Phát thanh xúc cảm của bạn !

Vì đó là gia đình (Thì thầm 370)

2014-06-25 21:00

Tác giả: Giọng đọc: Radio Online Team, Bum Bum

Thì thầm bên bàn phím -  Con gọi về cho mẹ, không phải kể cho mẹ nghe nhưng điều nặng trĩu trong lòng, không hề có ý nghĩ đó, cầm điện thoại lên, chỉ đơn giản để gọi về, để nghe giọng mẹ, để muốn nó trở thành thân quen, để không quên như con đã từng quên Ba của con- 1 hình ảnh nhạt nhòa trong kí ức, để 1 lúc nào đó không phải bất giác nhận ra mình thiếu thốn. Con gọi về để cảm giác gia đình không vụt khỏi tầm tay, không rời xa con, chỉ cần cầm điện thoại lên con sẽ lại cảm nhận được nó, đó là hạnh phúc. Lời tựa: "Đặc biệt gửi đến Hathu và câu chuyệnThì Thầm Bên Bàn Phím 338: Bình an nơi xứ người mẹ nhé!"

...Bên vách tường...

Nghe và lại khóc, có lẽ cũng bởi em quá gần chị, 1 vách tường và vài tiếng đồng hồ thôi. Lúc em tỉnh táo nhất cũng là lúc chị nghỉ ngơi sau 1 ngày tất bật. chẳng biết từ bao giờ, em sinh hoạt theo cái kiểu trái thói như vậy. Khi 2 giấc ngủ khác giờ, khi 2 ánh đèn thay nhau bật, tắt cũng là lúc nối dài thêm cảm xúc.

Sống chung dưới 1 mái nhà và đôi khi chung 1 dòng suy nghĩ. Em gặp chị như gặp lại những kí ức xưa cũ “ngày bão nổi”, gặp lại 1 “gia đình mênh mông” mà “chật trội hạnh phúc”,1 gia đình “nhiều mái nhà” vì xa cách nhau và có lẽ vì trái tim người không đủ ấm. Em ghen tị với những cảm xúc bình dị của chị, chỉ bởi vì em không đủ dũng cảm để yêu. Ba đi rồi và em chưa bao giờ dám nói 1 lời yêu thương với mẹ, với người phụ nữ quan trọng nhất cuộc đời em. Bao nhiêu năm rồi vẫn thế, chỉ im lặng và…

“Lại những lúc ngu si như thế này, lại những dòng tâm sự vớ vẩn như thế này, quen mất rồi sao đó, phản xạ tự nhiên, chỉ biết viết vào đây thôi. Có điều gì đó nặng nề, có cái gì đó mỏi mệt, con cũng không biết, không gọi tên được, không kể ra đươc…khóc cũng chẳng biết vì cái gì mà vẫn khóc, vẫn tự dưng làm, 1 mình và đau đớn, 1 góc ban công bé tí đủ mọi chức năng bất thường, đều là những điều muốn giấu diếm…



Dạo này con hay gọi về cho mẹ, đặc biệt những lúc như thế này luôn muốn thế, dù không phải thói quen, chưa bao giờ quen cả, chưa bao giờ con tâm sự với mẹ điều gì cả, gọi về chỉ là kể vài chuyện vui vui, hỏi han vài câu thường ngày, thời tiết, sức khỏe. Từ ngày xưa, lúc bắt đầu cái tuổi muốn được tâm sự, cần được lắng nghe, con đã phải xa mẹ, đã học cách giữ kín trong lòng, đã học cách im lặng để tồn tại, đã học cách khóc và viết. Con đã đọc rất nhiều những mẩu chuyện và khao khát được như thế, như những đứa trẻ con nước ngoài, nhưng con là con với cuộc sống của con, ở đây, rất xa mơ tưởng đó, vì thế phải học cách không cần, không cần tình thương của ba, của mẹ, không có đâu, nên chấp nhận. Con chỉ làm được thế thôi, không dám đấu tranh, không ngăn cản được đau lòng, yếu đuối vì thế mà chỉ biết đứng nhìn “1 gia đình chia đôi”. Để rồi cũng chỉ biết nghĩ tiêu cực như thế, mạnh mẽ chỉ đủ để nhờ vả, nương tựa vào những tiêu cực đó mà tồn tại. Con đã từng cứng cỏi lắm, tưởng như chẳng có gì có thể quật ngã được nữa, vậy mà bao giông tố đi qua con vẫn không khắc phục được hậu quả của nó, để lại 1 vết thương lòng không chịu lành. Con đã từng chững chạc đến già nua, vậy mà giờ sợ trưởng thành, những tưởng tất cả đã kết thúc rồi, đã xa như cổ tích, xưa như trái đất rồi nỗi đau đó, những tưởng trở về nhà, về nơi đó khi không còn tiếng cãi vã, đánh đập, khóc lóc, không còn những cơn đau quằn quại thì cũng sẽ không còn nước mắt, không còn ám ảnh, vậy mà vẫn không thể bình yên… lỗi lầm, trách cứ và khoảng cách, yêu thương, tha thứ cũng lại càng nới rộng hơn những khoảng cách, cứ xa dần, rất xa… con không biết tình cảm là gì nữa?

