Phát thanh xúc cảm của bạn !

Blog Radio 399: Giấc mơ êm trôi về mùa hạ tuổi thơ

2015-07-17 23:05

Tác giả: Trần Tú, Linh Giọng đọc: Chit Xinh

 blogradio.vn - Có ai không "cho ta xin một vé về với tuổi thơ", nơi nắng hạ cồn cào buông mình trên bờ tre hòa cùng lời ru của mẹ trong chiều hè êm ả, đắm mình trong khúc hát ầu ơ của quê hương ngọt ngào ru tâm hồn của tuổi thơ êm đềm. Mùa hè nơi thành thị tấp nập, nắng hè trở nên gay gắt hơn, với tiếng ồn ào của động cơ xe cộ, rồi bụi bẩn cứ hầm hập, cả sức nóng bốc lên từ mặt đường nhựa làm con người trở nên mệt mỏi, uể oải. Lại làm tôi thêm nhớ, thêm yêu những mùa hè của quê hương – những mùa hè của tuổi thơ tôi.


  • Hạ buông mình đưa ta về bên dòng sông tuổi thơ!

Cuối cùng ánh dương mềm dịu cũng buông trên từng vạt cỏ còn đọng lại giọt sương đêm, dọc ven đường những bông hoa thắm ánh dương lóng lánh còn vương mùi hương quen thuộc bởi hạ về mang cho ta những nồng nàn thương nhớ của một thuở nơi có dòng sông, gốc đa, tiếng sáo diều vi vu và một triền đê đầy cỏ mật.

Có ai không cho ta xin một vé về với tuổi thơ, nơi nắng hạ cồn cào buông mình trên bờ tre hòa cùng lời ru của mẹ trong chiều hè êm ả, đắm mình trong khúc hát ầu ơ của quê hương ngọt ngào ru tâm hồn của tuổi thơ êm đềm. Nơi đây gốc đa già sần chai ngày tháng, nơi con đứng chờ mẹ về với kẹo bông ngọt ngào thuở ấu thơ như câu chuyện cổ tích mẹ kể hằng đêm. Nhớ hình ảnh mẹ ngồi khâu chiếc áo trong trưa hè, hạt nắng mềm mại buông trên mái tóc đen huyền của mẹ phủ xuống đôi vai gầy những lo toan. Nhiều khi ta ghét nắng bởi nắng làm mồ hôi mẹ ướt đầm lưng áo, những khi nắng gắt gỏng làm mẹ ốm đổ bậu lên làn da ửng đỏ Mẹ vẫn gạt nhẹ những giọt mồ hôi trên trán để hong khô nắng đem về cho ta một tuổi thơ êm đềm.

Sông quê

Dòng sông nơi đây vẫn buông vạt áo lấp lánh khi nắng chiều vừa nhuộm kín một mầu tím hoàng hôn buông rơi trên vai áo mẹ. Mẹ đã gánh cả dòng sông hiền từ, cả bầu trời mát dịu, mang về cho con những vì sao lấp lánh. Mẹ dắt tay con qua cả bờ sông hiền hòa, tắm lên dòng ký ức tuổi thơ con những ngọt ngào cùng triền đê trải cơn nắng vàng, hoa cỏ may vương bám trên áo như níu giữ bước chân thơ dại. Mẹ thường kể về loài hoa cỏ may luôn mang trong mình sức sống mãnh liệt cài tình yêu thương lên vạt áo, giắt lên mái tóc ai đi qua.

Mẹ thả từng dòng suối mát trong, khua từng mái chèo nhẹ trôi vào lòng con những tháng ngày tươi đẹp của tuổi thơ, là cơn gió tưới mát tâm hồn, là cánh diều vi vu đưa ước mơ con lên bầu trời cao, là ngọn cỏ bên hàng đê như nốt nhạc ru hồn con êm ả mỗi chiều hè. Cứ thế một tuổi thơ ngọt ngào đong đầy những nỗi nhớ về mẹ, về một dòng sông sáng hiền từ trong vắt cứ ẩn hiện khiến con ước ao một ngày được trở lại.




