Phát thanh xúc cảm của bạn !

Ở nơi phố thị, ngoài mạnh mẽ ra thì không còn lựa chọn khác

2018-04-22 01:14

Tác giả: Giọng đọc: Việt Nho

blogradio.vn - Ở thành phố này cứ phải cố gắng gồng mình lên giả vờ mạnh mẽ, ra ngoài mặt lúc nào cũng đầy những nụ cười thật tươi để rồi người ta còn hỏi “sao mày lúc nào cũng vui vẻ, lúc nào cũng cười được” nhưng đâu ai biết rằng trong lòng mình chằng chịt những vết xước. Nơi này, ngoài mạnh mẽ ra ta chẳng còn lựa chọn nào khác.

***

Hồi nhỏ cứ nghĩ cuộc sống của người lớn là những chuỗi ngày màu hồng nên lúc nào cũng mong mình được lớn thật nhanh. Thế mà khi lớn lên rồi mới biết cuộc sống của người lớn thật mệt mỏi, đầy những giông bão và thử thách. Lớn rồi mới thật sự khao khát được quay về là đứa trẻ hồn nhiên, vô tư, ngây thơ, được vui đùa sớm tối và được che chở vô điều kiện.

Lớn rồi mới thấy ngoài gia đình ra thì sẽ không có ai quan tâm, lo lắng và lắng nghe những tâm sự của mình cả. Khi phải đi học xa nhà, tới một thành phố không người quen, không người thân thiết, một mình tự làm quen với môi trường mới thật ngột ngạt làm sao. Có những lần một mình ngồi trong đêm khuya bật khóc nức nở như một đứa trẻ, khóc vì người ta đối xử vô tâm với nhau, khóc vì những ấm ức phải chịu đựng, khóc vì tủi thân, khóc vì những lần thất bại đầu đời và khóc cho sự bất lực của chính mình.

Ngày xưa khi còn bé suốt ngày được khen là cô bé mạnh mẽ nhất xóm, ấy thế mà khi xa gia đình đến một thành phố đông đúc khi những tủi hờn ập đến lại khóc như một đứa trẻ, cá tính mạnh mẽ của ngày xưa ấy dường như biến mất, giờ đây là một cô gái yếu đuối đáng thương tột độ. Ở thành phố này nhộn nhịp, hiện đại hơn nhiều so với nơi mình sinh ra là một cái xóm nhỏ với cánh đồng cùng không khí dễ chịu và con người sống tình cảm. Nhưng chốn phố thị này ta lại chẳng thấy dễ chịu, cuộc sống khó thở và thật cô đơn. Nhiều lần nằm nghĩ suy phải chăng mình là người quá nhạy cảm nên lúc nào cũng thấy mình đơn độc giữa hàng ngàn người này?

blog radio, Ở nơi phố thị, ngoài mạnh mẽ ra thì không còn lựa chọn khác

Ở thành phố này cứ phải cố gắng gồng mình lên giả vờ mạnh mẽ, ra ngoài mặt lúc nào cũng đầy những nụ cười thật tươi để rồi người ta còn hỏi “sao mày lúc nào cũng vui vẻ, lúc nào cũng cười được” nhưng đâu ai biết rằng trong lòng mình chằng chịt những vết xước. Nơi này, ngoài mạnh mẽ ra ta chẳng còn lựa chọn nào khác.

Là một người nhạy cảm lại dễ xúc động lúc nào gọi điện về nhà kể cho mẹ nghe tâm sự, chỉ cần mẹ nói một câu an ủi cảm xúc lại dâng trào lại không kiềm được mắt, lại chỉ muốn được về ngay nhà để được nằm ngay trong bàn tay của người đàn bà quyền lực ấy. Đấy là lý do vì sao người ta thường chọn về với gia đình khi trong lòng đầy những bão tố không lối thoát. Chỉ khi về với gia đình lòng ta mới thấy bình thản, giấc ngủ mới thật sâu và mới thấy đong đầy tình yêu của hương vị gia đình. Ngoài hương vị gia đình ra chắc có lẽ chúng ta sẽ không tìm thấy ở đâu có một hương vị nào ngọt ngào đến như thế nữa.

Nhưng cuộc sống mà, dù có mỏi mệt, có giông bão thế nào thì vẫn phải đi tiếp chứ không thể dừng lại bởi những phút yếu lòng được. Có những khó khăn đấy thì bản thân mới thấy mạnh mẽ hơn, mới thấy trưởng thành hơn và thấy cần tự lập hơn. Đã được sống và chỉ được sống một lần thôi thì ta chỉ biết sống sao cho trọn vẹn thôi còn những xô bồ ngoài kia thì kệ đi.

