Phát thanh xúc cảm của bạn !

Đừng bất chấp yêu một người

2018-05-01 01:30

Tác giả: Nguyễn Trần Nhân Tâm Giọng đọc: Việt Nho

blogradio.vn - Bất chấp yêu nhau? Có thể thỏa mãn được nhu cầu cảm xúc của chúng ta ngay tại thời điểm đó. Cũng có thể sẽ để lại cho ta những dấu ấn, những bài học sau một chuyện tình tan vỡ. Nhưng bạn nên nhớ, trên đời này điều gì cũng có cái giá của nó. Đừng bất chấp yêu một người mà cả hai đều chẳng hề hoạch định con đường mà mình sẽ đi.

***
Đừng bất chấp yêu một người

“Anh thấy không thành phố vẫn bình yên
Tháng 12 lại ấm màu lễ hội
Có một chút nhớ nhau trong dòng đời rất vội
Và những ngày dài lắm để quên nhau…”


Chiều nay Sài Gòn mưa, một cơn mưa bất chợt. Khẽ đan tay vào nhau tự tìm cho mình một chút hơi ấm, em chợt nhận ra, cô đơn quả thực chẳng hề dễ dàng như những gì em từng nghĩ.

Chạm tay lên ô cửa trong quán cà phê Chênh Vênh, nhìn những giọt mưa thay phiên nhau đập vào cửa kính, loang thành những vệt dài. Lòng em lại quặn thắt bởi những vết thương xưa cứ mãi rỉ máu thành từng giọt, mà một thời em cứ ngỡ rằng mình tưởng chừng như đã quên.

Có người từng nói: “Chúng ta hãy cứ bất chấp yêu nhau đi, để rồi sau này nhìn lại sẽ không phải hối tiếc.” Em nghĩ, điều đó không sai, nhưng cũng chẳng đúng. Hơn hai năm ở bên anh, sẻ chia biết bao nhiêu buồn vui trong cuộc sống, cất giữ biết bao nhiêu kỷ niệm một thời khờ dại của tuổi trẻ, hy sinh tất cả những thứ mà em từng có. Dẫu biết ngay từ đầu chuyện chúng ta đến với nhau là rất khó, nhưng em và anh vẫn cứ bất chấp lao đầu vào cuộc tình này. Và rồi để đến cuối cùng, em đã mất anh bởi tất cả những thứ em cho…

Mất đi anh lòng em chẳng hề nuối tiếc, em chỉ tiếc cho thanh xuân của em vì đã quá ngu ngơ, quá dại khờ để tin rằng khi ta hết lòng thì người sẽ hết dạ.

Tin vào tất cả những điều anh nói mà không hề làm,

Tin vào tất cả những tình cảm anh giãi bày,

...mà chẳng hề biết rằng: tình yêu của anh đã được sẻ chia cho người khác.

Bất chấp yêu nhau? Có thể thỏa mãn được nhu cầu cảm xúc của chúng ta ngay tại thời điểm đó. Cũng có thể sẽ để lại cho ta những dấu ấn, những bài học sau một chuyện tình tan vỡ. Nhưng bạn nên nhớ, trên đời này điều gì cũng có cái giá của nó.

Đừng bất chấp yêu một người

Chúng ta có thể vui hết mình ở những thời điểm đó, nhưng khi chia ly rồi, ai yêu nhiều hơn, người đó sẽ đau khổ hơn. Nỗi ám ảnh cứ mải miết chạy dọc theo tâm trí, một năm, hai năm, hoặc có khi là cả một đời người.

Đừng bất chấp yêu một người mà cả hai đều chẳng hề hoạch định con đường mà mình sẽ đi.

Đừng bất chấp yêu một người mà bởi vì ta quá yêu người đó, nên sẵn sàng đánh đổi tất cả và cũng sẵn sàng thay đổi bản thân chỉ để người ta vui lòng…

Những năm tháng dần trôi qua, và ai trong chúng ta cũng đều cất giữ những kỷ niệm. Kỷ niệm của đôi ta đối với em như một con dao hai lưỡi. Nó vừa ngọt ngào lại vừa như liều thuốc độc giết chết những năm tháng thanh xuân của em khi còn ở bên anh, để cuối cùng... em chỉ còn là một kẻ phá sản.

