Phát thanh xúc cảm của bạn !

Vì cuộc đời này chỉ có một lần để sống với ước mơ...

2016-06-22 10:23

Tác giả: Giọng đọc: Hằng Nga

blogradio.vn - Nếu bạn có ước mơ, đừng ngại gian khổ, hãy tự tin bước ra khỏi con đường bằng phẳng mà bạn vẫn thường đi để tìm lối rẽ phù hợp với bản thân, dù biết phía trước sẽ có nhiều chông gai, thử thách. Tôi dám chắc bạn sẽ không phát hiện ra rằng mình thực sự có năng lực nếu cứ bước đi trên con đường được vạch sẵn ấy.

***

Tôi từng hỏi một người bạn:

- Ước mơ của cậu là gì?

Bạn trả lời:

- Tớ ước tớ nhiều tiền thôi.

Tôi hỏi:

- Thế cậu định làm gì để thực hiện ước mơ đó?

Bạn trả lời:

- Không biết, tìm một công việc ổn định rồi tính sau.

Đây là suy nghĩ của cá nhân bạn tôi, nhưng cũng là suy nghĩ của hầu hết các thanh thiếu niên hiện nay. Họ mơ có nhiều tiền, để thay đổi cuộc sống, nhưng họ không biết họ cần làm gì để hiện thực hóa ước mơ đó. Bởi ước mơ của họ quá mông lung, vô định và không hề rõ ràng.

"Sinh ra trong nghèo đói không phải lỗi của bạn, nhưng chết trong nghèo đói là lỗi của bạn."


Cuộc sống vốn không hề công bằng với bất kì ai, thế nên đừng ngồi một chỗ và than thân trách phận tại sao cuộc đời mình luôn bất hạnh, khốn khổ đến thế. Nếu còn có suy nghĩ đó, thì bạn sẽ chẳng bao giờ tìm được một ngày hạnh phúc. Sống mà cứ giậm chân tại chỗ, chẳng biết tiến lên, ngày qua ngày, tháng qua tháng chỉ biết nhìn thời gian trôi đi, đợi chờ một cái gì đó gọi là may mắn, như trúng đề, xổ số chẳng hạn, thì bạn sẽ mãi mãi tụt lại phía sau, và chuẩn bị tinh thần cho việc cuộc đời sẽ lấy đi nhiều thứ hơn nữa mà đáng ra nó "phải là của bạn."

Vì cuộc đời này chỉ có một lần để sống với ước mơ...

Trên con đường đời nhiều trắc trở ấy, có nhiều người bỏ cuộc giữa chừng; cũng có không ít người, họ biết phấn đấu, biết tiến lên, họ thành công trong sự nghiệp nhưng lại không có nổi một ngày hạnh phúc. Tôi có một cậu bạn, gia đình khá giả, bố cậu là một kĩ sư có tiếng, công việc ổn định nhưng cậu luôn than phiền rằng tại sao cậu có tất cả nhưng chẳng thể cười tươi vui vẻ như bao người khác. Tôi hỏi:

- Cậu có yêu thích công việc mình đang làm không?

Cậu trả lời:

- Không, ước mơ của tớ là trở thành một đầu bếp hơn là một anh kĩ sư suốt ngày tính toán số liệu, căng thẳng lắm, căng thẳng đến mệt mỏi, nhiều khi chỉ muốn nhảy vào bếp và sáng tạo ra nhiều món ăn ngon.

Tôi hỏi tiếp:

- Thế tại sao cậu không làm đầu bếp?

Cậu nói:

- Bố tớ muốn tớ nối nghiệp ông ấy.

Cũng giống như cậu ấy, có những người sinh ra đã được người khác lập trình con đường định sẵn, việc của họ là chỉ cần cố gắng đi về đích. Họ không được tự quyết định tương lai cho bản thân bởi tất cả đều được dọn sạch sẽ. Họ không cảm nhận được thất bại và thành công vì chẳng cần nỗ lực nhiều. Họ cũng có mơ ước nhưng chẳng dám thoát khỏi cái vòng tròn an toàn đó để với tay đến ước mơ của mình. Vì họ sợ thất bại, sợ sự phản đối của gia đình, sợ sự khinh thường của xã hội. Nhưng sống để làm hài lòng mọi người thì khác gì họ đang tự biến mình thành một con rối, sống như thế thì họ mãi mãi chìm vào vòng xoáy của sự chán chường, bi thương, tuyệt vọng.

