Phát thanh xúc cảm của bạn !

Khi đàn ông hai lăm

2018-04-19 01:30

Tác giả: Giọng đọc: Tuấn Anh

blogradio.vn - Khi đàn ông hai lăm, họ bắt đầu cảm thấy có trách nhiệm với chính cuộc đời mình, và hơn hết là trách nhiệm với gia đình. Khi đó, họ sẽ chẳng còn vô tư nữa vì vừa phải gây dựng sự nghiệp cho mình, vừa phải gánh vác gia đình nhiều hơn. Vậy nên đàn ông hai lăm, họ bắ đầu phải e ngại, sợ hãi trước việc sắp phải làm người lớn.

***

Khi đàn ông hai lăm, đó là cái ngưỡng của già – trẻ! Vào cái thời điểm đó, bản thân cũng sẽ có những thay đổi trong suy nghĩ, về tình yêu, tình bạn, về công việc và những mục tiêu của bản thân mình!

Khi đàn ông hai lăm – họ biết thật sự mình cần gì, muốn gì, ước mơ của mình ra sao, mục tiêu cuộc đời mình phải như thế nào. Khi đó, họ chẳng còn sợ phải gặp thất bại nữa, có chăng là họ sợ mình thất nghiệp.

Khi đàn ông hai lăm, chuyện tình cảm cũng giảm đi một phần quan trọng. Có thể yêu, cũng có thể không, nhưng quan trọng vẫn là chưa tới thời điểm để cưới. Và rồi cũng có khi “tập thể” người yêu cũ rủ nhau đi lấy chồng; gởi thiệp hồng kèm theo câu nhắn: “Đám cưới người cũ, anh nhớ tới dự để em vui!” Thật ra chẳng phải sợ mình đau đớn vì những cuộc tình, mà điều họ e ngại là tình yêu có thể khiến họ quên đi những thứ quý giá khác. Và thế là họ lựa chọn cho mình sự cô đơn, dẫu rằng cái áp lực người yêu, áp lực hôn nhân vẫn chưa bao giờ thôi âm ỉ từ các phụ huynh. Nếu có lỡ yêu, thì những người đàn ông hai lăm cũng sẽ xác định rằng họ sẽ gắn bó lâu dài với người đó cả cuộc đời.

Khi đàn ông hai lăm (Cafe Vlog)

Khi đàn ông hai lăm, họ chẳng ngần ngại thể hiện cảm xúc thật của mình, sẵn sàng để những giọt nước mắt rơi vì hạnh phúc với một điều gì đó thật giản đơn. Hai lăm tuổi, chẳng phải trải đời quá nhiều nhưng cũng là đủ cho một phần xúc cảm mà trước đó bản thân cứ phải gồng lên mà che dấu!

Khi đàn ông hai lăm, sự nghiệp của họ có thể vẫn chỉ là một con số không. Cho dù có tốt nghiệp đại học với tấm bằng loại xuất sắc đi nữa, thì cũng chẳng có gì đảm bảo cho một việc làm tốt, một mức lương ổn định hay là việc bị mắng xối xả trong môi trường công sở sẽ trở thành thói quen, và rồi sĩ diện của một thằng đàn ông hai lăm tuổi cũng sẽ tan biến với nỗi lo cơm áo gạo tiền.

Khi đàn ông hai lăm, những cuộc nhậu nhẹt ồn ào thâu đêm sẽ được giảm đi. Đôi khi họ lựa chọn trầm ngâm bên ly coffee một mình, mặc kệ tất cả những thứ xung quanh để suy nghĩ về bản thân, hay vạch ra những ngã rẽ để tìm kiếm những thành quả của cuộc đời. Đàn ông hai lăm, cách ăn mặc của họ cũng thay đổi, họ biết lựa chọn cho mình những bộ cánh phù hợp với từng thời điểm, với từng cuộc gặp gỡ.

Khi đàn ông hai lăm, họ bắt đầu cảm thấy có trách nhiệm với chính cuộc đời mình, và hơn hết là trách nhiệm với gia đình. Khi đó, họ sẽ chẳng còn vô tư nữa vì vừa phải gây dựng sự nghiệp cho mình, vừa phải gánh vác gia đình nhiều hơn. Vậy nên đàn ông hai lăm, họ bắt đầu phải e ngại, sợ hãi trước việc sắp phải làm người lớn.

Đàn ông hai lăm - chợt thấy những tháng ngày ngây dại thuở xưa thật tuyệt vời.

© Linh Võ – blogradio.vn

Giọng đọc: Tuấn Anh
Thực hiện: Tuấn Anh


Ở độ tuổi này

Sáng tác và trình bày: Tề Nhất

Khi tôi phát hiện mình đã đến tuổi thành gia lập thất
Ấy thế mà người phụ nữ của tôi đâu?
Người phụ nữ của tôi ở đâu nhỉ?

Khi tôi đã quen với việc coi những lời thật lòng chỉ tựa như cổ tích
Vậy sự đơn thuần của tôi đâu rồi?
Sự đơn thuần của tôi đâu mất rồi?

