Phát thanh xúc cảm của bạn !

Từ nay mình có một mái ấm gia đình ( Aha , mình có mặt - phần 3)

2014-10-01 11:30

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Nhím Xù, Hằng Nga

Như vậy chỉ có thằng Định là hiểu được ngôn ngữ chó của mình. Ôi sao mà mình may mắn quá. Mặc dù thằng Định biết con mèo tam thể là Ngọc Duyên nhưng nó không thể hiểu con nhỏ này muốn nói gì, nó chỉ nghe con nhỏ này kêu “meo meo” thật thảm thiết vậy thôi. Nó im lặng nhíu mày một lát rồi xếp đặt một kế hoạch như sau:

-Bây giờ vầy đi. Thằng Toàn mày ở lại đây với gia đình tao, vì Mẹ tao rất thích nuôi một con chó có trí óc “thông minh” đặc biệt như mày. Chỉ cần mày đừng ị bậy trong nhà là Mẹ tao sẽ cưng mày lắm đó. Còn con Ngọc Duyên…

Nghe nhắc đến tên, mèo Ngọc Duyên õng ẹo kêu lên một tiếng nghe thật phát ghét. Thằng Định nói tiếp:

-Tao sẽ mang cho dì dượng Bốn con mèo Ngọc Duyên. Mấy tháng nay dì dượng Bốn đi khắp nơi xin mèo tam thể về nuôi mà không có nhà nào có mèo tam thể cả.

Mình quay sang nói với con mèo tội nghiệp:

-Kế hoạch của thằng Định được đó, cậu cứ yên tâm ở nhà dì dượng Bốn chờ tới ngày gặp được một người bạn hiểu được ngôn ngữ mèo của cậu. Còn tớ sẽ ở đây. Hằng ngày tụi mình cũng gặp nhau mà, có thông tin gì mới thì tụi mình báo cho nhau.

Lần đầu tiên con nhỏ Ngọc Duyên nói một câu nghe được lỗ tai:

-Cậu đừng có bỏ rơi tớ nha, giờ đây tớ chỉ có một mình cậu thôi đó.

Mình an ủi nó:

-Cậu đừng lo. Tớ sẽ bảo vệ cậu. Bất cứ chó mèo nào ăn hiếp cậu, cứ chỉ mặt tụi nó cho tớ biết, tớ sẽ dạy tụi nó vài bài học về sự lễ độ!



Con nhỏ Ngọc Duyên kêu lên gừ gừ làm thằng Định hoảng sợ, may mà có mình thông dịch là “nó đang cười”, thằng Định mới hoàn hồn. Nó bồng con mèo nhỏ dễ thương trên tay và cẩn thận dặn dò mình:

-Mày ở trong nhà, đừng có ra ngoài kẻo người ta bắt cóc nghen.

-Làm gì có chuyện bắt cóc tao, hả thằng ông nội?

-Ờ, mày đừng có tưởng bở. Họ bắt cóc mày về làm thịt đó đồ ngốc!

Nghe tới hai chữ “làm thịt” là mình xanh mặt, vội vàng gật đầu lia lịa:

-Thôi mày đem nó đi qua nhà dì dượng Bốn đi, tao ở đây canh chừng nhà cho. Nhưng quay về liền nghen mày, không có ngồi đó mà “tám” tới tối nghen!

Kế hoạch của thằng Định diễn ra thật trôi chảy. Dì dượng Bốn nhận nuôi con mèo tam thể và đặt tên nó là Múp. Ba Mẹ thằng Định nhận nuôi mình và đặt tên mình là Nô. Mình lắc đầu không chịu. Thằng Định cười ha hả, nói:

-Ba Mẹ thấy nó khôn ghê chưa? Nó không chịu tên Nô kìa.

Mẹ nó giơ ngón tay trỏ lên trần nhà:

-Dễ ợt. Nếu nó không thích Nô, thì Mẹ gọi nó là Yes vậy!

Mình gật đầu liền cái rụp. Cả nhà thằng Định cùng bật cười rũ rượi, khen ngợi mình là “con chó khôn quá xá”. Ngay lập tức mẹ nó trộn cho mình một chén cơm nguội trộn với nước cá kho và vài lát bầu luộc, để vào một góc nhà cho mình. Trước khi chạy tới chén cơm, mình sủa hai tiếng wấu wấu “cảm ơn”. Mẹ nó hỏi:

-Con Yes nó nói cái gì vậy Định?

-Nó cảm ơn mẹ đó.

-Úy trời ơi, con chó khôn ngoan của tui!

