Phát thanh xúc cảm của bạn !

Đơn phương một người là cứ âm thầm yêu rồi âm thầm đau

2018-05-18 01:30

Tác giả: Nương Tràng Giọng đọc: Việt Nho

blogradio.vn - Nhớ mà không thể nói ra, yêu mà chẳng được đáp lại, quan tâm nhưng chỉ nhận về sự lạnh nhạt, chối từ, chúng ta vẫn cứ âm thầm giữ tình yêu ấy trong lòng. Tình yêu vốn chẳng phải là chuyện có thể cưỡng cầu, nên khi yêu đơn phương, ta sẽ phải học cách chấp nhận những nỗi buồn, sự cô đơn, thậm chí là nỗi đau mà chỉ mình ta biết.

Tình đơn phương


Tình đơn phương trên màn ảnh lúc nào cũng đẹp, kết thúc có hậu cũng đẹp mà dở dang cũng đẹp. Vì đơn giản, người yêu đơn phương không trải qua những dằn vặt một mình. Bên cạnh họ còn có khán giả. Ai cũng nhìn thấy họ đã hi sinh như thế nào, ai cũng nhìn thấy những cử chỉ quan tâm của họ dành cho người kia, cả những niềm vui nho nhỏ mà nhân vật ấy từng ngày góp nhặt, cả những nỗi buồn tê tái về đêm. Khán giả xem, khán giả đồng cảm, người xót thương, người thổn thức, nên tình cảm luôn toát lên một vẻ cao thượng lặng thầm nào đấy.

Còn thực tế, người yêu đơn phương chẳng có ai ngoài chính bản thân. Lúc bắt đấu cho đến tận lúc từ bỏ, chỉ đơn độc một mình.


 Đơn phương một người là cứ âm thầm yêu rồi âm thầm đau

Ai cũng từng mơ mộng về một ngày tình yêu ấy trở thành sự thật

Đó là những lần ngập ngừng muốn tỏ tình; là những lần ngón tay còn đong đưa thẫn thờ trên bàn phím, nick bên kia đang sáng; là những cuộc gọi nhỡ rồi thôi hoặc giả vờ chuyển sang chuyện khác; là những lần gặp mặt trực tiếp, rồi khi nhìn vào đôi mắt ấy, nhìn nụ cười ấy bỗng dưng lòng can đảm vỡ tan tành.

Yêu người nhưng chẳng thể ân cần, chẳng thể nắm tay người trên những con đường như bao bàn tay đang đan bàn tay khác; chẳng thể tựa vào vai để yếu đuối bảo rằng tôi đang mệt mỏi; chẳng dám nói rằng mình sợ cách xa người ấy như thế nào, dù rằng bản thân chưa một lần được giữ.

Yêu vô cùng, muốn bày tỏ vô cùng, nhưng lại sợ người ấy biết đến vô cùng. Chữ nhỡ khiến người ta chần chừ và tự bào mòn mình. Nhỡ người ấy không đồng ý thì sao, nhỡ mất đi cả tư cách của một người yêu đơn phương luôn thì sao? Ở bên cạnh người mình thương yêu, dù có khổ đau nhưng vẫn đôi khi hạnh phúc. Nhưng nếu xa người ấy rồi, chỉ biết ta bỗng mất đi một hình bóng duy nhất để nhớ về. Cuộc sống bỗng hóa miên man trống rỗng.


Ai cũng từng sợ hãi khi bỗng có ai đó khác bước vào thế giới của hai người

Những lời nói, những cử chỉ của người ta yêu dù là vô tình, dù là tủn mủn cũng khiến ta nhớ về không thôi. Họ không bận tâm, còn ta thì đem cất rồi chất đầy trong ngăn tim. Sự lượm nhặt ấy đáng thương biết nhường nào. Nhưng đáng thương hơn là khi có người nào đó bước vào mối quan hệ. Người lạ ấy chẳng là người thứ ba, vì vốn dĩ ta và người cũng chẳng là gì.

Nhưng có ai không đau đáu khi nghe người nọ nói cười với người kia; có ai không nghe tim mình vỡ vụn khi nghe người ta thầm thương trộm nhớ kể về một người thầm thương trộm nhớ khác; có nghe nỗi sợ hãi thấp thỏm trong lòng khi thấy tình yêu bấy lâu vĩnh viễn không còn cơ hội cất lời; có thấy sự buông bỏ trong lòng đang gào thét, vì ngoài buông bỏ ra ta còn biết phải làm gì.

Thế giới ngày xưa có tôi luôn lặng lẽ nhìn anh, thế giới hôm nay đau khổ hơn, tôi vẫn đứng đây, lặng lẽ nhìn anh và cô ấy. Sự vị tha chỉ cho phép ta giả vờ cười nói trước mặt dù lòng đau như cắt, sự vị tha không cho phép ta bày tỏ lòng mình vào lúc này, để trở thành kẻ thứ ba phá hoại hạnh phúc của người khác.

 Đơn phương một người là cứ âm thầm yêu rồi âm thầm đau

Và cứ thế đau…

Yêu đơn phương, nỗi đau kéo dài và âm ỉ. Từ lúc lặng lẽ yêu, đến lúc lặng lẽ nhìn người kia tay trong tay cùng người khác, đến lúc nhìn họ khổ đau khi hai người lai lối đi về. Ta cùng người ta thương trải qua tất cả, người có lúc hạnh phúc, có lúc khổ đau, chỉ có riêng ta lúc nào cũng là nước mắt.

Có ai đó từng viết rằng: “Đơn phương ngốc nghếch ở chỗ, đến tận lúc ta từ bỏ, người kia vẫn không hề biết trên đời này, từng tồn tại một người yêu họ nhiều đến thế.” Đọc câu nói ấy, người đơn phương cứ ngỡ như được viết riêng cho mình.

