Phát thanh xúc cảm của bạn !

Cảm ơn ai đó đã từng là cả bốn mùa thanh xuân

2018-05-09 09:29

Tác giả: Giọng đọc: Việt Nho

blogradio.vn - Yêu là duyên, đến với nhau là phận, có đến được với nhau, không phải là điều chúng ta có thể đoán định được. Tình yêu mà, thường chẳng có nỗi một lý do vì sao ta yêu thương một người nào đó đến lạ lùng, cũng không giải thích được tại sao ta muốn giữ trong lòng những ký ức cũ kỹ về một mối tình đã qua đi, không giải thích được lý do ta ngọt nhạt, lý do ta chia lìa.

***

Có lẽ với không ít người, tình đầu là mối tình đáng nhớ nhất. Nguyên sơ, trong trẻo, dại khờ và cũng thật nhiều nuối tiếc. Nhưng cũng như tuổi trẻ, như thanh xuân, giá có thể được quay trở lại, ta vẫn muốn đắm mình trong cơn mưa ấy một lần nữa. Ngày hôm nay, hãy cùng tác giả Trương Hoàng Yến trở lại lối quen, về với những tháng năm rực rỡ, kiếm tìm lại một bóng hình dấu yêu thuở nào…

Ai cũng có một thanh xuân dành hết cho một người. Tình yêu đầu, đến theo một cách nào đó, không báo trước, bất ngờ, có chút vội vã nhưng da diết và đắm say. Một mối tình đẹp đẽ, lớn lên theo năm tháng nồng nhiệt điên cuồng của tuổi trẻ, một mối tình với những cảm xúc vẹn nguyên, chân thành, một mối tình đáng được nâng niu và trân trọng. Là khi em cùng anh, chúng ta nhau nắm tay bước qua bao giông tố đầu đời, những bỡ ngỡ của tuổi mới lớn.

Chúng ta tựa vào nhau lúc cần, nhìn nhau để trưởng thành và đi qua hết những thăng trầm. Lại có khi chẳng điên cuồng, mãnh liệt mà là khoảnh khắc bình yên bên cạnh nhau, khoảnh khắc của an yên, của hạnh phúc. Những cung bậc của tình yêu đầu đó, điên cuồng, nồng nhiệt, da diết đắm say hay ngây ngô, giấu giếm, vụng trộm, sau tất cả, là chút tình em giữ cho riêng mình, nhẹ nhàng như nắng sớm trong veo.

Cảm ơn ai đó đã từng là cả bốn mùa thanh xuân

Tuổi trẻ, khi em còn nhìn cuộc sống bằng lăng kính màu hồng với những điều tốt đẹp nhất. Tuổi trẻ là một món quà của cuộc đời, rong ruổi, tự do, một trái tim để yêu và khao khát được yêu thương hơn bất kỳ lúc nào. Em giữ mình những rung động đầu đời, hay cả đêm thao thức vì lỡ say một ánh mắt, một nụ cười. Em hạnh phúc chừng nào với những ký ức thanh xuân tươi đẹp. Có em và người em yêu thương cùng nhau bước qua chặng đường đầu tiên của cuộc đời, trải qua những vui buồn, những thăng trầm của cuộc sống. Em bối rối với cái chạm tay đầu, ngỡ ngàng với nụ hôn đầu vội vã. Những giận hờn vu vơ, những giây phút ngọt ngào, lãng mạn bên nhau. Tình yêu đầu, đẹp như một cơn rào, chẳng thể thắm lại lần hai.

Rồi thời gian qua đi, cuộc sống dạy em rằng không có gì là mãi mãi. Thứ tồn tại cuối cùng sau tất cả là những dư vị của tình yêu. Em nhớ về khoảnh khắc em những tưởng mình không thể sống thiếu một người cho đến hết, rồi khoảnh khắc em nhận ra những ký ức về anh như một bức tranh khuất sau màn sương mỏng, mọi thứ trở nên nhạt nhòa, những điều ở hiện tại chồng chất lên lớp ký ức cũ, và dần dà bước vào quên lãng. Em sẽ quên đi rằng tại sao ta trở nên như vậy, chúng ta chọn cách rời xa nhau. Lặng lẽ, âm thầm, chóng vánh qua nhanh, khi ta biết rằng níu kéo sẽ chỉ làm hai ta thêm mệt mỏi. Rồi chúng ta sẽ phải hiểu và chấp nhận, rằng có những người chúng ta chỉ có thể giữ họ trong tim, chứ ko phải là trong cuộc đời này. Thà xa nhau để có nhau cả đời, còn hơn bên nhau một thời, mà cuối cùng mỗi người đi về một hướng.