Bên cạnh đó, tôi cũng có những người bạn thân mà mọi người bảo "lập dị" đang dấn thân vì ước mơ của mình. Họ được gia đình hướng cho một công việc ổn định nhưng họ lại từ bỏ, họ chọn con đường khác và vui sướng, hạnh phúc với những việc đang làm. Mặc ngoài kia xã hội nói họ gàn dở, ngu si nhưng họ chẳng hề để ý. Họ xem sự khinh thường, chê bai đó là động lực để phấn đấu mà đi tiếp cuộc hành trình còn dang dở. Họ chẳng sợ thất bại, mà chỉ sợ đánh mất niềm tin. Thất bại thì có thể làm lại, nhưng niềm tin một khi đã đánh mất, đồng nghĩa với việc họ chấp nhận chịu thua giữa cuộc chiến khốc liệt với đời.

Bạn bè thường bảo tôi già trước tuổi. Thực sự thì tôi già trong cái tâm hồn và trẻ về thể xác. Lúc mà bạn bè cùng trang lứa đang bay nhảy, chơi đùa trong sự bao bọc của gia đình thì tôi lại suy nghĩ "Mình đang đứng ở vị trí nào trên quả đất hơn bảy tỉ người này?".

Vì cuộc đời này chỉ có một lần để sống với ước mơ...

Tôi không thể làm những việc mình không thích, học cái nghề mà mình không đam mê; cũng giống như ép buộc bạn lấy một người không hề yêu, liệu bạn có thể vui vẻ bên người đó trong suốt phần đời còn lại?

Tôi cũng có ước mơ và cũng muốn thực hiện ước mơ của mình, tôi muốn sống một cuộc sống có ý nghĩa.

Tôi không muốn mình đi qua những năm tháng tuổi trẻ mà chẳng lưu lại gì cho cuộc đời.

Nếu bạn có ước mơ, đừng ngại gian khổ, hãy tự tin bước ra khỏi con đường bằng phẳng mà bạn vẫn thường đi để tìm lối rẽ phù hợp với bản thân, dù biết phía trước sẽ có nhiều chông gai, thử thách. Qua mỗi thử thách, bạn sẽ học thêm được nhiều điều thú vị, bổ ích, học được nhiều kinh nghiệm, kĩ năng, học được sự tự tin, bản lĩnh, ý chí kiên cường, mạnh mẽ. Tôi dám chắc bạn sẽ không phát hiện ra rằng mình thực sự có năng lực nếu cứ bước đi trên con đường được vạch sẵn ấy.

Ước mơ giúp con người có mục tiêu mà phấn đấu, và hài lòng với những thành quả mà con người tạo ra.

Những người bạn thân của tôi giờ đây đã thành công trên con đường họ chọn, xã hội đã nhìn họ bằng ánh mắt khác - ánh mắt thán phục, gia đình họ đã có thể tự hào về những đứa con của mình, còn họ thì mỉm cười, tự bảo rằng bản thân may mắn khi ngày trước đã không ngại ngần theo đuổi ước mơ.

Điều mà bạn thân tôi đã làm, cũng chính là bài học, là động lực để tôi tự tin, vững vàng mà bước tiếp, bước tới chân trời mang tên "ước mơ" của mình.

Hãy dùng những viên gạch mà người khác ném vào bạn để xây dựng ước mơ!

Hãy biến những thứ bị người khác coi là bỏ đi thành những thứ có ý nghĩa!


© Ngọc Đào – blogradio.vn

Giọng đọc và techmix: Hằng Nga

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tuổi 18 và rung động đầu đời

Tuổi 18 và rung động đầu đời

Rung động đầu đời, không phải ai cũng có thể nắm tay nhau hồi tưởng lại quá khứ, đôi khi chỉ cần nhìn người ấy mỉm cười cũng đủ vui rồi, và khi thấy người ấy nắm tay ai bước qua, tim ta bỗng nhiên đau xót. Cuộc đời này có thể ta sẽ có đôi ba lần rung động, nhưng rung động đầu đời luôn là điều đặc biệt nhất, bởi đứa trẻ ngây thơ trong ta đã bắt đầu biết yêu rồi.

Replay Blog Radio: Giờ chúng ta chỉ còn có nhau

Replay Blog Radio: Giờ chúng ta chỉ còn có nhau

Cô rơi nước mắt. Ngẩng đầu nhìn trời, từng vết nắng chiều nhạt nhòa ôm trọn lấy cô và anh như chở che, bao bọc. Bao nhiêu năm qua cô đã sống trong khổ sở, tự ti, là anh đã đến mang cho cô chút nắng ấm cuối ngày, là anh đã cùng cô trải qua những ngày tháng cuối cùng bên người thân duy nhất.

