Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tương tư một người có gọi là cô đơn?

2017-08-25 01:30

Tác giả: Allen Thanh Tâm Giọng đọc: Titi

blogradio.vn - Có những ngày, cô đơn đến nỗi chỉ muốn chạm vào ai đó. Nhưng rút cuộc chẳng có ai.

***


Có những ngày thức dậy không một ý niệm trong đầu. Tắt điện thoại, khóa Facebook, nhốt mình trong phòng cùng mớ cảm xúc rối ren vô định. Buồn không hẳn là buồn, mà vui thì chắc chắn không thể là vui. Cứ thế, mình ngồi trước màn hình máy tính bật sáng, xem lại những bức hình cũ của cậu và mình. Cứ vậy, để mặc im lặng nhấn chìm, mình lạc bước trong một vòng lặp bất tận mang tên cậu.

Có những ngày, mình không thể nói được một câu nào cả, vì xung quanh làm gì có ai đâu. Giữa bốn bức tường lạnh, mình mang tai nghe rồi lôi vài cuốn sách ra đọc. Nhưng rồi cả âm nhạc lẫn những con chữ đều bất lực trong việc thu hút sự chú ý của mình. Trái tim chẳng chịu vâng lời lý trí, cứ mải mê hướng sang một chuyện khác, về một người khác.

Chuyện của chúng mình có thể gói gọn trong mấy chữ: “Tình bạn có thừa, tình yêu chưa tới”. “Chưa tới” chẳng phải vì không muốn tới, mà bởi cả hai lúc nào cũng lầm tưởng còn quá nhiều tháng năm phía trước, quá nhiều cơ hội để thốt ra một câu ba âm tiết đơn giản. “Mình thích cậu”. Và chính vì lúc nào cũng mơ hồ, không chủ động nhận rõ những ranh giới cần phải nhận rõ, hai đứa coi việc ở bên nhau như một lẽ hết sức đương nhiên, quên mất ngay cả thời gian cũng có điểm đầu và điểm cuối.

Ngả đầu lên vai mình, cậu khẽ thì thầm: “Đừng nói gì hết. Cứ mãi bên nhau như thế này thôi”. Thực ra đâu cần cậu phải nhắc, mình cũng sẽ không nói gì cả. Không nói người đầu tiên nghĩ tới mỗi sớm bình minh tỉnh giấc là cậu. Càng không nói người cuối cùng trái tim hướng về mỗi tối thả mình xuống giường khép mắt, cũng là cậu. Ngốc nghếch hay hèn nhát, có lẽ đến năm hai mươi mấy tuổi khó còn được xem là lý do chính đáng nữa rồi.

Đáng sợ nhất trong một mối quan hệ là hai tiếng “đã từng”.

Đã từng có người khuyên mình chân thành rằng: “Đừng thích, hãy yêu”. Mình tự cho bản thân khôn ngoan nên làm ngược lại lời người đó nói. “Đừng yêu, hãy thích”. Thích thôi, một chút chút thôi, để lỡ có ngày cách xa mình sẽ không vì thế mà đau lòng quá. Thích thôi, để nhìn cuộc sống này qua lăng kính nhẹ nhõm và bình thản nhất. Từ đầu đã không hết lòng bất chấp vì một người, thì kết quả dù có tan nát vỡ vụn thế nào vẫn có thể gắng gượng nở một nụ cười sau cuối. Mình thực sự đã tự dối lòng như thế.

Để rồi có những ngày lung lay dữ dội niềm tin cuộc sống này chứa đựng vô vàn những điều đẹp đẽ. Mình bước ra phố với hai bàn tay đút sâu túi áo, tâm trí treo ngược cành cao, chẳng còn bận tâm lá cây hai bên đường đã chuyển màu gì. Chỉ biết lầm lũi cúi mặt bước đi, thỉnh thoảng muốn khóc thì ngửa lên để dòng chảy đổi thành chiều ngược. Tự an ủi mình: “Không sao hết, bầu trời nhìn qua làn nước mắt càng trong xanh. Mặc dù nhìn không thấy, chạm không được, nhưng người đó vẫn luôn hiện diện trong trái tim mình. Vậy thì tương tư một người chắc không được tính là cô đơn đâu.”

Và những ngày sau, khi con thuyền chìm xuống đáy biển sâu. Khi một người trở nên xa cách bí ẩn mà chẳng thể biết được, vì cớ gì họ lại ra đi... Mình chìm đắm trong bản nhạc buồn suốt hơn hai mươi tiếng, buông thả cảm xúc trôi theo những giai điệu buồn tênh. Lời tạm biệt ấy, không ngờ lại là câu nói sau cuối chúng ta gửi lại nhau. Khoảnh khắc ấy, mình cố ghi nhớ gương mặt cậu, ghi nhớ bờ môi hồng, cặp mắt ướt, và mi mắt thật mỏng nổi rõ từng đường gân xanh. Mình đã không nói được gì cả, không nói mình sẽ nhớ cậu, hay nói đúng hơn là nhớ chúng ta của hồi đó.

Mình không hỏi, cậu không trả lời.

Mình không níu kéo, cậu không chủ động ở lại.