Con gọi về cho mẹ, không phải kể cho mẹ nghe nhưng điều nặng trĩu trong lòng, không hề có ý nghĩ đó, cầm điện thoại lên, chỉ đơn giản để gọi về, để nghe giọng mẹ, để muốn nó trở thành thân quen, để không quên như con đã từng quên Ba của con- 1 hình ảnh nhạt nhòa trong kí ức, để 1 lúc nào đó không phải bất giác nhận ra mình thiếu thốn. Con gọi về để cảm giác gia đình không vụt khỏi tầm tay, không rời xa con, chỉ cần cầm điện thoại lên con sẽ lại cảm nhận được nó, đó là hạnh phúc. Con ước gì có được nhiều ngày khỏe để gọi về khoe với mẹ “hôm nay con thấy dễ chịu hơn mẹ ạ”, thích thế biết bao… Người Mẹ tốt nhất trên đời, chẳng có ai được như mẹ đâu, con nói thế không phải chỉ vì con là con gái mẹ, mà thực sự là vậy, tốt đến ngốc nghếch, cam chịu… dù mẹ không giỏi nói chuyện, tâm sự như những người mẹ con đọc trong sách, mẹ không cho con những lời khuyên con cần, không sẻ chia cùng con những vui buồn trong cuộc sống như từ xưa đến giờ vẫn thế. Đôi khi nói chuyện với mẹ con thấy ngại ngần, gượng gạo, với các chị cũng vậy, có lúc thấy sợ sẽ nói lung tung nữa, nhưng con đang học cách nói… vì đó là gia đình… Con luôn muốn có điều gì đó tốt đẹp, 1 thành tích gì đó để khoe với mẹ, mẹ sẽ không khen, hình như chưa từng khen con, có lẽ với mẹ con phải được như vậy, nhưng con biết mẹ vui, vì thế mà con cố gắng, cố và cố, rồi tự nhiên mặc định cho mình mục tiêu phải sống như thế, nếu không con chỉ là 1 đứa thất bại, có những lúc rất mệt mỏi và cả những lúc đau, con chỉ muốn vứt bỏ tất cả, kết thúc tất cả, con ước gì con không phải sống cuộc đời của con nữa, nhưng con không đủ dũng cảm để làm thế, chỉ biết giằng xé suy nghĩ, tâm trạng của bản thân mình thôi, rồi lại thiếp đi, tỉnh dậy, cố gắng cười những khi con có thể tạm quên đi, những khi suy nghĩ tạm không ùa về xây xước trong lòng.

Con ước gì chúng ta đủ gần gũi để có thể được lắng nghe những điều muốn, rất muốn tâm sự lúc này, thèm được kể, thèm được trút bỏ hết những gánh nặng, thèm được tha thứ…”

Với em những điều tưởng chừng rất bình dị tại sao xa xỉ thế, những điều tưởng chừng rất dễ dàng sao lại khó khăn đến vậy. Viết cho “bà già xi-tin” của em, cho chính mình và cho những cảm xúc không kịp lớn vào mùa bão tố. Em sẽ lại gọi về cho mẹ để yêu và được yêu… khi còn có thể…

Yêu và cảm ơn chị!


  • Thì thầm được gửi từ bạn hong nhat trinh

Mời bạn lắng nghe thì thầm Tôi có hẹn  với những con đường về nhà

Thì thầm số 370 được thể hiện qua giọng đọc Bumbum và Nhóm sản xuất Dalink Studio

(...)





Click vào đây để tìm hiểu thêm thông tin chi tiết

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radicũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.














Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 665: Mình gặp nhau từ kiếp nào? (Cửa Tiệm Lãng Quên – Phần 1)

Blog Radio 665: Mình gặp nhau từ kiếp nào? (Cửa Tiệm Lãng Quên – Phần 1)

Nếu trên đời có bán thuốc lãng quên và thuốc nhớ, bạn sẽ lựa chọn loại thuốc nào? Liệu bạn muốn quên đi ký ức buồn thương hay muốn nhớ về những đoạn kỷ niệm bạn không nỡ quên?

