Phát thanh xúc cảm của bạn !

Thơ Radio: Tháng chín về rồi, em có trở về không?

2017-09-14 01:30

Tác giả: Nguyễn Duy Phú Giọng đọc: Titi, Tuấn Anh

Đã từ rất lâu, thời gian với anh dường như không còn tồn tại nữa. Anh chỉ còn sống trong không gian - từ nhà đến công ty, từ công ty về nhà, trong vòng lặp của những thói quen thường nhật.

Đến nỗi, sớm nay, anh mới nhận ra mùa thu đã ngập vàng lối cũ. Tháng Chín rồi đấy – anh tự nhắc mình. Buông trôi mình cho công việc, anh chẳng biết mùa thu đến tự bao giờ, cũng như ngày ấy, anh chẳng còn nhớ mình đã đánh mất cô tự lúc nào. Chỉ biết, ngày cô mất hút khỏi cuộc đời anh, màu áo vàng của cô cứ nhòa vào những sắc lá tàn phai trên phố…

Để rồi, khi mùa thu mang những chiếc lá vàng trở lại, anh tần ngần trong niềm hy vọng mơ hồ, thấy lại màu áo cô, bóng dáng mỏng manh của cô… “Tháng Chín về rồi, em có trở về không?”

Các bạn thân mến, giữa những ngày tháng Chín, mời bạn cùng ngồi lại, lắng nghe những vần thơ, những câu chuyện tâm tình của các tác giả.

Thơ Radio: Tháng chín về rồi, em có trở về không?

Tháng Chín của riêng em (Trang Tran)

Tháng Chín mùa thu...
Lá ủ màu buồn...
Gió se lạnh đưa em vào nỗi nhớ
Những câu thơ những lời yêu dang dở
Những nụ hôn nồng đón đợi bờ môi.

Em vẫn đi về trong nắng sớm tinh khôi
Khi bên em không còn anh chung bước
Xoè tay đếm những điều em có được
Thiếu mất rồi vòng tay ấm của anh.

Tháng Chín mùa thu hoa sữa vẫn xanh
Cây bàng đỏ sắp sang mùa trút lá
Hương cốm quen mà sao nghe vẫn lạ
Vắng anh rồi con phố rộng thênh thang.

Tự mỉm cười chân em bước lang thang
Kỷ niệm xưa phố Nhà Chung vẫn thế
Hà Nội đẹp trong bao câu chuyện kể
Như em.....
Đợi anh về....
Tháng chín.....
Của riêng em.....

Tháng Chín của biệt ly. Tháng Chín của những nhớ thương khắc khoải. Tháng Chín của sự chờ mong và hy vọng mơ hồ. Nếu trong bài thơ của Trang Trần có một cô gái lang thang trong nỗi nhớ, trong sự chờ đợi, thì trong bài thơ tiếp theo của Lê Hoài Phương, cũng vẫn là những nhớ thương, ngóng đợi ấy, nhưng là của một chàng trai. Mời bạn cùng lắng nghe bài thơ Tháng Chín về rồi, em có trở về không?

Thơ Radio: Tháng chín về rồi, em có trở về không?

Tháng Chín về rồi, em có trở về không? (Lê Hoài Phương)

Tháng Chín lại về trên những nẻo đường quen
Vẫn phố đông người, vẫn hàng cây đứng lặng
Nhưng góc phố giờ nhuộm một màu trầm lắng
Như thể phố buồn khi vắng bóng hình em.

Tháng Chín lại về, em sẽ nhớ hay quên
Những kỉ niệm thiết tha, ngập tràn hạnh phúc
Sao giờ đây chỉ còn dòng nước mắt
Rơi giữa lòng người, rơi giữa phố thênh thang.

Tháng Chín lại về trong cơn gió miên man
Vì hờn dỗi nên tạt vào con phố
Thổi tung bụi đời lên cuộc tình dang dở
Tạt thẳng vào duyên nợ của đôi ta.

Tháng Chín lại về, em ơi! Trong những buổi chiều tà
Cho đau đớn lòng anh, cho xót xa con phố
Cho cơn mưa Hạ cũng vội vàng trút đổ
Giữa mùa Thu tàn - manh hơi thở của Đông.

Em à! Tháng Chín về rồi, em có trở về không?

Có lẽ nặng duyên nợ với tháng Chín, mà Lê Hoài Phương đã viết thật nhiều về khoảng thời gian này. Trong một bài thơ khác của Phương, tháng Chín được khắc họa như một cô gái – cũng biết hờn giận và yêu thương. Mời bạn cùng đến với bài thơ “Tháng Chín giận rồi, anh có biết hay không?”

