Phát thanh xúc cảm của bạn !

Cảm ơn ai đó đã từng là cả bốn mùa thanh xuân

2018-05-09 09:29

Tác giả: Giọng đọc: Việt Nho

blogradio.vn - Yêu là duyên, đến với nhau là phận, có đến được với nhau, không phải là điều chúng ta có thể đoán định được. Tình yêu mà, thường chẳng có nỗi một lý do vì sao ta yêu thương một người nào đó đến lạ lùng, cũng không giải thích được tại sao ta muốn giữ trong lòng những ký ức cũ kỹ về một mối tình đã qua đi, không giải thích được lý do ta ngọt nhạt, lý do ta chia lìa.

***

Có lẽ với không ít người, tình đầu là mối tình đáng nhớ nhất. Nguyên sơ, trong trẻo, dại khờ và cũng thật nhiều nuối tiếc. Nhưng cũng như tuổi trẻ, như thanh xuân, giá có thể được quay trở lại, ta vẫn muốn đắm mình trong cơn mưa ấy một lần nữa. Ngày hôm nay, hãy cùng tác giả Trương Hoàng Yến trở lại lối quen, về với những tháng năm rực rỡ, kiếm tìm lại một bóng hình dấu yêu thuở nào…

Ai cũng có một thanh xuân dành hết cho một người. Tình yêu đầu, đến theo một cách nào đó, không báo trước, bất ngờ, có chút vội vã nhưng da diết và đắm say. Một mối tình đẹp đẽ, lớn lên theo năm tháng nồng nhiệt điên cuồng của tuổi trẻ, một mối tình với những cảm xúc vẹn nguyên, chân thành, một mối tình đáng được nâng niu và trân trọng. Là khi em cùng anh, chúng ta nhau nắm tay bước qua bao giông tố đầu đời, những bỡ ngỡ của tuổi mới lớn.

Chúng ta tựa vào nhau lúc cần, nhìn nhau để trưởng thành và đi qua hết những thăng trầm. Lại có khi chẳng điên cuồng, mãnh liệt mà là khoảnh khắc bình yên bên cạnh nhau, khoảnh khắc của an yên, của hạnh phúc. Những cung bậc của tình yêu đầu đó, điên cuồng, nồng nhiệt, da diết đắm say hay ngây ngô, giấu giếm, vụng trộm, sau tất cả, là chút tình em giữ cho riêng mình, nhẹ nhàng như nắng sớm trong veo.

Cảm ơn ai đó đã từng là cả bốn mùa thanh xuân

Tuổi trẻ, khi em còn nhìn cuộc sống bằng lăng kính màu hồng với những điều tốt đẹp nhất. Tuổi trẻ là một món quà của cuộc đời, rong ruổi, tự do, một trái tim để yêu và khao khát được yêu thương hơn bất kỳ lúc nào. Em giữ mình những rung động đầu đời, hay cả đêm thao thức vì lỡ say một ánh mắt, một nụ cười. Em hạnh phúc chừng nào với những ký ức thanh xuân tươi đẹp. Có em và người em yêu thương cùng nhau bước qua chặng đường đầu tiên của cuộc đời, trải qua những vui buồn, những thăng trầm của cuộc sống. Em bối rối với cái chạm tay đầu, ngỡ ngàng với nụ hôn đầu vội vã. Những giận hờn vu vơ, những giây phút ngọt ngào, lãng mạn bên nhau. Tình yêu đầu, đẹp như một cơn rào, chẳng thể thắm lại lần hai.

Rồi thời gian qua đi, cuộc sống dạy em rằng không có gì là mãi mãi. Thứ tồn tại cuối cùng sau tất cả là những dư vị của tình yêu. Em nhớ về khoảnh khắc em những tưởng mình không thể sống thiếu một người cho đến hết, rồi khoảnh khắc em nhận ra những ký ức về anh như một bức tranh khuất sau màn sương mỏng, mọi thứ trở nên nhạt nhòa, những điều ở hiện tại chồng chất lên lớp ký ức cũ, và dần dà bước vào quên lãng. Em sẽ quên đi rằng tại sao ta trở nên như vậy, chúng ta chọn cách rời xa nhau. Lặng lẽ, âm thầm, chóng vánh qua nhanh, khi ta biết rằng níu kéo sẽ chỉ làm hai ta thêm mệt mỏi. Rồi chúng ta sẽ phải hiểu và chấp nhận, rằng có những người chúng ta chỉ có thể giữ họ trong tim, chứ ko phải là trong cuộc đời này. Thà xa nhau để có nhau cả đời, còn hơn bên nhau một thời, mà cuối cùng mỗi người đi về một hướng.