Bởi chi khi men theo lối trở về ký ức của tuổi thơ trong ánh dương lóng lánh đã buông mình trên bầu trời tháng 6 đầy thương nhớ ấy, nơi dòng sông ấy, triền đê ấy con mới được kề bên vạt nắng hạ, về lại ký ức của tuổi thơ bên sóng nước nhẹ nhàng lan tỏa trong tâm hồn. Con sẽ thả những giấc mơ êm trôi về một tuổi thơ khắc sâu bởi tình mẹ trong tâm khảm. Dù giờ đây khi con lênh đênh trên một dòng sông nơi phía cội nguồn sẽ khó tránh khỏi bị ướt, hơi lạnh thấm vào cõi lòng còn mang nhiều sợi chỉ đứt đoạn, thì tháng 6 sẽ về mang theo nắng hạ hồn nhiên cùng ký ức tuổi thơ để nối lại bằng những nét trầm tư của màu nắng, hòa trong nụ cười vương khẽ cùng dắt hạ theo cùng. Con sẽ không rủ rê thêm những mối tơ vương mà đưa tay cầm mềm mại vạt nắng hạ khẽ hôn bờ môi dòng sông dịu ngọt, nơi lưu giữ ký ức ngọt ngào của tuổi thơ mà không lạc lối trong chiều hoàng hôn buông khói xanh khi không nhớ nổi đường về.

Và khi hạ đã buông mình trên dòng sông hiền hòa nơi ấy con sẽ trở về bên dòng "sông vẫn in màu mây, vẫn khi vơi đầy vẫn mang phù sa làm đẹp thêm làng quê yêu dấu ... sông vẫn như thuở ấy ... " để khắc ghi trong tâm khảm cùng nắng hạ thân thương về trong nỗi nhớ mẹ không bao giờ phai.

© Linh – blogradio.vn

  • Mơ về những mùa hè đã qua

Thường là thế, đã bảo là thôi đừng có nhớ nhung, đừng có mơ mộng, ấy vậy mà cái lí trí, sự nhắc nhở thường tình này đâu có lấn át được nỗi nhớ nhung cứ cồn cào, day dứt nơi tâm hồn. Như một phản xạ của tâm hồn, mỗi buổi sáng nghe tiếng ve kêu, thấy nắng, là biết hè đã thực sự đến và lại cứ tưởng là mỗi cơn gió đều mang theo mùi hoa giẻ, hoa sen man mác dù là tôi đang ở bất cứ nơi đâu. Và cứ mỗi lần ngủ dậy, đưa tay mở tung cánh cửa nơi phòng trọ ngột ngạt, nóng bức, nhìn ra ngoài trời để thấy nắng vàng rực rỡ, nắng tràn ngập tâm hồn, chếnh choáng con mắt để rồi lại nhớ tới mình thời thơ bé đã có biết bao chiều hè “đầu trần chân đất” như con chim non rong ruổi khắp các con đường, cánh đồng ở một vùng quê.

Nhớ đến ngày hè, là nhớ đến tuổi thơ và nhớ đến quê nhà. Rồi từ từ khép đôi mi lại, để cho tâm hồn trở về với những ngày xa xôi ấy. Giấc mơ đầu tiên đưa tôi lạc vào một bức tranh với nền trời đỏ rực – lẽ nào là hoàng hôn?

