Phát thanh xúc cảm của bạn !

Thơ Radio: Bao giờ em về lại tháng Năm?

2018-05-04 06:05

Tác giả: Nguyễn Duy Phú, Mỹ Nhiên, Lê Thị Thu Lang Giọng đọc: Tuấn Anh, Việt Nho

Vậy là tháng Năm đã đến, mang theo những cơn mưa rào đầu hạ, mang theo cái nắng chớm hè, gọi sắc tím bằng lăng, màu đỏ phượng vĩ trên khắp phố phường. Và tháng Năm cũng đánh thức nỗi nhớ trong ta. Nỗi nhớ màu áo trắng, màu phượng đỏ, màu bằng lăng. Nỗi nhớ bỏng cháy như mùa hè, bất ngờ như trận mưa bóng mây, trong veo những kỷ niệm dại khờ, ngây ngô. Bạn có còn giữ chiếc áo lem mực phủ đầy chữ ký của đám bạn trong lớp? Những trang lưu bút ngày ấy liệu đã ố màu? Và mối tình đầu tiên của bạn giờ đang ở nơi đâu? Tháng Năm bất chợt gọi lên trong ta những câu hỏi ấy. Mời bạn cùng tìm lại những ký ức của một thuở thanh xuân trong những bài thơ tháng Năm của Thơ Radio ngày hôm nay. Mở đầu chương trình là bài thơ “Phượng đỏ khoảng trời ta lại nhớ tháng Năm” của tác giả Nguyễn Duy Phú.

Thơ Radio: Bao giờ em về lại tháng Năm?

Phượng đỏ khoảng trời ta lại nhớ tháng Năm (Nguyễn Duy Phú)

Tháng Năm về cho trời đất trong veo
Để cái nắng bỗng trở nên gay gắt
Phượng nhẹ bay trên sân trường tĩnh lặng
Cho chú ve ngơ ngác khóc gọi hè

Tháng năm về trong những chiếc giỏ xe
Bằng lăng tím đi qua từng ngõ nhỏ
Áo trắng bay trong buổi chiều lộng gió
Ánh mắt dõi theo ai đó ngẩn ngơ lòng

Tháng Năm về kéo theo nỗi bâng khuâng
Giây phút chia xa cho lòng buồn không nói
Dòng lưu bút nghe con tim đau nhói
Tình đầu mơ màng thoáng chốc đã vụt tan

Tháng Năm về có cô gái mơ màng
Có chàng trai đứng bên hiên lặng lẽ
Giọt mưa vô tình gieo nỗi buồn nhè nhẹ
Mai xa rồi ai còn nhớ tới nhau?

Tuổi học trò đến và cũng qua thật mau
Chỉ còn kỉ niệm sẽ luôn là mãi mãi
Ve cứ ngân nga gợi nỗi buồn khắc khoải
Phượng đỏ khoảng trời ta lại nhớ tháng Năm

Em về đâu rồi giữa tháng Năm?
Bằng lăng tím rụng rơi đầy lối phố
Sao em không về khi nhành hoa kia vừa nở
Để hoa buồn, ủ rũ một chiều mưa.

Ngày em đi nắng cháy giữa trời trưa
Xe đạp cũ, con đường chiều đến lớp
Buổi tiễn nhau mắt buồn bất chợt
Em thoáng ngậm ngùi hẹn lại một mùa mưa.

Thơ Radio: Bao giờ em về lại tháng Năm?

Thì ra tháng Năm ấy vẫn không thôi khắc khoải trong tác giả Nguyễn Duy Phú. Những kỷ niệm trong veo của một thời vẫn được cất giữ cẩn thận trong một góc tâm hồn. Chàng trai nọ còn đợi chờ một lời hẹn gặp lại, và ở đâu đó, có một cô gái khác cũng gửi nỗi nhớ của mình trong sắc tím bằng lăng. Mời bạn cùng lắng nghe bài thơ “Tháng Năm về bằng lăng tím nhớ anh” của tác giả Lê Thị Thu Lang

Tháng 5 về bằng lăng tím nhớ anh (Lê Thị Thu Lang)

Bằng lăng nở rồi sao chẳng thấy anh đâu 
Em đã ngồi đây đợi bao mùa hoa nở
Có biết những đêm em cựa mình trăn trở
Tự dối lòng mình là anh có yêu em 

Trang nhật kí ngày ấy giờ đã cũ mèm 
Cũng như tháng Năm nhạt nhòa trong kí ức 
Em lãng quên trong hai miền hư - thực 
Vẫn mãi một lòng, vẫn mãi đợi anh

Trời tháng 5 quá đỗi trong xanh 
Càng tô đậm màu thêm nhành hoa bằng lăng tím 
Em ủi an mình rồi cười trên môi ngọt lịm
Có cuộc tình nào mà chẳng phai phôi 

Giọt nước mắt mặn nồng chảy tới vành môi
Em tự lau đi và giả vờ mạnh mẽ 
Em hi vọng một ngày rồi chúng ta cũng sẽ
Tìm được hạnh phúc vẹn tròn trong những thứ giản đơn.

