Phát thanh xúc cảm của bạn !

Đơn phương một người là cứ âm thầm yêu rồi âm thầm đau

2018-05-18 01:30

Tác giả: Nương Tràng Giọng đọc: Việt Nho

blogradio.vn - Nhớ mà không thể nói ra, yêu mà chẳng được đáp lại, quan tâm nhưng chỉ nhận về sự lạnh nhạt, chối từ, chúng ta vẫn cứ âm thầm giữ tình yêu ấy trong lòng. Tình yêu vốn chẳng phải là chuyện có thể cưỡng cầu, nên khi yêu đơn phương, ta sẽ phải học cách chấp nhận những nỗi buồn, sự cô đơn, thậm chí là nỗi đau mà chỉ mình ta biết.

Tình đơn phương


Tình đơn phương trên màn ảnh lúc nào cũng đẹp, kết thúc có hậu cũng đẹp mà dở dang cũng đẹp. Vì đơn giản, người yêu đơn phương không trải qua những dằn vặt một mình. Bên cạnh họ còn có khán giả. Ai cũng nhìn thấy họ đã hi sinh như thế nào, ai cũng nhìn thấy những cử chỉ quan tâm của họ dành cho người kia, cả những niềm vui nho nhỏ mà nhân vật ấy từng ngày góp nhặt, cả những nỗi buồn tê tái về đêm. Khán giả xem, khán giả đồng cảm, người xót thương, người thổn thức, nên tình cảm luôn toát lên một vẻ cao thượng lặng thầm nào đấy.

Còn thực tế, người yêu đơn phương chẳng có ai ngoài chính bản thân. Lúc bắt đấu cho đến tận lúc từ bỏ, chỉ đơn độc một mình.


 Đơn phương một người là cứ âm thầm yêu rồi âm thầm đau

Ai cũng từng mơ mộng về một ngày tình yêu ấy trở thành sự thật

Đó là những lần ngập ngừng muốn tỏ tình; là những lần ngón tay còn đong đưa thẫn thờ trên bàn phím, nick bên kia đang sáng; là những cuộc gọi nhỡ rồi thôi hoặc giả vờ chuyển sang chuyện khác; là những lần gặp mặt trực tiếp, rồi khi nhìn vào đôi mắt ấy, nhìn nụ cười ấy bỗng dưng lòng can đảm vỡ tan tành.

Yêu người nhưng chẳng thể ân cần, chẳng thể nắm tay người trên những con đường như bao bàn tay đang đan bàn tay khác; chẳng thể tựa vào vai để yếu đuối bảo rằng tôi đang mệt mỏi; chẳng dám nói rằng mình sợ cách xa người ấy như thế nào, dù rằng bản thân chưa một lần được giữ.

Yêu vô cùng, muốn bày tỏ vô cùng, nhưng lại sợ người ấy biết đến vô cùng. Chữ nhỡ khiến người ta chần chừ và tự bào mòn mình. Nhỡ người ấy không đồng ý thì sao, nhỡ mất đi cả tư cách của một người yêu đơn phương luôn thì sao? Ở bên cạnh người mình thương yêu, dù có khổ đau nhưng vẫn đôi khi hạnh phúc. Nhưng nếu xa người ấy rồi, chỉ biết ta bỗng mất đi một hình bóng duy nhất để nhớ về. Cuộc sống bỗng hóa miên man trống rỗng.


Ai cũng từng sợ hãi khi bỗng có ai đó khác bước vào thế giới của hai người

Những lời nói, những cử chỉ của người ta yêu dù là vô tình, dù là tủn mủn cũng khiến ta nhớ về không thôi. Họ không bận tâm, còn ta thì đem cất rồi chất đầy trong ngăn tim. Sự lượm nhặt ấy đáng thương biết nhường nào. Nhưng đáng thương hơn là khi có người nào đó bước vào mối quan hệ. Người lạ ấy chẳng là người thứ ba, vì vốn dĩ ta và người cũng chẳng là gì.

Nhưng có ai không đau đáu khi nghe người nọ nói cười với người kia; có ai không nghe tim mình vỡ vụn khi nghe người ta thầm thương trộm nhớ kể về một người thầm thương trộm nhớ khác; có nghe nỗi sợ hãi thấp thỏm trong lòng khi thấy tình yêu bấy lâu vĩnh viễn không còn cơ hội cất lời; có thấy sự buông bỏ trong lòng đang gào thét, vì ngoài buông bỏ ra ta còn biết phải làm gì.

Thế giới ngày xưa có tôi luôn lặng lẽ nhìn anh, thế giới hôm nay đau khổ hơn, tôi vẫn đứng đây, lặng lẽ nhìn anh và cô ấy. Sự vị tha chỉ cho phép ta giả vờ cười nói trước mặt dù lòng đau như cắt, sự vị tha không cho phép ta bày tỏ lòng mình vào lúc này, để trở thành kẻ thứ ba phá hoại hạnh phúc của người khác.

