Phát thanh xúc cảm của bạn !

Có những ngày con chỉ muốn về nhà bên mẹ

2017-08-27 01:53

Tác giả: Giọng đọc: Lan Phương

Những ngày thu, nằm nghĩ về những người thân yêu mà se thắt trái tim!

***

Có những ngày con chỉ muốn về nhà bên mẹ

Những ngày cuối thu,vào những hôm mà Đà Nẵng lạnh tê bởi những cơn mưa cuối mùa, con sẽ lại bắt gặp đâu đó trên đường, những người già, mình co ro trong chiếc áo mưa mỏng manh năm, mười ngàn. Đầu đội chiếc nón rách mà hứng trọn vẹn cơn mưa. Đôi vai gầy xanh run run khe khẽ, cố chống chọi với những đợt gió tàn nhẫn đến buốt cả tim... Chợt chạnh lòng nhớ về nơi chôn nhau cắt rốn, ở nơi đó, có những người thân thương vẫn từng ngày làm lụng vất vả, "bán mặt cho đất, bán lưng cho trời” chỉ cốt cóp nhặt từng đồng tiền lẻ chờ đến tháng gửi vào cho con! Chỉ để cố giấu giếm đi bao nỗi nhọc nhằn đeo bám trên vai cho đứa con thơ ngây nụ cười!

Những ngày cuối thu, ngồi ngắm những chiếc lá vàng còn sót lại trên cây, thấy vương trong sắc vàng buồn đến lạ lùng kia có chút màu tiếc nuối pha trộn chút níu kéo… Và dường như nhận ra quy luật muôn đời của tạo hóa, những chiếc lá cứ thế nhẹ nhàng dứt bỏ cành, thả mình rơi theo gió, nhưng hình như có chút ngại ngần bâng quơ, nó không rơi xuống ngay mà chao qua chao lại trong không trung như đang vẫy tay chào tạm biệt mùa thu, như để lần cuối được ngây ngất sống trọn vẹn cho thu…

Những ngày thu, nằm nghĩ về những người thân yêu mà se thắt trái tim!

Có những ngày con chỉ muốn về nhà bên mẹ

Ở mảnh đất thị thành xa xôi, ở cái chốn đất khách quê người, ở cái nơi mà người ta chỉ gửi trao nhau những hẹp hòi hắt hủi… Đã có những lúc dường như con bất lực, con không biết phải làm sao để được lòng thiên hạ, để được người đời đối xử tử tế… Đã có lúc trong cái se se của mùa về chớm lạnh, trong cái ráo riết hối hả của một sớm thu qua, con đi trên phố mà thấy mặn mà những nhớ thương, chân bước chẳng đặng mà dạ muốn ở cũng chẳng đừng, lòng nôn nao một miền thương nhớ đã cũ mà hoài hướng vẫn còn vương… Đã có những lúc con muốn trở về với mẹ, với ba, với mái ấm lúc nào cũng ắp đầy yêu thương, dẫu chẳng nói ra nhưng vẫn âm thầm lặng lẽ, giấc ngủ bình yên khi có mẹ chở che!

Con tưởng như rằng Đà Nẵng cũng điệu đà lắm, nhưng hóa ra nó cũng quê mùa như miền đất cằn cỗi quê mình, một cơn gió thốc qua rồi lá khô cứ bay vèo trong gió sớm, con hít cái nồng đượm mặn mà của những kỷ niệm ngày ấu thơ, điều đó càng làm con nhớ nhà da diết! In về trong tâm trí dáng mẹ hao gầy một sớm tất tưởi việc đồng áng vì con, lảng vảng tiếng gà còn chưa dứt. Ba đi làm thuê làm mướn trang trải nắng mưa cho đời con ngọt lịm phù sa, cái vị nồng nồng nuôi lúa nuôi người, nuôi những tấm lòng son, nuôi những hoài bão lớn, nuôi một mảnh tình cỏn con vẫn đang còn bỏ ngỏ…

Có những lúc vụng dại con đã cho rằng bạn bè mới là điều cần thiết và quan trọng nhất. Vì bạn bè lắng nghe con nói, chơi đùa cùng con, vấp ngã cùng con, thấu hiểu và đồng cảm với con hơn. Nhưng chỉ một thoáng thời gian trôi qua, khi ngậm ngùi cay đắng đủ điều, con mới chợt giật mình nhận ra gia đình mới là nơi quan trọng nhất. Là nơi vỗ về con khi con gục ngã, sẵn lòng ủng hộ bước con đi, cũng không bao giờ quay lưng khi con bỗng dưng kém cỏi.

Có những ngày con chỉ muốn về nhà bên mẹ

Giờ đây, khi đang ngồi trong góc tối phòng trọ, con mới thấm thía nỗi nhớ mẹ, nhớ ba, thấm thía bao nỗi nhọc nhằn, vất vả mà mẹ ba đã tự nguyện chịu đựng để đổi lấy hạnh phúc cho con…

Giữa chốn đông người, con hiểu ra quê nhà dẫu một nắng với mấy sương thì lòng cũng dặn lòng vẹn nghĩa tình xưa, vẹn một lần hướng trông, vẹn một hơi thở còn nghe mùi đất ngọt, vẹn một lần quay đầu trở về đáp đền hương vị phù sa nồng nàn nuôi tình con khôn lớn…

Ba mẹ có biết không, có những ngày con chỉ muốn về quê!

