Phát thanh xúc cảm của bạn !

Đừng bất chấp yêu một người

2018-05-01 01:30

Tác giả: Nguyễn Trần Nhân Tâm Giọng đọc: Việt Nho

blogradio.vn - Bất chấp yêu nhau? Có thể thỏa mãn được nhu cầu cảm xúc của chúng ta ngay tại thời điểm đó. Cũng có thể sẽ để lại cho ta những dấu ấn, những bài học sau một chuyện tình tan vỡ. Nhưng bạn nên nhớ, trên đời này điều gì cũng có cái giá của nó. Đừng bất chấp yêu một người mà cả hai đều chẳng hề hoạch định con đường mà mình sẽ đi.

***
Đừng bất chấp yêu một người

“Anh thấy không thành phố vẫn bình yên
Tháng 12 lại ấm màu lễ hội
Có một chút nhớ nhau trong dòng đời rất vội
Và những ngày dài lắm để quên nhau…”


Chiều nay Sài Gòn mưa, một cơn mưa bất chợt. Khẽ đan tay vào nhau tự tìm cho mình một chút hơi ấm, em chợt nhận ra, cô đơn quả thực chẳng hề dễ dàng như những gì em từng nghĩ.

Chạm tay lên ô cửa trong quán cà phê Chênh Vênh, nhìn những giọt mưa thay phiên nhau đập vào cửa kính, loang thành những vệt dài. Lòng em lại quặn thắt bởi những vết thương xưa cứ mãi rỉ máu thành từng giọt, mà một thời em cứ ngỡ rằng mình tưởng chừng như đã quên.

Có người từng nói: “Chúng ta hãy cứ bất chấp yêu nhau đi, để rồi sau này nhìn lại sẽ không phải hối tiếc.” Em nghĩ, điều đó không sai, nhưng cũng chẳng đúng. Hơn hai năm ở bên anh, sẻ chia biết bao nhiêu buồn vui trong cuộc sống, cất giữ biết bao nhiêu kỷ niệm một thời khờ dại của tuổi trẻ, hy sinh tất cả những thứ mà em từng có. Dẫu biết ngay từ đầu chuyện chúng ta đến với nhau là rất khó, nhưng em và anh vẫn cứ bất chấp lao đầu vào cuộc tình này. Và rồi để đến cuối cùng, em đã mất anh bởi tất cả những thứ em cho…

Mất đi anh lòng em chẳng hề nuối tiếc, em chỉ tiếc cho thanh xuân của em vì đã quá ngu ngơ, quá dại khờ để tin rằng khi ta hết lòng thì người sẽ hết dạ.

Tin vào tất cả những điều anh nói mà không hề làm,

Tin vào tất cả những tình cảm anh giãi bày,

...mà chẳng hề biết rằng: tình yêu của anh đã được sẻ chia cho người khác.

Bất chấp yêu nhau? Có thể thỏa mãn được nhu cầu cảm xúc của chúng ta ngay tại thời điểm đó. Cũng có thể sẽ để lại cho ta những dấu ấn, những bài học sau một chuyện tình tan vỡ. Nhưng bạn nên nhớ, trên đời này điều gì cũng có cái giá của nó.

Đừng bất chấp yêu một người

Chúng ta có thể vui hết mình ở những thời điểm đó, nhưng khi chia ly rồi, ai yêu nhiều hơn, người đó sẽ đau khổ hơn. Nỗi ám ảnh cứ mải miết chạy dọc theo tâm trí, một năm, hai năm, hoặc có khi là cả một đời người.

Đừng bất chấp yêu một người mà cả hai đều chẳng hề hoạch định con đường mà mình sẽ đi.

Đừng bất chấp yêu một người mà bởi vì ta quá yêu người đó, nên sẵn sàng đánh đổi tất cả và cũng sẵn sàng thay đổi bản thân chỉ để người ta vui lòng…

Những năm tháng dần trôi qua, và ai trong chúng ta cũng đều cất giữ những kỷ niệm. Kỷ niệm của đôi ta đối với em như một con dao hai lưỡi. Nó vừa ngọt ngào lại vừa như liều thuốc độc giết chết những năm tháng thanh xuân của em khi còn ở bên anh, để cuối cùng... em chỉ còn là một kẻ phá sản.

