Phát thanh xúc cảm của bạn !

Là con gái sao cứ phải lấy chồng hả mẹ? (Teen chat 44)

2016-02-23 01:01

Tác giả: Thanh Vân Giọng đọc: Hằng Nga

blogradio.vn - Trước 25 tuổi, tình yêu của con chỉ toàn màu hồng, người yêu phải đẹp trai, có công việc ổn định và yêu con. Nhưng làm gì có anh chàng nào hội ngộ đủ những đức tính trên chứ, vậy mà con lại cứ ngu ngốc chờ đợi mãi một người như vậy, để rồi mắc kẹt giữa tuổi thanh xuân. Sau 25 tuổi, con chỉ cần một người đàn ông có trách nhiệm. Thật khó để tìm một người khiến con yên tâm giao phó cả cuộc đời cho họ.

***

Là con gái, sao cứ phải lấy chồng hả mẹ? Con đã nghe quá nhiều những câu hỏi về người yêu, về lấy chồng, rồi cả sinh con phải không mẹ? Rồi cả những câu hỏi bất lực hơn nữa:

“Bao giờ mới chịu lấy chồng hả con gái?”

Tại sao con gái lại cứ phải lấy chồng hả mẹ? Con nghĩ:

"Phụ nữ sau 25 tuổi không khác gì quạt điện giữa mùa đông, để đâu cũng không thấy hợp. Ngay cả bố mẹ đẻ cũng chê mình chiếm chỗ trong nhà".

Con gái mẹ chẳng xinh đẹp bằng ai, thông minh cũng vừa đủ, con cũng đã có một công việc phù hợp và ổn định. Chưa đến mức giàu sang, tỷ phú nhưng cũng đáp ứng đầy đủ mọi nhu cầu trong cuộc sống, sao con lại phải xa tổ ấm thân thương, gắn bó bao năm trời để về ở một căn nhà khác hoàn toàn xa lạ.

Chẳng phải con kén chọn cũng không phải xấu xí hay kém duyên tới mức không có anh chàng nào theo đuổi. Con cũng đã từng yêu, từng hạnh phúc và từng đổ vỡ. Con cũng từng có một mối tình đậm sâu, cũng hứa này hứa nọ, nhưng cuối cùng sau tất cả mọi chuyện, con cứ ngỡ tưởng rằng hạnh phúc đã đến ngày đơm hoa kết trái thì cũng là lúc anh ấy bỏ con mà đi không một lời từ biệt. Con đã từng có một quá khứ đau thương, những giận hờn khó bỏ. Thời gian sẽ chữa lành mọi vết thương phải không mẹ.

Giờ đây con đã đủ trưởng thành để thứ tha những lỗi lầm trong quá khứ, đủ mạnh mẽ để không phải dựa dẫm vào bất kỳ một ai, đủ thông minh để tạo cho mình lớp vỏ bảo vệ tốt nhất. Nhưng con lại chưa đủ can đảm để tiến đến một cuộc hôn nhân.

Là con gái sao cứ phải lấy chồng hả mẹ?

Mẹ từng nói với con rằng: "Cứ lấy một người chồng như bố con hiện tại là được rồi, tuy không đẹp trai nhưng chịu thương chịu khó". Nhiều lúc giữa dòng đời xô bồ tấp con cũng muốn tìm một bờ vai để tựa vào, cũng muốn có người cùng con đi dạo trên phố, nhưng khó quá phải không mẹ ạ. Là con không may mắn hay người đó chẳng may mắn gặp con. Nhiều lúc con tự hỏi, tình yêu chỉ đơn giản là những mối quan hệ không tên, là mập mờ giữa ranh giới yêu và thích, là quyền lợi hay trách nhiệm, có gì hay ho mà người ta vẫn lao đầu vào chứ.

Con cũng đã từng khao khát có một tổ ấm riêng, có người phụ con nấu nướng. Cũng muốn có một ông chồng yêu thương con hết lòng, chỉ cần mỗi đêm ôm con ngủ để con thấy được bình yên, vậy là đủ rồi.

Trước 25 tuổi, tình yêu của con chỉ toàn màu hồng, người yêu phải đẹp trai, có công việc ổn định và yêu con. Nhưng làm gì có anh chàng nào hội ngộ đủ những đức tính trên chứ, vậy mà con lại cứ ngu ngốc chờ đợi mãi một người như vậy, để rồi mắc kẹt giữa tuổi thanh xuân.

Sau 25 tuổi, con chỉ cần một người đàn ông có trách nhiệm. Thật khó để tìm một người khiến con yên tâm giao phó cả cuộc đời cho họ.

Ngày hôm nay con nhìn lại những năm tháng chông chênh đã đi qua, là con đang tồn tại chứ chẳng phải sống, là con không chịu mở lòng chứ chẳng phải không có ai yêu thương. Con có lỗi, là con ích kỉ, nhỏ nhen chỉ nghĩ tới cảm xúc cá nhân. Con biết rằng chẳng phải cuộc hôn nhân nào cũng đi đến từ tình yêu, mà còn từ trách nhiệm và tình nghĩa. Vậy ngay lúc này con còn có quyền lựa chọn, tại sao con lại ngu ngốc để số phận an bài cho chính mình.

