Phát thanh xúc cảm của bạn !

Phố vẫn như xưa, chỉ chúng ta đã khác (thì thầm 442)

2015-07-28 09:00

Tác giả: Giọng đọc: Chit Xinh

blogradio.vn - Giữa dòng đời tấp nập, những góc phố thân thương vẫn níu giữ bước chân em trong mỗi lần đi về. Em đã từng chạy trốn kỷ niệm, từng bỏ quên phố, thậm chí đã từng ghét phố. Nhưng phố vẫn hiền hòa và bao dung. Phố vẫn như xưa, chỉ chúng ta đã khác!

***

Mưa.

Cơn mưa xứ này lúc nào cũng vậy, bất chợt đến đi mà không hề báo trước. Những hạt mưa mạnh mẽ buông mình xuống đất, vội vã và ồn ào hệt như nhịp sống của người Sài Gòn. Nhờ mưa, con người cảm thấy cuộc sống như dịu đi phần nào nhưng khi lặng nhìn những hạt mưa lại khiến người ta cảm thấy buồn và cô đơn nhất.

Mưa làm góc phố quen nhuốm màu buồn kỷ niệm. Mưa khiến lòng phố đau theo từng giọt nước mắt của trời. Mưa nhắc nhớ về quá khứ, nơi em có anh, nơi chúng ta có nhau và thuộc về nhau.

Tấp vội vào quán café gần đường và gọi cho mình một ly đen đá. Em đã thay đổi thói quen kể từ ngày ấy, đã không còn thích chocolate nóng như xưa. Có lẽ khi suy nghĩ con người thay đổi, thói quen cũng thay đổi theo. Em không còn thích những ngọt ngào ban đầu, mà chỉ hy vọng mọi chuyện trong đời có thể không cần một khởi đầu tốt đẹp nhưng phải có một kết thúc tốt đẹp, đừng giống như chuyện tình yêu đôi mình.

Em không sợ cô đơn, có lẽ vì đã quá quen với nó. Có thể mọi người bảo em quá mạnh mẽ, nhưng đôi lúc cô đơn lại chính là một sự hưởng thụ. Đó là lúc em dành thời gian để suy nghĩ và chiêm nghiệm nhiều điều trong cuộc sống. Là lúc em dừng lại sống cho mình, sống sâu sắc, sống với sự cảm nhận về thế giới xung quanh.

Cô đơn không phải là một điều gì đó khủng khiếp sau chia tay mà cô đơn thật ra là một trạng thái tâm lý của con người.

codon

Em đã từng cô đơn vì mất anh – nỗi cô đơn giống hàng triệu kẻ thất tình trên thế giới. Nhưng em bây giờ, cô đơn khác họ. Giống như lúc này, tại một góc phố, nhâm nhi một tách café, em đang cô đơn trong niềm hạnh phúc. Hạnh phúc khi nghĩ về gia đình, suy nghĩ về những gì mình đã và chưa làm được trong hôm nay, suy nghĩ về những dự định, những kế hoạch trong tương lai mà mình cần phấn đấu để đạt được.

Có nhiều đêm, em vẫn mơ thấy mình trở về những tháng ngày xưa cũ, cùng anh tay trong tay bước đi dưới những con đường ngập sắc lá me bay. Mỗi khi giật mình thức giấc, dù vẫn chỉ mình em trong căn phòng lạnh lẽo nhưng em đã thôi không còn khóc nữa. Em không cố quên anh, cứ để hình bóng anh đến và đi trong những giấc mơ, nhẹ nhàng và thanh thản.

Không phải vì em không yêu anh sâu sắc, cũng chẳng phải vì em không khổ đau khi rời xa anh. Em đã từng yêu anh hơn chính bản thân mình, từng thức trắng bao đêm thì cũng từng ấy ngày em rửa mặt bằng nước mắt. Nhưng có vấp ngã thì mới trưởng thành, và em đã trưởng thành từ những ngày tháng cô đơn.

Những ngày sống một mình giữa phố em mới nhận ra phố đang thì thầm với mình bằng những âm thanh rất đỗi đơn sơ, rất đỗi đời thường. Đó là những tiếng rao đêm, là những câu chào mời của những người bán dạo trên vỉa hè. Đó là một sớm mai thức dậy lang thang ra phố, bắt gặp những chiếc xe đạp, chở trên mình muôn sắc hoa rực rỡ báo hiệu mùa sang.

Hạnh phúc chỉ bình dị là thế!

Giữa dòng đời tấp nập, những góc phố thân thương vẫn níu giữ bước chân em trong mỗi lần đi về. Em đã từng chạy trốn kỷ niệm, từng bỏ quên phố, thậm chí đã từng ghét phố. Nhưng phố vẫn hiền hòa và bao dung.

Em trách phố làm gì? Vì phố cũng biết đau!

Trong lớp lớp những người đi ngang phố, ai sẽ ra đi, ai sẽ chọn phố làm nơi gắn bó suốt đời? Và trong những người lướt qua cuộc đời em, ai sẽ tiếp tục bước đi và ai sẽ là người ở lại? Em là phố và phố cũng là em.

Mất anh, nhưng em vẫn còn có phố. Phố minh chứng và lưu giữ tất cả những kỷ niệm tình yêu của đôi mình. Phố đã cùng em đi qua nỗi đau, đi qua buồn vui và những thăng trầm trong cuộc sống. Phố không bao giờ phản bội. Phố là bạn, là tri kỷ, là người thương của em và tất cả mọi người.