Ai nói hoàng hôn ở đâu cũng đẹp, cũng lãng mạn. Nhưng với riêng tôi chỉ có hoàng hôn của nơi ấy và của ngày ấy mới đẹp và nên thơ. Nơi ấy, nơi quê hương yêu dấu, nơi có mái nhà tranh liêu xiêu ẩn mình dưới những tán cọ hiên ngang được bao bọc bởi những lũy tre xanh rì rào. Và cũng chính nơi ấy của những ngày thơ dại vào những chiều hè chẳng biết nóng nực là gì tôi cứ tung tăng chạy nhảy, leo trèo hết bậc ruộng nọ, đến bậc ruộng kia, hái lượm những bông hoa cỏ dại, đuổi bắt lũ chuồn chuồn, châu chấu cả buổi mà chẳng hề thấy mệt mỏi. Cho đến khi chiều muộn, khi nắng đã bắt đầu nhạt dần, đâu đó những cơn gió nhẹ phảng phất mùi hoa sen, mùi rơm, mùi lúa, mùi khói bếp đứa trẻ mới dừng lại nơi gò đất cao nhất quả đồi mà thở phì phò rồi đưa cặp mắt nhìn ngắm cảnh vật xung quanh mình. Và thế là nó bất chợt bắt gặp những khoảnh khắc, những “khoảnh khắc” ấy cứ vô tư đọng lại nơi đáy mắt rồi hằn sâu nơi tâm hồn và choáng ngợp lấy trái tim nhỏ bé của nó.

nhớ mùa hè

Vào cuối buổi chiều, nắng nhạt dần chỉ còn vài tia nắng vẫn cố hết sức bám trụ trên cành lá như muốn níu kéo lấy một ngày sắp tàn. Nhưng mặt trời vẫn cố chút sức lực còn lại để hắt những tia nắng chói chang xuống mặt nước. Gió mỗi lúc thổi đều hơn, mạnh hơn, làm mặt nước lững lờ bỗng chuyển động, mới đầu là những gợn sóng lăn tăn, rồi lại lăn tăn thêm chút nữa. Và ôi, nhìn kìa, nắng cứ đuổi bắt gió, gió cứ vờn lên nước để rồi những gợn sóng “long lanh vẩy cá” ấy hắt lên những tia sáng lung linh, lấp lánh, tựa như cả biển kim cương đang hiện ra trước mắt tôi. Nhưng nếu đó là cả biển kim cương thật thì chưa chắc tôi đã thấy chúng đẹp, bởi lẽ thứ ánh sáng lung linh mà tôi thấy nó hiền hòa, yên bình và nhẹ bẫng nơi đáy mắt chứ không chói lóa đến nhức nhối mắt mũi như ánh sáng của những loài kim cương hay đá quý. Trên mặt nước, thấp thoáng bóng dáng những người dân chài lưới, đang chuẩn bị cho mẻ lưới đêm hoặc tất bật cất nốt mấy cái chúm cua để chuẩn bị về. Mấy con chim bói cá lúc bay lên, lúc sà xuống mặt nước, như thể đang bông đùa, nắng chiếu vào làm chúng trở nên đẹp lạ lùng khi bộ lông như phát ra muôn ngàn thứ ánh sáng lung linh, rồi chúng lại vô tư đậu trên mấy cành cây nổi trên mặt nước, chu mỏ gọi nhau và từ từ biến mất trong không trung. Mấy chú le le hết lặn lại hụp rồi nhô cái đầu lên lắc lư, kêu liên hồi tỏ vẻ đắc chí. Đó cũng là thời khắc mà khói từ các mái nhà tỏa ra, khói chùng chình rồi bao phủ lấy ngôi làng, làm cảnh vật bỗng trở nên mơ màng, huyền ảo.

