Phát thanh xúc cảm của bạn !

Thơ Radio: Tháng chín về rồi, em có trở về không?

2017-09-14 01:30

Tác giả: Nguyễn Duy Phú Giọng đọc: Titi, Tuấn Anh

Đã từ rất lâu, thời gian với anh dường như không còn tồn tại nữa. Anh chỉ còn sống trong không gian - từ nhà đến công ty, từ công ty về nhà, trong vòng lặp của những thói quen thường nhật.

Đến nỗi, sớm nay, anh mới nhận ra mùa thu đã ngập vàng lối cũ. Tháng Chín rồi đấy – anh tự nhắc mình. Buông trôi mình cho công việc, anh chẳng biết mùa thu đến tự bao giờ, cũng như ngày ấy, anh chẳng còn nhớ mình đã đánh mất cô tự lúc nào. Chỉ biết, ngày cô mất hút khỏi cuộc đời anh, màu áo vàng của cô cứ nhòa vào những sắc lá tàn phai trên phố…

Để rồi, khi mùa thu mang những chiếc lá vàng trở lại, anh tần ngần trong niềm hy vọng mơ hồ, thấy lại màu áo cô, bóng dáng mỏng manh của cô… “Tháng Chín về rồi, em có trở về không?”

Các bạn thân mến, giữa những ngày tháng Chín, mời bạn cùng ngồi lại, lắng nghe những vần thơ, những câu chuyện tâm tình của các tác giả.

Thơ Radio: Tháng chín về rồi, em có trở về không?

Tháng Chín của riêng em (Trang Tran)

Tháng Chín mùa thu...
Lá ủ màu buồn...
Gió se lạnh đưa em vào nỗi nhớ
Những câu thơ những lời yêu dang dở
Những nụ hôn nồng đón đợi bờ môi.

Em vẫn đi về trong nắng sớm tinh khôi
Khi bên em không còn anh chung bước
Xoè tay đếm những điều em có được
Thiếu mất rồi vòng tay ấm của anh.

Tháng Chín mùa thu hoa sữa vẫn xanh
Cây bàng đỏ sắp sang mùa trút lá
Hương cốm quen mà sao nghe vẫn lạ
Vắng anh rồi con phố rộng thênh thang.

Tự mỉm cười chân em bước lang thang
Kỷ niệm xưa phố Nhà Chung vẫn thế
Hà Nội đẹp trong bao câu chuyện kể
Như em.....
Đợi anh về....
Tháng chín.....
Của riêng em.....

Tháng Chín của biệt ly. Tháng Chín của những nhớ thương khắc khoải. Tháng Chín của sự chờ mong và hy vọng mơ hồ. Nếu trong bài thơ của Trang Trần có một cô gái lang thang trong nỗi nhớ, trong sự chờ đợi, thì trong bài thơ tiếp theo của Lê Hoài Phương, cũng vẫn là những nhớ thương, ngóng đợi ấy, nhưng là của một chàng trai. Mời bạn cùng lắng nghe bài thơ Tháng Chín về rồi, em có trở về không?

Thơ Radio: Tháng chín về rồi, em có trở về không?

Tháng Chín về rồi, em có trở về không? (Lê Hoài Phương)

Tháng Chín lại về trên những nẻo đường quen
Vẫn phố đông người, vẫn hàng cây đứng lặng
Nhưng góc phố giờ nhuộm một màu trầm lắng
Như thể phố buồn khi vắng bóng hình em.

Tháng Chín lại về, em sẽ nhớ hay quên
Những kỉ niệm thiết tha, ngập tràn hạnh phúc
Sao giờ đây chỉ còn dòng nước mắt
Rơi giữa lòng người, rơi giữa phố thênh thang.

Tháng Chín lại về trong cơn gió miên man
Vì hờn dỗi nên tạt vào con phố
Thổi tung bụi đời lên cuộc tình dang dở
Tạt thẳng vào duyên nợ của đôi ta.

Tháng Chín lại về, em ơi! Trong những buổi chiều tà
Cho đau đớn lòng anh, cho xót xa con phố
Cho cơn mưa Hạ cũng vội vàng trút đổ
Giữa mùa Thu tàn - manh hơi thở của Đông.

Em à! Tháng Chín về rồi, em có trở về không?

Có lẽ nặng duyên nợ với tháng Chín, mà Lê Hoài Phương đã viết thật nhiều về khoảng thời gian này. Trong một bài thơ khác của Phương, tháng Chín được khắc họa như một cô gái – cũng biết hờn giận và yêu thương. Mời bạn cùng đến với bài thơ “Tháng Chín giận rồi, anh có biết hay không?”

Thơ Radio: Tháng chín về rồi, em có trở về không?

