Phát thanh xúc cảm của bạn !

Vì đó là gia đình (Thì thầm 370)

2014-06-25 21:00

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Bum Bum

Thì thầm bên bàn phím -  Con gọi về cho mẹ, không phải kể cho mẹ nghe nhưng điều nặng trĩu trong lòng, không hề có ý nghĩ đó, cầm điện thoại lên, chỉ đơn giản để gọi về, để nghe giọng mẹ, để muốn nó trở thành thân quen, để không quên như con đã từng quên Ba của con- 1 hình ảnh nhạt nhòa trong kí ức, để 1 lúc nào đó không phải bất giác nhận ra mình thiếu thốn. Con gọi về để cảm giác gia đình không vụt khỏi tầm tay, không rời xa con, chỉ cần cầm điện thoại lên con sẽ lại cảm nhận được nó, đó là hạnh phúc. Lời tựa: "Đặc biệt gửi đến Hathu và câu chuyệnThì Thầm Bên Bàn Phím 338: Bình an nơi xứ người mẹ nhé!"

...Bên vách tường...

Nghe và lại khóc, có lẽ cũng bởi em quá gần chị, 1 vách tường và vài tiếng đồng hồ thôi. Lúc em tỉnh táo nhất cũng là lúc chị nghỉ ngơi sau 1 ngày tất bật. chẳng biết từ bao giờ, em sinh hoạt theo cái kiểu trái thói như vậy. Khi 2 giấc ngủ khác giờ, khi 2 ánh đèn thay nhau bật, tắt cũng là lúc nối dài thêm cảm xúc.

Sống chung dưới 1 mái nhà và đôi khi chung 1 dòng suy nghĩ. Em gặp chị như gặp lại những kí ức xưa cũ “ngày bão nổi”, gặp lại 1 “gia đình mênh mông” mà “chật trội hạnh phúc”,1 gia đình “nhiều mái nhà” vì xa cách nhau và có lẽ vì trái tim người không đủ ấm. Em ghen tị với những cảm xúc bình dị của chị, chỉ bởi vì em không đủ dũng cảm để yêu. Ba đi rồi và em chưa bao giờ dám nói 1 lời yêu thương với mẹ, với người phụ nữ quan trọng nhất cuộc đời em. Bao nhiêu năm rồi vẫn thế, chỉ im lặng và…

“Lại những lúc ngu si như thế này, lại những dòng tâm sự vớ vẩn như thế này, quen mất rồi sao đó, phản xạ tự nhiên, chỉ biết viết vào đây thôi. Có điều gì đó nặng nề, có cái gì đó mỏi mệt, con cũng không biết, không gọi tên được, không kể ra đươc…khóc cũng chẳng biết vì cái gì mà vẫn khóc, vẫn tự dưng làm, 1 mình và đau đớn, 1 góc ban công bé tí đủ mọi chức năng bất thường, đều là những điều muốn giấu diếm…



Dạo này con hay gọi về cho mẹ, đặc biệt những lúc như thế này luôn muốn thế, dù không phải thói quen, chưa bao giờ quen cả, chưa bao giờ con tâm sự với mẹ điều gì cả, gọi về chỉ là kể vài chuyện vui vui, hỏi han vài câu thường ngày, thời tiết, sức khỏe. Từ ngày xưa, lúc bắt đầu cái tuổi muốn được tâm sự, cần được lắng nghe, con đã phải xa mẹ, đã học cách giữ kín trong lòng, đã học cách im lặng để tồn tại, đã học cách khóc và viết. Con đã đọc rất nhiều những mẩu chuyện và khao khát được như thế, như những đứa trẻ con nước ngoài, nhưng con là con với cuộc sống của con, ở đây, rất xa mơ tưởng đó, vì thế phải học cách không cần, không cần tình thương của ba, của mẹ, không có đâu, nên chấp nhận. Con chỉ làm được thế thôi, không dám đấu tranh, không ngăn cản được đau lòng, yếu đuối vì thế mà chỉ biết đứng nhìn “1 gia đình chia đôi”. Để rồi cũng chỉ biết nghĩ tiêu cực như thế, mạnh mẽ chỉ đủ để nhờ vả, nương tựa vào những tiêu cực đó mà tồn tại. Con đã từng cứng cỏi lắm, tưởng như chẳng có gì có thể quật ngã được nữa, vậy mà bao giông tố đi qua con vẫn không khắc phục được hậu quả của nó, để lại 1 vết thương lòng không chịu lành. Con đã từng chững chạc đến già nua, vậy mà giờ sợ trưởng thành, những tưởng tất cả đã kết thúc rồi, đã xa như cổ tích, xưa như trái đất rồi nỗi đau đó, những tưởng trở về nhà, về nơi đó khi không còn tiếng cãi vã, đánh đập, khóc lóc, không còn những cơn đau quằn quại thì cũng sẽ không còn nước mắt, không còn ám ảnh, vậy mà vẫn không thể bình yên… lỗi lầm, trách cứ và khoảng cách, yêu thương, tha thứ cũng lại càng nới rộng hơn những khoảng cách, cứ xa dần, rất xa… con không biết tình cảm là gì nữa?

