Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mùa Vu Lan và ngày bình yên bên mẹ

2017-09-05 01:51

Tác giả: Đoàn Hòa Giọng đọc: Lan Phương

Những ngày tháng Bảy âm lịch, nhà lại nhà, trên khắp nước Việt đều thành kính bước vào mùa Vu Lan, mùa báo hiếu. Nhất là với người trẻ chúng ta khi nhớ về Mẹ - Cha, bậc sinh thành yêu quý mà trong nhịp thở gấp gáp của cuộc sống hiện đại, ai đó đã có phút sao nhãng, lãng quên. Mùa báo hiếu tháng 7 Âm lịch cũng là dịp để ta sống chậm lại và yêu thương nhiều hơn, gửi gắm tình cảm và hành động thực sự tới những số phận nghèo khó, không may mắn xung quanh mình. Ta hành động để thấy lòng vui vẻ và bình yên, cũng là tiếp bước dòng chủ lưu của đạo lý dân tộc: "Uống nước nhớ nguồn", "Ăn quả nhớ người trồng cây".

***



Những ngày ở quê báo bão, con trằn trọc cả đêm chẳng ngủ nổi. Vốn dĩ chuyện mưa bão chẳng có gì xa lạ với rốn lũ Miền Trung, thế nhưng mỗi lần báo bão là mỗi lần lòng những đứa con xa lại lo lắng.

Nhớ những ngày xưa, mỗi lần dự báo có bão là mấy mẹ con lại cùng nhau phòng bão. Con xúc từng bao cát nhỏ, cột chặt rồi chuyền lên cho mẹ đặt lên mái nhà. Mẹ bảo như thế để túi cát giữ ngói khỏi bị tốc khi bão về. Rồi hai chị lớn thì cắt bớt những lá chuối và nhành cây nhỏ trong vườn. Bão đến, căn nhà nhỏ lụp xụp ngập lặn trong màn mưa và gió rít. Gió ầm ì gào rú ngoài trời, còn mấy mẹ con trong nhà ngồi ôm nhau. Vài ba chỗ nhà dột nước chảy tong tong, mẹ đi lấy cái xoong nhỏ hứng nước. Đâu vào đấy rồi lại lôi nhau ra mà trêu đùa, mẹ thì ngồi vá víu lại mấy cái quần cái áo cho chị em con, ba chị em thì quay xung quanh mẹ nghe kể chuyện.

Hôm nay lại bão, cơn bão đột ngột chuyển hướng vào thẳng quê mình. Có lẽ vì thế nên chẳng ai kịp trở tay phòng bão. Sáng sớm chưa kịp đọc tin tức, con gọi điện về nhà. Giọng mẹ vẫn như chẳng có chuyện gì xảy ra vậy. Bão về, mưa to, gió lớn quật đổ hết cây cối trong vườn, thổi bay một góc ngói trên mái nhà... thế nhưng giọng mẹ vẫn bình thản, còn trêu đùa để con khỏi lo.

Phải rồi, mẹ vẫn luôn như vậy, vẫn luôn như vậy ngay cả khi mệt mỏi nhất. Bởi vì mẹ chẳng muốn tôi lo lắng nhiều. Mẹ tự mình ôm hết những nhọc nhằn và nhường cho chúng con những gì bình yên nhất.



Cuộc sống của nhà mình cũng như những ngày bão, mọi thứ đã chẳng còn bình yên kể từ ngày ba bỏ mẹ con mình mà đi. Một mình mẹ gồng gánh tất cả mọi chuyện, chăm lo cho mấy chị em con. Trên đôi vai gầy ấy là cả những tháng ngày chật vật lo từng bữa no bữa đói, và cả ước mơ của chúng con nữa. Ước mơ của những đứa trẻ mong mỏi được đến trường, được có quần áo đẹp, được có tuổi thơ bình yên. Mẹ vẫn cố gắng làm mọi công việc để thực hiện những điều ước ấy. Mẹ chẳng để cho chúng con một ngày bị đói, chẳng để chúng con bị bạn bè bắt nạt vì không có ba, hay bị ai khinh rẻ hắt hủi.

