Phát thanh xúc cảm của bạn !

Xách balo lên và đi (Thì thầm 443)

2015-08-06 14:54

Tác giả: Thanh Vân Giọng đọc: Chit Xinh

Sau những năm tháng nếm thử qua mùi vị của cuộc sống, tôi quyết định xách vali lên và khám phá những vùng đất mới. Cũng chính là cho bản thân mình có cơ hội nghỉ ngơi, nơi tôi có thể dừng chân lại sống những chuỗi ngày chậm rãi. Tạm xa chốn ồn ào, náo nhiệt, xa nhịp sống hối hả đầy lo toan. Tôi thả hồn mình vào những chân trời mới, nơi tôi có thể làm quen với nhiều người, nơi cho tôi cuộc sống bình yên , thản nhiên và đặc biệt hơn ở nơi đó tôi được làm chính mình. 


***

Dấu chân lạc bước giữa phố đông người
Đi về đâu để ta thấy bình yên, thấy thản nhiên. 

Chiếc xe đang bắt đầu chuyển bánh, tôi chọn cho mình một chỗ ngồi, cố kiếm tìm một khung cửa sổ, nơi tôi có thể ngả đầu vào cửa kính, đưa cặp mắt nhìn về phía xa xăm. Tạm quên đi nơi đã chôn dấu nhiều kỉ niệm, xa rời bạn bè người thân, tôi tìm thấy mình ở một mảnh đất khác, lạ lẫm và mọi thứ đều mới chỉ là bắt đầu. 

Cắm tai phone nghe đài FM bỗng dưng chương trình phát bài hát tôi đã từng nghe rất nhiều lần mà không hề thấy ngán ngẩm, mỗi câu hát vang lên lại khiến tôi không thể kìm được nước mắt, cố gắng nở một nụ cười gượng gạo nhưng sao sống mũi vẫn cay cay, cổ họng vẫn nghẹn ứng không thốt lên lời. Nhắm mắt lại, một tiếng thở dài , tôi suy nghĩ về những năm tháng đã qua. 

Tuổi trẻ ngông cuồng và nông nổi. 19 tuổi con vẫn như một đứa trẻ chẳng chịu lớn lên. Mẹ có nói một thì vẫn cãi mười, dẫu biết rằng mình sai nhưng vẫn ngoan cố, cứng đầu không chịu sửa chữa. Vẫn cứ coi trọng cái tôi hơn cái ta, chẳng xem ai ra gì, luôn chỉ sống theo cảm xúc của cá nhân mà quên mất rằng con đang tồn tại trong một xã hội đông đúc và trật trội, nơi đó có gia đình, bạn bè và người thân cùng chung sống. Đi xa rồi con mới khao khát một bữa cơm gia đình ấm cúng, tiếng cười đùa trò chuyện của những thành viên. Bỗng dưng nhớ tới những câu rầy la của mẹ, sao mà nhớ đến thế. Đi xa rồi con mới nhận thấy rằng :"gia đình luôn là bến đỗ bình yên và hạnh phúc nhất. "

mot minh

19 tuổi vụn vỡ mối tình đầu, tớ yêu cậu ngây thơ và chân thành như thế, không chút toan tính, cầu lợi nó trong sáng và đẹp biết bao. Cậu bảo ban tớ học tập, động viên an ủi khi tớ vấp ngã hay ân cần chỉ bảo mỗi khi tớ mắc sai lầm. Không một lời to tiếng cậu vẫn cứ nhỏ nhẹ mà nghiêm khắc, mỗi lời cậu nói là một bài học. Ngày cậu bỏ đi để tớ một mình ở lại, tớ cô đơn và sợ hãi nhưng chính cậu đã dạy tớ phải sống mạnh mẽ và kiên cường. Ngày tớ biết tin cậu yêu một người con gái khác cũng là lúc tớ nhận ra nhiều điều, đôi bàn tay đó không còn chỗ cho tớ nắm nữa, không còn những cái ôm xiết chặt, không còn bờ vai cho tớ tựa vào. . . tớ biết cậu vẫn sẵn lòng làm những điều đó vì tớ nhưng tớ không cho phép bản thân mình làm vậy. Nhưng giờ thì tớ đã mạnh mẽ hơn rất nhiều, tớ sẽ thử mở lòng mình để yêu thương một ai đó, rồi tớ sẽ hạnh phúc phải không?

19 tuổi tôi chẳng có gì trong tay, con đường học tập cũng thật lắm chông gai, hai lần thi đại học và cũng chẳng vào được ngành mà mình mong muốn có lẽ lỗi phần lớn là ở chính bản thân mình. Do tôi chưa thực sự cố gắng theo đuổi ước mơ, hoài bão. Tuổi trẻ đầy nhiệt huyết, nhựa sống căng tràn vậy mà sao tôi thấy mình sống hời hợt quá, có đôi khi tôi phó mặc cuộc đời cho ông trời quyết định để rồi đánh mất nhiều thứ quý giá. Những lần vấp ngã như thế tuy có đau nhưng lại mang đến cho tôi nhiều trải nghiệm thú vị. Tôi chiêm nghiệm ra nhiều điều, chẳng có con đường nào trải dài hoa hồng mà sẽ đầy dẫy chông gai và thử thách. Mỗi lần vượt qua nỗi sợ hãi của bản thân sẽ là một lần tôi trưởng thành hơn. Và tôi biết mình cần phải nâng niu, quý trọng những gì đã nỗ lực có được. 