Replay Blog Radio: Ai còn đứng lại nơi này?

Replay Blog Radio: Ai còn đứng lại nơi này?

Đời người vô thường. Giấc mộng phù du. Tháng năm thoi đưa, hoa trôi nước chảy. Ai còn đứng lại nơi này?

30 chưa phải là hết (Nothing but thirty)

30 chưa phải là hết (Nothing but thirty)

Ba mươi tuổi, có thể bạn còn những trăn trở về công việc, cũng có thể chưa tìm thấy định hướng của mình hay đôi khi vẫn ở trong những mối quan hệ không đầu không cuối. Nhưng hãy cứ tin rằng không bao giờ có gì là quá trễ, chỉ cần chúng ta có đủ sức khỏe, đủ niềm tin để bắt đầu lại. Tuổi tác không thực sự là vấn đề nếu bạn luôn mang trong mình năng lượng tích cực giúp cuộc sống tốt đẹp hơn.

Chỉ cần em mạnh mẽ, chúng ta sẽ vượt qua (Những Blog Radio hay về tinh thần chống dịch Covid-19)

Chỉ cần em mạnh mẽ, chúng ta sẽ vượt qua (Những Blog Radio hay về tinh thần chống dịch Covid-19)

Anh ước là những ngày tháng này rồi sẽ thật qua nhanh. Em có tin không, đất nước mình sẽ thắng. Mọi thứ lại hiền hoà, phố phường thôi vắng lặng. Bão giông qua đi và nắng sẽ lại về.

Tự thương mình sau những năm tháng thương người

Tự thương mình sau những năm tháng thương người

Một lời hứa vội có thể thổi bùng lên ngọn lửa đang dần lụi nhưng cũng giống như cơn mưa mùa hè, mát lạnh tức thời nhưng đi qua rồi chỉ để lại sự chơi vơi. Mấy ai dám bước qua khi vẫn cứ tồn tại lời hứa hẹn ngày cũ? Mấy ai dám đặt dấu chấm hết cho sự vô vọng của mình khi chưa có lời cuối từ người kia? Vậy nên, bắt người khác chờ đợi thực sự rất tàn nhẫn.

Blog Radio 664: Lạc nhau giữa mùa hè

Blog Radio 664: Lạc nhau giữa mùa hè

Người ta vẫn có thể lạc nhau, mất nhau ngay cả khi vẫn còn yêu nhau. Nhưng đôi khi rời xa nhau lại là cách tốt nhất để mỗi người có thể sống cuộc đời của mình và hy vọng mai sau sẽ còn gặp lại. Cứ để mùa hè dẫn lối chúng ta qua nhiều ngã rẽ khác biệt, để trái tim trưởng thành và chín chắn hơn, để biết chúng ta cần gì và cần ai.

Replay Blog Radio: Với anh em là tri kỷ còn cô ấy là hạnh phúc mai sau

Replay Blog Radio: Với anh em là tri kỷ còn cô ấy là hạnh phúc mai sau

Khi tình yêu kết thúc, mọi thứ kết thúc thì vẫn có một người bên cạnh ta, chân thành và không cần báo đáp. Có một người gọi là Tri kỷ trong đời, giống như ta đã có trong tay cả thế gian yên bình. Tuyệt vời và lạ kỳ thật!

Replay Blog Radio: Vợ, người tình, hồng nhan tri kỷ

Replay Blog Radio: Vợ, người tình, hồng nhan tri kỷ

Tay chồng nắm chặt tay vợ và người tri kỷ để ở trong tim. Thứ vợ chồng có với nhau là mái ấm, thứ tri kỷ có với nhau là một nơi cất giấu nỗi buồn không thể chia sẻ với người cùng mái ấm kia.

Gặp mặt rồi xa, thân quen rồi lạ

Gặp mặt rồi xa, thân quen rồi lạ

"Lời hứa thanh xuân vốn dĩ là bi kịch. Ước hẹn thời niên thiếu chính là bi thương. Vĩnh viễn dành cả thời gian trưởng thành cũng không thực hiện được".

Vấp ngã đủ đau tự khắc sẽ trưởng thành

Vấp ngã đủ đau tự khắc sẽ trưởng thành

Đừng vì sợ tổn thương mà vờ xem thường tình yêu. Cũng đừng vì sai sót nhỏ mà muốn bỏ cuộc. Vì trên đời này chẳng có gì là chính xác tuyệt đối cả, sai số sẽ luôn xảy ra. Đừng “tạm dừng” lâu quá nhé, đã đến lúc nhấn “tiếp tục” rồi!

back to top