Phát thanh xúc cảm của bạn !

Phố vẫn như xưa, chỉ chúng ta đã khác (thì thầm 442)

2015-07-28 09:00

Tác giả: Giọng đọc: Chit Xinh

blogradio.vn - Giữa dòng đời tấp nập, những góc phố thân thương vẫn níu giữ bước chân em trong mỗi lần đi về. Em đã từng chạy trốn kỷ niệm, từng bỏ quên phố, thậm chí đã từng ghét phố. Nhưng phố vẫn hiền hòa và bao dung. Phố vẫn như xưa, chỉ chúng ta đã khác!

***

Mưa.

Cơn mưa xứ này lúc nào cũng vậy, bất chợt đến đi mà không hề báo trước. Những hạt mưa mạnh mẽ buông mình xuống đất, vội vã và ồn ào hệt như nhịp sống của người Sài Gòn. Nhờ mưa, con người cảm thấy cuộc sống như dịu đi phần nào nhưng khi lặng nhìn những hạt mưa lại khiến người ta cảm thấy buồn và cô đơn nhất.

Mưa làm góc phố quen nhuốm màu buồn kỷ niệm. Mưa khiến lòng phố đau theo từng giọt nước mắt của trời. Mưa nhắc nhớ về quá khứ, nơi em có anh, nơi chúng ta có nhau và thuộc về nhau.

Tấp vội vào quán café gần đường và gọi cho mình một ly đen đá. Em đã thay đổi thói quen kể từ ngày ấy, đã không còn thích chocolate nóng như xưa. Có lẽ khi suy nghĩ con người thay đổi, thói quen cũng thay đổi theo. Em không còn thích những ngọt ngào ban đầu, mà chỉ hy vọng mọi chuyện trong đời có thể không cần một khởi đầu tốt đẹp nhưng phải có một kết thúc tốt đẹp, đừng giống như chuyện tình yêu đôi mình.

Em không sợ cô đơn, có lẽ vì đã quá quen với nó. Có thể mọi người bảo em quá mạnh mẽ, nhưng đôi lúc cô đơn lại chính là một sự hưởng thụ. Đó là lúc em dành thời gian để suy nghĩ và chiêm nghiệm nhiều điều trong cuộc sống. Là lúc em dừng lại sống cho mình, sống sâu sắc, sống với sự cảm nhận về thế giới xung quanh.

Cô đơn không phải là một điều gì đó khủng khiếp sau chia tay mà cô đơn thật ra là một trạng thái tâm lý của con người.

codon

Em đã từng cô đơn vì mất anh – nỗi cô đơn giống hàng triệu kẻ thất tình trên thế giới. Nhưng em bây giờ, cô đơn khác họ. Giống như lúc này, tại một góc phố, nhâm nhi một tách café, em đang cô đơn trong niềm hạnh phúc. Hạnh phúc khi nghĩ về gia đình, suy nghĩ về những gì mình đã và chưa làm được trong hôm nay, suy nghĩ về những dự định, những kế hoạch trong tương lai mà mình cần phấn đấu để đạt được.

Có nhiều đêm, em vẫn mơ thấy mình trở về những tháng ngày xưa cũ, cùng anh tay trong tay bước đi dưới những con đường ngập sắc lá me bay. Mỗi khi giật mình thức giấc, dù vẫn chỉ mình em trong căn phòng lạnh lẽo nhưng em đã thôi không còn khóc nữa. Em không cố quên anh, cứ để hình bóng anh đến và đi trong những giấc mơ, nhẹ nhàng và thanh thản.

Không phải vì em không yêu anh sâu sắc, cũng chẳng phải vì em không khổ đau khi rời xa anh. Em đã từng yêu anh hơn chính bản thân mình, từng thức trắng bao đêm thì cũng từng ấy ngày em rửa mặt bằng nước mắt. Nhưng có vấp ngã thì mới trưởng thành, và em đã trưởng thành từ những ngày tháng cô đơn.

