Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tương tư một người có gọi là cô đơn?

2017-08-25 01:30

Tác giả: Allen Thanh Tâm Giọng đọc: Titi

blogradio.vn - Có những ngày, cô đơn đến nỗi chỉ muốn chạm vào ai đó. Nhưng rút cuộc chẳng có ai.

***


Có những ngày thức dậy không một ý niệm trong đầu. Tắt điện thoại, khóa Facebook, nhốt mình trong phòng cùng mớ cảm xúc rối ren vô định. Buồn không hẳn là buồn, mà vui thì chắc chắn không thể là vui. Cứ thế, mình ngồi trước màn hình máy tính bật sáng, xem lại những bức hình cũ của cậu và mình. Cứ vậy, để mặc im lặng nhấn chìm, mình lạc bước trong một vòng lặp bất tận mang tên cậu.

Có những ngày, mình không thể nói được một câu nào cả, vì xung quanh làm gì có ai đâu. Giữa bốn bức tường lạnh, mình mang tai nghe rồi lôi vài cuốn sách ra đọc. Nhưng rồi cả âm nhạc lẫn những con chữ đều bất lực trong việc thu hút sự chú ý của mình. Trái tim chẳng chịu vâng lời lý trí, cứ mải mê hướng sang một chuyện khác, về một người khác.

Chuyện của chúng mình có thể gói gọn trong mấy chữ: “Tình bạn có thừa, tình yêu chưa tới”. “Chưa tới” chẳng phải vì không muốn tới, mà bởi cả hai lúc nào cũng lầm tưởng còn quá nhiều tháng năm phía trước, quá nhiều cơ hội để thốt ra một câu ba âm tiết đơn giản. “Mình thích cậu”. Và chính vì lúc nào cũng mơ hồ, không chủ động nhận rõ những ranh giới cần phải nhận rõ, hai đứa coi việc ở bên nhau như một lẽ hết sức đương nhiên, quên mất ngay cả thời gian cũng có điểm đầu và điểm cuối.

Ngả đầu lên vai mình, cậu khẽ thì thầm: “Đừng nói gì hết. Cứ mãi bên nhau như thế này thôi”. Thực ra đâu cần cậu phải nhắc, mình cũng sẽ không nói gì cả. Không nói người đầu tiên nghĩ tới mỗi sớm bình minh tỉnh giấc là cậu. Càng không nói người cuối cùng trái tim hướng về mỗi tối thả mình xuống giường khép mắt, cũng là cậu. Ngốc nghếch hay hèn nhát, có lẽ đến năm hai mươi mấy tuổi khó còn được xem là lý do chính đáng nữa rồi.

Đáng sợ nhất trong một mối quan hệ là hai tiếng “đã từng”.

Đã từng có người khuyên mình chân thành rằng: “Đừng thích, hãy yêu”. Mình tự cho bản thân khôn ngoan nên làm ngược lại lời người đó nói. “Đừng yêu, hãy thích”. Thích thôi, một chút chút thôi, để lỡ có ngày cách xa mình sẽ không vì thế mà đau lòng quá. Thích thôi, để nhìn cuộc sống này qua lăng kính nhẹ nhõm và bình thản nhất. Từ đầu đã không hết lòng bất chấp vì một người, thì kết quả dù có tan nát vỡ vụn thế nào vẫn có thể gắng gượng nở một nụ cười sau cuối. Mình thực sự đã tự dối lòng như thế.

Để rồi có những ngày lung lay dữ dội niềm tin cuộc sống này chứa đựng vô vàn những điều đẹp đẽ. Mình bước ra phố với hai bàn tay đút sâu túi áo, tâm trí treo ngược cành cao, chẳng còn bận tâm lá cây hai bên đường đã chuyển màu gì. Chỉ biết lầm lũi cúi mặt bước đi, thỉnh thoảng muốn khóc thì ngửa lên để dòng chảy đổi thành chiều ngược. Tự an ủi mình: “Không sao hết, bầu trời nhìn qua làn nước mắt càng trong xanh. Mặc dù nhìn không thấy, chạm không được, nhưng người đó vẫn luôn hiện diện trong trái tim mình. Vậy thì tương tư một người chắc không được tính là cô đơn đâu.”

Và những ngày sau, khi con thuyền chìm xuống đáy biển sâu. Khi một người trở nên xa cách bí ẩn mà chẳng thể biết được, vì cớ gì họ lại ra đi... Mình chìm đắm trong bản nhạc buồn suốt hơn hai mươi tiếng, buông thả cảm xúc trôi theo những giai điệu buồn tênh. Lời tạm biệt ấy, không ngờ lại là câu nói sau cuối chúng ta gửi lại nhau. Khoảnh khắc ấy, mình cố ghi nhớ gương mặt cậu, ghi nhớ bờ môi hồng, cặp mắt ướt, và mi mắt thật mỏng nổi rõ từng đường gân xanh. Mình đã không nói được gì cả, không nói mình sẽ nhớ cậu, hay nói đúng hơn là nhớ chúng ta của hồi đó.

Mình không hỏi, cậu không trả lời.

Mình không níu kéo, cậu không chủ động ở lại.

Cứ thế chia xa. Tình yêu và chúng ta chỉ cách nhau một câu ba âm tiết đơn giản:

“Mình thích cậu.”