Cứ thế chia xa. Tình yêu và chúng ta chỉ cách nhau một câu ba âm tiết đơn giản:

“Mình thích cậu.”

Để rồi có những ngày, cô đơn đến nỗi chỉ muốn chạm vào ai đó. Nhưng rút cuộc chẳng có ai.

© Allen Thanh Tâm – blogradio.vn

Giọng đọc: Titi
Thực hiện: Hằng Nga
Minh họa: Hương Giang

Allen Thanh Tâm

Muốn làm một chiếc lá nhỏ, chìm trong nắng gió xanh mãi qua tháng ngày.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Trưởng thành không đáng sợ đâu em à

Trưởng thành không đáng sợ đâu em à

Trưởng thành không phải một thời điểm, mà là cả quá trình dài, còn có cả những hạnh phúc và đau thương. Ai rồi cũng sẽ lớn, nhưng để trưởng thành hơn từng ngày, đánh đổi có, thay đổi có. Hy vọng tất cả chúng ta sẽ chiến đấu hết mình.

Yêu một người con gái nhạy cảm như ôm trọn nhánh xương rồng đầy gai

Yêu một người con gái nhạy cảm như ôm trọn nhánh xương rồng đầy gai

Giống như xương rồng và sa mạc, anh muốn được ngắm nhìn em trong mọi khoảnh khắc vui buồn đau thương bên ngoài cuộc sống, anh muốn là vùng đất thật rộng lớn chỉ để chứa riêng em. Và nếu như em là xương rồng thì anh nguyện là sa mạc rộng lớn để ôm trọn lấy em.

Blog Radio 784: Dù qua bao nhiêu lần 10 năm chúng ta vẫn bỏ lỡ

Blog Radio 784: Dù qua bao nhiêu lần 10 năm chúng ta vẫn bỏ lỡ

Mười năm sau này của sau này, tôi sẽ để cậu nắm lấy một bàn tay khác. Đời người ngắn ngủi, tồn tại những cái mười năm ấy cũng quá đủ rồi. Làm người không nên quá tham lam, nhất là trong tình yêu.

Hoa chỉ nở khi đủ mưa và nắng, hạnh phúc chỉ đến khi ta cố gắng vì yêu

Hoa chỉ nở khi đủ mưa và nắng, hạnh phúc chỉ đến khi ta cố gắng vì yêu

Chúng ta gặp nhau là một duyên phận nhưng để đi với nhau cả đời đó là sự thay đổi và cố gắng không ngừng nghỉ. Hoa chỉ nở khi đủ mưa và nắng, hạnh phúc chỉ đến khi cả anh và em cùng cố gắng yêu thương.

Cứ ngỡ tình đầu như gió mùa thổi mãi

Cứ ngỡ tình đầu như gió mùa thổi mãi

Ngày xưa, ngày tôi tuổi thanh xuân, tôi giống mẹ bảo thủ ngỡ tình đầu như cơn gió mùa thổi mãi. Những lá thư, tấm bưu thiếp và cả những mẩu bút chì tôi dùng để viết, tôi cũng gói gọn trong ngăn kéo và giữ gìn.

Blog Radio 783: Buông tay mà sao lòng đắng cay đến thế?

Blog Radio 783: Buông tay mà sao lòng đắng cay đến thế?

Hết thật rồi. Phải buông tay ra rồi. Mà sao trong lòng lại cay đắng thế này!

Lời hẹn ước đến thế giới người trưởng thành

Lời hẹn ước đến thế giới người trưởng thành

Sau cùng chúc mỗi một người chúng ta đều sẽ không lỡ hẹn với phiên bản tốt nhất của chính bản thân mình. Chúc bạn một đời an nhiên.

Khi ta hiểu tâm tư của người là lúc người rời xa ta

Khi ta hiểu tâm tư của người là lúc người rời xa ta

Tình cảm dẫu mang vị đắng của nước mắt, buồn của sự chia ly nhưng ngoài kia vẫn có biết bao người chờ mong. Thật không ngờ đến lúc ta hiểu tâm tư một người lại chính là lúc người rời xa ta.

Blog Radio 782: Tình như hoa trong gương trăng dưới nước, phút chốc tan thành mây

Blog Radio 782: Tình như hoa trong gương trăng dưới nước, phút chốc tan thành mây

Tình cảm của con người cũng như hoa trong gương như trăng dưới nước phút chốc thành mây. Nếu chọn người mình yêu thì mệt mỏi trong lòng nhưng hạnh phúc trong tim. Còn chọn người yêu mình thì vĩnh viễn phụ đi trái tim của họ.

Cậu sẽ không vì tôi mà thay đổi, tôi cũng không vì cậu mà đánh cược tương lai

Cậu sẽ không vì tôi mà thay đổi, tôi cũng không vì cậu mà đánh cược tương lai

Mùa hạ ấy, tôi đánh mất chính tôi, cũng buông tay những kí ức đẹp nhất của chúng ta. Mà ngay cả lời nói cuối cùng muốn dành cho cậu cũng đã bị cái chói chang của ngày hạ ấy chôn vùi. Tất cả mọi thứ, vĩnh viễn biến mất sau ngày hạ năm ấy.

back to top