Phát thanh xúc cảm của bạn !

Hẹn ước bồ công anh

2016-06-24 10:35

Tác giả: Allen Thanh Tâm Giọng đọc: Hằng Nga

blogradio.vn - Nếu như mỗi người đều có cơ hội thứ hai để sửa lại những điều chưa đúng, thì mình và cậu dù có giở nát cuốn từ điển cũng chẳng tìm được định nghĩa về "nỗi buồn", về "cô đơn", "tiếc nuối", hoặc "giá như". Có lẽ không cam tâm nhất trong một mối quan hệ là từng tồn tại khoảnh khắc chúng ta thực sự tin vào những điều mãi mãi, để rồi cuối cùng cúi đầu lặng thinh khi chợt nhận ra...

***

"Lời nguyện ước khi chúng ta bên nhau
Vẫn vẹn nguyên như thuở ban đầu
Nhưng anh chẳng thể nào phân biệt
Em là một người bạn?
Hay một tình yêu thoáng qua anh?"


Tròn 9 năm kể từ thời điểm khởi chiếu, mình mới biết đến sự tồn tại của Secret và ca khúc chủ đề Hẹn ước bồ công anh.

Ai đó đã nói rằng việc phải lòng một người cũng giống như học một ngôn ngữ mới. Chỉ học bảng từ, ngữ pháp và cách phát âm thôi thì chưa đủ, chúng ta còn phải dùng trái tim thuần khiết nhất để trải nghiệm thế giới mà ngôn ngữ đó mang lại, như cách nghe, hiểu và đồng cảm với một bài hát.

Hẹn ước bồ công anh

Cậu thích Jay (1) là điều không phải nghi ngờ, từ playlist toàn bộ đều là nhạc của Jay, đến cách cậu mặc chiếc áo in hình chữ J trọn vẹn 7 ngày trong tuần. Cậu của 9 năm trước tóc chưa dài như bây giờ, hồn nhiên và ngây thơ, cả ngày khóa cửa phòng say sưa hát theo những ca khúc của Jay. Mình của 9 năm trước chưa hề biết rung động, thế giới tẻ nhạt bị bó hẹp trong một chữ "HỌC" to đùng. Mình vẫn nhớ có lần ngồi vò đầu bứt tai bên bàn học, mình đã thắc mắc tương lai rút cuộc sẽ thế nào? 9 năm sau khi khoảng cách giữa chúng ta đã rút ngắn, bằng cách nào đó mình gặp được cậu, sợi dây kết nối từng bước được hình thành sau mỗi lần cùng nhau chia đôi cặp tai nghe nhỏ xíu. Mình chợt hiểu ra...

Tương lai chính là đầy ắp sự tình cờ thú vị.

Khoảnh khắc Jay nhấn xuống nốt nhạc cuối cùng bằng ngón tay rớm máu, tòa nhà sụp đổ để đổi lại một khởi đầu mới cho hai nhân vật chính. Họ xuất hiện ở một chiều không gian khác. Chàng trai đứng ngoài cửa lớp, nở nụ cười trong bộ đồng phục trắng lấm lem. Cô gái đang ngồi viết bài bên trong cảm nhận được ánh nhìn ấm áp hướng về mình, từ từ ngẩng lên. Bờ môi he hé nhưng lặng thinh không hỏi: Tại sao anh lại ở đây, tại sao anh lại nhìn tôi như vậy? Vì mặc cho những ký ức đã phôi phai không còn nguyên vẹn, ngôn ngữ của trái tim vĩnh viễn không có chỗ cho hai chữ "tại sao". Vì yêu là yêu thôi. Ngay từ lần đầu chạm mặt, dù chẳng biết đối phương là ai cũng đã yêu rồi.

"Viết nguyện ước lên máy bay giấy anh gửi đi
Vì chúng ta chẳng thể chờ sao băng tới...
Lời hẹn ước chúng ta cùng trưởng thành
Nắm tay nhau đi khắp muôn nơi..."


Họ biết mình đã sẵn sàng cho chặng đường phía trước.

Họ tin những vết thương cũ sẽ tìm cách lành lại, và lời hứa đã trao sẽ được thực hiện, bằng cách này hay cách khác.

Nhưng chúng ta không phải họ. Thực tế cũng không phải một bộ phim.

Hẹn ước bồ công anh

Nếu như mỗi người đều có cơ hội thứ hai để sửa lại những điều chưa đúng, thì mình và cậu dù có giở nát cuốn từ điển cũng chẳng tìm được định nghĩa về "nỗi buồn", về "cô đơn", "tiếc nuối", hoặc "giá như". Có lẽ không cam tâm nhất trong một mối quan hệ là từng tồn tại khoảnh khắc chúng ta thực sự tin vào những điều mãi mãi, để rồi cuối cùng cúi đầu lặng thinh khi chợt nhận ra...

Ánh mắt ấy chỉ là thoáng qua.

Nụ hôn ấy chỉ là tạm thời.

Cái siết tay ấy dù chặt đến đâu cũng không giữ nổi trái tim đã vụn vỡ.

Mãi mãi, suy cho cùng chỉ là chưa đến lúc mà thôi.


