Phát thanh xúc cảm của bạn !

Yêu xa: em luôn tin, yêu và chờ anh!

2016-02-19 15:22

Tác giả: Giọng đọc: Chit Xinh

Những tháng ngày vắng anh, em phải đối mặt với nhiều cảm xúc,hoàn cảnh nhưng bản thân em sẽ cố gắng vượt qua tất cả, một lòng chung thủy chờ đợi ngày anh về để mình cùng nhau thực hiện mơ ước của hai đứa: một đám cưới tuyệt vời- một mái ấm nhỏ hạnh phúc… Yêu xa, em luôn yêu-tin và chờ anh!


***
Gửi chàng trai em yêu!

5 năm yêu nhau và đây là lần thứ 2 mình yêu xa, khoảng cách lần này không phải là 300km mà nó là con số lớn hơn gấp 10 lần. Việt Nam- Nhật Bản, ở nơi đó có em và có anh. Mọi yêu thương, cảm xúc và nỗi nhớ của mình giờ đây chỉ qua những cuộc gọi Zalo hay Line ngắn ngủi mà sau mỗi ngày làm việc vất vả anh tranh thủ gọi về cho em. 

Có những đêm nằm nhìn ảnh anh mà nước mắt lăn trên má. Em khóc vì nhớ, vì em thương anh vất vả nơi xứ người lập nghiệp…

Xa anh, em hay mở những dòng tin nhắn anh gửi đọc lại và mỉm cười và thấy nó ấm áp. Em thường xuyên nhớ lại những lần anh hát em nghe list nhạc em yêu thích, những buổi anh chở em đi chơi bằng con “ ngựa sắt”, những lần anh mắng em vì cái tính tò mò của em khiến anh khó chịu và anh nói em như “ đứa trẻ dại”… Và khi đó nỗi nhớ rực cháy trong lòng em.

Tháng ngày vắng anh, em thấy thời gian như trôi chậm lại, mọi thứ xung quanh như vô vị trong mắt em. Không còn những lần gặp gỡ trêu trọc nhau, không còn những lần cùng nhau đi dạo dưới phố,không còn ai chăm sóc khi em ốm,không ai dỗ dành khi em buồn em khóc...

yêu xa

Tháng ngày vắng anh, em ích kỷ hơn khi bất chợt đi ngoài đường nhìn thấy mọi người có đôi có cặp em thấy chạnh lòng và có phần gen tỵ. Thiếu anh, em thấy cuộc sống của em trống vắng vô cùng…

Tháng ngày vắng anh, buồn nhưng em biết mình phải sống thế nào: mạnh mẽ và bản lĩnh hơn những cô gái khác để anh bên đó yên tâm về em và không phải lo lắng nhiều về em. Em phải biết điểm dừng trước các mối qua hệ phức tạp.

Tháng ngày vắng anh, em tự thưởng cho mình những buổi đi dạo lang thang một mình trên phố đông người với nỗi nhớ anh dai dẳng rồi tự cười động viên chính mình.

Tháng ngày vắng anh, em tự thưởng cho mình những buổi tụ tập cùng bạn bè để có được những phút giây thoải mái với nụ cười bù lại khi đêm về là những giọt nước mắt trên khuôn mặt em bởi nối nhớ anh. Tháng ngày không anh, em là một con người sống “ giả tạo” khi luôn phải cố gượng cười để che đậy nỗi buồn, để mọi người thấy em vẫn sống tốt…

Tháng ngày vắng anh, em phải đối mặt với nhiều cảm xúc,hoàn cảnh nhưng bản thân em sẽ cố gắng vượt qua tất cả, một lòng chung thủy chờ đợi ngày anh về để mình cùng nhau thực hiện mơ ước của hai đứa: một mối tình 8năm trọn vẹn - một đám cưới tuyệt vời- một mái ấm nhỏ hạnh phúc… 

Tháng ngày vắng anh, em luôn yêu-tin và chờ anh! 

  • Gửi từ thính giả Huyền Huyền - Giọng đọc: Chit Xinh - Phát triển bởi blogradio.vn - VNNPLUS

Gửi những tâm sự, sáng tác của các bạn đến với các độc giả của blogradio.vn bằng cách gửi bài viết về địa chỉ email blogradio@dalink.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 776: Gặp lại nhưng không thể đi tiếp cùng nhau

Blog Radio 776: Gặp lại nhưng không thể đi tiếp cùng nhau

Sau cuộc gặp gỡ ngày hôm đó tôi chẳng còn điều gì để mong chờ. Hoặc những gì tôi chờ mong có lẽ chỉ là gặp lại anh một lần để biết anh có hạnh phúc hay không? Hoặc có lẽ đó cũng chỉ là chấp niệm của tôi thôi.

