Phát thanh xúc cảm của bạn !

Từ nay mình có một mái ấm gia đình ( Aha , mình có mặt - phần 3)

2014-10-01 11:30

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Nhím Xù, Hằng Nga

Như vậy chỉ có thằng Định là hiểu được ngôn ngữ chó của mình. Ôi sao mà mình may mắn quá. Mặc dù thằng Định biết con mèo tam thể là Ngọc Duyên nhưng nó không thể hiểu con nhỏ này muốn nói gì, nó chỉ nghe con nhỏ này kêu “meo meo” thật thảm thiết vậy thôi. Nó im lặng nhíu mày một lát rồi xếp đặt một kế hoạch như sau:

-Bây giờ vầy đi. Thằng Toàn mày ở lại đây với gia đình tao, vì Mẹ tao rất thích nuôi một con chó có trí óc “thông minh” đặc biệt như mày. Chỉ cần mày đừng ị bậy trong nhà là Mẹ tao sẽ cưng mày lắm đó. Còn con Ngọc Duyên…

Nghe nhắc đến tên, mèo Ngọc Duyên õng ẹo kêu lên một tiếng nghe thật phát ghét. Thằng Định nói tiếp:

-Tao sẽ mang cho dì dượng Bốn con mèo Ngọc Duyên. Mấy tháng nay dì dượng Bốn đi khắp nơi xin mèo tam thể về nuôi mà không có nhà nào có mèo tam thể cả.

Mình quay sang nói với con mèo tội nghiệp:

-Kế hoạch của thằng Định được đó, cậu cứ yên tâm ở nhà dì dượng Bốn chờ tới ngày gặp được một người bạn hiểu được ngôn ngữ mèo của cậu. Còn tớ sẽ ở đây. Hằng ngày tụi mình cũng gặp nhau mà, có thông tin gì mới thì tụi mình báo cho nhau.

Lần đầu tiên con nhỏ Ngọc Duyên nói một câu nghe được lỗ tai:

-Cậu đừng có bỏ rơi tớ nha, giờ đây tớ chỉ có một mình cậu thôi đó.

Mình an ủi nó:

-Cậu đừng lo. Tớ sẽ bảo vệ cậu. Bất cứ chó mèo nào ăn hiếp cậu, cứ chỉ mặt tụi nó cho tớ biết, tớ sẽ dạy tụi nó vài bài học về sự lễ độ!



Con nhỏ Ngọc Duyên kêu lên gừ gừ làm thằng Định hoảng sợ, may mà có mình thông dịch là “nó đang cười”, thằng Định mới hoàn hồn. Nó bồng con mèo nhỏ dễ thương trên tay và cẩn thận dặn dò mình:

-Mày ở trong nhà, đừng có ra ngoài kẻo người ta bắt cóc nghen.

-Làm gì có chuyện bắt cóc tao, hả thằng ông nội?

-Ờ, mày đừng có tưởng bở. Họ bắt cóc mày về làm thịt đó đồ ngốc!

Nghe tới hai chữ “làm thịt” là mình xanh mặt, vội vàng gật đầu lia lịa:

-Thôi mày đem nó đi qua nhà dì dượng Bốn đi, tao ở đây canh chừng nhà cho. Nhưng quay về liền nghen mày, không có ngồi đó mà “tám” tới tối nghen!

Kế hoạch của thằng Định diễn ra thật trôi chảy. Dì dượng Bốn nhận nuôi con mèo tam thể và đặt tên nó là Múp. Ba Mẹ thằng Định nhận nuôi mình và đặt tên mình là Nô. Mình lắc đầu không chịu. Thằng Định cười ha hả, nói:

-Ba Mẹ thấy nó khôn ghê chưa? Nó không chịu tên Nô kìa.

Mẹ nó giơ ngón tay trỏ lên trần nhà:

-Dễ ợt. Nếu nó không thích Nô, thì Mẹ gọi nó là Yes vậy!