Blog Radio 683: Cho dù duyên ngắn ngủi cũng đừng bỏ lỡ nhau

Blog Radio 683: Cho dù duyên ngắn ngủi cũng đừng bỏ lỡ nhau

Từ duyên đến phận là cả một quãng đường dài nhưng đôi khi lại bắt đầu từ những lần gặp gỡ tình cờ, vu vơ như vậy. Nếu cuộc đời đưa ta gặp lại nhau một lần nữa, liệu bạn sẽ nắm tay họ thật chặt hay vẫn để hai người đi lướt qua nhau?

Replay Blog Radio: Anh sẽ cầu hôn em chứ?

Replay Blog Radio: Anh sẽ cầu hôn em chứ?

Nếu được một lần trở lại tuổi trẻ, tôi sẽ yêu chân thành hơn, sống chân thành hơn để không đánh mất đi những khoảnh khắc quý giá vô vàn ấy. Tiếc là thanh xuân chẳng thể nào có hai lần, đã đi qua, đã có những lần đúng và nhiều lần sai thì suốt chặng đường còn lại tôi sẽ học cách trân trọng, học cách níu giữ khi mình còn có thể.

Bỏ lỡ một người, bỏ lỡ một đời

Bỏ lỡ một người, bỏ lỡ một đời

Có những đôi chân đi đến những trời xa xôi và thỏa mãn đích đến cuối cùng. Thế nhưng khi ngoảnh đầu nhìn lại, nhận ra trên chặng đường dài cua thanh xuân, ta đã bỏ lỡ những cuộc gặp mặt, bỏ lỡ đôi lần hẹn hò và bỏ lỡ cả hai tiếng tình yêu.

Bình yên đi qua mùa bão nổi

Bình yên đi qua mùa bão nổi

Ở đâu đó trong chặng hành trình khôn lớn của đời người, ai trong chúng ta rồi cũng sẽ đôi lần phải sống trong tâm bão. Có lúc là những trận cuồng phong khi mẹ thiên nhiên nổi giận, và có khi lại là những cơn giông bão… ở trong lòng. Chỉ cần chúng ta sống với những nhiệt thành của tuổi thanh xuân, những niềm tin thật thà, chân thành vào cuộc đời và bỏ lại những nỗi cô đơn, hoài nghi khép mình sau mỗi lần đổ vỡ, chúng ta tự khắc bình yên đi qua bốn mùa, dẫu là mùa bão nổi.

Khi còn trẻ ta hãy cứ tựa vào cô đơn

Khi còn trẻ ta hãy cứ tựa vào cô đơn

Cứ tưởng rằng cô đơn sẽ khó thoát, nhưng này chúng ta ơi, hãy thử ngưng lại một chút, cô đơn cũng chẳng phải con quái vật đáng sợ đến thế đâu. Nhất là khi chúng ta còn trẻ.

Làm sao đối mặt với khủng hoảng tuổi 20?

Làm sao đối mặt với khủng hoảng tuổi 20?

Bạn không biết mình có đang hạnh phúc hay không, bạn làm được gì cho bản thân, gia đình hay là cuộc đời này, thậm chí bạn bắt đầu nghi ngờ không biết cuộc sống này nói chung có ý nghĩa gì? Bạn thân mến, đừng quá lo lắng, bởi vì bạn không cô đơn đâu.

Này cô gái, đừng mải bận lòng vì những kẻ vô tâm mà bỏ lỡ người thương mình

Này cô gái, đừng mải bận lòng vì những kẻ vô tâm mà bỏ lỡ người thương mình

Trái tim con gái đôi khi bướng bỉnh lạ lùng. Người thương mình thì mình chẳng thương, cứ mải bận lòng vì những kẻ không thương mình rồi lại tự làm mình đau.

Blog Radio 679: Người từng hứa sẽ mãi ở bên tôi, giờ đang bên ai rồi?

Blog Radio 679: Người từng hứa sẽ mãi ở bên tôi, giờ đang bên ai rồi?

Lời chia tay đau nhất là khi người quay lưng bên người khác mà không bao giờ mình biết được lý do. Người từng nói sẽ làm mình hạnh phúc, hóa ra mình chẳng thể biết, câu ấy họ đã nói với bao nhiêu người. Người từng hứa sẽ mãi ở bên mình, chẳng viết giờ này họ đang ở bên ai?

back to top