Ở độ tuổi này tôi đã chẳng còn muốn miễn cưỡng
Có những chuyện chẳng thể nào cưỡng cầu
Điều nên đến sẽ đến
Thứ phải đi cũng sẽ chẳng thể nào níu giữ được đâu

Thanh xuân chầm chậm trôi xa khỏi tầm tay
Tôi bắt đầu biết hoài cổ
Uống cạn chén rượu này đã không còn cách nào quay trở lại nữa rồi.

Ở cái độ tuổi này chúng ta yêu còn không nhanh bằng tốc độ chia tay
Ở cái độ tuổi này chúng ta càng trân trọng sự tự do khó có được
Ở cái độ tuổi này chúng ta dễ xúc động hơn khi trước rất nhiều
Ở cái độ tuổi này chúng ta bồi hồi giữa lý tưởng và hiện thực không nguôi.

Chẳng biết tự lúc nào cô độc đã không còn đáng thẹn nữa
Chẳng biết tự lúc nào cảm xúc của bố trở nên yếu đuối hơn
Chẳng biết tự lúc nào chuyện cơm áo cũng trở thành áp lực
Chẳng biết tự lúc nào chúng ta bắt đầu hiểu ra những chuyện ấy

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 794: Em thay đổi rồi chỉ có anh là không

Blog Radio 794: Em thay đổi rồi chỉ có anh là không

“Em thay đổi rồi.” Cô không nhìn anh, chỉ hơi ngừng lại một chút, rồi đi ra cửa. “Đúng, em đã thay đổi rồi, là vì anh không thay đổi.”

Ngày đẹp trời để cô đơn

Ngày đẹp trời để cô đơn

Chuyến xe cuối ngày đưa Lam rời thị xã, mưa ướt nhạt nhòa trong đêm. Bên ngoài chắc là lạnh, cô chẳng rõ nữa, chỉ thấy gió ngả nghiêng những ngọn cây như lòng cô đang giông bão. Lam chẳng còn nhớ buổi tối hôm ấy kết thúc thế nào. Cô chỉ biết rằng mình đã bỏ lại tất cả. Lam cất chai nước hoa hồng vào tủ, cất luôn những kỷ niệm cũ vào một góc nhỏ trái tim. Đau nào rồi cũng qua, ngày mai còn phải bước tiếp vì chính mình chứ. Người ta đổi thay thì mình thay đổi, còn cả cuộc đời dài phía trước kia mà.

Sống đơn giản liệu đời có thanh thản?

Sống đơn giản liệu đời có thanh thản?

Dù có sinh ra ở nơi đâu, trong bất cứ hoàn cảnh nào, ắt hẳn mỗi người đều sẽ chứng kiến muôn vàn thay đổi lớn nhỏ diễn ra xuyên suốt cuộc đời mình.

Blog Radio 793: Em sẽ trở về vào mùa xuân

Blog Radio 793: Em sẽ trở về vào mùa xuân

Khi mùa xuân đến thì chỉ cần lòng người đón nhận thôi thì ở đâu rồi chắc chắn đất trời cũng nở hoa.

Blog Radio 792: Năm nay bạn có về nhà đón Tết sớm?

Blog Radio 792: Năm nay bạn có về nhà đón Tết sớm?

Vậy là hắn được nghỉ Tết sớm hơn mọi năm rồi. Về nhà vẫn là hơn nhất. Đã bao nhiêu năm hắn chẳng thể về sớm để được ăn cái Tết dài ngày hơn, được ở cạnh gia đình lâu hơn.

Blog Radio 791: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 2 – Hết)

Blog Radio 791: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 2 – Hết)

Đừng khóc. Em có anh mà. Ở bên anh nhé, được không? Tôi không đáp, chỉ vùi đầu vào trong ngực Kiên, vòng tay cũng nhẹ nhàng đặt lên tấm lưng to rộng của anh. Có lẽ, chim sáo đã tìm được bến đậu rồi…

Nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Có một buổi sáng nào đó, khi bạn ngước mặt lên nhìn bầu trời vẫn bắt gặp khoảng không màu xanh trong veo ấy, nhưng lòng bạn lại ướt mưa…Bởi lẽ Chúng ta chỉ cảm thấy giá trị thật sự của hạnh phúc cho đến khi chúng ta đã đánh mất hoặc sắp sửa mất nó.

Không dám mở lời yêu

Không dám mở lời yêu

Cũng đã lâu rồi con tim này không còn rung động. Có phải nó đã già cõi rồi không? Ai cũng có một thời thanh xuân tươi đẹp còn đối với tôi thanh xuân là một cái gì đó thật xa xỉ, bao nhiêu là lo toan.

Blog Radio 790: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 1)

Blog Radio 790: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 1)

Người ta thường thích trêu ghẹp những bông hoa dại nhưng rồi vẫn trở về với những đóa hoa có danh, có phận được cắm ở trong bình. Những đóa hoa dại mong manh, không còn cách nào khác ngoài việc buộc phải trở nên mạnh mẽ, kiên cường.

Khi ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ

Khi ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ

Một chuyện tình kết thúc không chỉ đến từ một phía, nếu ta tự buông bỏ với chính tình yêu của mình, nó cũng sẽ quay lưng lại với hạnh phúc của chúng ta. Khi ta không làm gì cả, tiếc nuối vẫn còn đó. Nhưng ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ.

back to top