Phát thanh xúc cảm của bạn !

Cô gái à nếu buồn thì cứ khóc đi!

2017-09-08 01:30

Tác giả: Peaceful Giọng đọc: Titi

blogradio.vn - Có những khoảnh khắc bạn cảm thấy một nỗi buồn trống trải, trống rỗng, mơ hồ mà không biết phải làm sao. Bạn có cảm giác như không thể hiểu nổi bản thân mình, không biết mình đang cần điều gì nữa. Khó chịu nhất là khi phải kìm nén những cảm xúc của mình, gồng mình lên để tỏ ra mình mạnh mẽ. Có ai bắt bạn phải gắng gượng như vậy đâu. Nếu hôm nay bạn buồn, hãy cứ cho phép mình khóc một chút.

***
Cô gái à nếu buồn thì cứ khóc đi!

Hà Nội đang bước vào những ngày ngập tràn nắng, cùng sắc tím hoang hoải của bằng lăng nơi bao góc phố, và những chùm phượng vĩ bắt đầu rực rỡ như muốn thiêu đốt mùa hè. Ấy vậy mà cũng thật lạ, khi người ta lại nói chuyện với nhau: “Hôm nay trời lạnh thật đấy”. Tất nhiên “lạnh” ở đây không so với những ngày mùa đông, mà ý nói đến việc phải mặc thêm chiếc áo khi ra ngoài lúc sáng sớm hay tối muộn. Những ngày thời tiết đỏng đảnh chuyển mình bằng cơn mưa rả rích, khiến lòng người cảm thấy lạnh - trống rỗng đến lạ.

Sẽ có hàng trăm cái cớ để người ta hờn trách cơn mưa. Buồn là tại mưa. Trễ hẹn do trời mưa. Mệt mỏi vì trời mưa… Và thứ cảm xúc trống rỗng này cũng đổ lỗi cho cơn mưa vô tội. Đó cũng chỉ là cái cớ, tạm coi là thuyết phục nhất bởi ta đâu biết nguyên nhân cốt lõi của nó là gì?

Trỗng rỗng - một trạng thái cảm xúc chắc hẳn ai cũng trải qua ít nhất một lần trong đời. Sẽ chẳng dễ chịu chút nào khi đương đầu với nó. Cảm giác thật tệ, như bị rơi vào khoảng không rỗng tuếch, chơi vơi không tìm lấy cái gì để mà bấu víu. Đến lúc đó nỗi sợ hãi bắt đầu dâng trào bởi ta không rõ mình muốn gì, cần gì,... không biết mình đang nghĩ đến điều gì nữa mà tâm trí cứ lênh đênh theo miền cảm xúc vô định. Rồi thấy mình mong manh như bong bóng xà phòng, chỉ cần một cái chạm nhẹ có thể vỡ tan, sau đó mà nức nở không ngăn lại được.

Cô gái à, nếu muốn khóc thì cứ khóc đi, đừng cố gồng mình lên nữa. Nụ cười của cô thật đẹp, nhưng nó không phải là áo giáp vững chắc nguỵ trang cho những cảm xúc vụn vỡ kia. Nước mắt sẽ giúp gột rửa những bụi bặm còn giăng mắc trên đôi hàng mi ấy, để thế giới qua đôi mắt long lanh sẽ rạng ngời trở lại.

Bản thân vốn là người nhạy cảm với mọi cảm xúc. Cười thật nhiều nhưng đằng sau đó những nỗi buồn không tên nặng trĩu. Nhận ra rằng nụ cười chỉ là bề nổi của tảng băng chìm đang chất chứa vô vàn thứ cảm xúc hỗn độn không có cách nào giải thoát chúng. Kì thực, nhiều khi cũng chẳng hiểu nổi bản thân, chẳng thể kiểm soát được những cảm xúc cứ chảy trôi. Tự hỏi: “Có phải mình đang lừa dối mọi người xung quanh và lừa dối chính bản thân không?”

Rồi có những ngày tháng muốn chạy trốn tất cả. Bỏ lại những bộn bề của cuộc sống đầy bon chen kia, muốn thả trôi ý nghĩ, chẳng bận tâm điều gì. Nhưng chỉ cần có một điều gì đó, dù rất nhỏ, cũng khiến tâm trạng thay đổi ngay lập tức. Nhiều khi, muốn vô lo vô nghĩ, dù chỉ một ngày, cũng cảm thấy thật khó khăn.

Bản thân vốn sợ cô đơn nhưng laị thích một mình. Cái gì cũng vậy, thích tự mình làm, tự mình quyết, không muốn nhờ người khác. Thích lang thang cafe một mình, thích gặm nhấm những nỗi buồn vu vơ - đó dường như là một gia vị không thể thiếu với cô gái sống nội tâm. Nhưng lại dễ bị tủi thân khi cứ lủi thủi một mình hoài, ấm ức nghĩ rằng cả thể giới đang quay lưng với mình.

Và cũng có những ngày chán ngấy với những điều tồn tại xung quanh. Chẳng hiểu sao thấy cuộc sống quanh mình mang một màu nhàn nhạt. Cố gắng vùng lên mà chẳng được. Rồi ngày mai thức giấc, mọi thứ vẫn vậy, chẳng thể khác được và một thứ có thể khác đó là cách đón nhận những thứ vốn dĩ thiếu màu sắc ấy theo cách mới mẻ hơn.