© Ngọc Lý – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Ngày chúng ta cùng lặng im

Ngày chúng ta cùng lặng im

Có những câu chuyện đã rất lâu chúng ta chẳng còn cùng nhau nữa. Có những chuyện đã từng giờ lại thành quá khứ, rồi ngày một chất chồng thành một bức tường kỉ niệm mà đến khi nhìn lại chợt giật mình nhận ra chúng mình đã xa cách nhau quá rồi.

4 câu thần chú bạn cần thuộc nằm lòng mỗi khi lửa giận bắt đầu bùng cháy

4 câu thần chú bạn cần thuộc nằm lòng mỗi khi lửa giận bắt đầu bùng cháy

Thời gian sẽ đem đúng người bạn cần đến với bạn, thời gian sẽ chúng minh khả năng của bạn, vì thế, hãy nhìn thoáng ra, mọi chuyện không như ý đều sẽ trở thành quá khứ.

Ước gì được trở về tuổi thơ

Ước gì được trở về tuổi thơ

Tuổi thơ của các bé nhà tôi bây giờ khác với thời chúng tôi nhiều quá, khoảng cách chỉ hơn 20 năm giữa hai thế hệ mà tưởng chừng như xa xôi lắm... Tự dưng lại thấy cay cay sống mũi, ước gì, ai cho tôi một vé trở về tuổi thơ.

Blog Radio 626: Hạnh phúc nào cho tuổi 30?

Blog Radio 626: Hạnh phúc nào cho tuổi 30?

Ở tuổi 30, đi qua bao chênh vênh của thời thanh xuân tươi đẹp: Anh có thể từng chọn sai ngành, sai nghề, sai bạn... Nhưng chọn yêu em, là việc làm đúng đắn nhất anh từng làm.

Blog Radio: Hãy trao cho anh (Bản Full)

Blog Radio: Hãy trao cho anh (Bản Full)

Xin em, đừng tự làm mình đau thêm. Hãy để anh có cơ hội chữa lành trái tim không lành lặn của em. Ở bên anh, được không em?

Replay Blog Radio: Em mãi là tri kỷ của anh

Replay Blog Radio: Em mãi là tri kỷ của anh

Em không yêu, nhưng cũng không thể xem anh là tri kỷ. Rốt cuộc cũng không thể gọi tên những tháng năm đã đi bên cuộc đời nhau.

Cuộc sống này an yên thì ít giông bão thì nhiều

Cuộc sống này an yên thì ít giông bão thì nhiều

Thanh bình nhất với em là những sáng đông thức dậy, khoác lấy tấm áo choàng rồi chạy xuống ngồi bên bếp củi cùng mẹ thổi cơm. Cái thứ ấm áp đó không đơn thuần là sự sưởi ấm cơ thể chóng vánh, mà là sự đầm ấm giữ nhiệt cả tấm lòng của nhiều người.

Tuổi 25 bạn thấy mình đã quá già hay quá muộn để cố gắng

Tuổi 25 bạn thấy mình đã quá già hay quá muộn để cố gắng

25 tuổi, cũng đã qua cái thời gọi là thanh xuân mộng mơ nhưng đừng vội nản chí, bạn vẫn còn một chặng đường dài phía trước phải đi nên hãy đứng dậy và bước đi, làm những điều mình thích, đi đến những nơi mà bản thân mình muốn.

4 kiểu người nên ít giao du trong cuộc đời

4 kiểu người nên ít giao du trong cuộc đời

Con người khi bước sang tuổi trung niên, sự nghiệp có thể nói là đang ở thời kỳ đỉnh cao nhất, gia đình cơ bản cũng đã an lạc. Đây là giai đoạn quan trọng không được lơ là, vậy nên đừng lãng phí thời gian, tình cảm cho những người không xứng đáng, bởi vì thời gian vô cùng quý báu, tình cảm càng đáng trân trọng.

Những ngày cô đơn nơi phố thị

Những ngày cô đơn nơi phố thị

Có những lúc mệt mỏi tôi chỉ muốn nói với mẹ rằng mình rất cô đơn. Ở đây không một người thân thích cũng chẳng có lấy một người bạn. Cảm tưởng như con đang trốn chạy cả thế giới. Nhìn dòng người tấp nập trên phố đông con lại xót xa cho chính mình.

back to top