Những ngày sống một mình giữa phố em mới nhận ra phố đang thì thầm với mình bằng những âm thanh rất đỗi đơn sơ, rất đỗi đời thường. Đó là những tiếng rao đêm, là những câu chào mời của những người bán dạo trên vỉa hè. Đó là một sớm mai thức dậy lang thang ra phố, bắt gặp những chiếc xe đạp, chở trên mình muôn sắc hoa rực rỡ báo hiệu mùa sang.

Hạnh phúc chỉ bình dị là thế!

Giữa dòng đời tấp nập, những góc phố thân thương vẫn níu giữ bước chân em trong mỗi lần đi về. Em đã từng chạy trốn kỷ niệm, từng bỏ quên phố, thậm chí đã từng ghét phố. Nhưng phố vẫn hiền hòa và bao dung.

Em trách phố làm gì? Vì phố cũng biết đau!

Trong lớp lớp những người đi ngang phố, ai sẽ ra đi, ai sẽ chọn phố làm nơi gắn bó suốt đời? Và trong những người lướt qua cuộc đời em, ai sẽ tiếp tục bước đi và ai sẽ là người ở lại? Em là phố và phố cũng là em.

Mất anh, nhưng em vẫn còn có phố. Phố minh chứng và lưu giữ tất cả những kỷ niệm tình yêu của đôi mình. Phố đã cùng em đi qua nỗi đau, đi qua buồn vui và những thăng trầm trong cuộc sống. Phố không bao giờ phản bội. Phố là bạn, là tri kỷ, là người thương của em và tất cả mọi người.

Mưa tạnh. Nắng lên. Em bước vội ra phố, hòa mình vào dòng người tấp nập. Em khẽ mỉm cười nhủ thầm với phố: Bất chợt trở về rồi bất chợt đi phố nhé! Bởi em không thể sống hoài với những điều dang dở. Bởi trái tim em sẽ thêm một lần rộng mở. Bởi em và anh giờ đã khác xưa rồi…

Và nỗi buồn nào rồi cũng sẽ phôi pha, quá khứ nào rồi cũng sẽ ngủ yên trong trí nhớ. Phải không, phố của em?

© Thái Hà – blogradio.vn

Bài tham dự cuộc thi viết “Độc thân không cô đơn”. Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn đọc, để lại bình luận và chia sẻ link bài viết này lên các mạng xã hội cho bạn bè, người thân cùng đọc. Bạn cũng có thể chia sẻ lại link bài viết này từ fanpage BlogViet Vietnamnet
         



Gửi những tâm sự, sáng tác của các bạn đến với các độc giả của blogradio.vn bằng cách gửi bài viết về địa chỉ email blogradio@dalink.vn.


yeublogradio




Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Có phải tình yêu năm 17 tuổi chẳng thể đi cùng bạn suốt đời? (Những Blog Radio về tình yêu học trò)

Có phải tình yêu năm 17 tuổi chẳng thể đi cùng bạn suốt đời? (Những Blog Radio về tình yêu học trò)

Người ta cũng bảo rằng mối tình đầu là mối tình đẹp nhất, vì nó luôn dở dang. Không bao giờ có cái kết hạnh phúc, cho mối tình đầu.

 Blog Radio 661: Thương một người coi mình là tri kỷ

Blog Radio 661: Thương một người coi mình là tri kỷ

Cuộc đời này ai cũng mong gặp được người thương mình, hiểu mình như những người tri kỷ. Vậy tại sao những người tri kỷ lại chẳng thể trở thành người yêu của nhau? Sẽ thế nào nếu thương một người mà trong lòng họ đã định sẵn vị trí cho ta là một người tri kỷ? Mãi mãi không thể nào hơn.

Replay Blog Radio: Mưa đầu mùa rơi vào ngày yêu cuối, tình mình tan vỡ rồi phải không em?

Replay Blog Radio: Mưa đầu mùa rơi vào ngày yêu cuối, tình mình tan vỡ rồi phải không em?