Cho dù đã chẳng còn bên anh, khoảng trời lấp đầy những kỷ niệm xưa cũ ấy vẫn vây hãm lấy em, trói buộc em bằng thứ xúc cảm khắc khoải ưu thương tưởng chừng chẳng thể nào thoát khỏi.

Kỷ niệm đẹp, không phải chỉ bởi nó đẹp. Mà bởi bản thân nó sẽ chẳng thể nào xảy ra một lần nữa trong đời. Anh không yêu em như những gì anh từng nghĩ, cũng không thể hiểu em như những gì anh từng nói. Bởi bản thân mình anh còn chẳng thể xác định rõ anh yêu ai, anh cần gì, thì làm sao anh hiểu một người có bản ngã đầy phức tạp như em?

Bởi vậy, em chọn con đường ra đi, không phải vì em hết yêu anh, mà bởi em nhận ra chúng ta thật quá khác xa nhau nên chẳng thể cùng đi chung một con đường. Qua biết bao lỗi lầm của anh và sự tha thứ của em, anh vẫn vậy, chẳng hề thay đổi. Thà tự ôm đau khổ vì hai chữ “Chung thủy”, còn hơn là gượng gạo với hai chữ “Hạnh phúc” đầy giả tạo. Cuối cùng giờ đây em còn lại gì? Một trái tim trắng hay một tâm hồn rỗng?
Ai trong chúng ta cũng không hề vì một người mà chết hẳn. Những nỗi đau này rồi cũng sẽ vơi, vết thương này rồi cũng sẽ lành, nhưng sẽ để lại sẹo. Mà sẹo của trái tim, là sẹo vĩnh viễn. Trái tim với những dấu vết chằng chịt không thể nào xóa nhòa qua năm tháng, phải chăng là kết cục có hậu của sự bi thương. Duyên đã hết, phận chẳng đầy, có cố gắng vun đắp bao nhiêu cũng chẳng đủ. Bởi cơ bản, tình cảm của anh dành cho em không đủ lớn để anh có thể can đảm gạt bỏ đi những thứ tầm thường.

“Em không thua kém ai, thứ em thua là những cám dỗ. Cám dỗ là do cuộc đời, nhưng sa vào cám dỗ là bản chất con người.”

Thôi thì chúc anh hạnh phúc bên người, quên đi tất cả, và cả những thứ thuộc về em.

“Không có nước mắt
Cũng chẳng còn sự phẫn nộ
Tất cả như một giọt nước tràn ly và rồi bỗng chốc:
Mọi thứ dường như chết lặng
Đừng vội trách người, hãy tự trách mình:
Ngay từ đầu, bản thân đã nhìn không thấu.”


© Nguyễn Trần Nhân Tâm – blogradio.vn

Giọng đọc: Việt Nho
Thực hiện: Hằng Nga
Minh họa: Phương Thúy

Đừng bất chấp yêu một người

Nguyễn Trần Nhân Tâm

For me, it's a kind of fun to do the impossible.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

7 điều cha dạy, muốn nên người thì đừng bao giờ quên

7 điều cha dạy, muốn nên người thì đừng bao giờ quên

Bức tâm thư sau đây chứa đựng những bài học của một người cha đúc kết cả đời dựa trên kinh nghiệm và vấp ngã của mình, hi vọng giúp con trưởng thành mà không mất quá nhiều thời gian để đi đường vòng.

Blog Radio 618: Ta là gì bên cuộc đời nhau?

Blog Radio 618: Ta là gì bên cuộc đời nhau?

Có một nghịch lý là những người quá giống nhau khó có thể ở bên nhau. Có thể vì quá hiểu nhau nên trong trái tim họ không có chỗ cho một thứ tình cảm khác len lỏi. Họ cứ lặng lẽ bên cuộc đời nhau như thế cho đến khi giật mình tự hỏi “Ta là gì bên cuộc đời nhau?”