Mưa tạnh. Nắng lên. Em bước vội ra phố, hòa mình vào dòng người tấp nập. Em khẽ mỉm cười nhủ thầm với phố: Bất chợt trở về rồi bất chợt đi phố nhé! Bởi em không thể sống hoài với những điều dang dở. Bởi trái tim em sẽ thêm một lần rộng mở. Bởi em và anh giờ đã khác xưa rồi…

Và nỗi buồn nào rồi cũng sẽ phôi pha, quá khứ nào rồi cũng sẽ ngủ yên trong trí nhớ. Phải không, phố của em?

© Thái Hà – blogradio.vn

Bài tham dự cuộc thi viết “Độc thân không cô đơn”. Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn đọc, để lại bình luận và chia sẻ link bài viết này lên các mạng xã hội cho bạn bè, người thân cùng đọc. Bạn cũng có thể chia sẻ lại link bài viết này từ fanpage BlogViet Vietnamnet
         



Gửi những tâm sự, sáng tác của các bạn đến với các độc giả của blogradio.vn bằng cách gửi bài viết về địa chỉ email blogradio@dalink.vn.


yeublogradio




Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tháng 12 con trở về nhà

Tháng 12 con trở về nhà

Tôi vẫn hay khóc khi nghe một điệu nhạc buồn, chẳng hiểu sao lúc ấy tôi lại dễ khóc đến thế. Dù đã cố gắng kiềm nén nhưng nước mắt vẫn trào ra. Những giọt nước mắt mặn mặn, chan chát chứa đựng biết bao la nỗi niềm của kẻ xa quê. Mỗi lúc như thế tôi lại thấy nhớ nhà, nhớ bố mẹ và các em tôi quá!

Blog Radio 629: Tình yêu sẽ đến vào lúc bất ngờ nhất

Blog Radio 629: Tình yêu sẽ đến vào lúc bất ngờ nhất

Đợi chờ một ai đó sẽ yêu mình là một hành trình dài đầy mỏi mệt. Nhưng tình yêu đôi khi lại ập xuống cuộc đời chúng ta theo cái cách bất ngờ nhất, để rồi ta chẳng thể chống đỡ trước sự ngọt ngào của nó.

Replay Blog Radio: Sao em chưa về… tháng 12

Replay Blog Radio: Sao em chưa về… tháng 12

Nhất định sẽ có một khoảnh khắc mà ta biết trước rằng ta sắp mất đi một ai đó rất quan trọng trong cuộc đời mình. Tất cả còn lại chỉ là ta sẽ lựa chọn ôm lấy họ hay ôm lấy nỗi thương nhớ về họ trong phần đời phía sau

Từ ngày đó em ngừng hỏi thăm anh

Từ ngày đó em ngừng hỏi thăm anh

Từ ngày đó em ngừng hỏi thăm anh Những câu chuyện cũng dần trôi vào quên lãng Ngày đầu gặp nhau dưới cơn mưa lãng mạn Em thôi nhắc về kĩ niệm cũ ngày xưa.

Nợ cha nợ mẹ một tấm chồng biết bao giờ mới trả được

Nợ cha nợ mẹ một tấm chồng biết bao giờ mới trả được

Và dường như, càng già, thì người ta thường phát triển theo hai xu thế, một là cuống cà kê lên nhờ người này người kia mai mối để được leo lên xe bông về nhà chồng.

Tạm biệt người chưa kịp nói lời thương

Tạm biệt người chưa kịp nói lời thương

Giá như có thể quay lại. Tôi sẽ không cao lãnh nữa, không tỏ vẻ cao giá nữa. Vứt hết sĩ diện vớ vẩn gì đó đi, tôi sẽ lấy hết dũng cảm tỏ tình với cậu, nói cho cậu biết tôi rất thích cậu, thích rất lâu rồi. Nói cho cậu biết cậu rất đẹp trai, rất nam tính.

Đạo lý ai cũng nên biết để tránh có ngày rước họa vào thân

Đạo lý ai cũng nên biết để tránh có ngày rước họa vào thân

Trong cuộc sống này có một số người, bạn giúp họ cả trăm lần họ không có được một lời cảm ơn. Nhưng chỉ một lần không giúp, họ quay ra hận bạn. Bao nhiêu cố gắng nỗ lực bỏ ra vì người khác, thứ bạn nhận lại được không phải là sự chân thành mà chỉ là nỗi cay đắng.

Có phải lớn lên là thay nụ cười bằng những tiếng thở dài?

Có phải lớn lên là thay nụ cười bằng những tiếng thở dài?

Trưởng thành khiến người ta mệt ngoài với những cô đơn và bộn bề của cuộc đời. Đó là khi ta biết giấu nhẹm đi cảm xúc của mình, chẳng còn vui thì cười thật to hay buồn thì khóc thật lớn như ngày bé nữa. Thế nhưng, mạnh mẽ đến mấy cũng muốn được về bên mẹ để được yêu thương…

Blog Radio 628: Trái tim anh thuộc về ai?

Blog Radio 628: Trái tim anh thuộc về ai?

Ai cũng có một người trong trái tim, hễ nhắc đến là sẽ khiến cho bạn hoặc sẽ hạnh phúc, hoặc sẽ đau lòng. Có khi là cả hai thứ cùng tồn tại.

Mất đi những người bạn thân còn buồn hơn cả thất tình

Mất đi những người bạn thân còn buồn hơn cả thất tình

“Hai chữ đã từng trong tình bạn còn đáng buồn hơn cả trong tình yêu”, câu nói đó đã thật sự làm trái tim tôi hẫng đi một nhịp, một nhịp hẫng mà có lẽ bất kì ai từng mất đi một người bạn, đều có thể hiểu được.

back to top