Đúng là điều đáng sợ nhất mà một người phải đối diện không phải là thất bại hay mất mát. Mà chính là lúc tỉnh giấc mỗi buổi sáng, không mong muốn gì, không khát khao gì. Bởi vì đang mang trong mình một tâm hồn rỗng toác.

Một bộ não trống rỗng thì có thể thêm kiến thức và trí tuệ. Nhưng một tâm hồn trống rỗng thì chẳng thêm bất cứ điều gì…

Thật đấy, có những ngày ta trống rỗng như thế!

© Peaceful – blogradio.vn

Giọng đọc: Titi
Thực hiện: Tuấn Anh, Hằng Nga
Minh họa: Tuấn Anh

Peaceful

"A girl like a bag tea. You never know how strong she is until she gets in hot water".

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Cuối năm ngồi ngẫm lại: chúng ta đã có bao nhiêu ngày dành cho bản thân mình?

Cuối năm ngồi ngẫm lại: chúng ta đã có bao nhiêu ngày dành cho bản thân mình?

Trong 365 ngày qua chúng ta có lúc hối hả tất bật, có lúc lại chợt thấy thanh thản bình yên sau những ngày tháng bận rộn. Dường như hôm nay mọi lo toan, mọi gánh nặng đều được trút bỏ, để thấy những khoảnh khắc là yên ắng, là chan chứa, là bình yên...

Blog Radio 635: Cho tôi tấm vé tìm về Tết đoàn viên

Blog Radio 635: Cho tôi tấm vé tìm về Tết đoàn viên

Hy vọng tết đến nụ cười sẽ nở trên môi mỗi người và nỗi buồn tạm dừng chân ngoài cửa.

Replay Blog Radio: Lưng chừng mùa đông

Replay Blog Radio: Lưng chừng mùa đông

Nếu em thích cappuccino thì em sẽ thấy nó giống như những ngày ta đang sống, thực chất là có những khoảnh khắc dù rất ngắn, nhưng em sẽ không bao giờ quên được, nhất là khi em nhận ra một người nào đó có ý nghĩa đặc biệt với mình.

Tết này con lại nợ mẹ một chàng rể

Tết này con lại nợ mẹ một chàng rể

Những ngày cuối năm, không biết sao nghe tiếng gió cũng vội vàng, gấp rút, chẳng mấy nữa mà Tết cũng sẽ về, con lại bộn bề trong đống câu hỏi của họ hàng mà con biết mỗi lần như thế con biết tim mẹ lại buồn, mẹ thương con gái mẹ vẫn chưa yên bề gia thất. Và con, con lại nợ mẹ một chàng rể mà năm trước con hứa sẽ tìm cho mẹ.

Cuối năm ngồi ngẫm lại cuộc đời: Cứ sống chết vì tiền chúng ta có bao nhiêu ngày thực sự dành cho bản thân?

Cuối năm ngồi ngẫm lại cuộc đời: Cứ sống chết vì tiền chúng ta có bao nhiêu ngày thực sự dành cho bản thân?

Cuộc đời con người có thể vì tiền mà "vào sinh ra tử". Vất vả nửa đời chính là vì mong muốn tích góp nhiều tiền tài, vật chất hơn nữa để có thể nâng chất lượng sinh hoạt lên một độ cao khác. Thế nhưng, đồng thời tiền tài cũng tựa như xiềng xích, lòng tham là nấm mộ chôn vùi bản thân. Chúng ta càng để đồng tiền, danh lợi, vật chất chiếm đoạt bản thân lại càng đánh mất tất cả. Cuối cùng chỉ là công dã tràng, không còn gì trong tay.

Blog Radio 634: Đợi cho qua ngày 27 Tết được không anh?

Blog Radio 634: Đợi cho qua ngày 27 Tết được không anh?

Cô mỉm cười khi bắt gặp ánh mắt Nguyên, lòng tự nhủ: "Anh à, đợi cho qua ngày 27 tết được không anh?".

Replay Blog Radio: Gác trọ mùa đông

Replay Blog Radio: Gác trọ mùa đông

Phố co mình trong cái lạnh rét buốt. Mùa đông đứng nhìn một người vội vã rời đi. Hạnh phúc buông lơi, tình yêu ở lại. Ngọt bùi đắng cay rồi cũng theo cơn gió đông trôi xa, mất hút giữa ngàn trùng lãng quên.

Hóa ra không có anh cạnh bên, ngày nào cũng là ngày xa vắng

Hóa ra không có anh cạnh bên, ngày nào cũng là ngày xa vắng

Có những dòng này em viết cho anh, viết cho những tháng ngày đọng lại trong kí ức của hai đứa. Em muốn viết cho anh, cho những ngày xuân mưa se lạnh, viết cho mùa hè cuồng nhiệt say sưa, viết cho mùa thu dịu dàng nhè nhẹ, và viết cho mùa đông ấm áp tràn đầy.

Chút tâm tư cho những ngày cuối năm

Chút tâm tư cho những ngày cuối năm

Lại một năm cũ sắp hết. Giữa cái tiết trời se lạnh vẫn có những ánh nắng nhẹ vương làm cho con người ta cảm nhận khoảnh khắc chuyển giao giữa năm cũ và năm mới rõ hơn bao giờ hết.

Mong ngày được về bên mẹ

Mong ngày được về bên mẹ

Mẹ không biết Sài Gòn luôn ồn ào xe cộ khói bụi này làm gì có mùa đông như quê mình nên cũng hỏi dạo này trong đó có lạnh không.

back to top
logo left
logo right
banner bottom