Thơ Radio: Tháng chín về rồi, em có trở về không?

Tháng Chín giận rồi, anh có biết hay không? (Lê Hoài Phương)

Tháng Chín giận anh rồi, anh có biết hay không?
Nó kéo Thu đi và gọi trời Đông nhanh đến
Bởi nó buồn anh đã từng yêu từng mến
Mà bây giờ, em quyến luyến... anh đi.

Tháng Chín giận anh, nó khóc ướt đôi mi
Hóa những cơn mưa rơi trên con đường ngày cũ
Kéo heo may đi cho trời Thu ủ rũ
Phải giật nảy mình bởi giá phủ nhân gian.

Anh à! Tháng Chín giận anh, nó cũng rất hoang mang
Khi chỉ thấy mình em lang thang ngõ vắng
Anh nơi đâu, sao không về, để mưa kia im lặng
Ghé cõi lòng em... hỏi: "Ánh nắng đâu rồi?"

Này anh! Tháng Chín chẳng giấu anh, sao anh lại tự giấu mình?
Sao không về đây cho tình bồi hồi cảm xúc?
Sao không về đây cho tình ngập tràn hạnh phúc?
Cho quả tim hồng ấm áp giữa lạnh Đông?

Anh à! Tháng Chín giận anh rồi, anh có biết hay không?


Giận dỗi đấy mà vẫn ấm áp những quan tâm, yêu mến. Những ai còn yêu nhau, còn thương nhau, đừng để cả hai phải khắc khoải nhớ thương, đợi chờ. Câu hỏi ở đầu chương trình: “Tháng Chín về rồi – em có trở về không?” có lẽ đã được tác giả Nguyễn Duy Phú giải đáp trong bài thơ “Tháng Chín kéo thu đến bên anh”.

Thơ Radio: Tháng chín về rồi, em có trở về không?

Tháng Chín kéo thu đến bên anh (Nguyễn Duy Phú)

Tháng Chín về kéo thu đến bên anh.
Em có nghe cái lạnh hơi sương sớm
Nắng nhẹ rơi nuôi nỗi buồn thêm lớn
Hoa sữa trắng trời, nhớ mái tóc em bay.

Tháng Chín về mang cơn gió heo may
Đôi bàn tay vẫn còn nguyên hơi ấm
Mái tóc bay hoa sữa rơi lấm tấm
Ngả vai anh giấc ngủ thật yên bình.

Tháng Chín về em khẽ hát một mình
Bản tình ca có tình yêu đôi lứa
Một gia đình quây quần bên bếp lửa
Anh khẽ mỉm cười, hạnh phúc thật nhỏ nhoi.

Em thẹn thùng đôi má ửng hồng tươi
Ánh nắng chiều soi bóng dài hai đứa
Trên con đường ta đi tìm một nửa
Hạnh phúc thật gần đôi lúc chẳng nhận ra.

Vậy là cuối cùng chúng ta cũng có một cái kết có hậu. Mùa Thu đâu phải chỉ có chuyện chia ly, mùa Thu còn có những hội ngộ, tin yêu. Mùa Thu đâu phải chỉ là sự tàn phai, mà còn là hương hoa sữa nồng nàn trong gió. Ai đó nói mùa thu là một điệu nhạc buồn, nhưng với ta, thu là bản hòa tấu dịu nhẹ sâu lắng của trời xanh, mây trắng và gió heo may vi vút….

Các bạn thân mến, để kết thúc chương trình, mời bạn cùng lắng nghe một bài hát được viết dành riêng cho tháng Chín – ca khúc Try To Remember qua sự thể hiện của ca sĩ Emi Fujita.

Đây cũng là bài hát từng xuất hiện trong chương trình Cảm xúc âm nhạc: Try to Remember – Hãy nhớ mùa đã qua. Bạn có thể lắng nghe chương trình tại đây.

Giọng đọc: Tuấn Anh, Titi
Thực hiện: Tuấn Anh, Hằng Nga

Minh họa: Tuấn Anh

Nguyễn Duy Phú

Hãy luôn sống hết mình vì bạn sinh ra đã là một điều kì diệu

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Phút nhớ nhà của kẻ xa quê

Phút nhớ nhà của kẻ xa quê

Tôi vẫn hay khóc khi nghe một điệu nhạc buồn, chẳng hiểu sao lúc ấy tôi lại dễ khóc đến thế. Dù đã cố gắng kiềm nén nhưng nước mắt vẫn trào ra. Những giọt nước mắt mặn mặn, chan chát chứa đựng biết bao la nỗi niềm của kẻ xa quê. Mỗi lúc như thế tôi lại thấy nhớ nhà, nhớ bố mẹ và các em tôi quá!