Mẹ nó lại gần ôm hun mình một cái chóc lên đỉnh đầu, tuyên bố:

-Ngày mai mẹ sẽ đi mua cho nó một cái nhà bằng gỗ, để ở sân sau, bên cạnh chuồng gà. Định nhớ lấy ở trong kho ra miếng nệm cũ của chiếc ghế cũ, đặt trong đó để ban đêm con Yes ngủ cho ấm!

Kể từ hôm đó mình có một mái ấm gia đình. Mình cố gắng giữ tư cách của một con chó thông minh, mỗi buổi sáng ị đúng nơi đúng chỗ và đúng giờ đúng giấc. Mình thường nghe mẹ thằng Định khoe khoang với mấy bà hàng xóm bằng giọng tự hào: “Con Yes cứ đúng 7 giờ sáng là tới ngay gốc cây mận làm vệ sinh, chỉ thiếu mỗi cái gương nữa thôi là gốc cây mận biến thành cái toa-lét của nó”. Mới nghe thì kỳ cục, nhưng nghe hoài mình cũng cảm thấy tự hào, bởi vì cả một bầy chó đông đúc trong xóm, không có con nào có được trí khôn như mình!

Mỗi khi không có mặt người lớn trong nhà, thằng Định với mình tha hồ nói chuyện với nhau. Thỉnh thoảng mình mượn sách giáo khoa của nó đọc tới đọc lui, và sau đó mình lại chỉ nó làm vài bài tập khó. Mình rất có năng khiếu về những môn khoa học tự nhiên, trong khi Định là đứa thuộc loại cần cù chăm chỉ, nó có thể ngồi “tụng” bài Sử hoặc bài Địa hàng giờ không biết chán! Nhưng tính tình mình lúc nào cũng xông xáo và năng động, chỉ ngồi hoài một chỗ mình chịu không nổi đâu!

Chiều Chủ nhật nào thằng Định cũng dẫn mình sang nhà dì dượng Bốn để thăm con mèo Múp. Mỗi lần gặp nhau, hai đứa mừng rỡ la hét inh ỏi. Một đứa sủa wấu wấu wấu, một đứa kêu meo meo meo. Ầm ĩ ồn ào khắp nhà. Hồi đầu dì Bốn không hiểu định tách rời hai đứa ra, sợ mình tấn công con mèo Múp cưng của dì, khiến thằng Định phải vội vàng can thiệp:

-Không phải đâu dì Bốn, tụi nó là bạn thân của nhau đó, lâu lâu gặp nhau mừng rỡ vậy thôi.

Thấy dì Bốn có vẻ không tin, thằng Định đành phải kêu mình và mèo Múp đóng kịch “tình thương mến thương” để dì Bốn yên tâm. Mình giải thích lại cho mèo Múp hiểu, thế là nó xớn đến gần mình, cọ bàn chân nó lên bàn chân mình làm mình nhột muốn chết nhưng không dám cười to. Dì Bốn kinh ngạc:

-Ối trời, nhìn tụi nó kìa, đúng tụi nó là bạn thân của nhau thiệt mà.

Cũng nhờ màn kịch “tình thương mến thương” đó mà mỗi lần chó Yes gặp mèo Múp, có đùa giỡn la hét cách mấy, dì Bốn cũng không còn lo lắng chuyện chó Yes ăn hiếp mèo Múp nữa. 

Tác giả: Nhà văn Nguyễn Thị Bích Nga
Andrew Lang

Được thể hiện qua giọng đọc: Nhím Xù, Hằng Nga

Kỹ thuật : Nhím Xù


(...)

Bạn cũng có thể tìm thấy những bản nhạc nền được sử dụng trong chương trình tại forum Nhacvietplus và Blog Việt theo địa chỉ: http://forum.nhacvietplus.vn.
 

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Audio Book bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email audiobook@dalink.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Thuê bao không liên lạc được

Thuê bao không liên lạc được

Người ta hay ví phụ nữ là những bông hoa, mà theo Hải nếu Hương là loài hoa giấy mỏng manh dịu dàng, thì Vân lại là loài xương rồng đầy gai nhọn sắc, nhưng anh đã nhìn cô cảm mến hơn nhiều khi chính anh biết được hai việc rất nhỏ về cô.

Đừng lựa chọn an nhàn khi còn trẻ

Đừng lựa chọn an nhàn khi còn trẻ

Mọi nỗ lực của chúng ta điều mang một ý nghĩa trong cuộc đời. Nếu nó không tạo ra trái ngọt thì cũng là sự vươn sâu của gốc rễ. Từ từ từng chút một.

