Phát thanh xúc cảm của bạn !

Gia đình là nơi trở về cho những bước chân đi lạc

2017-06-28 01:11

Tác giả: Giọng đọc: Lan Phương

Khi còn bé ai cũng mong được lớn lên để rời xa nhà sống tự lập với những sở thích và lựa chọn của mình. Hồi ấy ghét những lần sớm mai mẹ gọi sớm, ghét những lần ba quát mắng vì làm sai, ghét những lời càm ràm dài dằng dặc của mẹ mà chẳng hề biết rằng sẽ có những ngày muốn cũng chẳng được nghe mẹ cằn nhằn nữa. Sau những cố gắng để sống, để bon chen ở nơi xứ người, có mệt, có buồn, có khóc thì điều ai cũng cần chính là được về nhà để bình yên. Nơi ấy là nơi trở về cho những bước chân đi lạc, là nơi bão dừng sau cánh cửa.

***

Cô lang thang trên những con phố xuôi ngược đông đúc của Hà Nội giờ tan tầm.

Đường thì đông.

Xe thì nhiều.

Và người thì hối hả…

Một mình cô đi mãi, đi hoài, chẳng biết mình bắt đầu từ chỗ nào, và chẳng biết mình dừng lại ở nơi đâu. Chiếc xe cọc cạch thật may mắn hôm nay chẳng giở thói đỏng đảnh thường ngày, lặng lẽ đồng hành cùng với cô như một người bạn già lâu năm luôn thấu hiểu. Hôm nay là một ngày quá đủ tồi tệ.

Sếp vừa mắng cô cả giờ vì một bản kế hoạch sai sót vốn dĩ cũng chẳng phải lỗi do một mình cô, chẳng qua cô là người cuối cùng kí tên, và rằng cần có một người đứng ra chịu trách nhiệm.

Rồi lại cãi nhau với anh, cũng chẳng phải việc gì to tát, vẫn là những bất đồng muôn thuở của những đôi yêu nhau đã lâu, quá hiểu nhau đến mức nhiều khi như nhàm chán. Nói một hồi, rồi người đã sai, ừ, lại là cô.

Ra ngoài giải quyết vài thủ tục, hậu quả để lại do một lần sơ sẩy đánh mất ví mất cả giấy tờ, cô lại tiếp tục phải nhìn nét mặt cau có cùng với những câu cằn nhằn không ngớt. Đâu phải cô nhớ nhầm, là tại người giải quyết giấy tờ cho cô lần trước sai sót hay không nắm rõ thủ tục, và rồi cuối cùng, người sai vẫn cứ là cô.

 Gia đình là nơi trở về cho những bước chân đi lạc

Hàng tá những việc không tên mang đến cho cô đủ loại rắc rối, đủ thứ cảm xúc. Lang thang, vô định, đến chính cô cũng không phân biệt nổi phương hướng nữa rồi. Đôi khi cuộc đời là như thế đấy. Một ngày kia mở mắt ra, bao nhiêu nỗi lo ập đến, và bạn chẳng có cách nào khác là hứng chịu tất cả, gồng mình lên chịu đựng, gồng mình lên đối phó, gồng mình lên giải quyết. Không ai có thể làm thay bạn, bạn chẳng thể nhờ ai giúp mình, bởi lẽ, ai cũng có những mối lo riêng, ai cũng có con đường cần phải đi giữa ngã rẽ cuộc đời.

Giữa hoang hoải cuộc đời, cô cũng chỉ là một cơn gió nhỏ, cúi mình trước bão tố, và đôi khi lạc lối hư vô…

Dừng lại bên một cái hồ chẳng biết tên, cô ngồi bệt ngay xuống thảm cỏ, nhìn đây đó vài bạn trẻ vừa đeo tai nghe vừa chạy bộ, nhìn vài đứa trẻ đạp xe ba bánh trong khoảnh sân hẹp, nhìn mấy cụ già tập dưỡng sinh, nhìn mấy chú chó nhỏ chạy loăng quăng tận hưởng giây phút hiếm hoi được tự do trong cả ngày dài và cô nhìn lại mình. Cô ngồi đây khi tâm hồn rệu rã, khi tay chân chẳng muốn nhấc lên vì mỏi mệt, khi cô chẳng còn suy nghĩ thêm được gì nữa, khi mọi thứ dường như vượt ra khỏi tầm kiểm soát…

Hôm nay, cô đã thực sự lạc lối…

Một bác gái chừng hơn sáu mươi tuổi sau vài vòng đi bộ quanh hồ dừng chân lại chiếc ghế đá ngay gần nơi cô ngồi.