Sau những năm tháng nếm thử qua mùi vị của cuộc sống, tôi quyết định xách vali lên và khám phá những vùng đất mới. Cũng chính là cho bản thân mình có cơ hội nghỉ ngơi, nơi tôi có thể dừng chân lại sống những chuỗi ngày chậm rãi. Tạm xa chốn ồn ào, náo nhiệt, xa nhịp sống hối hả đầy lo toan. Tôi thả hồn mình vào những chân trời mới, nơi tôi có thể làm quen với nhiều người, nơi cho tôi cuộc sống bình yên , thản nhiên và đặc biệt hơn ở nơi đó tôi được làm chính mình. 

Xách balô lên và đi thôi nào!

  • Chuyển thể từ lá thư của thính giả Thanh Vân
Gửi những tâm sự, sáng tác của các bạn đến với các độc giả của blogradio.vn bằng cách gửi bài viết về địa chỉ email blogradio@dalink.vn.


yeublogradio




Thanh Vân

Chỉ xin đời cho làm đóa hướng dương. Buồn vương cũng mặc, bão bùng cũng qua.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Bạn đã sẵn sàng buông bỏ chưa?

Bạn đã sẵn sàng buông bỏ chưa?

Mấu chốt của cuộc sống hạnh phúc là bớt đi chứ không phải thêm vào. Nếu như bạn đang cảm thấy quá mệt mỏi, quá tải với cuộc sống này, vậy hãy sẵn sàng bỏ bớt. Buông bỏ định kiến, buông bỏ những tiêu chuẩn, buông bỏ những lo âu để an nhiên trong từng phút giây hiện tại.

Blog Radio 723: Khi những kẻ 30 chạm vào nhau

Blog Radio 723: Khi những kẻ 30 chạm vào nhau

Gần 30 và độc thân, lại ở bên cạnh một người bạn thân khác giới, người ta không tránh khỏi những phút xao lòng lãng đãng. Nhưng rồi mấy ai đủ dũng cảm bước qua ranh giới của tình bạn để chạm đến tình yêu. Không ai dám mạo hiểm tình bạn quý giá của mình.

Còn thương sao vẫn dối lòng?

Còn thương sao vẫn dối lòng?

Dẫu biết đường đời còn dài rộng, nhưng cũng vô thường lắm, đừng mãi để quá khứ dày vò tâm trí, hãy cố gắng bước về phía trước, dẫu một mình, dẫu không anh. Sống ở đời, cũng có người khôn ngoan kẻ dại khờ. Em làm sao biết được trái tim em sao cứ mãi dại khờ, lẽo đẽo theo sau một người, để rồi đau, rồi tổn thương, rồi trách dại trách khôn.

30 tuổi rồi, đừng để lại nuối tiếc vì tình yêu

30 tuổi rồi, đừng để lại nuối tiếc vì tình yêu

30 tuổi! Con số khiến tôi ngày nào cũng đau đầu. Nhiều khi chỉ muốn ở nhà trùm chăn không gặp gỡ ai. Cứ ra đường là người thân quen lại hỏi một câu quá đỗi quen thuộc: Cháu đi làm à? Sắp lấy chồng chưa?

Blog Radio 722: Tìm lại những tinh khôi thuở ấy

Blog Radio 722: Tìm lại những tinh khôi thuở ấy

Có khi đi thật xa người ta mới nhật ra nơi bình yên nhất lại là nơi bắt đầu. Tìm lại những tinh khôi thuở ấy, khi mà những tình cảm trong trẻo chưa nhuốm màu thời gian và nỗi lo cơm áo gạo tiền.

Những vết thương mà mắt thường không thể thấy

Những vết thương mà mắt thường không thể thấy

Đối với chúng ta mà nói, trầm cảm chưa được nhận thức là một căn bệnh nguy hiểm. Nó không giết người bệnh nhanh như như ung thư hay những khối u ác tính. Nó cũng không khiến người bệnh chảy máu, đau đớn rên rỉ rằng: “Ôi, trầm cảm đau quá.” Nó chỉ là một vết thương không thấy máu thôi

Replay Blog Radio: Mùa thu đi qua, nỗi nhớ ở lại

Replay Blog Radio: Mùa thu đi qua, nỗi nhớ ở lại

Bỗng một ngày đi ra đường và chợt nhận ra mùa thu đã về, bầu trời cao và xanh hơn, khí trời trong lành dịu mát hơn, chợt nhớ những mùa thu trước, có thể tung tăng ra đường đón thu vào lòng.

Blog Radio 721: Miền đất lạ, có em, anh và chúng ta

Blog Radio 721: Miền đất lạ, có em, anh và chúng ta

Tôi phì cười, tạm biệt nhé Bangkok, hẹn một ngày gặp lại tôi đã là một tôi vui tươi và hạnh phúc hơn lần này.

Blog Radio: Anh không phải người duy nhất cần em (Bản Full)

Blog Radio: Anh không phải người duy nhất cần em (Bản Full)

Anh rất muốn giữ em lại, nhưng anh biết mình không nên, và không thể làm như thế. Người cần em, không chỉ có anh. Bởi vậy, nhất định phải thật cẩn thận và khỏe mạnh nhé!

Blog Radio 720: Va phải anh giữa dòng đời vội vã

Blog Radio 720: Va phải anh giữa dòng đời vội vã

Tôi thầm nghĩ, chả có vận rủi nào lại khiến tôi gặp lại người dưng khó ưa như gã hoài, nhất là khi tôi quyết định đi xa khu KhaoSan kém duyên này hết mức. Nhưng vào giây phút đó, tôi không biết rằng vận xui lại thích đeo bám tôi.

back to top