© Mỹ Thiệp – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Để anh đưa em vào phố thu

Replay Blog Radio: Để anh đưa em vào phố thu

Đôi khi ta yêu một thành phố không phải vì thành phố có gì mà vì ở đó có ai. Thành phố Hà Nội đang độ chuyển mùa, không còn những đợt nắng nóng gay gắt mùa hè. Bầu trời xam xám một màu ảm đạm, những cơn mưa rả rích không ngớt, từng đợt gió se lạnh đã kịp tràn về. Phố dường như đang ở một khoảng chênh vênh không mùa, khiến lòng người có cảm giác nao nao, gợi nhớ về nhiều kỷ niệm.

Blog Radio 776: Gặp lại nhưng không thể đi tiếp cùng nhau

Blog Radio 776: Gặp lại nhưng không thể đi tiếp cùng nhau

Sau cuộc gặp gỡ ngày hôm đó tôi chẳng còn điều gì để mong chờ. Hoặc những gì tôi chờ mong có lẽ chỉ là gặp lại anh một lần để biết anh có hạnh phúc hay không? Hoặc có lẽ đó cũng chỉ là chấp niệm của tôi thôi.

Nỗi lòng kẻ cô đơn

Nỗi lòng kẻ cô đơn

Cơ bản cuộc đời là buồn, chỉ là nỗi buồn không giống nhau nên ta cứ ngỡ cười đã là vui. Cũng không biết nữa, đôi khi ta chấp nhận cười một cái dù tâm trạng đang buồn, còn hơn phải lý giải nỗi buồn của bản thân cho người khác hiểu. Có ai gánh được thay ta những hoài niệm cũ, có ai đau thay ta những tổn thương chằng chịt trong tâm hồn, có ai cho ta buồn lây với những tiêu cực của mình

Em mắc nợ gì với cuộc đời anh mà anh nỡ lừa dối em như thế?

Em mắc nợ gì với cuộc đời anh mà anh nỡ lừa dối em như thế?

Cô không ngừng lẩm bẩm, “tại sao, tại sao anh lại đối xử tệ bạc với cô đến vậy”. Cô trách anh, rồi trách bản thân mình, sao để anh dối lừa như thế.

Blog Radio 775: Buông bỏ quá khứ để bước đến nơi thuộc về mình

Blog Radio 775: Buông bỏ quá khứ để bước đến nơi thuộc về mình

Đôi khi buông bỏ một thứ gì đó, bởi vì thứ đó từ đầu đến cuối không phải là của mình và cũng là để nhận lại những điều tốt đẹp hơn.

Replay Blog Radio: Chọn người hoàn hảo để yêu

Replay Blog Radio: Chọn người hoàn hảo để yêu

Con người không ai là hoàn hảo. Không có gì bảo đảm rằng bạn sẽ tìm được một người theo đúng những gì bạn đã vẽ ra cho một nửa của mình. Nếu thật sự yêu thương và trân trọng ai đó, hãy làm cho họ hiểu và ở bên bạn.

Khi kẻ tổn thương lại làm đau người khác

Khi kẻ tổn thương lại làm đau người khác

Yêu thương rồi cũng hóa hư vô. Người bên ta rồi đến lúc cũng bỏ ta lại. Đau lòng nhất vẫn là người yêu mà chẳng biết mình được yêu hay không. Tự dối lòng yêu người không cần đáp trả nhưng sao vẫn thấy nghèn nghẹn. Tiếc cho một thời đã xa, tiếc cho một cuộc tình ấm áp nhưng mong manh.

Blog Radio 774: Hạnh phúc chẳng phải của riêng tôi

Blog Radio 774: Hạnh phúc chẳng phải của riêng tôi

Mẹ đặt bàn tay tôi lên tay anh rồi mỉm cười chúc phúc cho chúng tôi. Cuộc sống hôn nhân của chúng tôi sau này ắt hẳn sẽ không thể tránh khỏi những lúc cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt. Nhưng tôi nghĩ chúng tôi sẽ vượt qua được vì hạnh phúc chẳng phải của riêng chúng tôi trong mối nhân duyên này...

Quán quen nào còn nhắc tên chúng mình

Quán quen nào còn nhắc tên chúng mình

Có những ngày không dám đi qua chốn cũ vì sợ kỷ niệm ủa về. Lòng tự nhủ thầm, từ ngày ấy, có khi nào người ghé ngang qua những nơi xưa ta từng hò hẹn hay không?

Blog Radio 773: Gặp người đúng thời điểm

Blog Radio 773: Gặp người đúng thời điểm

Thành phố này nói to không to nhưng nói nhỏ lại chẳng nhỏ, một lần lạc mất là chẳng thể tìm thấy nhau. Đôi lần tôi thầm nghĩ, có khi tôi đang đứng trên cầu nhìn xuống, còn anh thì chen chúc giữa dòng người tan tầm dưới kia. Gần trong gang tấc nhưng chẳng thể nào chạm tới.

back to top