sen hạ

Nắng đã tắt hẳn, mặt trời đã xuống núi nhưng sức nóng của nó vẫn còn đó. Với một nền trời rực lửa, thứ màu như than hồng cháy trong bếp, bao chùm lên thế gian. Bầu trời và mặt nước đồng điệu một màu, gió vẫn thổi làm mặt nước kia loang lổ, lỗ chỗ hồng đen. Vạn vật như được tắm một màu vàng đồng quý phái, không gian bỗng trở nên yên ắng hơn, nếu như không có tiếng của dàn đồng ca mùa hạ. Trong thời khắc ấy lòng người cũng trở nên trầm tư hơn, có cảm giác buồn mênh mang. Và hẳn là nếu thiếu đi bóng dáng con người thì không gian sẽ trở nên buồn tẻ đến nhường nào. Lúc ấy, trên gò đất cao, cha tôi đang vội vã quạt nốt số thóc còn lại, vì sợ rằng lát nữa trời sẽ tối sầm lại và gió cũng biến mất luôn. Cha cởi trần, để lộ tấm lưng nâu bóng loáng, mồ hôi ứa ra như tắm nhưng bàn tay của người vẫn uyển chuyển nâng những thúng thóc lên rồi đặt chúng lên vai hướng theo chiều gió, để cho đám thóc lép cùng bụi bẩn bay đi để lại những hạt thóc trắc mẩy, vàng ươm. Như không hề biết mệt mỏi, hòa chung với niềm vui được mùa, khuôn mặt cha rạng rỡ lạ kỳ, ánh lên niềm vui, niềm hăng say lao động. Với tôi, hình ảnh cha mãi khắc sâu trong tâm trí, hồi đó tôi cứ nghĩ cha là một người anh hùng, giống chàng Đăm- Săn đang dùng sức mạnh của mình để chinh phục nữ thần mặt trời. Nhưng khi lớn lên tôi hiểu rằng cha không phải là anh hùng, hay Đăm - Săn nào hết, cha là cha tôi – người nông dân thật thà, chất phác, luôn lạc quan, có niềm tin yêu cuộc sống.

nhớ mùa hè

Màu hồng lửa cũng như than hồng trong bếp rồi cũng phải đến lúc nguội dần và tắt hẳn. Để cho màn đêm bao chùm lấy vạn vật, trong tôi có chút gì đó hụt hẫng. Cũng giống như sự hụt hẫng khi nụ cười trên môi em dần dần biến mất. Tôi lại đang nhớ đến em rồi đấy! Nhớ cô gái miền đồng quê vào một chiều hè nóng nực như thế, quần áo lấm bùn đất, lem nhem nhựa, làn da nâu rám nắng ướt đẫm mồ hôi vậy mà như quên đi mọi sự khắc nghiệt của thời tiết em vẫn nở nụ cười rạng rỡ và dường như gánh lúa trên vai em chẳng hề nặng nhọc, bước chân em vẫn thoăn thoắt. Buổi chiều đó, khi trời đã nhá nhem tối, chả hiểu sao con xe cà tàng của tôi lại lỡ va vào em để bó lúa trên vai em rơi bụp xuống đường vừa nghe tiếng em thốt lên “Rời ơi! Cái nhà anh này đi đứng thế à?”. Tôi chợt bối rối, định đỡ bó lúa lên và nói lời xin lỗi nhưng em đã cười rất tươi mà nói “chắc nhà anh đang vội đi đâu hả, thôi anh đi đi kẻo muộn, em không sao đâu, chán nỗi bó lúa rụng gần hết nửa rồi”. Rồi em nhanh chóng đặt bó lúa lên vai và bước đi thoăn thoắt. Để lại mình tôi đứng như trời trồng, ánh mắt cứ hướng theo cái bóng nhỏ bé của em cho đến khi cái bóng ấy mờ dần trong bóng tối. Quả thực con tim tôi như nghẹt thở trước nụ cười ấy, nắng tắt mà tôi lại cứ tưởng nắng vẫn còn đang ngập tràn trước mắt mình. Cho tới tận bây giờ những vẻ đẹp con gái lung linh, rực rỡ đôi khi làm choáng ngợp đôi mắt, nhưng trong thâm tâm tôi vẫn luôn tìm kiếm vẻ đẹp chân quê, mộc mạc, bình dị ấy. Mấy đứa bạn thỉnh thoảng vẫn đùa “mày có sở thích cổ điển quá đấy” hay “thời nào rồi, mà còn mơ tưởng những thứ cổ xưa ấy, ông lại có tâm hồn già nua quá đấy”. Tôi chỉ cười trừ cho qua, nhưng thực sự em vẫn là người con gái luôn thường trực trong mỗi giấc mơ, là hình ảnh đọng lại sâu thẳm nơi tâm trí tôi, để mãi mãi tôi chẳng thể nào quên được.