Yêu là duyên, đến với nhau là phận, có đến được với nhau, không phải là điều chúng ta có thể đoán định được. Tình yêu mà, thường chẳng có nỗi một lý do vì sao ta yêu thương một người nào đó đến lạ lùng, cũng không giải thích được tại sao ta muốn giữ trong lòng những ký ức cũ kỹ về một mối tình đã qua đi, không giải thích được lý do ta ngọt nhạt, lý do ta chia lìa. Chỉ là khi đứng trước nhau, trái tim không còn rung lên những nhịp lạ lùng như cái thuở ban đầu. Níu kéo hay muốn quay lại, chỉ làm những tổn thương thêm chất chứa. Tình đầu chỉ đẹp khi dang dở…

Chúng ta, có chăng còn quá trẻ. Quá trẻ để biết trân trọng những gì ta đang có. Quá trẻ để nhận ra những tổn thương ta gây ra sẽ là vết hằn đi theo ta đến suốt cuộc đời, mà khi ta còn trẻ, ta luôn cho rằng nó chẳng đáng là bao. Cứ ngỡ rằng, trưởng thành rồi mọi thứ sẽ qua hết. Tiếc rằng ta biết những điều đó khi quá muộn.

Rồi thời gian sẽ chữa lành tất cả. Thời gian là liều thuốc chữa bách bệnh trong tình yêu. Rồi sẽ có một ngày, một ai đó hỏi em tình đầu là gì, em chợt nghĩ đến có một người, em vẫn mỉm cười mỗi khi nhớ đến. Một hình bóng khắc sâu trong tâm trí, từ dáng hình, đến cử chỉ, đến thói quen. Những dư vị của tình yêu đầu, khoảnh khắc chẳng bao giờ có lại lần hai. Có ai thuở ban đầu đem ra đong đếm cho bằng hết những gì ta đánh đổi, những gì ta mất đi, khi ta yêu, ta thương một người.

Quá khứ, rồi sẽ hiện hữu trong tâm trí em bằng những mảng ký ức không màu đứt quãng. Sau này, khi gặp lại nhau trên đường đời, mọi lỗi lầm đều được tha thứ, mọi tổn thương đều trở thành ký ức, vụt tắt trên môi bằng những nụ cười. Đời người ngắn, khi nhớ, hãy nhớ về những ký ức đẹp của nhau.

Đi qua rồi mối tình đầu dang dở nhưng vẹn nguyên. Nếu thời gian có một lần cho phép em quay lại, lựa chọn lại mọi thứ từ đầu, em vẫn sẽ chọn yêu anh – mối tình đầu dẫu biết là chẳng thể đi đến cuối cùng cùng nhau. Vì em biết cuối cùng, em vẫn sẽ có anh trong sâu thẳm trái tim mình, với những ký ức đẹp nhất mà em luốn gìn giữ. Và dù có đến với nhau được hay không, dù có nắm tay nhau đi trọn đời trọn khiếp, thì chúng ta mãi luôn là những đường thẳng song song nằm cạnh nhau và cùng nhau nhìn về phía trước, cùng cầu chúc cho nhau hạnh phúc.

© Trương Hoàng Yến – blogradio.vn

Giọng đọc: Việt Nho
Thực hiện: Tuấn Anh
Minh họa: Tuấn Anh

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

7 điều cha dạy, muốn nên người thì đừng bao giờ quên

7 điều cha dạy, muốn nên người thì đừng bao giờ quên

Bức tâm thư sau đây chứa đựng những bài học của một người cha đúc kết cả đời dựa trên kinh nghiệm và vấp ngã của mình, hi vọng giúp con trưởng thành mà không mất quá nhiều thời gian để đi đường vòng.

Blog Radio 618: Ta là gì bên cuộc đời nhau?

Blog Radio 618: Ta là gì bên cuộc đời nhau?