Cảm ơn cậu đã xuất hiện trong thanh xuân của tớ

Cảm ơn cậu đã xuất hiện trong thanh xuân của tớ

Chàng trai à, chỉ còn vỏn vẹn 3 tháng cuối để chúng ta bên nhau, hãy tiếp tục phấn đấu vì mong muốn được cứu người mà cậu hằng mong ước, tớ cũng cố gắng vì mục tiêu riêng của mình. Hãy cứ yên tâm, chỉ cần cậu quay đầu lại sẽ thấy một người luôn âm thầm ủng hộ cậu hệt như cái cách tớ lặng lẽ bước sau lưng cậu trên sân trường. Cảm ơn cậu, cảm ơn cậu vì đã khiến thanh xuân của tớ thêm đẹp đẽ. Cảm ơn vì đã trở thành một phần thanh xuân của tớ.

Replay Blog Radio: Anh có bằng lòng với một trái tim mang nhiều vết xước?

Replay Blog Radio: Anh có bằng lòng với một trái tim mang nhiều vết xước?

Sau một lần yêu thương nhiều đau đớn và mất mát, em đã khép chặt lòng mình để rồi từ đó không yêu thêm một người nào khác. Em lạnh lùng hơn, mạnh mẽ hơn, nhưng từ sâu thẳm trong lòng em, em biết chính mình cô đơn nhiều lắm.

Replay Blog Radio: Chúng ta vì điều gì mà phải xa nhau?

Replay Blog Radio: Chúng ta vì điều gì mà phải xa nhau?

Hôm nay em nhớ anh! Em đã suy nghĩ thật nhiều. Vì điều gì mà chúng ta xa nhau?

Blog Radio 703: Nửa là tri kỷ, nửa là tình yêu

Blog Radio 703: Nửa là tri kỷ, nửa là tình yêu

Có lẽ chúng ta ai cũng từng trải qua một mối quan hệ mập mờ, là thích nhưng chưa phải tình yêu. Hai người không phải tình nhân nhưng càng không phải bạn bè. Cứ như mượn nhau chốc lát trong những thoáng cô đơn để có người cùng mình cà phê, dạo phố, tâm sự chuyện đời.

Có một người luôn chờ đợi cậu

Có một người luôn chờ đợi cậu

Huyên im lặng. Cậu hiểu lúc này trong lòng Phương đang chất chứa những gì. Có lẽ cô bạn đã nhớ nơi mình đã từng sống 16 năm, nhưng lại cảm thấy hoang hoải khi không còn điều gì níu kéo ở nơi đó. Một điều gì thiêng liêng như gia đình, như tình cảm. Nỗi sợ liệu 5 năm, 10 năm nữa trở về Hải Phòng, từ chỗ thân quen, những cảm giác trong lòng cô có thay đổi trở thành xa lạ? Trong khoảnh khắc, Huyên muốn cho Phương biết Hải Phòng vẫn còn một điều níu kéo cô bạn, khiến cô bạn thấy an tâm hơn khi nghĩ về Hải Phòng của cô.

Đừng gọi nhau là người cũ hãy gọi nhau là thanh xuân

Đừng gọi nhau là người cũ hãy gọi nhau là thanh xuân

"Kỉ niệm đẹp không phải vì nó vui hay buồn mà vì nó không bao giờ trở lại". Kỉ niệm mãi âm ỉ trong ta, day dứt ta về một người mà ta từng thương nhớ. Nó mãi không thể nào trở lại, thậm chí không thể nào chạm được dẫu chỉ là trong những giấc mơ. Vì vậy mà nó đẹp một cách kì lạ, lấp lánh đến ngỡ ngàng.

Làm người lớn mệt lắm phải không?

Làm người lớn mệt lắm phải không?

Trong thế giới quan của những đứa trẻ làm người lớn thật là vui. Người lớn có nghĩa là chẳng còn ai quản, thích làm gì thì làm, thích đi đâu thì đi, không phải chịu sự kìm kẹp của ai. Người lớn được thỏa thuê trong thế giới rộng lớn, được theo đuổi những thứ cao xa. Thế nhưng, tới lúc tôi thật sự trưởng thành, cũng đã đỗ vào một ngôi trường ở thành phố mà mình mong muốn rồi thì sự thật đã vỗ vào mặt tôi mà không thương tiếc, làm người lớn hóa ra cũng chẳng vui như tưởng tượng, việc ở nơi đất khách quê người lại càng không hề đơn giản tẹo nào.

Replay Blog Radio: Cần bao nhiêu duyên phận để giữ em lại nơi đây?

Replay Blog Radio: Cần bao nhiêu duyên phận để giữ em lại nơi đây?

Em đã từng kể với tôi rằng em đến với Séc, đến với thành phố Prague này, thậm chí cả gặp tôi cũng là "duyên phận”. Vậy em có thể cho tôi biết cần bao nhiêu “duyên phận” để giữ em lại ở thành phố này với tôi không?

back to top