Cho dù đã chẳng còn bên anh, khoảng trời lấp đầy những kỷ niệm xưa cũ ấy vẫn vây hãm lấy em, trói buộc em bằng thứ xúc cảm khắc khoải ưu thương tưởng chừng chẳng thể nào thoát khỏi.

Kỷ niệm đẹp, không phải chỉ bởi nó đẹp. Mà bởi bản thân nó sẽ chẳng thể nào xảy ra một lần nữa trong đời. Anh không yêu em như những gì anh từng nghĩ, cũng không thể hiểu em như những gì anh từng nói. Bởi bản thân mình anh còn chẳng thể xác định rõ anh yêu ai, anh cần gì, thì làm sao anh hiểu một người có bản ngã đầy phức tạp như em?

Bởi vậy, em chọn con đường ra đi, không phải vì em hết yêu anh, mà bởi em nhận ra chúng ta thật quá khác xa nhau nên chẳng thể cùng đi chung một con đường. Qua biết bao lỗi lầm của anh và sự tha thứ của em, anh vẫn vậy, chẳng hề thay đổi. Thà tự ôm đau khổ vì hai chữ “Chung thủy”, còn hơn là gượng gạo với hai chữ “Hạnh phúc” đầy giả tạo. Cuối cùng giờ đây em còn lại gì? Một trái tim trắng hay một tâm hồn rỗng?
Ai trong chúng ta cũng không hề vì một người mà chết hẳn. Những nỗi đau này rồi cũng sẽ vơi, vết thương này rồi cũng sẽ lành, nhưng sẽ để lại sẹo. Mà sẹo của trái tim, là sẹo vĩnh viễn. Trái tim với những dấu vết chằng chịt không thể nào xóa nhòa qua năm tháng, phải chăng là kết cục có hậu của sự bi thương. Duyên đã hết, phận chẳng đầy, có cố gắng vun đắp bao nhiêu cũng chẳng đủ. Bởi cơ bản, tình cảm của anh dành cho em không đủ lớn để anh có thể can đảm gạt bỏ đi những thứ tầm thường.

“Em không thua kém ai, thứ em thua là những cám dỗ. Cám dỗ là do cuộc đời, nhưng sa vào cám dỗ là bản chất con người.”

Thôi thì chúc anh hạnh phúc bên người, quên đi tất cả, và cả những thứ thuộc về em.

“Không có nước mắt
Cũng chẳng còn sự phẫn nộ
Tất cả như một giọt nước tràn ly và rồi bỗng chốc:
Mọi thứ dường như chết lặng
Đừng vội trách người, hãy tự trách mình:
Ngay từ đầu, bản thân đã nhìn không thấu.”


© Nguyễn Trần Nhân Tâm – blogradio.vn

Giọng đọc: Việt Nho
Thực hiện: Hằng Nga
Minh họa: Phương Thúy

Đừng bất chấp yêu một người

Nguyễn Trần Nhân Tâm

For me, it's a kind of fun to do the impossible.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 694: Vì em còn nợ tôi một lời hứa

Blog Radio 694: Vì em còn nợ tôi một lời hứa

Vì chúng ta đủ duyên, đủ nợ. Và vì em vẫn còn nợ tôi một lời hứa…

Replay Blog Radio: Yêu hay hết yêu chỉ đơn giản là cảm giác

Replay Blog Radio: Yêu hay hết yêu chỉ đơn giản là cảm giác

Thượng đế cho loài người một cuộc hẹn nhầm với người xưa cũ, không phải vì muốn khêu gợi thêm những nỗi đau mà vì Người muốn con người nhìn lại cảm giác đang còn tồn tại trong bản thân mà đưa ra quyết định bước tiếp cùng với nhau hay sẽ rẽ cho nhau lối đi riêng là sự lựa chọn của họ

Tuổi trẻ với bạn là gì?

Tuổi trẻ với bạn là gì?