- Cháu làm gì mà giờ này vẫn ngồi đây thế?

- Dạ, cháu đi dạo loanh quanh chút thôi bác ạ. Bác đi tập thể dục ạ?

- Ừ, bác đi bộ cho khỏe người. Chiều muộn thế này đi làm về mà không về nhà hả cháu. Các cô các cậu bây giờ cứ thích là đi suốt thôi, con bác cũng thế, suốt ngày tụ tập bạn bè đồng nghiệp.

- Dạ, nhiều khi công việc cũng cần thiết phải xã giao mà bác.

- Ừ, thì bác cũng hiểu thế, nhưng cả ngày mới có bữa cơm tối cả nhà ăn cùng nhau, thế mà chúng nó cứ đi suốt. Bây giờ bác với bác trai đi tập thể dục, lát nữa mới về nấu cơm, rồi lại nhìn nhau ăn thôi cháu ạ. À, nhưng mai là thứ bảy rồi, tối mai con trai bác được nghỉ, bác lại gọi cả vợ chồng con gái bác về nữa, bác định nấu bún thang đãi cả nhà cháu ạ. – Nghĩ đến con, đến cháu, đến bữa cơm ngày nghỉ đông đủ cả gia đình, gương mặt bác sáng bừng, ánh mắt ngập tràn ấm áp và yêu thương không che giấu, niềm hạnh phúc ấy như lây lan sang cả cho cô.

- Ôi thế ạ, mẹ cháu cũng nấu bún thang ngon lắm bác, bác nhắc cháu mới nhớ, lâu lắm cháu không được ăn đồ ăn mẹ cháu nấu, cháu nhớ quá.

Bác gái bật cười nhìn cô:

- Đấy, chúng tôi già rồi chỉ mong các anh chị về nhà ăn bữa cơm, còn các anh chị thì cứ phải nhắc mới nhớ đến mấy ông bà già này thôi.

 Gia đình là nơi trở về cho những bước chân đi lạc

Phải rồi, đã mấy tháng nay cô chưa về nhà, đã mấy tháng nay cô quẩn quanh một mình giữa bốn bức tường, chỉ thay đổi giữa cơ quan và nhà trọ. Giữa bộn bề công việc hình như cô quên mất mình cũng có một mái nhà, nơi cô luôn được yêu chiều như công chúa, nơi mẹ luôn nấu sẵn những món ăn ngon lành nóng hổi, nơi ba ngồi đọc báo, nghe đài và thi thoảng lại cằn nhằn cô cứ mải lo công việc mà chẳng chịu lấy chồng… Nhà – nơi bình yên cho cả tâm hồn và thể xác, nơi bao lắng lo đều được quẳng ra sau đầu, nơi cô tự do, thoải mái là chính mình, nơi cô không phải nhìn sắc mặt ai mà sống, không phải nhăm nhe để ý từng lời nói hành động,… Nhà là nơi cô có đủ yêu thương không cần điều kiện…

- Này, cháu nghĩ gì mà ngẩn người thế?

- Dạ,… không có gì ạ. Mà bác ơi, từ đây ra bến xe gần nhất đi thế nào vậy bác? Cháu về quê bác ạ.

- Bến xe hả, cháu đi thẳng, hết đường này rồi rẽ phải là sang. Ơ nhưng còn xe của cháu thì sao?

- Dạ, chắc ở bến có chỗ gửi thôi bác ạ.

- Ừ, thế thì nhanh về đi không muộn lại hết xe cháu ạ. Đấy, cứ về nhà là vui nhất phải không?

- Vâng, cháu cảm ơn bác ạ, cháu chào bác.

- Ừ, đi đi.

Bác gái nhoẻn miệng cười, cô cũng cười theo, nụ cười nhẹ nhàng và đầy bình yên Đôi khi giữa bộn bề cuộc sống, chỉ cần nghĩ đến việc được về nhà cũng là một loại hạnh phúc, và yêu thương thì luôn dẫn lối ta về.

Đâu đó ở một quán café bên đường, bỗng nhiên vang lên những lời ca cũ của “Mama I’m coming home”

Mẹ ơi, con cũng đang về nhà…

© Libra289 – blogradio.vn

  • Giọng đọc: Lan Phương
  • Kịch bản và techmix: Đoàn Hòa
  • Bản nhạc sử dụng: Dear my Family (beat) và Mama i'm comming home

Nhân một ngày thật đặc biệt – ngày Gia đình Việt Nam, chương trình Family Radio xin chúc các bạn luôn có những giây phút bình yên và ý nghĩa bên gia đình mình.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Mình còn nợ nhau một duyên phận

Replay Blog Radio: Mình còn nợ nhau một duyên phận

Liệu giữa người với người cần bao nhiêu duyên mới đủ để gặp nhau? Em và anh cần nợ nhau thêm bao nhiêu ân tình mới có thể bên nhau đến cuối đời?