Con gọi về cho mẹ, không phải kể cho mẹ nghe nhưng điều nặng trĩu trong lòng, không hề có ý nghĩ đó, cầm điện thoại lên, chỉ đơn giản để gọi về, để nghe giọng mẹ, để muốn nó trở thành thân quen, để không quên như con đã từng quên Ba của con- 1 hình ảnh nhạt nhòa trong kí ức, để 1 lúc nào đó không phải bất giác nhận ra mình thiếu thốn. Con gọi về để cảm giác gia đình không vụt khỏi tầm tay, không rời xa con, chỉ cần cầm điện thoại lên con sẽ lại cảm nhận được nó, đó là hạnh phúc. Con ước gì có được nhiều ngày khỏe để gọi về khoe với mẹ “hôm nay con thấy dễ chịu hơn mẹ ạ”, thích thế biết bao… Người Mẹ tốt nhất trên đời, chẳng có ai được như mẹ đâu, con nói thế không phải chỉ vì con là con gái mẹ, mà thực sự là vậy, tốt đến ngốc nghếch, cam chịu… dù mẹ không giỏi nói chuyện, tâm sự như những người mẹ con đọc trong sách, mẹ không cho con những lời khuyên con cần, không sẻ chia cùng con những vui buồn trong cuộc sống như từ xưa đến giờ vẫn thế. Đôi khi nói chuyện với mẹ con thấy ngại ngần, gượng gạo, với các chị cũng vậy, có lúc thấy sợ sẽ nói lung tung nữa, nhưng con đang học cách nói… vì đó là gia đình… Con luôn muốn có điều gì đó tốt đẹp, 1 thành tích gì đó để khoe với mẹ, mẹ sẽ không khen, hình như chưa từng khen con, có lẽ với mẹ con phải được như vậy, nhưng con biết mẹ vui, vì thế mà con cố gắng, cố và cố, rồi tự nhiên mặc định cho mình mục tiêu phải sống như thế, nếu không con chỉ là 1 đứa thất bại, có những lúc rất mệt mỏi và cả những lúc đau, con chỉ muốn vứt bỏ tất cả, kết thúc tất cả, con ước gì con không phải sống cuộc đời của con nữa, nhưng con không đủ dũng cảm để làm thế, chỉ biết giằng xé suy nghĩ, tâm trạng của bản thân mình thôi, rồi lại thiếp đi, tỉnh dậy, cố gắng cười những khi con có thể tạm quên đi, những khi suy nghĩ tạm không ùa về xây xước trong lòng.

Con ước gì chúng ta đủ gần gũi để có thể được lắng nghe những điều muốn, rất muốn tâm sự lúc này, thèm được kể, thèm được trút bỏ hết những gánh nặng, thèm được tha thứ…”

Với em những điều tưởng chừng rất bình dị tại sao xa xỉ thế, những điều tưởng chừng rất dễ dàng sao lại khó khăn đến vậy. Viết cho “bà già xi-tin” của em, cho chính mình và cho những cảm xúc không kịp lớn vào mùa bão tố. Em sẽ lại gọi về cho mẹ để yêu và được yêu… khi còn có thể…

Yêu và cảm ơn chị!


  • Thì thầm được gửi từ bạn hong nhat trinh

Mời bạn lắng nghe thì thầm Tôi có hẹn  với những con đường về nhà

Thì thầm số 370 được thể hiện qua giọng đọc Bumbum và Nhóm sản xuất Dalink Studio

(...)





