻ cô đơn chạm vào nhau, liệu có thể sưởi ấm trái tim nhau?

Blog Radio: Không thể bên nhau trọn đời (Bản Full)

Blog Radio: Không thể bên nhau trọn đời (Bản Full)

Ước mơ ban đầu? Cô có sao? Ừ thì, có đấy. Chỉ là, cô đã lãng quên nó trong những ngày giúp anh hoàn thiện giấc mơ của mình. Cô cũng từng ước ao những năm tháng bình dị, có một cửa hàng hoa nho nhỏ rồi ngày ngày cứ thế an yên.

Replay Blog Radio: Không điều gì quý giá hơn hai tiếng 'gia đình'

Replay Blog Radio: Không điều gì quý giá hơn hai tiếng 'gia đình'

Bố mẹ chỉ có thể là ngọn đèn soi sáng cho con vững bước đi, chứ không thể là vật cản trên con đường của con cái được. Mẹ con không phải là gắng nặng của con và bố, bà ấy là tình yêu, là điều tuyệt vời nhất gắn kết chúng ta với nhau.

Chia tay không buồn

Chia tay không buồn

Ai rồi cũng sẽ có hạnh phúc của riêng mình. Người đến rồi đi, ắt hẳn là duyên chưa đủ đậm. Rồi một ngày bạn sẽ quên hết những gì đẹp nhất, tệ nhất với người cũ. Rồi một ngày sẽ có một người khác thay thế và sưởi ấm trái tim của bạn một lần nữa.

Hết thương còn vương nỗi nhớ

Hết thương còn vương nỗi nhớ

Mỗi người qua nhiều năm tháng sẽ có nhiều thay đổi và thay đổi đó là điều hiển nhiên. Chúng ta sau nhiều năm, sẽ là dần quên đi những điều trong kí ức, không còn mang khư khư giữ lấy nó bên mình mà cất nó vào sâu trong ngày cũ.

Blog Radio 674: Thế giới hôn nhân có gì mà người ta than thở biết thế chẳng kết hôn?

Blog Radio 674: Thế giới hôn nhân có gì mà người ta than thở biết thế chẳng kết hôn?

Liệu cuộc sống hôn nhân mệt mỏi thế nào mà người ta thi nhau than thở trong các hội nhóm Biết thế không lấy vợ, Biết thế chẳng lấy chồng? Lên mạng xã hội, cứ 10 người phụ nữ thì đến 9 người khuyên chị em ở vậy cho lành.

Replay Blog Radio: Hà Nội – Sài Gòn đêm không ngủ

Replay Blog Radio: Hà Nội – Sài Gòn đêm không ngủ

Hà Nội và Sài Gòn cách nhau hơn một nghìn bảy trăm kilomet, nỗi nhớ cũng dài như khoảng cách, nhưng chẳng dám thừa nhận hay đơn giản chẳng dám nói ra.

back to top