Đừng ai hỏi vì sao tôi vẫn cô đơn

Đừng ai hỏi vì sao tôi vẫn cô đơn

Tôi quen với việc lạc lõng giữa con phố đông người, quen với việc những người mình tưởng là thân quen nhưng lại luôn lạnh nhạt với mình, quen cả với việc đi chơi một mình và tâm sự một mình.

Ai cũng từng có một mối tình đơn phương như thế?

Ai cũng từng có một mối tình đơn phương như thế?

Thanh xuân tớ đã bỏ lỡ điều gì? Có hối tiếc điều gì không? Tớ không chắc nữa. Đôi lúc tớ tự hỏi bản thân? Liệu ngày xưa nếu đủ mạnh mẽ tớ nói tớ thích cậu, liệu bây giờ mọi chuyện có khác không? Giữa hàng trăm vạn người, sao chỉ có mỗi cậu khiến tớ rung động? Giữa hàng nghìn hàng triệu thời gian, tại sao tất cả thời gian tớ chỉ suy nghĩ về mỗi mình cậu?

Ở tuổi 30, đừng chỉ coi tiền là giá trị duy nhất để đánh giá con người

Ở tuổi 30, đừng chỉ coi tiền là giá trị duy nhất để đánh giá con người

Đa phần những người đạt thành tựu đều là những người có ý thức về thời gian. Họ biết sử dụng thời gian vào những việc có ý nghĩa, học hỏi và phát triển bản thân. Bởi thêm một kỹ năng, cuộc sống sẽ có thêm lựa chọn.

Hãy sống như nữ hoàng, đừng chỉ biết dựa dẫm vào hoàng tử nhé con gái

Hãy sống như nữ hoàng, đừng chỉ biết dựa dẫm vào hoàng tử nhé con gái

Khi con mạnh mẽ, thì con tự biết cách biến mình thành một nữ hoàng, mà chẳng cần phải đánh rơi chiếc giày để chờ một chàng hoàng tử nào đó nhặt được.

Blog Radio 617: Kết thúc nào cho người thứ ba?

Blog Radio 617: Kết thúc nào cho người thứ ba?

Sẽ không có một cái kết tốt đẹp nào cho người thứ ba cả, rằng cô mãi mãi chỉ là người thừa trong tổ ấm đẹp đẽ của họ, rằng người như cô không xứng đáng có được hạnh phúc, mãi mãi cũng không được hạnh phúc.

Sự thật về cuộc đời Lệnh phi – phi tần được vua Càn Long sủng ái nhất

Sự thật về cuộc đời Lệnh phi – phi tần được vua Càn Long sủng ái nhất

Thanh sử biên triều cũng nhận định: “Người Càn Long yêu nhất là hoàng hậu đời thứ nhất, Hiếu Hiền hoàng hậu. Người ông tin cậy nhất là Lệnh Phi”

Replay Blog Radio: Tạm biệt ngày hôm qua

Replay Blog Radio: Tạm biệt ngày hôm qua

Người ta đi tìm hạnh phúc chứ không phải dậm chân tại chỗ để hạnh phúc tự tìm đến. Có trải qua thất bại, khổ đau ta mới nhận ra giá trị đích thực của cuộc sống. Tôi biết, ngày hôm qua nên khép lại.

Bạn thân ơi bao lâu rồi ta không gặp nhau

Bạn thân ơi bao lâu rồi ta không gặp nhau

"Yêu xa không đáng sợ bằng bạn thân ở xa, những lúc mình cần nó nhất thì nó lại không thể ở bên cạnh mình".

Thơ Radio: Thu về rồi, mình yêu nhau đi anh

Thơ Radio: Thu về rồi, mình yêu nhau đi anh

Không phải ngẫu nhiên mùa thu thường trở thành nguồn cảm hứng bất tận cho các nhà thơ, nhà văn sáng tác. Mùa thu với những làn nắng vàng như mật rót qua từng kẽ lá, mơ màng vương lên vai áo người con gái. Mùa thu với bầu trời cao xanh, lộng gió khiến tâm hồn ta bỗng thấy thư thái hơn.

back to top