Click vào đây để tìm hiểu thêm thông tin chi tiết

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radicũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.














Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 793: Em sẽ trở về vào mùa xuân

Blog Radio 793: Em sẽ trở về vào mùa xuân

Khi mùa xuân đến thì chỉ cần lòng người đón nhận thôi thì ở đâu rồi chắc chắn đất trời cũng nở hoa.

Blog Radio 792: Năm nay bạn có về nhà đón Tết sớm?

Blog Radio 792: Năm nay bạn có về nhà đón Tết sớm?

Vậy là hắn được nghỉ Tết sớm hơn mọi năm rồi. Về nhà vẫn là hơn nhất. Đã bao nhiêu năm hắn chẳng thể về sớm để được ăn cái Tết dài ngày hơn, được ở cạnh gia đình lâu hơn.

Blog Radio 791: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 2 – Hết)

Blog Radio 791: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 2 – Hết)

Đừng khóc. Em có anh mà. Ở bên anh nhé, được không? Tôi không đáp, chỉ vùi đầu vào trong ngực Kiên, vòng tay cũng nhẹ nhàng đặt lên tấm lưng to rộng của anh. Có lẽ, chim sáo đã tìm được bến đậu rồi…

Nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Có một buổi sáng nào đó, khi bạn ngước mặt lên nhìn bầu trời vẫn bắt gặp khoảng không màu xanh trong veo ấy, nhưng lòng bạn lại ướt mưa…Bởi lẽ Chúng ta chỉ cảm thấy giá trị thật sự của hạnh phúc cho đến khi chúng ta đã đánh mất hoặc sắp sửa mất nó.

Không dám mở lời yêu

Không dám mở lời yêu

Cũng đã lâu rồi con tim này không còn rung động. Có phải nó đã già cõi rồi không? Ai cũng có một thời thanh xuân tươi đẹp còn đối với tôi thanh xuân là một cái gì đó thật xa xỉ, bao nhiêu là lo toan.

Blog Radio 790: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 1)

Blog Radio 790: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 1)

Người ta thường thích trêu ghẹp những bông hoa dại nhưng rồi vẫn trở về với những đóa hoa có danh, có phận được cắm ở trong bình. Những đóa hoa dại mong manh, không còn cách nào khác ngoài việc buộc phải trở nên mạnh mẽ, kiên cường.

Khi ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ

Khi ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ

Một chuyện tình kết thúc không chỉ đến từ một phía, nếu ta tự buông bỏ với chính tình yêu của mình, nó cũng sẽ quay lưng lại với hạnh phúc của chúng ta. Khi ta không làm gì cả, tiếc nuối vẫn còn đó. Nhưng ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ.

Có lẽ đã đến lúc để quên em

Có lẽ đã đến lúc để quên em

Anh không biết trong lòng mình đang có cảm giác gì nữa, giống như là mất mát lại giống như là nhẹ nhõm. Có lẽ là bởi vì anh biết em vẫn đang sống một cuộc sống rất tốt, cũng có lẽ bởi vì anh nhận ra, anh vốn dĩ không có mặt trong kế hoạch của em, tương lai của em, chúng ta rồi sẽ có cuộc sống của riêng mình mà không có đối phương trong đó.

Blog Radio 789: Để anh cho em hiểu thế nào là yêu

Blog Radio 789: Để anh cho em hiểu thế nào là yêu

Một chàng trai, chưa bao giờ hứa hẹn điều gì cho tôi, nhưng lúc nào cũng âm thầm ở đấy, dõi theo từng bước chân của tôi. Thì ra, tới một ngày, bạn sẽ nhận ra, chúng ta luôn xứng đáng nhận được những điều tốt đẹp, miễn là ta dũng cảm tiến tới.

Đời thay đổi khi ta chấp nhận đổi thay

Đời thay đổi khi ta chấp nhận đổi thay

Bản lĩnh lớn nhất trong đời người là chấp nhận sự thay đổi, thậm chí là phải học được cách đổi thay chính mình để không ngừng tiến về phía trước. Hãy biết rằng, không gì trên đời này là tự có, thiên nhiên luôn bắt buộc vạn vật phải trải qua ngàn khổ nhọc mới có được điều mình cần.

back to top