Blog Radio 630: Tháng 12, nhớ một người mà tôi đã từng yêu nhất

Blog Radio 630: Tháng 12, nhớ một người mà tôi đã từng yêu nhất

Tháng 12 lại lặng lẽ về bên ô cửa sổ, tôi chống cằm rồi cứ vu vơ nhìn cả thành phố dưới cơn mưa phùn lạnh lẽo. Thành phố mùa này cũng náo nhiệt quá, muốn tìm một khoảng lặng để trốn vào cũng khó, đôi khi chỉ thở thôi cũng đã cảm thấy thật mệt mỏi, muốn dừng lại ở đâu đó một lát trước cuồng quay của cuộc sống để chỉ tìm một chút bình yên.

Replay Blog Radio: Còn thương thì làm sao trốn được trái tim mình?

Replay Blog Radio: Còn thương thì làm sao trốn được trái tim mình?

Tôi muốn quên hay là tôi hèn nhát không dám đối diện với bản thân mình. Nhưng còn thương thì làm sao trốn được trái tim mình…

Không phải hết duyên mà là hết thương

Không phải hết duyên mà là hết thương

Tôi chẳng hiểu nổi mình, khi yêu anh đến lạ lùng, yêu đến nỗi bao dung tất cả mọi chuyện, không nỡ trách móc giận hờn hay căn vặn ghen tuông bởi thời gian gọi cho nhau quá quý giá, “thương còn không hết giận nhau chi”. Với tôi, yêu là tin. Và có lẽ tôi đã sai…

Ngày cuối năm chúng ta vẫn tự hỏi mình đã làm được gì?

Ngày cuối năm chúng ta vẫn tự hỏi mình đã làm được gì?

Thời gian không giống như một cuốn băng cát-sét để người ta có thể tua đi, tua lại bất cứ khi nào mình muốn nhưng thời gian cũng giống như một cuốn băng, vẫn có thể tạm dừng lại (một chút thôi), có thể tua nhanh hay để nó chạy thật từ từ… Viết cho những ngày cuối năm...

10 bài học thành công đến từ những thất bại không phải ai cũng biết

10 bài học thành công đến từ những thất bại không phải ai cũng biết

Để đi đến thành công, bất cứ ai cũng từng ít nhất một lần trải qua những thất bại. Buồn tủi, chán nản và bỏ cuộc… đó là cách mà không ít người đã lựa chọn, và kết quả chỉ là những thất bại nối tiếp thất bại. Vậy chúng ta phải làm gì?

Tháng 12 con trở về nhà

Tháng 12 con trở về nhà

Tôi vẫn hay khóc khi nghe một điệu nhạc buồn, chẳng hiểu sao lúc ấy tôi lại dễ khóc đến thế. Dù đã cố gắng kiềm nén nhưng nước mắt vẫn trào ra. Những giọt nước mắt mặn mặn, chan chát chứa đựng biết bao la nỗi niềm của kẻ xa quê. Mỗi lúc như thế tôi lại thấy nhớ nhà, nhớ bố mẹ và các em tôi quá!

Blog Radio 629: Tình yêu sẽ đến vào lúc bất ngờ nhất

Blog Radio 629: Tình yêu sẽ đến vào lúc bất ngờ nhất

Đợi chờ một ai đó sẽ yêu mình là một hành trình dài đầy mỏi mệt. Nhưng tình yêu đôi khi lại ập xuống cuộc đời chúng ta theo cái cách bất ngờ nhất, để rồi ta chẳng thể chống đỡ trước sự ngọt ngào của nó.

Replay Blog Radio: Sao em chưa về… tháng 12

Replay Blog Radio: Sao em chưa về… tháng 12

Nhất định sẽ có một khoảnh khắc mà ta biết trước rằng ta sắp mất đi một ai đó rất quan trọng trong cuộc đời mình. Tất cả còn lại chỉ là ta sẽ lựa chọn ôm lấy họ hay ôm lấy nỗi thương nhớ về họ trong phần đời phía sau

Từ ngày đó em ngừng hỏi thăm anh

Từ ngày đó em ngừng hỏi thăm anh

Từ ngày đó em ngừng hỏi thăm anh Những câu chuyện cũng dần trôi vào quên lãng Ngày đầu gặp nhau dưới cơn mưa lãng mạn Em thôi nhắc về kĩ niệm cũ ngày xưa.

back to top