Tuổi trẻ là gì? Nếu ai hỏi bạn tuổi trẻ đáng giá bao nhiêu, hãy nhìn xem những điều mình đã trải qua có ý nghĩa như thế nào. Bạn đã mất đi thứ gì và cho đi điều gì để có thể trưởng thành được như ngày hôm nay. Những thứ đó có quý giá không và nếu không cho đi và nhận lại những điều đó thì bạn có thể trưởng thành được không.

Em còn trẻ, hãy dựa vào chính mình mà đứng lên

Em còn trẻ, hãy dựa vào chính mình mà đứng lên

Mỗi người đều có thanh xuân, mỗi thanh xuân đều có câu chuyện, mỗi câu chuyện đều có nuối tiếc, mỗi nuối tiếc đều có hồi ức đẹp đẽ vô tận. Thanh xuân không có nuối tiếc thì chẳng phải thanh xuân. Mỗi người đều có một thanh xuân đặc biệt của riêng mình. Người khác khi nhìn vào có thể phán xét là chán ngán, không có tuổi trẻ, thiếu kỷ niệm. Bạn biết đấy, thanh xuân đẹp hay không tùy vào cách bạn tạo ra nó và cảm nhận nó, không nhất định phải long trời lở đất nhưng chắc chắn sẽ cảm động đến khắc sâu.

Thanh xuân à, tôi đã từng thích em đến bây giờ vẫn chưa quên được

Thanh xuân à, tôi đã từng thích em đến bây giờ vẫn chưa quên được

Thanh xuân là quãng thời gian đầy sóng gió bởi vì lúc đấy chúng ta không biết câu trả lời là gì. Chúng ta không biết thật sự bản thân muốn gì, ai thật lòng yêu chúng ta và chúng ta thật lòng yêu ai. Đó là quãng thời gian chúng ta cứ quẩn quanh đây đó để tìm kiếm câu trả lời. Và rồi khi chúng ta bất ngờ biết được câu trả lời, bất giác chúng ta đã trưởng thành, đã trải qua những lần ly biệt và chia ly khi ít khi nhiều.

Replay Blog Radio: Chỉ cần chúng ta yêu nhau

Replay Blog Radio: Chỉ cần chúng ta yêu nhau

Tình yêu chân thành giống như bông hoa giọt tuyết cuối mùa đông. Sau khi chịu đủ rét buốt và giá lạnh, vào lúc tia nắng xuân đầu tiên xuất hiện, những cánh hoa sẽ nở rộ và đẹp rực rỡ như chưa hề bị băng tuyết vùi lấp.

Blog Radio 693: Cứ đi thôi khi chúng ta còn trẻ

Blog Radio 693: Cứ đi thôi khi chúng ta còn trẻ

Tuổi trẻ ai cũng phải có đôi lần vấp ngã. Chỉ là sau khi ngã rồi, có còn muốn đứng dậy đi tiếp nữa hay không.

Replay Blog Radio: Thương một người không cần những đắn đo

Replay Blog Radio: Thương một người không cần những đắn đo

Có những khoảnh khắc trong cuộc đời chúng ta không cần phải quá đắn đo cho chuyện ngày sau sẽ là gì nếu lỡ chuyện chúng mình dang dở. Thương một người đơn giản cũng chỉ là dù có ở bất kì đâu chúng ta vẫn có thể cảm nhận được hơi thở của nhau trong cả một bầu trời rộng lớn…

Trà nguội rồi, em mang cho anh cốc khác nhé

Trà nguội rồi, em mang cho anh cốc khác nhé

Cùng là những người xa quê, Minh hiểu hơn hết sự trống trải, cô đơn của những người con xa xứ. Khi đó họ cần đó là một điểm tựa tinh thần để có thể bấu víu, vượt qua khó khăn. Nó như hơi ấm của ngọn lửa trong đêm, vừa thắp lên hi vọng vừa bao bọc, bảo vệ.

Yêu không dám nói lời yêu

Yêu không dám nói lời yêu

Cũng đã lâu rồi con tim này không còn rung động. Có phải nó đã già cõi rồi không? Ai cũng có một thời thanh xuân tươi đẹp còn đối với tôi thanh xuân là một cái gì đó thật xa xỉ, bao nhiêu là lo toan.

back to top