Yêu là duyên, đến với nhau là phận, có đến được với nhau, không phải là điều chúng ta có thể đoán định được. Tình yêu mà, thường chẳng có nỗi một lý do vì sao ta yêu thương một người nào đó đến lạ lùng, cũng không giải thích được tại sao ta muốn giữ trong lòng những ký ức cũ kỹ về một mối tình đã qua đi, không giải thích được lý do ta ngọt nhạt, lý do ta chia lìa. Chỉ là khi đứng trước nhau, trái tim không còn rung lên những nhịp lạ lùng như cái thuở ban đầu. Níu kéo hay muốn quay lại, chỉ làm những tổn thương thêm chất chứa. Tình đầu chỉ đẹp khi dang dở…

Chúng ta, có chăng còn quá trẻ. Quá trẻ để biết trân trọng những gì ta đang có. Quá trẻ để nhận ra những tổn thương ta gây ra sẽ là vết hằn đi theo ta đến suốt cuộc đời, mà khi ta còn trẻ, ta luôn cho rằng nó chẳng đáng là bao. Cứ ngỡ rằng, trưởng thành rồi mọi thứ sẽ qua hết. Tiếc rằng ta biết những điều đó khi quá muộn.

Rồi thời gian sẽ chữa lành tất cả. Thời gian là liều thuốc chữa bách bệnh trong tình yêu. Rồi sẽ có một ngày, một ai đó hỏi em tình đầu là gì, em chợt nghĩ đến có một người, em vẫn mỉm cười mỗi khi nhớ đến. Một hình bóng khắc sâu trong tâm trí, từ dáng hình, đến cử chỉ, đến thói quen. Những dư vị của tình yêu đầu, khoảnh khắc chẳng bao giờ có lại lần hai. Có ai thuở ban đầu đem ra đong đếm cho bằng hết những gì ta đánh đổi, những gì ta mất đi, khi ta yêu, ta thương một người.

Quá khứ, rồi sẽ hiện hữu trong tâm trí em bằng những mảng ký ức không màu đứt quãng. Sau này, khi gặp lại nhau trên đường đời, mọi lỗi lầm đều được tha thứ, mọi tổn thương đều trở thành ký ức, vụt tắt trên môi bằng những nụ cười. Đời người ngắn, khi nhớ, hãy nhớ về những ký ức đẹp của nhau.

Đi qua rồi mối tình đầu dang dở nhưng vẹn nguyên. Nếu thời gian có một lần cho phép em quay lại, lựa chọn lại mọi thứ từ đầu, em vẫn sẽ chọn yêu anh – mối tình đầu dẫu biết là chẳng thể đi đến cuối cùng cùng nhau. Vì em biết cuối cùng, em vẫn sẽ có anh trong sâu thẳm trái tim mình, với những ký ức đẹp nhất mà em luốn gìn giữ. Và dù có đến với nhau được hay không, dù có nắm tay nhau đi trọn đời trọn khiếp, thì chúng ta mãi luôn là những đường thẳng song song nằm cạnh nhau và cùng nhau nhìn về phía trước, cùng cầu chúc cho nhau hạnh phúc.

© Trương Hoàng Yến – blogradio.vn

Giọng đọc: Việt Nho
Thực hiện: Tuấn Anh
Minh họa: Tuấn Anh

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Bạn biết không, vận tốc rơi của nước mắt là 5cm/s đấy!

Replay Blog Radio: Bạn biết không, vận tốc rơi của nước mắt là 5cm/s đấy!

Tôi đã đứng dưới gốc đào cổ thụ đó, tôi đã đứng ngoài hàng rào mắt cáo cao ngất đó chờ cậu ấy suốt chín mùa xuân...

Blog Radio 646: Cô gái nhỏ à, chỉ cần em đứng lên sau vấp ngã, mọi chuyện còn lại cứ để anh lo

Blog Radio 646: Cô gái nhỏ à, chỉ cần em đứng lên sau vấp ngã, mọi chuyện còn lại cứ để anh lo

Anh thương người bệnh, anh thương đồng bào và hơn ai hết anh rất thương em, thương cô gái ngày đêm lo cho anh. Hơn ai hết, anh muốn em hãy tin tưởng ở anh, có em tin anh thì đó là động lực để anh tiếp tục con đường này? Em hãy tin anh nhé, được không?