Tận cùng nỗi cô đơn là gì ai có thấu chăng?

Tận cùng nỗi cô đơn là gì ai có thấu chăng?

Thật ra cô đơn không hề đáng sợ như cách mà mọi người vẫn thường nói với bạn đâu. Chỉ cần bạn đủ dũng cảm và bản lĩnh để nhận ra rằng, lúc nào mới là thời điểm thích hợp để bạn có thể dành thời gian để yêu một ai đó một cách chân thành nhất có thể, thì hãy sẵn sàng rời bỏ nỗi cô đơn đẹp đẽ của bản thân đang có, để bắt đầu mối quan hệ mới.

Replay Blog Radio: Mình còn nợ nhau một duyên phận

Replay Blog Radio: Mình còn nợ nhau một duyên phận

Liệu giữa người với người cần bao nhiêu duyên mới đủ để gặp nhau? Em và anh cần nợ nhau thêm bao nhiêu ân tình mới có thể bên nhau đến cuối đời?

Đừng ai hỏi vì sao tôi vẫn cô đơn

Đừng ai hỏi vì sao tôi vẫn cô đơn

Tôi quen với việc lạc lõng giữa con phố đông người, quen với việc những người mình tưởng là thân quen nhưng lại luôn lạnh nhạt với mình, quen cả với việc đi chơi một mình và tâm sự một mình.

Ai cũng từng có một mối tình đơn phương như thế?

Ai cũng từng có một mối tình đơn phương như thế?

Thanh xuân tớ đã bỏ lỡ điều gì? Có hối tiếc điều gì không? Tớ không chắc nữa. Đôi lúc tớ tự hỏi bản thân? Liệu ngày xưa nếu đủ mạnh mẽ tớ nói tớ thích cậu, liệu bây giờ mọi chuyện có khác không? Giữa hàng trăm vạn người, sao chỉ có mỗi cậu khiến tớ rung động? Giữa hàng nghìn hàng triệu thời gian, tại sao tất cả thời gian tớ chỉ suy nghĩ về mỗi mình cậu?

Ở tuổi 30, đừng chỉ coi tiền là giá trị duy nhất để đánh giá con người

Ở tuổi 30, đừng chỉ coi tiền là giá trị duy nhất để đánh giá con người

Đa phần những người đạt thành tựu đều là những người có ý thức về thời gian. Họ biết sử dụng thời gian vào những việc có ý nghĩa, học hỏi và phát triển bản thân. Bởi thêm một kỹ năng, cuộc sống sẽ có thêm lựa chọn.

Hãy sống như nữ hoàng, đừng chỉ biết dựa dẫm vào hoàng tử nhé con gái

Hãy sống như nữ hoàng, đừng chỉ biết dựa dẫm vào hoàng tử nhé con gái

Khi con mạnh mẽ, thì con tự biết cách biến mình thành một nữ hoàng, mà chẳng cần phải đánh rơi chiếc giày để chờ một chàng hoàng tử nào đó nhặt được.

Blog Radio 617: Kết thúc nào cho người thứ ba?

Blog Radio 617: Kết thúc nào cho người thứ ba?

Sẽ không có một cái kết tốt đẹp nào cho người thứ ba cả, rằng cô mãi mãi chỉ là người thừa trong tổ ấm đẹp đẽ của họ, rằng người như cô không xứng đáng có được hạnh phúc, mãi mãi cũng không được hạnh phúc.

Sự thật về cuộc đời Lệnh phi – phi tần được vua Càn Long sủng ái nhất

Sự thật về cuộc đời Lệnh phi – phi tần được vua Càn Long sủng ái nhất

Thanh sử biên triều cũng nhận định: “Người Càn Long yêu nhất là hoàng hậu đời thứ nhất, Hiếu Hiền hoàng hậu. Người ông tin cậy nhất là Lệnh Phi”

back to top