Tình yêu học trò thường khó bền. Khi đó chúng ta còn quá trẻ để biết cuộc đời mình sẽ đi tới đâu. Nhưng ta vẫn cứ yêu, hoặc thầm lặng đơn phương, hoặc dại khờ nông nổi… Có khi, tình yêu của những năm tháng ấy lại là tình yêu sâu đậm nhất của ta, khiến ta thương nhớ nhất. Như lời đáp cho bài thơ của Thu Lang, tác giả Ngọc Trọng sẽ gửi đến chúng ta bài thơ Tháng Năm chẳng phải tháng chia tay.

Thơ Radio: Bao giờ em về lại tháng Năm?

Tháng Năm chẳng phải tháng chia tay (Ngọc Trọng)

Tháng Năm về rồi em có buồn không?
Có còn giấu ưu phiền trong đôi mắt
Có lang thang tìm về quá khứ để gom nhặt
Những ký ức một thời giờ chắc đã tàn phai

Tháng Năm về rồi em có còn nhớ một ai
Xưa hay nắm tay em ngắm hoa tường vy nở
Xưa hay hát em nghe bài tình ca chắc người đã quên không nhớ
Mối tình đầu trôi xa theo ngày tháng thanh xuân

Tháng Năm về có lúc nào em nghĩ đến anh
Người đứng bên đời em âm thầm lặng lẽ
Muốn lấy đi nỗi buồn trong mắt, trả lại em những ngày tuổi trẻ
Sưởi ấm lại trái tim đã đóng cửa từ lâu

Tháng Năm chẳng phải tháng chia tay đâu
Vì sẽ có anh nắm tay em đi giữa trời đầy nắng
Để mùa hè qua em không còn trống vắng
Khúc đồng dao đã bắt đầu em có biết không?

Tháng Năm chuyển mùa với những cơn mưa giông
Mình cùng ngắm cầu vồng lung linh trong nắng
Thanh xuân quá nửa rồi, tháng ngày còn rất ngắn
Cô gái đợi chờ khờ dại tháng Năm ơi!

Thơ Radio: Bao giờ em về lại tháng Năm?

Bạn còn nhớ bài thơ của Nguyễn Duy Phú đã kết lại với một nỗi bâng khuâng “Em thoáng ngậm ngùi hẹn lại một mùa mưa” ? Khi cơn mưa tháng Năm trở lại, em có còn nhớ lời hẹn ngày nào? Hãy cùng đến với bài thơ “Bao giờ em về lại tháng Năm” của tác giả Mỹ Nhiên

Bao giờ em về lại tháng Năm (Mỹ Nhiên)

Mưa về rồi thế em đã về chưa
Chiều nay bất chợt thoáng nghe bài ca cũ
Người ta hát về những chia xa, em nhớ chứ
Ngày xưa em thường khe khẽ hát anh nghe.

Bằng lăng buồn tạm biệt cả mùa hè
Em xa anh, tạm biệt cả mùa thương nhớ
Anh cứ hỏi bao giờ em về để anh thôi trăn trở
Để anh thôi chờ mà lỡ cả một mùa hoa!

Tháng Năm này chắc anh phải đi xa
Xa con đường, xa những buổi hẹn hò xưa ấy
Không phải anh quên em mà đành lòng đi như vậy
Anh chỉ đi tìm vùng trời, nơi đó chắc có em!

Bao giờ em về hãy ghé lại con phố cũ mà xem
Xem anh đã khắc gì trên những con đường mình từng qua ngày ấy
Đó là những chiều nhớ thương, những nụ cười mà em để lại
Là những yêu thương anh gìn giữ đến tận sau này.

Thơ Radio: Bao giờ em về lại tháng Năm?

Giọng đọc: Tuấn Anh, Việt Nho
Thực hiện: Tuấn Anh
Minh họa: Tuấn Anh

Nguyễn Duy Phú

Hãy luôn sống hết mình vì bạn sinh ra đã là một điều kì diệu

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tận cùng nỗi cô đơn là gì ai có thấu chăng?

