Phát thanh xúc cảm của bạn !

Bỗng một ngày ta muốn yêu trở lại (Teen chat 38)

2016-01-16 01:01

Tác giả: Thanh Vân Giọng đọc: Hằng Nga, Hòa Khỉ

blogradio.vn - Bỗng một ngày ta thấy yêu mọi thứ xung quanh, luôn nhìn cuộc đời bằng ánh mắt màu hồng, ta lạc yêu từng khoảnh khắc sống trọn từng phút giây. Ta không còn cảm giác chênh vênh, lạc lõng giữa chốn đông người. Ta khao khát được hạnh phúc, được cống hiến.


***

Trái tim ta vẫn đập, nhịp đập bảy mươi mấy lần một phút như sách vở đã nói. Ta không bị bệnh tim cũng chẳng mẫn cảm gì với sét, chỉ đơn giản dao động của tim là dao động điều hòa. Nhưng bỗng một ngày nhịp đập này hoạt động ngoài vùng kiểm soát của ta, nó bất thình lình đập nhanh, đập loạn xạ, nó khiến ta hồi hộp xen lẫn chút gì đó lo lắng. Ta nhanh chóng kết luận mình mắc một căn bệnh, bệnh này thi thoảng mới tái phát, thời gian kéo dài cũng không lâu. Nó chỉ xảy ra khi ta đứng trước một bóng hình quen thuộc, ta ngu ngốc ngộ nhận thì ra mình vẫn rất khỏe mạnh chỉ đơn giản là con tim lại lỗi nhịp lần nữa.

Đã lâu lắm rồi ta mới có cảm giác này, cái cảm giác nhớ nhung, hờn ghen đan xen những cảm xúc thật khó tả. Chia tay mối tình đầu ta bỗng dưng trở nên lười biếng, lười chăm sóc bản thân để ngày càng héo úa lụi tàn, lười lượn lờ quán xá cùng bạn bè đông vui, lười kết thân với những người xa lạ, lười mở lòng giãi bày tâm sự cùng ai đó, ngay cả việc lười yêu.

Bỗng một ngày ta muốn yêu trở lại

Rồi bỗng dưng có một ngày người ấy xuất hiện, như một luồng gió lạ cuốn trôi hết thảy nỗi buồn, nỗi cô đơn bấy lâu nay. Những ngày về sau là " mây xanh, nắng vàng" và ta phát hiện ra mình đã yêu người đó, cái người lại lần nữa đánh thức con tim đã ngủ yên bấy lâu nay.

Bỗng một ngày bước chân xuống phố, bàn tay vẫn chờ người để nắm, đi một mình ai bảo là cô đơn, cô đơn chỉ là khi ta thấy trống trải. Còn ta biết phía sau luôn có ai đó dõi theo mình, ta tự tin sải từng bước chân, tung tăng lượn lời từng con phố.

Bỗng một ngày ta không còn thấy mình khó tính, hay ghen ghét đố kị với những cặp đôi yêu nhau. Xưa kia ta hờn ghen, bĩu môi trước những hành động, cử chỉ ngọt ngào của họ nhưng giờ ta lại thấy điều đó là hoàn toàn bình thường, người ta yêu nhau nên có quyền thể hiện tình cảm, còn ta, cái người cũng đang vỡ òa trước tình yêu bé nhỏ, sớm muộn gì thì hạnh phúc cũng sẽ đến thôi.

Bỗng một ngày ta muốn yêu trở lại

Bỗng một ngày ta cẩn trọng chăm chút vẻ bề ngoài, không còn là cô bé với mớ tóc rối chưa kịp chải, quầng mắt thâm như gấu trúc hay có kiểu style ăn mặc khác người. Ta biết rằng một người phụ nữ hiện đại chỉ đẹp về tâm hồn là chưa đủ, ta bắt đầu điệu đà, chăm lo cho vẻ bề ngoài mà đáng nhẽ ra công việc này phải làm từ rất lâu rồi.

Bỗng một ngày ta thấy yêu mọi thứ xung quanh, luôn nhìn cuộc đời bằng ánh mắt màu hồng, ta lạc yêu từng khoảnh khắc sống trọn từng phút giây. Ta không còn cảm giác chênh vênh, lạc lõng giữa chốn đông người. Ta khao khát được hạnh phúc, được cống hiến.

Bỗng một ngày ta muốn yêu trở lại, muốn tìm về những tháng ngày mặn nồng, muốn được nhõng nhẽo khép nép bên một vòng tay ấm áp của ai đó. Muốn được yêu thương, chở che những lúc yếu lòng. Và muốn nắm chọn một bàn tay đi khắp thế gian này.