Tháng Chín giận rồi, anh có biết hay không? (Lê Hoài Phương)

Tháng Chín giận anh rồi, anh có biết hay không?
Nó kéo Thu đi và gọi trời Đông nhanh đến
Bởi nó buồn anh đã từng yêu từng mến
Mà bây giờ, em quyến luyến... anh đi.

Tháng Chín giận anh, nó khóc ướt đôi mi
Hóa những cơn mưa rơi trên con đường ngày cũ
Kéo heo may đi cho trời Thu ủ rũ
Phải giật nảy mình bởi giá phủ nhân gian.

Anh à! Tháng Chín giận anh, nó cũng rất hoang mang
Khi chỉ thấy mình em lang thang ngõ vắng
Anh nơi đâu, sao không về, để mưa kia im lặng
Ghé cõi lòng em... hỏi: "Ánh nắng đâu rồi?"

Này anh! Tháng Chín chẳng giấu anh, sao anh lại tự giấu mình?
Sao không về đây cho tình bồi hồi cảm xúc?
Sao không về đây cho tình ngập tràn hạnh phúc?
Cho quả tim hồng ấm áp giữa lạnh Đông?

Anh à! Tháng Chín giận anh rồi, anh có biết hay không?


Giận dỗi đấy mà vẫn ấm áp những quan tâm, yêu mến. Những ai còn yêu nhau, còn thương nhau, đừng để cả hai phải khắc khoải nhớ thương, đợi chờ. Câu hỏi ở đầu chương trình: “Tháng Chín về rồi – em có trở về không?” có lẽ đã được tác giả Nguyễn Duy Phú giải đáp trong bài thơ “Tháng Chín kéo thu đến bên anh”.

Thơ Radio: Tháng chín về rồi, em có trở về không?

Tháng Chín kéo thu đến bên anh (Nguyễn Duy Phú)

Tháng Chín về kéo thu đến bên anh.
Em có nghe cái lạnh hơi sương sớm
Nắng nhẹ rơi nuôi nỗi buồn thêm lớn
Hoa sữa trắng trời, nhớ mái tóc em bay.

Tháng Chín về mang cơn gió heo may
Đôi bàn tay vẫn còn nguyên hơi ấm
Mái tóc bay hoa sữa rơi lấm tấm
Ngả vai anh giấc ngủ thật yên bình.

Tháng Chín về em khẽ hát một mình
Bản tình ca có tình yêu đôi lứa
Một gia đình quây quần bên bếp lửa
Anh khẽ mỉm cười, hạnh phúc thật nhỏ nhoi.

Em thẹn thùng đôi má ửng hồng tươi
Ánh nắng chiều soi bóng dài hai đứa
Trên con đường ta đi tìm một nửa
Hạnh phúc thật gần đôi lúc chẳng nhận ra.

Vậy là cuối cùng chúng ta cũng có một cái kết có hậu. Mùa Thu đâu phải chỉ có chuyện chia ly, mùa Thu còn có những hội ngộ, tin yêu. Mùa Thu đâu phải chỉ là sự tàn phai, mà còn là hương hoa sữa nồng nàn trong gió. Ai đó nói mùa thu là một điệu nhạc buồn, nhưng với ta, thu là bản hòa tấu dịu nhẹ sâu lắng của trời xanh, mây trắng và gió heo may vi vút….

Các bạn thân mến, để kết thúc chương trình, mời bạn cùng lắng nghe một bài hát được viết dành riêng cho tháng Chín – ca khúc Try To Remember qua sự thể hiện của ca sĩ Emi Fujita.

Đây cũng là bài hát từng xuất hiện trong chương trình Cảm xúc âm nhạc: Try to Remember – Hãy nhớ mùa đã qua. Bạn có thể lắng nghe chương trình tại đây.

Giọng đọc: Tuấn Anh, Titi
Thực hiện: Tuấn Anh, Hằng Nga

Minh họa: Tuấn Anh

Nguyễn Duy Phú

Hãy luôn sống hết mình vì bạn sinh ra đã là một điều kì diệu

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Đừng nghĩ mình đã già bởi tuổi trẻ chưa bao giờ là muộn

Đừng nghĩ mình đã già bởi tuổi trẻ chưa bao giờ là muộn

Khi ta còn trẻ, ta dám nghĩ, dám làm và dám thất bại. Những ai đã đi qua tuổi trẻ chắc hẳn đều cảm thấy một chút gì đó nuối tiếc. Giá như tuổi trẻ có thể kéo dài hơn. Đừng để nuối tiếc và giá như luôn tồn tại trong đầu bạn. Đừng nghĩ mình đã già bởi tuổi trẻ chưa bao giờ là muộn

Blog Radio 671: Ngày đi, tháng chạy, năm bay, hoa trôi nước chảy chẳng quay trở về

Blog Radio 671: Ngày đi, tháng chạy, năm bay, hoa trôi nước chảy chẳng quay trở về

Thời gian sẽ mang đi tất cả, chỉ trừ một bóng hình luôn hiện hữu trong trái tim mình. Nhưng dù nhớ thương thế nào, luyến lưu đến mấy cũng chẳng thể ngược dòng thời gian để sống lại những ngày tháng cũ.