Người ta hay bảo người yêu đơn phương ngốc, nhưng ngốc hay không là thuộc về lý trí, yêu hay không thuộc về trái tim, điều khiến bằng cách nào?

Ừ, vậy là, cứ thế đau…

© Nương Tràng – blogradio.vn

Giọng đọc: Việt Nho
Thực hiện: Tuấn Anh

Nương Tràng

Người ta không thể điều khiển hạnh phúc được

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Lời hồi âm của trời xanh

Replay Blog Radio: Lời hồi âm của trời xanh

Chúng tôi tuy đã là người lớn, nhưng vẫn ngồi uống coca trong công viên như trẻ con. Chúng tôi vừa uống, vừa ngắm nhìn bầu trời xanh. Chỉ đơn thuần là ngắm nhìn mà chẳng hề mong nhận được một lời hồi âm.

Blog Radio 709: Yêu là sợ em tổn thương

Blog Radio 709: Yêu là sợ em tổn thương

Yêu chính là cố gắng và nỗ lực. Yêu chính là sự cam kết, yêu chính là sợ người ấy vì mình mà tổn thương, yêu chính là sợ mất đi. Và những ngày xa cô ấy tôi hiểu, yêu còn là vì người ấy mà không ngừng hoàn thiện.

Replay Blog Radio: Em giữ mùa hè của tôi đi nhé! Còn tôi sẽ giữ em trong trái tim mình

Replay Blog Radio: Em giữ mùa hè của tôi đi nhé! Còn tôi sẽ giữ em trong trái tim mình

Thời gian có thể trôi đi nhưng nhớ thương vẫn đứng đấy. Dường như, mùa hè của tôi, em đã giữ lại mất rồi. Ngày em đi cũng đã mang theo nó ra đi. Nhưng không sao đâu, em giữ lấy mùa hè của tôi đi nhé. Còn tôi, tôi sẽ giữ lấy em… mãi mãi trong tim mình.

Replay Blog Radio: Mong manh nhất là tình yêu

Replay Blog Radio: Mong manh nhất là tình yêu

Trong cuộc đời, có thể nói thứ mạnh mẽ nhất là tình yêu nhưng dường như thứ mong manh nhất cũng là tình yêu. Trong tình yêu không thể nói trước điều gì. Hãy cứ hết mình với hạnh phúc ta đang nắm giữ, nhưng nếu một mai tình yêu thay đổi, ta sẽ phải làm gì để đối mặt và vượt qua nó?

Blog Radio 708: Gái lỡ thì

Blog Radio 708: Gái lỡ thì

Bạn thân mến! Mặc dù ngày nay quan niệm về hôn nhân của phụ nữ không còn quá khắt khe như trước nhưng những cô gái muộn chồng vẫn bị xem là gái lỡ thì. Bản thân họ vẫn độc lập, tự chủ về kinh tế, cũng khao khát một mái ấm gia đình nhưng hôn nhân rõ ràng là trò chơi may rủi.

Replay Blog Radio: Mở lòng và yêu người đến sau

Replay Blog Radio: Mở lòng và yêu người đến sau

Tôi vẫn giữ thói quen pha cafe cho mình. Nhưng rồi tôi luôn nghĩ về Nhi, về cuộc sống bình yên chỉ có em, về khoảng thời gian cùng em đi qua, giờ chỉ còn gọi tên bằng nỗi nhớ. Mở điện thoại, tôi gửi đến Nhi một tin nhắn trống không, tôi tin em sẽ hiểu. Vì mùa gió đã thôi lưng chừng.

Replay Blog Radio: Ngày mai nắng lên anh sẽ về

Replay Blog Radio: Ngày mai nắng lên anh sẽ về

Trái tim con người ta thường yêu trước khi lí trí kịp nhận thấy. Để rồi, một sớm mai thức giấc, khi lí trí kịp nhận ra, thì con tim đã yêu quá nhiều.

Blog Radio 707: Nghe nói người cũ kết hôn rồi

Blog Radio 707: Nghe nói người cũ kết hôn rồi

Có bao giờ bạn tưởng tượng nếu vô tình gặp lại người cũ, khoảnh khắc ấy sẽ như thế nào? Liệu có thể nói với nhau một lời chào hay lướt qua nhau như chưa hề quen biết?

Replay Blog Radio: Hôm nay chúng ta vẫn yêu nhau

Replay Blog Radio: Hôm nay chúng ta vẫn yêu nhau

Ngày hôm nay, nếu có cơ hội yêu thì bạn hãy cứ yêu, hãy cứ yêu khi còn có thể, đừng lo sợ ngày mai. Nếu bạn luôn lo sợ rằng ngày mai bạn còn được hạnh phúc trong tình yêu không thì chính là bạn đang lãng phí tình yêu của hôm nay.

Thanh xuân đi trốn để tình yêu đi tìm

Thanh xuân đi trốn để tình yêu đi tìm

Những năm tháng đẹp nhất của thanh xuân hãy dũng cảm đi tìm cho mình những tình yêu thật đẹp, bên nhau đủ lâu để ta được là một trong những điều đặc biệt nhất trong đời nhau và hãy dừng lại ở nơi mình cảm thấy bình yên nhất, chỉ cần may mắn gặp được đúng người thì mọi sự chờ đợi trong bạn đều xứng đáng. Hạnh phúc vốn là một cuộc hành trình và cuộc đời này nhiều lắm những chông gai, hãy tin rằng chỉ là do tắt đường nên hạnh phúc đến muộn một chút thôi.

back to top