Phát thanh xúc cảm của bạn !

Xách balo lên và đi (Thì thầm 443)

2015-08-06 14:54

Tác giả: Thanh Vân Giọng đọc: Chit Xinh

Sau những năm tháng nếm thử qua mùi vị của cuộc sống, tôi quyết định xách vali lên và khám phá những vùng đất mới. Cũng chính là cho bản thân mình có cơ hội nghỉ ngơi, nơi tôi có thể dừng chân lại sống những chuỗi ngày chậm rãi. Tạm xa chốn ồn ào, náo nhiệt, xa nhịp sống hối hả đầy lo toan. Tôi thả hồn mình vào những chân trời mới, nơi tôi có thể làm quen với nhiều người, nơi cho tôi cuộc sống bình yên , thản nhiên và đặc biệt hơn ở nơi đó tôi được làm chính mình. 


***

Dấu chân lạc bước giữa phố đông người
Đi về đâu để ta thấy bình yên, thấy thản nhiên. 

Chiếc xe đang bắt đầu chuyển bánh, tôi chọn cho mình một chỗ ngồi, cố kiếm tìm một khung cửa sổ, nơi tôi có thể ngả đầu vào cửa kính, đưa cặp mắt nhìn về phía xa xăm. Tạm quên đi nơi đã chôn dấu nhiều kỉ niệm, xa rời bạn bè người thân, tôi tìm thấy mình ở một mảnh đất khác, lạ lẫm và mọi thứ đều mới chỉ là bắt đầu. 

Cắm tai phone nghe đài FM bỗng dưng chương trình phát bài hát tôi đã từng nghe rất nhiều lần mà không hề thấy ngán ngẩm, mỗi câu hát vang lên lại khiến tôi không thể kìm được nước mắt, cố gắng nở một nụ cười gượng gạo nhưng sao sống mũi vẫn cay cay, cổ họng vẫn nghẹn ứng không thốt lên lời. Nhắm mắt lại, một tiếng thở dài , tôi suy nghĩ về những năm tháng đã qua. 

Tuổi trẻ ngông cuồng và nông nổi. 19 tuổi con vẫn như một đứa trẻ chẳng chịu lớn lên. Mẹ có nói một thì vẫn cãi mười, dẫu biết rằng mình sai nhưng vẫn ngoan cố, cứng đầu không chịu sửa chữa. Vẫn cứ coi trọng cái tôi hơn cái ta, chẳng xem ai ra gì, luôn chỉ sống theo cảm xúc của cá nhân mà quên mất rằng con đang tồn tại trong một xã hội đông đúc và trật trội, nơi đó có gia đình, bạn bè và người thân cùng chung sống. Đi xa rồi con mới khao khát một bữa cơm gia đình ấm cúng, tiếng cười đùa trò chuyện của những thành viên. Bỗng dưng nhớ tới những câu rầy la của mẹ, sao mà nhớ đến thế. Đi xa rồi con mới nhận thấy rằng :"gia đình luôn là bến đỗ bình yên và hạnh phúc nhất. "

mot minh

19 tuổi vụn vỡ mối tình đầu, tớ yêu cậu ngây thơ và chân thành như thế, không chút toan tính, cầu lợi nó trong sáng và đẹp biết bao. Cậu bảo ban tớ học tập, động viên an ủi khi tớ vấp ngã hay ân cần chỉ bảo mỗi khi tớ mắc sai lầm. Không một lời to tiếng cậu vẫn cứ nhỏ nhẹ mà nghiêm khắc, mỗi lời cậu nói là một bài học. Ngày cậu bỏ đi để tớ một mình ở lại, tớ cô đơn và sợ hãi nhưng chính cậu đã dạy tớ phải sống mạnh mẽ và kiên cường. Ngày tớ biết tin cậu yêu một người con gái khác cũng là lúc tớ nhận ra nhiều điều, đôi bàn tay đó không còn chỗ cho tớ nắm nữa, không còn những cái ôm xiết chặt, không còn bờ vai cho tớ tựa vào. . . tớ biết cậu vẫn sẵn lòng làm những điều đó vì tớ nhưng tớ không cho phép bản thân mình làm vậy. Nhưng giờ thì tớ đã mạnh mẽ hơn rất nhiều, tớ sẽ thử mở lòng mình để yêu thương một ai đó, rồi tớ sẽ hạnh phúc phải không?

19 tuổi tôi chẳng có gì trong tay, con đường học tập cũng thật lắm chông gai, hai lần thi đại học và cũng chẳng vào được ngành mà mình mong muốn có lẽ lỗi phần lớn là ở chính bản thân mình. Do tôi chưa thực sự cố gắng theo đuổi ước mơ, hoài bão. Tuổi trẻ đầy nhiệt huyết, nhựa sống căng tràn vậy mà sao tôi thấy mình sống hời hợt quá, có đôi khi tôi phó mặc cuộc đời cho ông trời quyết định để rồi đánh mất nhiều thứ quý giá. Những lần vấp ngã như thế tuy có đau nhưng lại mang đến cho tôi nhiều trải nghiệm thú vị. Tôi chiêm nghiệm ra nhiều điều, chẳng có con đường nào trải dài hoa hồng mà sẽ đầy dẫy chông gai và thử thách. Mỗi lần vượt qua nỗi sợ hãi của bản thân sẽ là một lần tôi trưởng thành hơn. Và tôi biết mình cần phải nâng niu, quý trọng những gì đã nỗ lực có được. 