Có một nghịch lý là những người quá giống nhau khó có thể ở bên nhau. Có thể vì quá hiểu nhau nên trong trái tim họ không có chỗ cho một thứ tình cảm khác len lỏi. Họ cứ lặng lẽ bên cuộc đời nhau như thế cho đến khi giật mình tự hỏi “Ta là gì bên cuộc đời nhau?”

Tận cùng nỗi cô đơn là gì ai có thấu chăng?

Tận cùng nỗi cô đơn là gì ai có thấu chăng?

Thật ra cô đơn không hề đáng sợ như cách mà mọi người vẫn thường nói với bạn đâu. Chỉ cần bạn đủ dũng cảm và bản lĩnh để nhận ra rằng, lúc nào mới là thời điểm thích hợp để bạn có thể dành thời gian để yêu một ai đó một cách chân thành nhất có thể, thì hãy sẵn sàng rời bỏ nỗi cô đơn đẹp đẽ của bản thân đang có, để bắt đầu mối quan hệ mới.

Replay Blog Radio: Mình còn nợ nhau một duyên phận

Replay Blog Radio: Mình còn nợ nhau một duyên phận

Liệu giữa người với người cần bao nhiêu duyên mới đủ để gặp nhau? Em và anh cần nợ nhau thêm bao nhiêu ân tình mới có thể bên nhau đến cuối đời?

Đừng ai hỏi vì sao tôi vẫn cô đơn

Đừng ai hỏi vì sao tôi vẫn cô đơn

Tôi quen với việc lạc lõng giữa con phố đông người, quen với việc những người mình tưởng là thân quen nhưng lại luôn lạnh nhạt với mình, quen cả với việc đi chơi một mình và tâm sự một mình.

Ai cũng từng có một mối tình đơn phương như thế?

Ai cũng từng có một mối tình đơn phương như thế?

Thanh xuân tớ đã bỏ lỡ điều gì? Có hối tiếc điều gì không? Tớ không chắc nữa. Đôi lúc tớ tự hỏi bản thân? Liệu ngày xưa nếu đủ mạnh mẽ tớ nói tớ thích cậu, liệu bây giờ mọi chuyện có khác không? Giữa hàng trăm vạn người, sao chỉ có mỗi cậu khiến tớ rung động? Giữa hàng nghìn hàng triệu thời gian, tại sao tất cả thời gian tớ chỉ suy nghĩ về mỗi mình cậu?

Ở tuổi 30, đừng chỉ coi tiền là giá trị duy nhất để đánh giá con người

Ở tuổi 30, đừng chỉ coi tiền là giá trị duy nhất để đánh giá con người

Đa phần những người đạt thành tựu đều là những người có ý thức về thời gian. Họ biết sử dụng thời gian vào những việc có ý nghĩa, học hỏi và phát triển bản thân. Bởi thêm một kỹ năng, cuộc sống sẽ có thêm lựa chọn.

Hãy sống như nữ hoàng, đừng chỉ biết dựa dẫm vào hoàng tử nhé con gái

Hãy sống như nữ hoàng, đừng chỉ biết dựa dẫm vào hoàng tử nhé con gái

Khi con mạnh mẽ, thì con tự biết cách biến mình thành một nữ hoàng, mà chẳng cần phải đánh rơi chiếc giày để chờ một chàng hoàng tử nào đó nhặt được.

Blog Radio 617: Kết thúc nào cho người thứ ba?

Blog Radio 617: Kết thúc nào cho người thứ ba?

Sẽ không có một cái kết tốt đẹp nào cho người thứ ba cả, rằng cô mãi mãi chỉ là người thừa trong tổ ấm đẹp đẽ của họ, rằng người như cô không xứng đáng có được hạnh phúc, mãi mãi cũng không được hạnh phúc.

Sự thật về cuộc đời Lệnh phi – phi tần được vua Càn Long sủng ái nhất

Sự thật về cuộc đời Lệnh phi – phi tần được vua Càn Long sủng ái nhất

Thanh sử biên triều cũng nhận định: “Người Càn Long yêu nhất là hoàng hậu đời thứ nhất, Hiếu Hiền hoàng hậu. Người ông tin cậy nhất là Lệnh Phi”

back to top