 Đơn phương một người là cứ âm thầm yêu rồi âm thầm đau

Và cứ thế đau…

Yêu đơn phương, nỗi đau kéo dài và âm ỉ. Từ lúc lặng lẽ yêu, đến lúc lặng lẽ nhìn người kia tay trong tay cùng người khác, đến lúc nhìn họ khổ đau khi hai người lai lối đi về. Ta cùng người ta thương trải qua tất cả, người có lúc hạnh phúc, có lúc khổ đau, chỉ có riêng ta lúc nào cũng là nước mắt.

Có ai đó từng viết rằng: “Đơn phương ngốc nghếch ở chỗ, đến tận lúc ta từ bỏ, người kia vẫn không hề biết trên đời này, từng tồn tại một người yêu họ nhiều đến thế.” Đọc câu nói ấy, người đơn phương cứ ngỡ như được viết riêng cho mình.

Người ta hay bảo người yêu đơn phương ngốc, nhưng ngốc hay không là thuộc về lý trí, yêu hay không thuộc về trái tim, điều khiến bằng cách nào?

Ừ, vậy là, cứ thế đau…

© Nương Tràng – blogradio.vn

Giọng đọc: Việt Nho
Thực hiện: Tuấn Anh

Nương Tràng

Người ta không thể điều khiển hạnh phúc được

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Anh xin lỗi vì đã để lạc mất em (Love Radio)

Anh xin lỗi vì đã để lạc mất em (Love Radio)

Cuộc đời dài rộng, lòng người nông sâu và sự chia ly thì vẫn hiển hiện trong từng thời khắc đồng hồ chuyển dịch. Trái đất tuy tròn nhưng lòng người góc cạnh. Thời gian trôi, không gì là mãi mãi. Người tìm kẻ hờ, người buông kẻ nắm, hạnh phúc nơi đâu? Là duyên hay nợ, là đợi hay rời cứ chờ rồi sẽ đến.

Replay Blog Radio: Cô đơn và hạnh phúc

Replay Blog Radio: Cô đơn và hạnh phúc

Khi trưởng thành, bạn hay mang trong mình cảm giác lưng chừng cô đơn. Vì, không hẳn là không có người để quan tâm, chăm sóc, nhưng tại một thời điểm nào đó, một phút giây nào đó, bạn vẫn cảm thấy mình chông chênh và lạc lõng giữa chốn đông người.

Blog Radio 640: Đúng người, sai thời điểm

Blog Radio 640: Đúng người, sai thời điểm

Thời gian không chờ đợi một ai, và việc lỡ người không hề giống việc lỡ chuyến tàu; thế nên, đừng lỡ người.

Replay Blog Radio: Ở nơi nào đó, chắc chắn sẽ có người thương tôi rất thật

Replay Blog Radio: Ở nơi nào đó, chắc chắn sẽ có người thương tôi rất thật

Ở một nơi nào đó, liệu có ai đó đang đợi tôi? Liệu chúng tôi có va phải nhau trong một cuộc gặp gỡ tình cờ nào đó?

Em yêu anh khi trái tim anh chẳng còn vẹn nguyên (Love Radio)

Em yêu anh khi trái tim anh chẳng còn vẹn nguyên (Love Radio)

Hoa hồng thì phải có gai, trăng có khuyết thì vào ngày mười lăm trăng mới tròn, cái dễ khắc sâu thì lại là cái tàn nhẫn, tình yêu đẹp quá thì chưa hẳn là yêu.

Xa anh mùa nào cũng là mùa đông (Love Radio)

Xa anh mùa nào cũng là mùa đông (Love Radio)

Thật kì lạ là khi hoài niệm, con người ta lại luôn nhớ về những kỉ niệm buồn đầu tiên. Cũng như người ta thường ấn tượng với cái man mác buồn của mùa đông hơn là ánh nắng gắt gỏng của mùa hạ. Ai biết được, bởi đã buồn thì lại dễ khắc sâu, đã khắc rồi lại chẳng thể xóa nổi

Blog Radio 639: Đi tìm ký ức

Blog Radio 639: Đi tìm ký ức

Ký ức là thứ em chỉ có thể nhìn thấy, chứ không thể chạm vào.

Replay Blog Radio: Người quan trọng nhất cuộc đời

Replay Blog Radio: Người quan trọng nhất cuộc đời

Điều quan trọng là bạn đang được sống trong tình yêu thương từ NHỮNG NGƯỜI QUAN TRỌNG NHẤT.

Thế giới hơn 7 tỷ người sao ta vẫn thấy cô đơn

Thế giới hơn 7 tỷ người sao ta vẫn thấy cô đơn

Nhiều khi thèm cảm giác được yêu một người. Thèm một bờ vai an toàn chắc chắn ở cạnh bên, một nụ cười để dành cho những ngày mưa không còn khiến lòng tái tê đầy trống vắng để biết ngoài kia cuộc đời bộn bề nhưng nơi ấy vẫn dành riêng cho mình một khoảng trời bình yên.

Yêu đơn phương một người đơn phương

Yêu đơn phương một người đơn phương

Tôi đã từng đọc đâu đó câu nói: "Cảm giác đau lòng nhất là yêu đơn phương một người đơn phương", và hóa ra tôi lại đang mắc kẹt trong chính cái vòng luẩn quẩn ấy.

back to top