Để rồi có những ngày, cô đơn đến nỗi chỉ muốn chạm vào ai đó. Nhưng rút cuộc chẳng có ai.

© Allen Thanh Tâm – blogradio.vn

Giọng đọc: Titi
Thực hiện: Hằng Nga
Minh họa: Hương Giang

Allen Thanh Tâm

Muốn làm một chiếc lá nhỏ, chìm trong nắng gió xanh mãi qua tháng ngày.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Không phải hết duyên mà là hết thương

Không phải hết duyên mà là hết thương

Tôi chẳng hiểu nổi mình, khi yêu anh đến lạ lùng, yêu đến nỗi bao dung tất cả mọi chuyện, không nỡ trách móc giận hờn hay căn vặn ghen tuông bởi thời gian gọi cho nhau quá quý giá, “thương còn không hết giận nhau chi”. Với tôi, yêu là tin. Và có lẽ tôi đã sai…

Ngày cuối năm chúng ta vẫn tự hỏi mình đã làm được gì?

Ngày cuối năm chúng ta vẫn tự hỏi mình đã làm được gì?

Thời gian không giống như một cuốn băng cát-sét để người ta có thể tua đi, tua lại bất cứ khi nào mình muốn nhưng thời gian cũng giống như một cuốn băng, vẫn có thể tạm dừng lại (một chút thôi), có thể tua nhanh hay để nó chạy thật từ từ… Viết cho những ngày cuối năm...

10 bài học thành công đến từ những thất bại không phải ai cũng biết

10 bài học thành công đến từ những thất bại không phải ai cũng biết

Để đi đến thành công, bất cứ ai cũng từng ít nhất một lần trải qua những thất bại. Buồn tủi, chán nản và bỏ cuộc… đó là cách mà không ít người đã lựa chọn, và kết quả chỉ là những thất bại nối tiếp thất bại. Vậy chúng ta phải làm gì?

Tháng 12 con trở về nhà

Tháng 12 con trở về nhà

Tôi vẫn hay khóc khi nghe một điệu nhạc buồn, chẳng hiểu sao lúc ấy tôi lại dễ khóc đến thế. Dù đã cố gắng kiềm nén nhưng nước mắt vẫn trào ra. Những giọt nước mắt mặn mặn, chan chát chứa đựng biết bao la nỗi niềm của kẻ xa quê. Mỗi lúc như thế tôi lại thấy nhớ nhà, nhớ bố mẹ và các em tôi quá!

Blog Radio 629: Tình yêu sẽ đến vào lúc bất ngờ nhất

Blog Radio 629: Tình yêu sẽ đến vào lúc bất ngờ nhất

Đợi chờ một ai đó sẽ yêu mình là một hành trình dài đầy mỏi mệt. Nhưng tình yêu đôi khi lại ập xuống cuộc đời chúng ta theo cái cách bất ngờ nhất, để rồi ta chẳng thể chống đỡ trước sự ngọt ngào của nó.

Replay Blog Radio: Sao em chưa về… tháng 12

Replay Blog Radio: Sao em chưa về… tháng 12

Nhất định sẽ có một khoảnh khắc mà ta biết trước rằng ta sắp mất đi một ai đó rất quan trọng trong cuộc đời mình. Tất cả còn lại chỉ là ta sẽ lựa chọn ôm lấy họ hay ôm lấy nỗi thương nhớ về họ trong phần đời phía sau

Từ ngày đó em ngừng hỏi thăm anh

Từ ngày đó em ngừng hỏi thăm anh

Từ ngày đó em ngừng hỏi thăm anh Những câu chuyện cũng dần trôi vào quên lãng Ngày đầu gặp nhau dưới cơn mưa lãng mạn Em thôi nhắc về kĩ niệm cũ ngày xưa.

Nợ cha nợ mẹ một tấm chồng biết bao giờ mới trả được

Nợ cha nợ mẹ một tấm chồng biết bao giờ mới trả được

Và dường như, càng già, thì người ta thường phát triển theo hai xu thế, một là cuống cà kê lên nhờ người này người kia mai mối để được leo lên xe bông về nhà chồng.

Tạm biệt người chưa kịp nói lời thương

Tạm biệt người chưa kịp nói lời thương

Giá như có thể quay lại. Tôi sẽ không cao lãnh nữa, không tỏ vẻ cao giá nữa. Vứt hết sĩ diện vớ vẩn gì đó đi, tôi sẽ lấy hết dũng cảm tỏ tình với cậu, nói cho cậu biết tôi rất thích cậu, thích rất lâu rồi. Nói cho cậu biết cậu rất đẹp trai, rất nam tính.

Đạo lý ai cũng nên biết để tránh có ngày rước họa vào thân

Đạo lý ai cũng nên biết để tránh có ngày rước họa vào thân

Trong cuộc sống này có một số người, bạn giúp họ cả trăm lần họ không có được một lời cảm ơn. Nhưng chỉ một lần không giúp, họ quay ra hận bạn. Bao nhiêu cố gắng nỗ lực bỏ ra vì người khác, thứ bạn nhận lại được không phải là sự chân thành mà chỉ là nỗi cay đắng.

back to top