Chiều nay mình ngồi xem lại Secret, nghe lại Hẹn ước bồ công anh, trái tim rỗng toang từ bao ngày cứ thế được lấp đầy bởi những hồi ức cũ. Mình thảng thốt để mặc bản thân bị xâm chiếm bởi những lời đã hứa, thừa hiểu rằng dù có cố chấp học thuộc lòng đến từng dấu chấm, dấu phẩy thì cũng chẳng ích gì nữa, vì người đã đi rồi. Khoảng cách chưa bao giờ là lý do để biện minh cho sự xa cách cậu ạ. 1000 cây số thật xa, nhưng đứng ngay trước mặt mà trái tim không hướng về nhau thì vẫn cứ là xa. Thôi đành, nhủ lòng an ủi cậu bước vào thế giới của mình tự nhiên như mưa đổ xuống thành phố, ra đi cũng nên thản nhiên chẳng cần lý một do.

Hay là vì có quá nhiều lý do nên chẳng biết phải nói từ đâu? Hả cậu?

(1) Jay Chou - Châu Kiệt Luân.

© Thanh Tâm – blogradio.vn

Giọng đọc và techmix: Hằng Nga

Allen Thanh Tâm

Muốn làm một chiếc lá nhỏ, chìm trong nắng gió xanh mãi qua tháng ngày.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 763: Mùa hè năm ấy, em bước chân vào cuộc đời tôi

Blog Radio 763: Mùa hè năm ấy, em bước chân vào cuộc đời tôi

Đôi khi tôi thấy địa cầu này chỉ đơn giản là một không gian tọa độ và cuộc đời mỗi người là một phương trình. Nếu xét như thế thì hai chữ "nhân duyên" chính là mối tương quan giữa phương trình này với phương trình khác. Nghe vĩ mô quá nhỉ?

Người cũ đi rồi, thương nhiều cũng chỉ đến thế thôi

Người cũ đi rồi, thương nhiều cũng chỉ đến thế thôi

Người rời đi không có lỗi, lỗi là ở mình khi còn thương. Một ngày mệt ngã đi về, vô tình thấy người cũ. Người vẫn vậy, chỉ là người đi cùng không phải mình. Có một nỗi buồn mang tên người cũ Có một nỗi đau là người từng thương

Replay Blog Radio: Hẹn hò với riêng em

Replay Blog Radio: Hẹn hò với riêng em

Ừ thì trong mắt nàng chẳng có ai, ừ thì nàng ế, ừ thì nàng độc thân, vậy thì cứ để nàng hẹn hò với chính bản thân nàng đi. Vì thế, nàng chẳng hề cô đơn!

Blog Radio 762: Hạnh phúc có mỉm cười lần nữa không anh?

Blog Radio 762: Hạnh phúc có mỉm cười lần nữa không anh?

Chỉ biết rằng sau tất cả em vẫn mong một lần được hạnh phúc. Chúng ta liệu có hạnh phúc bên nhau dù thiếu đi tiếng khóc cười của trẻ thơ, tình yêu có bù đắp cho tất cả, hạnh phúc có mỉm cười một lần nữa không anh?

Khi yêu đừng quay đầu nhìn lại

Khi yêu đừng quay đầu nhìn lại

Tình yêu giá như nó chỉ đơn giản là chuyện của hai người, của chỉ hai người thôi mà không chịu ảnh hưởng của một người nào khác. Giá như là như thế thì giờ đây anh và em đã không phải cần cho nhau thêm một chút thời gian.

Replay Blog Radio: Chờ em mỗi sớm mai bên cốc đen đá không đường

Replay Blog Radio: Chờ em mỗi sớm mai bên cốc đen đá không đường

Anh thích cà phê không đường nhưng anh lại uống chocolate nóng vì đó là thứ em thích nhất. Anh yêu chiều tối nhưng anh cũng nguyện ngồi chờ em mỗi sáng mai.

Blog Radio 761: Nối lại sợi tơ duyên

Blog Radio 761: Nối lại sợi tơ duyên

Một sợi dây buộc quá căng sẽ dễ đứt, sợi nhân duyên cũng vậy. Có những người, tưởng như duyên phận buộc chặt lấy nhanh, nhưng rồi họ vẫn đánh mất nhau trên con đường trưởng thành. Sợi tơ duyên đứt rồi, liệu có cách nào nối lại được chăng?

Ngày mai mình cưới, anh ở đâu sao vẫn chưa về?

Ngày mai mình cưới, anh ở đâu sao vẫn chưa về?

Em sẽ không đau nữa đâu, em sẽ không sợ những cơn mưa nữa, vì trời mưa cũng là trời đang nắng, chỉ là ánh nắng ấy tạm thời ẩn mình dưới những đám mây mà thôi.

Replay Blog Radio: Đợi chờ một tình yêu

Replay Blog Radio: Đợi chờ một tình yêu

Yêu một ai đó, có nghĩa rằng bạn nên chờ đợi. Có thể trái tim của người đó đang bị tổn thương nên nó cần thời gian để lành lại. Đừng nhầm tình yêu với những cơn say nắng, nhưng cùng đừng vì chút rung động đầu đời mà bỏ lỡ mảnh ghép của cuộc đời mình.

Blog Radio 760: Đơn phương cũng có quyền được yêu thương

Blog Radio 760: Đơn phương cũng có quyền được yêu thương

Vì tình đơn phương không thể nào trải qua những cuộc cãi vã, càng không thể nào nói ra được lời chia tay. Thứ đáng sợ chính là nó giết chết xúc cảm của chúng ta một cách từ từ và dai dẳng theo thời gian.

back to top