Mình gật đầu liền cái rụp. Cả nhà thằng Định cùng bật cười rũ rượi, khen ngợi mình là “con chó khôn quá xá”. Ngay lập tức mẹ nó trộn cho mình một chén cơm nguội trộn với nước cá kho và vài lát bầu luộc, để vào một góc nhà cho mình. Trước khi chạy tới chén cơm, mình sủa hai tiếng wấu wấu “cảm ơn”. Mẹ nó hỏi:

-Con Yes nó nói cái gì vậy Định?

-Nó cảm ơn mẹ đó.

-Úy trời ơi, con chó khôn ngoan của tui!

Mẹ nó lại gần ôm hun mình một cái chóc lên đỉnh đầu, tuyên bố:

-Ngày mai mẹ sẽ đi mua cho nó một cái nhà bằng gỗ, để ở sân sau, bên cạnh chuồng gà. Định nhớ lấy ở trong kho ra miếng nệm cũ của chiếc ghế cũ, đặt trong đó để ban đêm con Yes ngủ cho ấm!

Kể từ hôm đó mình có một mái ấm gia đình. Mình cố gắng giữ tư cách của một con chó thông minh, mỗi buổi sáng ị đúng nơi đúng chỗ và đúng giờ đúng giấc. Mình thường nghe mẹ thằng Định khoe khoang với mấy bà hàng xóm bằng giọng tự hào: “Con Yes cứ đúng 7 giờ sáng là tới ngay gốc cây mận làm vệ sinh, chỉ thiếu mỗi cái gương nữa thôi là gốc cây mận biến thành cái toa-lét của nó”. Mới nghe thì kỳ cục, nhưng nghe hoài mình cũng cảm thấy tự hào, bởi vì cả một bầy chó đông đúc trong xóm, không có con nào có được trí khôn như mình!

Mỗi khi không có mặt người lớn trong nhà, thằng Định với mình tha hồ nói chuyện với nhau. Thỉnh thoảng mình mượn sách giáo khoa của nó đọc tới đọc lui, và sau đó mình lại chỉ nó làm vài bài tập khó. Mình rất có năng khiếu về những môn khoa học tự nhiên, trong khi Định là đứa thuộc loại cần cù chăm chỉ, nó có thể ngồi “tụng” bài Sử hoặc bài Địa hàng giờ không biết chán! Nhưng tính tình mình lúc nào cũng xông xáo và năng động, chỉ ngồi hoài một chỗ mình chịu không nổi đâu!

Chiều Chủ nhật nào thằng Định cũng dẫn mình sang nhà dì dượng Bốn để thăm con mèo Múp. Mỗi lần gặp nhau, hai đứa mừng rỡ la hét inh ỏi. Một đứa sủa wấu wấu wấu, một đứa kêu meo meo meo. Ầm ĩ ồn ào khắp nhà. Hồi đầu dì Bốn không hiểu định tách rời hai đứa ra, sợ mình tấn công con mèo Múp cưng của dì, khiến thằng Định phải vội vàng can thiệp:

-Không phải đâu dì Bốn, tụi nó là bạn thân của nhau đó, lâu lâu gặp nhau mừng rỡ vậy thôi.

Thấy dì Bốn có vẻ không tin, thằng Định đành phải kêu mình và mèo Múp đóng kịch “tình thương mến thương” để dì Bốn yên tâm. Mình giải thích lại cho mèo Múp hiểu, thế là nó xớn đến gần mình, cọ bàn chân nó lên bàn chân mình làm mình nhột muốn chết nhưng không dám cười to. Dì Bốn kinh ngạc:

-Ối trời, nhìn tụi nó kìa, đúng tụi nó là bạn thân của nhau thiệt mà.

Cũng nhờ màn kịch “tình thương mến thương” đó mà mỗi lần chó Yes gặp mèo Múp, có đùa giỡn la hét cách mấy, dì Bốn cũng không còn lo lắng chuyện chó Yes ăn hiếp mèo Múp nữa. 

Tác giả: Nhà văn Nguyễn Thị Bích Nga
Andrew Lang

Được thể hiện qua giọng đọc: Nhím Xù, Hằng Nga

Kỹ thuật : Nhím Xù


(...)

Bạn cũng có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn.
 