Tận cùng nỗi cô đơn là gì ai có thấu chăng?

Thật ra cô đơn không hề đáng sợ như cách mà mọi người vẫn thường nói với bạn đâu. Chỉ cần bạn đủ dũng cảm và bản lĩnh để nhận ra rằng, lúc nào mới là thời điểm thích hợp để bạn có thể dành thời gian để yêu một ai đó một cách chân thành nhất có thể, thì hãy sẵn sàng rời bỏ nỗi cô đơn đẹp đẽ của bản thân đang có, để bắt đầu mối quan hệ mới.

Replay Blog Radio: Mình còn nợ nhau một duyên phận

Replay Blog Radio: Mình còn nợ nhau một duyên phận

Liệu giữa người với người cần bao nhiêu duyên mới đủ để gặp nhau? Em và anh cần nợ nhau thêm bao nhiêu ân tình mới có thể bên nhau đến cuối đời?

Đừng ai hỏi vì sao tôi vẫn cô đơn

Đừng ai hỏi vì sao tôi vẫn cô đơn

Tôi quen với việc lạc lõng giữa con phố đông người, quen với việc những người mình tưởng là thân quen nhưng lại luôn lạnh nhạt với mình, quen cả với việc đi chơi một mình và tâm sự một mình.

Ai cũng từng có một mối tình đơn phương như thế?

Ai cũng từng có một mối tình đơn phương như thế?

Thanh xuân tớ đã bỏ lỡ điều gì? Có hối tiếc điều gì không? Tớ không chắc nữa. Đôi lúc tớ tự hỏi bản thân? Liệu ngày xưa nếu đủ mạnh mẽ tớ nói tớ thích cậu, liệu bây giờ mọi chuyện có khác không? Giữa hàng trăm vạn người, sao chỉ có mỗi cậu khiến tớ rung động? Giữa hàng nghìn hàng triệu thời gian, tại sao tất cả thời gian tớ chỉ suy nghĩ về mỗi mình cậu?

Ở tuổi 30, đừng chỉ coi tiền là giá trị duy nhất để đánh giá con người

Ở tuổi 30, đừng chỉ coi tiền là giá trị duy nhất để đánh giá con người

Đa phần những người đạt thành tựu đều là những người có ý thức về thời gian. Họ biết sử dụng thời gian vào những việc có ý nghĩa, học hỏi và phát triển bản thân. Bởi thêm một kỹ năng, cuộc sống sẽ có thêm lựa chọn.

Hãy sống như nữ hoàng, đừng chỉ biết dựa dẫm vào hoàng tử nhé con gái

Hãy sống như nữ hoàng, đừng chỉ biết dựa dẫm vào hoàng tử nhé con gái

Khi con mạnh mẽ, thì con tự biết cách biến mình thành một nữ hoàng, mà chẳng cần phải đánh rơi chiếc giày để chờ một chàng hoàng tử nào đó nhặt được.

Blog Radio 617: Kết thúc nào cho người thứ ba?

Blog Radio 617: Kết thúc nào cho người thứ ba?

Sẽ không có một cái kết tốt đẹp nào cho người thứ ba cả, rằng cô mãi mãi chỉ là người thừa trong tổ ấm đẹp đẽ của họ, rằng người như cô không xứng đáng có được hạnh phúc, mãi mãi cũng không được hạnh phúc.

Sự thật về cuộc đời Lệnh phi – phi tần được vua Càn Long sủng ái nhất

Sự thật về cuộc đời Lệnh phi – phi tần được vua Càn Long sủng ái nhất

Thanh sử biên triều cũng nhận định: “Người Càn Long yêu nhất là hoàng hậu đời thứ nhất, Hiếu Hiền hoàng hậu. Người ông tin cậy nhất là Lệnh Phi”

Replay Blog Radio: Tạm biệt ngày hôm qua

Replay Blog Radio: Tạm biệt ngày hôm qua

Người ta đi tìm hạnh phúc chứ không phải dậm chân tại chỗ để hạnh phúc tự tìm đến. Có trải qua thất bại, khổ đau ta mới nhận ra giá trị đích thực của cuộc sống. Tôi biết, ngày hôm qua nên khép lại.

Bạn thân ơi bao lâu rồi ta không gặp nhau

Bạn thân ơi bao lâu rồi ta không gặp nhau

"Yêu xa không đáng sợ bằng bạn thân ở xa, những lúc mình cần nó nhất thì nó lại không thể ở bên cạnh mình".

back to top