Sau những năm tháng nếm thử qua mùi vị của cuộc sống, tôi quyết định xách vali lên và khám phá những vùng đất mới. Cũng chính là cho bản thân mình có cơ hội nghỉ ngơi, nơi tôi có thể dừng chân lại sống những chuỗi ngày chậm rãi. Tạm xa chốn ồn ào, náo nhiệt, xa nhịp sống hối hả đầy lo toan. Tôi thả hồn mình vào những chân trời mới, nơi tôi có thể làm quen với nhiều người, nơi cho tôi cuộc sống bình yên , thản nhiên và đặc biệt hơn ở nơi đó tôi được làm chính mình. 

Xách balô lên và đi thôi nào!

  • Chuyển thể từ lá thư của thính giả Thanh Vân
Gửi những tâm sự, sáng tác của các bạn đến với các độc giả của blogradio.vn bằng cách gửi bài viết về địa chỉ email blogradio@dalink.vn.


yeublogradio




Thanh Vân

Chỉ xin đời cho làm đóa hướng dương. Buồn vương cũng mặc, bão bùng cũng qua.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Ngày đẹp trời để cô đơn

Ngày đẹp trời để cô đơn

Chuyến xe cuối ngày đưa Lam rời thị xã, mưa ướt nhạt nhòa trong đêm. Bên ngoài chắc là lạnh, cô chẳng rõ nữa, chỉ thấy gió ngả nghiêng những ngọn cây như lòng cô đang giông bão. Lam chẳng còn nhớ buổi tối hôm ấy kết thúc thế nào. Cô chỉ biết rằng mình đã bỏ lại tất cả. Lam cất chai nước hoa hồng vào tủ, cất luôn những kỷ niệm cũ vào một góc nhỏ trái tim. Đau nào rồi cũng qua, ngày mai còn phải bước tiếp vì chính mình chứ. Người ta đổi thay thì mình thay đổi, còn cả cuộc đời dài phía trước kia mà.

Sống đơn giản liệu đời có thanh thản?

Sống đơn giản liệu đời có thanh thản?

Dù có sinh ra ở nơi đâu, trong bất cứ hoàn cảnh nào, ắt hẳn mỗi người đều sẽ chứng kiến muôn vàn thay đổi lớn nhỏ diễn ra xuyên suốt cuộc đời mình.

Blog Radio 793: Em sẽ trở về vào mùa xuân

Blog Radio 793: Em sẽ trở về vào mùa xuân

Khi mùa xuân đến thì chỉ cần lòng người đón nhận thôi thì ở đâu rồi chắc chắn đất trời cũng nở hoa.

Blog Radio 792: Năm nay bạn có về nhà đón Tết sớm?

Blog Radio 792: Năm nay bạn có về nhà đón Tết sớm?

Vậy là hắn được nghỉ Tết sớm hơn mọi năm rồi. Về nhà vẫn là hơn nhất. Đã bao nhiêu năm hắn chẳng thể về sớm để được ăn cái Tết dài ngày hơn, được ở cạnh gia đình lâu hơn.

Blog Radio 791: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 2 – Hết)

Blog Radio 791: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 2 – Hết)

Đừng khóc. Em có anh mà. Ở bên anh nhé, được không? Tôi không đáp, chỉ vùi đầu vào trong ngực Kiên, vòng tay cũng nhẹ nhàng đặt lên tấm lưng to rộng của anh. Có lẽ, chim sáo đã tìm được bến đậu rồi…

Nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Nỗi buồn mang tên hạnh phúc

Có một buổi sáng nào đó, khi bạn ngước mặt lên nhìn bầu trời vẫn bắt gặp khoảng không màu xanh trong veo ấy, nhưng lòng bạn lại ướt mưa…Bởi lẽ Chúng ta chỉ cảm thấy giá trị thật sự của hạnh phúc cho đến khi chúng ta đã đánh mất hoặc sắp sửa mất nó.

Không dám mở lời yêu

Không dám mở lời yêu

Cũng đã lâu rồi con tim này không còn rung động. Có phải nó đã già cõi rồi không? Ai cũng có một thời thanh xuân tươi đẹp còn đối với tôi thanh xuân là một cái gì đó thật xa xỉ, bao nhiêu là lo toan.

Blog Radio 790: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 1)

Blog Radio 790: Vì anh thương em như thương màu điên điển (Phần 1)

Người ta thường thích trêu ghẹp những bông hoa dại nhưng rồi vẫn trở về với những đóa hoa có danh, có phận được cắm ở trong bình. Những đóa hoa dại mong manh, không còn cách nào khác ngoài việc buộc phải trở nên mạnh mẽ, kiên cường.

Khi ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ

Khi ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ

Một chuyện tình kết thúc không chỉ đến từ một phía, nếu ta tự buông bỏ với chính tình yêu của mình, nó cũng sẽ quay lưng lại với hạnh phúc của chúng ta. Khi ta không làm gì cả, tiếc nuối vẫn còn đó. Nhưng ta thay đổi, tiếc nuối chỉ còn là quá khứ.

Có lẽ đã đến lúc để quên em

Có lẽ đã đến lúc để quên em

Anh không biết trong lòng mình đang có cảm giác gì nữa, giống như là mất mát lại giống như là nhẹ nhõm. Có lẽ là bởi vì anh biết em vẫn đang sống một cuộc sống rất tốt, cũng có lẽ bởi vì anh nhận ra, anh vốn dĩ không có mặt trong kế hoạch của em, tương lai của em, chúng ta rồi sẽ có cuộc sống của riêng mình mà không có đối phương trong đó.

back to top