Khi những hạt mưa đầu mùa rơi xuống cũng là lúc tình yêu của tôi và em vỡ tan theo những hạt mưa. Có những cuộc tình, không có biến cố nào cả, cũng chẳng có người thứ ba chen chân, người ta cứ lặng lẽ đến bên nhau rồi lặng lẽ rời xa nhau. Chỉ là chúng ta yêu nhau xong rồi.

Tình yêu chỉ dành cho những ai biết trân trọng

Tình yêu chỉ dành cho những ai biết trân trọng

Yêu là đôi khi phải học cách im lặng, cảm nhận và lắng nghe để có thể nắm chặt tình cảm trong tay. Vì tình yêu cũng nhẹ tựa như cơn gió vậy, chỉ dành cho những ai biết trân trọng mà thôi.

Xếp hàng chờ hạnh phúc

Xếp hàng chờ hạnh phúc

Cuộc đời là một hành trình dài ở đó có nụ cười, có nước mắt, có vấp ngã. Và nếu chẳng may vấp ngã phải biết đứng lên để đi tiếp thôi. Vì cuộc đời này là của bạn nhưng không chỉ riêng bạn mà còn rất nhiều người đứng sau theo dõi và mong bạn hạnh phúc.

Blog Radio 660: Quên anh là điều em không làm được

Blog Radio 660: Quên anh là điều em không làm được

Một trong những nghịch lý của tình yêu là người ta cứ mãi nhớ, vẫn yêu người từng làm mình đau. Người tổn thương em là anh nhưng người không quên được anh lại là em. Đến khi nào em mới bớt suy nghĩ về anh? Đến khi nào em mới có thể thoát khỏi cái bóng của quá khứ.

Nếu chúng ta gặp lại, cậu có còn nhớ lời hứa khi xưa? (Những Blog Radio hay về tình yêu học trò)

Nếu chúng ta gặp lại, cậu có còn nhớ lời hứa khi xưa? (Những Blog Radio hay về tình yêu học trò)

Bởi vì Trái đất tròn nên những người yêu nhau sẽ trở lại bên nhau, nhưng cũng bởi Trái đất rộng lớn và tấp nập người nên lạc nhau một lần là mất nhau mãi mãi. Có cô gái đã đánh rơi tình yêu đầu của mình trên hành trình đầy khắc nghiệt của tuổi trưởng thành. Liệu một ngày họ có thể gặp lại nhau? Liệu họ có thể có một cuộc hẹn đúng nghĩa thêm một lần nữa?

Sống hết mình cho ngày hôm nay

Sống hết mình cho ngày hôm nay

Thời gian là thứ quý giá nhất mà chúng ta được cuộc đời này ban tặng, tuy vậy, thời gian của mỗi người là khác nhau, và sự cảm nhận về thời gian của mỗi người cũng khác nhau trong từng thời điểm. Ngày đi, tháng chảy, năm bay, thời gian nước chảy chẳng quay được về.

Ai rồi cũng phải lớn thôi

Ai rồi cũng phải lớn thôi

Trở thành người lớn đó là quy luật, đâu ai có thể làm trẻ con mãi được. Nếu được thì trên thế giới này chắc toàn là trẻ con, chẳng ai muốn lớn, chẳng ai muốn phải gồng gánh, phải lo toan vì cuộc sống tất bật này.

Blog Radio 659: Chúng ta là những chú chim nhỏ khao khát bầu trời tự do

Blog Radio 659: Chúng ta là những chú chim nhỏ khao khát bầu trời tự do

Chúng ta đều là những chú chim nhỏ, bị nhốt trong chiếc lồng chật hẹp của tiền tài, công việc. Bầu trời xanh kia là ước mơ, ngọn gió mát kia là cảm hứng. Dù thân thể chúng ta bị xiềng xích trong áp lực củi muối gạo dầu, trong áp lực trưởng thành và thành đạt, cũng đừng bao giờ quên đi bầu trời xanh bát ngát ngoài kia.

back to top