Giấc mơ nào rồi cũng phải kết thúc, người đang mơ cũng bừng tỉnh và cũng mỉm cười đầy lưu luyến kèm theo cả sự nuối tiếc. Đấy, giấc mơ về mùa hè của tôi là thế đó. Mơ về mùa hè là mơ về tuổi thơ xa xôi, mơ về quê hương yêu dấu, là nhớ cha, nhớ mẹ, nhớ những hoàng hôn đỏ lửa, nhớ mặt nước long lanh, nhớ những con chim bói cá, nhớ về mối tình đầu trong sáng và ngây thơ, nhớ nụ cười rạng rỡ như quên đi mệt mỏi của em.

Mùa hè nơi thành thị tấp nập, nắng hè trở nên gay gắt hơn, với tiếng ồn ào của động cơ xe cộ, rồi bụi bẩn cứ hầm hập, cả sức nóng bốc lên từ mặt đường nhựa làm con người trở nên mệt mỏi, uể oải lại làm tôi thêm nhớ, thêm yêu những mùa hè của quê hương – những mùa hè của tuổi thơ tôi. Nay đã khác xưa, người nông dân đã đỡ vất vả hơn, cha tôi không còn phải nhờ gió để quạt thóc và có lẽ tôi sẽ chẳng bao giờ được thấy cảnh đó nữa nhưng hình ảnh cha quạt thóc mỗi chiều hè với tấm lưng trần, với nụ cười của niềm vui lao động mãi là hình ảnh đẹp sống mãi trong tâm hồn tôi.

© Trần Tú – blogradio.vn

Blog Radio được thực hiện bởi Chit Xinh và phát triển bởi blogradio.vn - VNNPLUS

Gửi những tâm sự, sáng tác của các bạn đến với các độc giả của blogradio.vn bằng cách gửi bài viết về địa chỉ email blogradio@dalink.vn

yeublogradio


Trần Tú

Cuộc sống này dù bận rộn, lo toan đến đâu thì vẫn có chỗ cho những nỗi nhớ chợt ùa về,,,,,

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 715: Chỉ vì thương nên cho qua hết những mập mờ

Blog Radio 715: Chỉ vì thương nên cho qua hết những mập mờ

Tình yêu là sự rung động của trái tim trước khi lý trí kịp lên tiếng. Ngoảnh đầu nhìn lại, biết rằng mọi thứ hồ nghi đều đã phơi bày ra trước mắt, nhưng chỉ vì đó là người mình thương mà chấp nhận lao vào vòng tay ấy, bỏ qua hết những mập mờ.

Replay Blog Radio: Để anh là tình cuối của em

Replay Blog Radio: Để anh là tình cuối của em

Đối với nhiều người, mối tình đầu luôn là mối tình khiến người ta nhớ nhất, nuối tiếc và day dứt nhiều nhất. Nhưng tình cuối mới là tình yêu chúng ta cần trân trọng nhất. Bởi người đó chính là hiện tại và tương lai của mình, là người sẽ đồng hành cùng mình trong suốt chặng đường còn lại của cuộc đời.

Replay Blog Radio: Cứ yêu dẫu ngày mai có ra sao

Replay Blog Radio: Cứ yêu dẫu ngày mai có ra sao

Cả cơ thể chúng tôi đều đã run rẩy trong hạnh phúc. Cuối cùng thì tôi và cậu ấy đã để yêu thương dẫn lối, chấp nhận đánh cược với số phận. Chúng tôi rồi sẽ đi đến đâu? Tôi không rõ, nhưng ngay giây phút này kỷ niệm cũ đã không còn quan trọng nữa rồi.