Blog Radio: Dù em có quên anh (Bản Full)

Blog Radio: Dù em có quên anh (Bản Full)

Thì ra, thời gian có thể bào mòn mọi thứ, kể cả tình yêu sâu đậm của thời thanh xuân. Thì ra, yêu càng sâu, tổn thương lại càng đậm, tới khi trái tim vụn vỡ mới nhận ra thứ tình cảm tưởng lâu bền, nồng nhiệt ấy cũng có ngày chết lặng.

Replay Blog Radio: Thứ gọi là duyên phận cũng chỉ là món nợ phải trả cho người

Replay Blog Radio: Thứ gọi là duyên phận cũng chỉ là món nợ phải trả cho người

Có những thứ bạn muốn thế nào chăng nữa cũng không bao giờ thuộc về bạn. Có những thứ bạn lưu luyến đến mấy cũng chẳng thể giữ lại bên mình. Tình yêu là bài tình ca nhưng bạn không phải người hát. Thứ gọi là duyên phận, cuối cùng cũng chỉ là món nợ phải trả cho người.

Đừng nói lời chia tay khi chúng ta vẫn còn yêu

Đừng nói lời chia tay khi chúng ta vẫn còn yêu

Trong tình yêu, điều buồn nhất chính là hai người vẫn còn yêu nhưng lại phải chia tay. Họ không thể hiểu được lý do rời xa nhau sau đó lại tiếc nuối cả đời người. Tình yêu suy cho cùng cũng chỉ là một lời hứa hẹn sẽ ở bên nhau, lời hứa suy cho cùng cũng chỉ là lời nói, mà lời nói thì gió bay. “Có những người chia tay không phải vì hết yêu, mà vì quá mệt mỏi để tiếp tục tình yêu ấy.”. Bước qua những tháng ngày ngọt ngào khi chớm yêu, ai cũng sẽ có lúc trải qua giai đoạn "xuống dốc", giống như đồ thị hình sin, có lên đỉnh thì cũng có lúc xuống đáy.

Tuổi trẻ đừng từ chối cô đơn

Tuổi trẻ đừng từ chối cô đơn

Khi còn trẻ bạn hãy học cách chế ngự nỗi cô đơn, đó chính là phương pháp để cứu rỗi tâm hồn yếu đuối, để khi tuyệt vọng cũng không từ bỏ, để khi thất bại cũng không cảm thấy chán nản, để khi bị phản bội cũng không cảm thấy như mất cả thế giới. Những người cô đơn, đã tìm cách để sống trong cô đơn, như thế!

Blog Radio 670: Đớn đau đủ rồi thì tự khắc buông thôi

Blog Radio 670: Đớn đau đủ rồi thì tự khắc buông thôi

Muốn hạnh phúc, chúng ta phải biết buông bỏ. Buông bỏ quá khứ đau buồn, buông bỏ một người không thuộc về mình để đứng dậy tìm hạnh phúc.

Việc của em là giữ lửa, để anh đốt mình trong những cuộc vui (Message Story 8)

Việc của em là giữ lửa, để anh đốt mình trong những cuộc vui (Message Story 8)

Người ta chẳng thể làm gì khác với một người đã muốn quay lưng. Không biết những ai giống như tôi đang ở lưng chừng, chỉ biết nhen ngọn lửa sắp lụi tàn để cố sưởi ấm trái tim lạnh lẽo.

Replay Blog Radio: Đủ duyên sẽ gặp lại, đủ nợ sẽ tìm về

Replay Blog Radio: Đủ duyên sẽ gặp lại, đủ nợ sẽ tìm về

Bạn có tin rằng những người yêu nhau dẫu lạc mất nhau vẫn có thể tìm lại? Duyên phận có thể đến trễ nhưng kịp lúc, ấy mới là cái duyên cả cuộc đời.

Hạnh phúc sẽ cơ đợi bạn nơi cuối con đường

Hạnh phúc sẽ cơ đợi bạn nơi cuối con đường

Trong cuộc đời của người con gái, không cần có nhiều người đàn ông theo đuổi, họ cũng chẳng cần những người đàn ông luôn thề hứa thật nhiều. Cuộc đời này chênh vênh lắm, dẫu người ta có yêu nhau nhiều lắm nhưng vẫn nhẫn tâm làm đau nhau. Hãy tin khi ta mỏi chân, chắc chắn cuộc đời sẽ ban tặng cho ta một bến đỗ dịu dàng nhất.

back to top