Phụ nữ dù mạnh mẽ đến đâu rồi cũng sẽ có lúc yếu lòng. Con sẽ tìm một người thử những món con nấu, giúp con làm những công việc nặng nhọc hay chỉ đơn giản mỗi sớm mai thức dậy có anh ấy bên cạnh và nói câu "Có anh ở đây rồi".

Rồi con sẽ hạnh phúc phải không mẹ?

© Thanh Vân – blogradio.vn


  • Teen chat được thực hiện bởi Hòa Khỉ, Hằng Nga và nhóm sản xuất blogradio.vn

Gửi những tâm sự, sáng tác của các bạn đến với các độc giả của blogradio.vn bằng cách gửi bài viết về địa chỉ email blogradio@dalink.vn

Thanh Vân

Chỉ xin đời cho làm đóa hướng dương. Buồn vương cũng mặc, bão bùng cũng qua.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Bạn đã sẵn sàng buông bỏ chưa?

Bạn đã sẵn sàng buông bỏ chưa?

Mấu chốt của cuộc sống hạnh phúc là bớt đi chứ không phải thêm vào. Nếu như bạn đang cảm thấy quá mệt mỏi, quá tải với cuộc sống này, vậy hãy sẵn sàng bỏ bớt. Buông bỏ định kiến, buông bỏ những tiêu chuẩn, buông bỏ những lo âu để an nhiên trong từng phút giây hiện tại.

Blog Radio 723: Khi những kẻ 30 chạm vào nhau

Blog Radio 723: Khi những kẻ 30 chạm vào nhau

Gần 30 và độc thân, lại ở bên cạnh một người bạn thân khác giới, người ta không tránh khỏi những phút xao lòng lãng đãng. Nhưng rồi mấy ai đủ dũng cảm bước qua ranh giới của tình bạn để chạm đến tình yêu. Không ai dám mạo hiểm tình bạn quý giá của mình.

Còn thương sao vẫn dối lòng?

Còn thương sao vẫn dối lòng?

Dẫu biết đường đời còn dài rộng, nhưng cũng vô thường lắm, đừng mãi để quá khứ dày vò tâm trí, hãy cố gắng bước về phía trước, dẫu một mình, dẫu không anh. Sống ở đời, cũng có người khôn ngoan kẻ dại khờ. Em làm sao biết được trái tim em sao cứ mãi dại khờ, lẽo đẽo theo sau một người, để rồi đau, rồi tổn thương, rồi trách dại trách khôn.

30 tuổi rồi, đừng để lại nuối tiếc vì tình yêu

30 tuổi rồi, đừng để lại nuối tiếc vì tình yêu

30 tuổi! Con số khiến tôi ngày nào cũng đau đầu. Nhiều khi chỉ muốn ở nhà trùm chăn không gặp gỡ ai. Cứ ra đường là người thân quen lại hỏi một câu quá đỗi quen thuộc: Cháu đi làm à? Sắp lấy chồng chưa?

Blog Radio 722: Tìm lại những tinh khôi thuở ấy

Blog Radio 722: Tìm lại những tinh khôi thuở ấy

Có khi đi thật xa người ta mới nhật ra nơi bình yên nhất lại là nơi bắt đầu. Tìm lại những tinh khôi thuở ấy, khi mà những tình cảm trong trẻo chưa nhuốm màu thời gian và nỗi lo cơm áo gạo tiền.

Những vết thương mà mắt thường không thể thấy

Những vết thương mà mắt thường không thể thấy

Đối với chúng ta mà nói, trầm cảm chưa được nhận thức là một căn bệnh nguy hiểm. Nó không giết người bệnh nhanh như như ung thư hay những khối u ác tính. Nó cũng không khiến người bệnh chảy máu, đau đớn rên rỉ rằng: “Ôi, trầm cảm đau quá.” Nó chỉ là một vết thương không thấy máu thôi

Replay Blog Radio: Mùa thu đi qua, nỗi nhớ ở lại

Replay Blog Radio: Mùa thu đi qua, nỗi nhớ ở lại

Bỗng một ngày đi ra đường và chợt nhận ra mùa thu đã về, bầu trời cao và xanh hơn, khí trời trong lành dịu mát hơn, chợt nhớ những mùa thu trước, có thể tung tăng ra đường đón thu vào lòng.

Blog Radio 721: Miền đất lạ, có em, anh và chúng ta

Blog Radio 721: Miền đất lạ, có em, anh và chúng ta

Tôi phì cười, tạm biệt nhé Bangkok, hẹn một ngày gặp lại tôi đã là một tôi vui tươi và hạnh phúc hơn lần này.

Blog Radio: Anh không phải người duy nhất cần em (Bản Full)

Blog Radio: Anh không phải người duy nhất cần em (Bản Full)

Anh rất muốn giữ em lại, nhưng anh biết mình không nên, và không thể làm như thế. Người cần em, không chỉ có anh. Bởi vậy, nhất định phải thật cẩn thận và khỏe mạnh nhé!

Blog Radio 720: Va phải anh giữa dòng đời vội vã

Blog Radio 720: Va phải anh giữa dòng đời vội vã

Tôi thầm nghĩ, chả có vận rủi nào lại khiến tôi gặp lại người dưng khó ưa như gã hoài, nhất là khi tôi quyết định đi xa khu KhaoSan kém duyên này hết mức. Nhưng vào giây phút đó, tôi không biết rằng vận xui lại thích đeo bám tôi.

back to top