Blog Radio 714: Khi người ta yêu mình đơn phương

Blog Radio 714: Khi người ta yêu mình đơn phương

Yêu một người mà không được đáp lại sẽ rất đau. Nhưng nếu ai đó yêu mình mà mình không thể đáp lại là một cảm giác thế nào?

Replay Blog Radio: Bên tôi nghĩa là luôn ở trong trái tim tôi

Replay Blog Radio: Bên tôi nghĩa là luôn ở trong trái tim tôi

Chợt nhớ một câu nói rất đúng: “Ở bên ai đó, nghĩa là ở trong tim họ”. Mà ở trong tim một người, nghĩa là mình hiện lên khi tâm thức họ cần một điểm tựa. Không phải cảm giác của bờ tường lạnh lẽo, không phải cảm giác của một người đã phũ phàng quay đi mà là một người cho họ mượn tấm lưng. Khi tựa vào nhau như thể, cả hai sẽ không chênh vênh.

Replay Blog Radio: Từ bây giờ anh sẽ không làm gì khiến em đau

Replay Blog Radio: Từ bây giờ anh sẽ không làm gì khiến em đau

Trong tình yêu, chia tay chưa phải là điều tệ nhất. Điều buồn nhất là người ấy bỗng dưng biến mất mà chẳng nói một lời nào. Cứ như họ đã bốc hơi khỏi cuộc đời ta. Cứ như thể những gì đã qua chưa từng tồn tại. Và điều tệ hơn là người bị bỏ lại, chẳng thể cảm thấy nguôi ngoai. Chờ đợi họ, đi tìm họ hay bước qua để đến với hạnh phúc mới? Liệu phải làm gì để không tiếc nuối?

Blog Radio 713: Dìu nhau qua mùa dịch

Blog Radio 713: Dìu nhau qua mùa dịch

Ai cũng mong an ổn đi qua dịch bệnh, nhưng nếu ai cũng muốn bình yên thì ai sẽ là người đương đầu với gian khó? Khi chúng ta vẫn ngồi đây, an toàn và bình yên thì tức là ngoài kia đã có ai đó kiên cường nơi đầu sóng ngọn gió.

Replay Blog Radio: Chỉ là vết thương này đủ để đau

Replay Blog Radio: Chỉ là vết thương này đủ để đau

Tình yêu có thể khiến ta cảm thấy hạnh phúc tột cùng nhưng cũng có thể mang tới những nỗi đau không thể nào nguôi ngoai. Yêu càng sâu thì lưu luyến càng lâu và chia tay sẽ càng thêm đau đớn. Người từng yêu thương, chăm sóc mình như vậy, rốt cuộc vì điều gì mà lại đổi thay?

Replay Blog Radio: Thế nào là tình yêu đích thực?

Replay Blog Radio: Thế nào là tình yêu đích thực?

Nếu như tình yêu khiến cho người ta có cảm giác như được sống trên thiên đường thì hôn nhân lại kéo họ trở lại với mặt đất. Những lo toan rất đời thường của cuộc sống khiến cho những hương vị ngọt ngào, lãng mạn của tình yêu phai nhạt dần, và người ta sống với nhau đơn giản vì trách nhiệm. Liệu sau khi kết hôn tình yêu có còn tồn tại?

Blog Radio 712: Tình yêu như một cơn cảm lạnh

Blog Radio 712: Tình yêu như một cơn cảm lạnh

Một mối tình có thể ám ảnh ta một thời gian dài nhưng cũng chỉ như một cơm cảm lạnh do ướt mưa. Cơn mưa nào rồi cũng sẽ tạnh, cơn cảm lạnh nào rồi cũng sẽ qua.

back to top