Mỗi lần thế, mẹ đều ôm chúng con vào lòng mà che chở, gương mặt ánh lên sự giận dữ. Thậm chí còn chẳng ít lần mẹ đanh đá chua ngoa xông lên để bảo vệ con. Nhưng đằng sau sự mạnh mẽ mà mẹ vẫn bày ra cho cả thiên hạ thấy lại là những giọt nước mắt mẹ giấu lúc đêm khuya khi chị em con đã ngủ say. Từng giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống má con, hòa vào giấc ngủ muộn màng.

Còn con, 25 tuổi rồi nhưng mỗi lần gọi điện về nhà đều nhõng nhẽo với mẹ như một đứa trẻ con lên 5 vậy. Chẳng biết là trong mắt mẹ con vẫn luôn là đứa trẻ, hay trong lòng con vẫn luôn muốn được mẹ chở che bảo vệ nữa. Thế nên trước mặt những người xa lạ con mạnh mẽ kiên cường bao nhiều thì về với mẹ con yếu đuối bấy nhiêu. Một câu hỏi thăm của mẹ thôi cũng khiến con bật khóc không thôi. Thế mà trước hàng vạn lời chua ngoa của thiên hạ con lại bơ đi như chưa từng nghe được gì.

Một ngày có mẹ thì vẫn là một ngày con được bình yên, được dựa vào mẹ lúc mệt mỏi, được tìm chốn quay về khi mỏi gối chùn chân. Mẹ vẫn bảo thiên hạ rộng lớn là thế, nhưng sẽ chẳng có ai hiểu con bằng mẹ, thế nên chỉ cần nghe giọng con qua điện thoại thôi là mẹ biết ngay tâm trạng con thế nào.



Con vẫn ao ước mình có thể tự lập, có thể tự bước đi trên chính đôi chân của mình, tự lo cho cuộc sống của mình và cả của mẹ nữa. Nhưng có lẽ thứ khó trả nhất trên đời này chính là tình cảm, con chỉ nợ mẹ chứ chẳng thể nào trả hết công lao của mẹ.

Con vẫn luôn vùi mình vào công việc, vào những mối quan hệ ngoài kia mà đôi khi quên đi một người vẫn luôn chờ những cuộc điện thoại của con, chờ những lần con về thăm, chờ được ôm con như ngày còn bé. Nếu có thêm một ngày của cuộc đời, con ao ước đó sẽ là bình yên nhất trong cuộc đời con, ngày được ở bên mẹ.

© Jun – blogradio.vn

Các bạn thân mến, khi cuộc sống ngày càng hiện đại, guồng quay cuộc sống càng khiến chúng ta xa rời những tình cảm chân thành. Thế nhưng vẫn có một người luôn thấu hiểu, cảm thông và đón chờ bạn về - đó là mẹ.

Mùa Vu Lan về, ai còn mẹ xin đừng thờ ơ bạn nhé. Một lời cảm ơn, một lời bày tỏ tình yêu với mẹ chẳng quá khó khăn để nói như bạn vẫn nghĩ đâu, hãy nói lời yêu thương khi còn có thể.

Các bạn thân mến, bạn vừa lắng nghe bài chia sẻ Mùa Vu Lan và ngày bình yên bên mẹ. Và nếu bạn có những tình cảm, những câu chuyện về mẹ xin mời bạn chia sẻ cùng chúng tôi qua địa chỉ email blogradio@vnnplus.vn

Chương trình Family radio được thực hiện bởi Lan Phương và nhóm sản xuất blog Radio, được phát trực tuyến trên chuyên trang blogradio.vn. xin chào và hẹn gặp lại.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Vì sao người hiền lành vẫn gặp đau khổ?