© Thanh Vân – blogradio.vn

  • Biên tập: Hòa Khỉ
  • Giọng đọc: Hằng Nga, Hòa Khỉ
  • Techmix: Hòa Khỉ

Gửi những tâm sự, sáng tác của các bạn đến với các độc giả của blogradio.vn bằng cách gửi bài viết về địa chỉ email blogradio@dalink.vn

Thanh Vân

Chỉ xin đời cho làm đóa hướng dương. Buồn vương cũng mặc, bão bùng cũng qua.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Để anh đưa em vào phố thu

Replay Blog Radio: Để anh đưa em vào phố thu

Đôi khi ta yêu một thành phố không phải vì thành phố có gì mà vì ở đó có ai. Thành phố Hà Nội đang độ chuyển mùa, không còn những đợt nắng nóng gay gắt mùa hè. Bầu trời xam xám một màu ảm đạm, những cơn mưa rả rích không ngớt, từng đợt gió se lạnh đã kịp tràn về. Phố dường như đang ở một khoảng chênh vênh không mùa, khiến lòng người có cảm giác nao nao, gợi nhớ về nhiều kỷ niệm.

Blog Radio 776: Gặp lại nhưng không thể đi tiếp cùng nhau

Blog Radio 776: Gặp lại nhưng không thể đi tiếp cùng nhau

Sau cuộc gặp gỡ ngày hôm đó tôi chẳng còn điều gì để mong chờ. Hoặc những gì tôi chờ mong có lẽ chỉ là gặp lại anh một lần để biết anh có hạnh phúc hay không? Hoặc có lẽ đó cũng chỉ là chấp niệm của tôi thôi.

Nỗi lòng kẻ cô đơn

Nỗi lòng kẻ cô đơn

Cơ bản cuộc đời là buồn, chỉ là nỗi buồn không giống nhau nên ta cứ ngỡ cười đã là vui. Cũng không biết nữa, đôi khi ta chấp nhận cười một cái dù tâm trạng đang buồn, còn hơn phải lý giải nỗi buồn của bản thân cho người khác hiểu. Có ai gánh được thay ta những hoài niệm cũ, có ai đau thay ta những tổn thương chằng chịt trong tâm hồn, có ai cho ta buồn lây với những tiêu cực của mình

Em mắc nợ gì với cuộc đời anh mà anh nỡ lừa dối em như thế?

Em mắc nợ gì với cuộc đời anh mà anh nỡ lừa dối em như thế?

Cô không ngừng lẩm bẩm, “tại sao, tại sao anh lại đối xử tệ bạc với cô đến vậy”. Cô trách anh, rồi trách bản thân mình, sao để anh dối lừa như thế.

Blog Radio 775: Buông bỏ quá khứ để bước đến nơi thuộc về mình

Blog Radio 775: Buông bỏ quá khứ để bước đến nơi thuộc về mình

Đôi khi buông bỏ một thứ gì đó, bởi vì thứ đó từ đầu đến cuối không phải là của mình và cũng là để nhận lại những điều tốt đẹp hơn.

Replay Blog Radio: Chọn người hoàn hảo để yêu

Replay Blog Radio: Chọn người hoàn hảo để yêu

Con người không ai là hoàn hảo. Không có gì bảo đảm rằng bạn sẽ tìm được một người theo đúng những gì bạn đã vẽ ra cho một nửa của mình. Nếu thật sự yêu thương và trân trọng ai đó, hãy làm cho họ hiểu và ở bên bạn.

Khi kẻ tổn thương lại làm đau người khác

Khi kẻ tổn thương lại làm đau người khác

Yêu thương rồi cũng hóa hư vô. Người bên ta rồi đến lúc cũng bỏ ta lại. Đau lòng nhất vẫn là người yêu mà chẳng biết mình được yêu hay không. Tự dối lòng yêu người không cần đáp trả nhưng sao vẫn thấy nghèn nghẹn. Tiếc cho một thời đã xa, tiếc cho một cuộc tình ấm áp nhưng mong manh.

Blog Radio 774: Hạnh phúc chẳng phải của riêng tôi

Blog Radio 774: Hạnh phúc chẳng phải của riêng tôi

Mẹ đặt bàn tay tôi lên tay anh rồi mỉm cười chúc phúc cho chúng tôi. Cuộc sống hôn nhân của chúng tôi sau này ắt hẳn sẽ không thể tránh khỏi những lúc cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt. Nhưng tôi nghĩ chúng tôi sẽ vượt qua được vì hạnh phúc chẳng phải của riêng chúng tôi trong mối nhân duyên này...

Quán quen nào còn nhắc tên chúng mình

Quán quen nào còn nhắc tên chúng mình

Có những ngày không dám đi qua chốn cũ vì sợ kỷ niệm ủa về. Lòng tự nhủ thầm, từ ngày ấy, có khi nào người ghé ngang qua những nơi xưa ta từng hò hẹn hay không?

Blog Radio 773: Gặp người đúng thời điểm

Blog Radio 773: Gặp người đúng thời điểm

Thành phố này nói to không to nhưng nói nhỏ lại chẳng nhỏ, một lần lạc mất là chẳng thể tìm thấy nhau. Đôi lần tôi thầm nghĩ, có khi tôi đang đứng trên cầu nhìn xuống, còn anh thì chen chúc giữa dòng người tan tầm dưới kia. Gần trong gang tấc nhưng chẳng thể nào chạm tới.

back to top