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 793: Em sẽ trở về vào mùa xuân

Blog Radio 793: Em sẽ trở về vào mùa xuân

Khi mùa xuân đến thì chỉ cần lòng người đón nhận thôi thì ở đâu rồi chắc chắn đất trời cũng nở hoa.

Blog Radio 792: Năm nay bạn có về nhà đón Tết sớm?

Blog Radio 792: Năm nay bạn có về nhà đón Tết sớm?

Vậy là hắn được nghỉ Tết sớm hơn mọi năm rồi. Về nhà vẫn là hơn nhất. Đã bao nhiêu năm hắn chẳng thể về sớm để được ăn cái Tết dài ngày hơn, được ở cạnh gia đình lâu hơn.

Blog Radio 791: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 2 – Hết)

Blog Radio 791: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 2 – Hết)

Đừng khóc. Em có anh mà. Ở bên anh nhé, được không? Tôi không đáp, chỉ vùi đầu vào trong ngực Kiên, vòng tay cũng nhẹ nhàng đặt lên tấm lưng to rộng của anh. Có lẽ, chim sáo đã tìm được bến đậu rồi…

Nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Có một buổi sáng nào đó, khi bạn ngước mặt lên nhìn bầu trời vẫn bắt gặp khoảng không màu xanh trong veo ấy, nhưng lòng bạn lại ướt mưa…Bởi lẽ Chúng ta chỉ cảm thấy giá trị thật sự của hạnh phúc cho đến khi chúng ta đã đánh mất hoặc sắp sửa mất nó.

Không dám mở lời yêu

Không dám mở lời yêu

Cũng đã lâu rồi con tim này không còn rung động. Có phải nó đã già cõi rồi không? Ai cũng có một thời thanh xuân tươi đẹp còn đối với tôi thanh xuân là một cái gì đó thật xa xỉ, bao nhiêu là lo toan.

Blog Radio 790: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 1)

Blog Radio 790: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 1)

Người ta thường thích trêu ghẹp những bông hoa dại nhưng rồi vẫn trở về với những đóa hoa có danh, có phận được cắm ở trong bình. Những đóa hoa dại mong manh, không còn cách nào khác ngoài việc buộc phải trở nên mạnh mẽ, kiên cường.

Khi ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ

Khi ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ

Một chuyện tình kết thúc không chỉ đến từ một phía, nếu ta tự buông bỏ với chính tình yêu của mình, nó cũng sẽ quay lưng lại với hạnh phúc của chúng ta. Khi ta không làm gì cả, tiếc nuối vẫn còn đó. Nhưng ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ.

Có lẽ đã đến lúc để quên em

Có lẽ đã đến lúc để quên em

Anh không biết trong lòng mình đang có cảm giác gì nữa, giống như là mất mát lại giống như là nhẹ nhõm. Có lẽ là bởi vì anh biết em vẫn đang sống một cuộc sống rất tốt, cũng có lẽ bởi vì anh nhận ra, anh vốn dĩ không có mặt trong kế hoạch của em, tương lai của em, chúng ta rồi sẽ có cuộc sống của riêng mình mà không có đối phương trong đó.

Blog Radio 789: Để anh cho em hiểu thế nào là yêu

Blog Radio 789: Để anh cho em hiểu thế nào là yêu

Một chàng trai, chưa bao giờ hứa hẹn điều gì cho tôi, nhưng lúc nào cũng âm thầm ở đấy, dõi theo từng bước chân của tôi. Thì ra, tới một ngày, bạn sẽ nhận ra, chúng ta luôn xứng đáng nhận được những điều tốt đẹp, miễn là ta dũng cảm tiến tới.

Đời thay đổi khi ta chấp nhận đổi thay

Đời thay đổi khi ta chấp nhận đổi thay

Bản lĩnh lớn nhất trong đời người là chấp nhận sự thay đổi, thậm chí là phải học được cách đổi thay chính mình để không ngừng tiến về phía trước. Hãy biết rằng, không gì trên đời này là tự có, thiên nhiên luôn bắt buộc vạn vật phải trải qua ngàn khổ nhọc mới có được điều mình cần.

back to top