Vì sao người hiền lành vẫn gặp đau khổ?

Vì sao người hiền lành vẫn gặp đau khổ, còn kẻ gian ác vẫn ăn sung mặc sướng? Câu hỏi này chắc nhiều bạn vẫn băn khoăn. Hãy lắng nghe lời Phật dạy về cuộc sống để hiểu hơn về nhân tình thế thái.

Khi hối hận thì đã muộn màng

Khi hối hận thì đã muộn màng

Giá như được trở lại ngày ấy tôi sẽ không nghe theo lý trí, mà nghe theo con tim mình, tôi sẽ nghe lời anh để con tôi được khỏe mạnh, chạy nhảy tung tăng như những đứa trẻ khác. Ngoài kia từng cơn gió lạnh tràn về như thấu hiểu tâm can, chúng nô đùa trên những tán lá như có bao điều muốn nói. Và tôi ước chỉ một lần ước thôi!

Blog Radio 621: Chúng ta không có sau này

Blog Radio 621: Chúng ta không có sau này

'Em có hạnh phúc không?' 'Dù em có trả lời thế nào thì anh cũng sẽ đau lòng thôi!'

Blog Radio: Em yêu chị, được không? (Bản Full)

Blog Radio: Em yêu chị, được không? (Bản Full)

Em lúc nào cũng chỉ biết tự làm mọi thứ một mình, chịu đựng một mình. Em có biết, như thế khiến tôi đau lòng lắm không? Từ bây giờ, tôi sẽ không để cho em phải như thế nữa!

Replay Blog Radio: Tháng 10, người đi: dành tặng những trái tim yêu xa

Replay Blog Radio: Tháng 10, người đi: dành tặng những trái tim yêu xa

Xa nhau, để học cách yêu thương và học cách tìm về với nhau. Xa nhau, để mai ta yêu nhau. Phải không anh?

Hẹn một mai trái tim cùng nhau bước qua giông bão

Hẹn một mai trái tim cùng nhau bước qua giông bão

Đàn ông – dù đi đến đâu, dù có bao nhiêu cuộc vui ở bên ngoài kia thì lúc trở về cũng mong có một bữa cơm ấm nồng bên vợ. Phụ nữ - dù trước mắt có hàng ngàn người đẹp trai, phong lưu tài hoa thì cuối cùng vẫn đổ gục trước một cái hạ xe nhẹ nhàng.

Đó là một người tôi đã từng rất thương

Đó là một người tôi đã từng rất thương

Sau khi chia tay, nhiều người không thích gọi người kia là người yêu cũ mà chỉ gọi là người đã từng rất thương. Bởi vì với họ, những cái cũ nên gói ghém lại để cất khi vào kho ký ức.

Cảm ơn những nỗi đau của quá khứ

Cảm ơn những nỗi đau của quá khứ

Ngày hôm nay của chúng ta chính là quá khứ của ngày mai, quyết định ngày hôm nay, chính là lựa chọn mà đến ngày mai, có muốn thay đổi cũng không thể nào được nữa.

Vợ chồng đến với nhau là 'duyên', con cái đến với cha mẹ là 'nợ'

Vợ chồng đến với nhau là 'duyên', con cái đến với cha mẹ là 'nợ'

Nói đến duyên phận vợ chồng, Phật có nói: "Kiếp trước 500 lần ngoái đầu nhìn lại, kiếp này mới có một lần gặp thoáng qua"...

Blog Radio 620: Ít ra còn có anh

Blog Radio 620: Ít ra còn có anh

Nhân gian bể dâu, mấy ai vững vàng bước qua mà tấm thân chẳng lưu lại đôi ba vết xước xát. May mắn thay, ít ra vẫn còn có anh. Vẫn còn có một người, không kéo cô ra khỏi những lần đao kiếm cuộc đời bủa vây, nhưng sẵn sàng cùng cô đi qua tháng năm trầm nổi.

back to top