Nỗi lòng kẻ cô đơn

Nỗi lòng kẻ cô đơn

Cơ bản cuộc đời là buồn, chỉ là nỗi buồn không giống nhau nên ta cứ ngỡ cười đã là vui. Cũng không biết nữa, đôi khi ta chấp nhận cười một cái dù tâm trạng đang buồn, còn hơn phải lý giải nỗi buồn của bản thân cho người khác hiểu. Có ai gánh được thay ta những hoài niệm cũ, có ai đau thay ta những tổn thương chằng chịt trong tâm hồn, có ai cho ta buồn lây với những tiêu cực của mình

Em mắc nợ gì với cuộc đời anh mà anh nỡ lừa dối em như thế?

Em mắc nợ gì với cuộc đời anh mà anh nỡ lừa dối em như thế?

Cô không ngừng lẩm bẩm, “tại sao, tại sao anh lại đối xử tệ bạc với cô đến vậy”. Cô trách anh, rồi trách bản thân mình, sao để anh dối lừa như thế.

Blog Radio 775: Buông bỏ quá khứ để bước đến nơi thuộc về mình

Blog Radio 775: Buông bỏ quá khứ để bước đến nơi thuộc về mình

Đôi khi buông bỏ một thứ gì đó, bởi vì thứ đó từ đầu đến cuối không phải là của mình và cũng là để nhận lại những điều tốt đẹp hơn.

Replay Blog Radio: Chọn người hoàn hảo để yêu

Replay Blog Radio: Chọn người hoàn hảo để yêu

Con người không ai là hoàn hảo. Không có gì bảo đảm rằng bạn sẽ tìm được một người theo đúng những gì bạn đã vẽ ra cho một nửa của mình. Nếu thật sự yêu thương và trân trọng ai đó, hãy làm cho họ hiểu và ở bên bạn.

Khi kẻ tổn thương lại làm đau người khác

Khi kẻ tổn thương lại làm đau người khác

Yêu thương rồi cũng hóa hư vô. Người bên ta rồi đến lúc cũng bỏ ta lại. Đau lòng nhất vẫn là người yêu mà chẳng biết mình được yêu hay không. Tự dối lòng yêu người không cần đáp trả nhưng sao vẫn thấy nghèn nghẹn. Tiếc cho một thời đã xa, tiếc cho một cuộc tình ấm áp nhưng mong manh.

Blog Radio 774: Hạnh phúc chẳng phải của riêng tôi

Blog Radio 774: Hạnh phúc chẳng phải của riêng tôi

Mẹ đặt bàn tay tôi lên tay anh rồi mỉm cười chúc phúc cho chúng tôi. Cuộc sống hôn nhân của chúng tôi sau này ắt hẳn sẽ không thể tránh khỏi những lúc cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt. Nhưng tôi nghĩ chúng tôi sẽ vượt qua được vì hạnh phúc chẳng phải của riêng chúng tôi trong mối nhân duyên này...

Quán quen nào còn nhắc tên chúng mình

Quán quen nào còn nhắc tên chúng mình

Có những ngày không dám đi qua chốn cũ vì sợ kỷ niệm ủa về. Lòng tự nhủ thầm, từ ngày ấy, có khi nào người ghé ngang qua những nơi xưa ta từng hò hẹn hay không?

Blog Radio 773: Gặp người đúng thời điểm

Blog Radio 773: Gặp người đúng thời điểm

Thành phố này nói to không to nhưng nói nhỏ lại chẳng nhỏ, một lần lạc mất là chẳng thể tìm thấy nhau. Đôi lần tôi thầm nghĩ, có khi tôi đang đứng trên cầu nhìn xuống, còn anh thì chen chúc giữa dòng người tan tầm dưới kia. Gần trong gang tấc nhưng chẳng thể nào chạm tới.

Đừng hơn thua tranh cãi với người mình thương

Đừng hơn thua tranh cãi với người mình thương

Tôi thầm nói khẽ “cơn mưa qua phố rồi trời cũng sẽ sáng, mọi thứ sẽ vẹn nguyên như lúc ban đầu, như sóng vào bờ rồi ngược lại ra khơi”. Tôi bước chân đi vội vã, chỉ còn duy nhất một ánh sáng cuối cùng đèn nhà ai cũng vừa chợt tắt, giờ đây là màn đêm đầy tĩnh lặng yên bình.

back to top