Khi duyến đến trời xanh an bài, khi duyên đi thì đừng cố níu giữ

Khi duyến đến trời xanh an bài, khi duyên đi thì đừng cố níu giữ

“Trăm triệu hạt mưa rơi, không hạt nào rơi nhầm chỗ. Tất cả người ta từng gặp, không một người ngẫu nhiên, người đến bởi nợ đầy, người đi bởi duyên cạn, mọi thứ đều là duyên phận an bài, hà tất phải cưỡng cầu.”

Replay Blog Radio: Tháng tư và lời nói dối chân thành

Replay Blog Radio: Tháng tư và lời nói dối chân thành

Mỗi ngày trong cuộc sống cần có những lời nói dối đáng quý xuất phát từ con tim chân thật, để xoa dịu bao sự lo toan nặng nề.

Bao giờ cho đến tháng tư, hết thương, hết nhớ, hết tương tư người

Bao giờ cho đến tháng tư, hết thương, hết nhớ, hết tương tư người

Có phải tháng tư nên người ta vẫn hay nói dối nhau? Anh nói dối em rằng anh thích em còn em tự dối lòng mình rằng với em anh cũng chỉ là người xa lạ.

Đừng mong manh như bồ công anh trong gió hãy là xương rồng mạnh mẽ trước bão giông

Đừng mong manh như bồ công anh trong gió hãy là xương rồng mạnh mẽ trước bão giông

Khi đứng trước bão giông của ngưỡng cửa trưởng thành, bạn sẽ không ít lần thở dài mệt mỏi, muốn tạm dừng tất cả để trở về cuộc sống của một đứa trẻ vô lo, vô nghĩ. Nhưng bạn à, bạn đừng bao giờ mong manh như bồ công anh trước gió như vậy, mà hãy là xương rồng mạnh mẽ trước bão giông

Blog Radio 645: Anh có từng thương em thật lòng?

Blog Radio 645: Anh có từng thương em thật lòng?

Anh có từng thương em chút nào không, hay chỉ vì mưa làm anh yếu lòng?

Replay Blog Radio: Những ngày xanh ở lại

Replay Blog Radio: Những ngày xanh ở lại

Ngày ấy, bước đi như vậy, em biết mình là một kẻ hèn và cũng biết rằng, như thế là chẳng công bằng với anh. Suốt những năm qua, điều luôn khiến em canh cánh trong lòng, chính là lời xin lỗi này.

Tình yêu có thể đến muộn, chỉ cần chân thành là đủ

Tình yêu có thể đến muộn, chỉ cần chân thành là đủ

Việc bước qua đau thương là điều không dễ dàng nhưng có hề gì nếu bạn không ngừng cố gắng và thẳng thắn với chính cảm xúc của mình. Bạn có quyền yếu đuối và bạn cũng có quyền được người khác yêu thương, che chở. Đừng bao giờ cố gồng mình lên gánh lấy mọi thứ một mình trong khi bên cạnh có người sẵn sàng đưa vai gánh cùng bạn những điều đó. Việc gì thì việc nhưng nếu có hai người chẳng phải sẽ tốt hơn là một mình sao?

Bạn ơi giữ lấy nụ cười để khi gục ngã là người đứng lên (Cafe Radio)

Bạn ơi giữ lấy nụ cười để khi gục ngã là người đứng lên (Cafe Radio)

Ở cuộc sống tấp nập ngoài kia, khi bạn ngã, chưa chắc đã có một bàn tay nâng bạn dậy. Bạn có thể vấp ngã nhưng hãy tự đứng dậy và bước tiếp. Bạn có thể vấp ngã chứ đừng bao giờ gục ngã. Chúng ta ai cũng mang trên vai đủ thứ trách nhiệm, càng nhiều tuổi thì trách nhiệm càng cao. Khi đó, chúng ta không còn sống cho riêng mình mà sẽ có nhiều thứ phải chăm lo. Vì thế, đừng bao giờ để bản thân gục ngã. Khi thấy mệt, hãy bước chậm lại, nghỉ ngơi một chút chứ đừng bao giờ dừng lại. Bởi phía trước là bầu trời, và ngoài kia là nắng.

back to top