Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chờ đợi một mùa hoa (Thì thầm 328)

2014-01-29 21:00

Tác giả: Trần Tú Giọng đọc: Radio Online Team, Bum Bum

Thì thầm bên bàn phím - Nhưng rồi, bông hoa Xuyến Chi bé nhỏ của tôi đã rời xa tôi mãi mãi. Căn bệnh u não đã mang em đi. Nó làm em tôi đau đớn, nhưng em vẫn luôn miệng "Em sẽ không sao mà, anh đừng buồn". Tôi nhớ lời em dặn dò "Em phải đi rồi, anh đừng buồn nhé, rắc những hạt hoa Xuyến Chi lên mộ của em để em... và mùa hoa Xuyến Chi nhớ phải đến thăm em đấy......". Tôi chỉ biết gật đầu trong nước mắt. Xuyến của tôi đã xa tôi mãi mãi.

Chờ đợi một mùa hoa (Thì thầm 329)

Những ngày giáp Tết, gió cũng trở nên dịu hiền hơn, cọng cỏ toe toét khoác chiếc áo xanh mơn man. Mùi cỏ khô còn xót lại quyện với mùi của đất mới phảng phất trong gió. Tết lại đến, sau bao ngày vất vả nơi đất khách quê người tôi trở về quê hương yêu dấu - nơi có cánh đồng lúa xanh thẳng cánh cò bay, có những cánh đồng hoa dại trải dài, có khói bếp ban chiều thoang thoảng hương ấm nồng và là nơi có những kỉ niệm đẹp nhất về em, người con gái tôi yêu - Xuyến. Bước chân trên đường tâm trí tôi vẫn vang vọng câu nói “Mùa hoa xuyến chi  nhớ về thăm em đấy!"


Tôi và em - nhà chỉ cách nhau mỗi hàng rào cúc tần. Cùng nhau chơi đùa, cùng lũ trẻ hàng xóm đi chăn trâu, cắt cỏ, rồi thì rong ruổi đuổi bắt lũ ve sầu, châu chấu, cào cào,... trong những ngày hè oi ả. Tuổi thơ bình yên cứ thế trôi đi. Rồi một ngày, tôi đã trở thành một chàng trai, còn em đã thành thiếu nữ. Tôi đam mê hội họa và đã thi đậu vào trường đại học mĩ thuật. Còn em do hoàn cảnh gia đình mà em phải dừng việc học.

Tôi vẫn thường được nhiều cô gái viết thư tỏ tình với những lời lẽ chứa chan tình cảm, nhưng trong lòng tôi chỉ có mình em. Tôi nhớ em, mong những ngày về quê để được gặp em, để kể cho em nghe về những điều mới mẻ, những khó khăn mà tôi đã trải qua.

Ngày hôm ấy, một ngày xuân mưa lất phất bay, cái rét ngọt đầu xuân vẫn làm cho con người ta cảm thấy tê buốt chân tay. Tôi và em lùa đàn bò ra đồng cho chúng mút mát những cọng cỏ non xanh.

-    Trời lạnh quá em nhỉ, đã thế lại còn có mưa bay nữa- tôi nói vu vơ.

-    Vâng, mưa xuân mà, chiều quê thật yên bình, ở Hà Nội chắc ồn ào lắm anh nhỉ?

-    Ừ, thì quê mình vẫn là nhất mà!

Trong giây phút ấy tôi thấy quê mình thật đẹp, xa xa đàn bò vẫn mải miết gặm cỏ, những cánh cò trắng vẫn bay lượn ngang trời, trên cánh đồng mênh mông những người nông dân vẫn cần mẫn làm việc.

Sắp đến sinh nhật em rồi, tôi đang nghĩ sẽ tặng em quà gì được nhỉ. Một bó hồng thật to chăng, ý tưởng lóe lên trong đầu tôi. Tôi hỏi:

- Con gái thường rất thích hoa hồng phải không?

- Sao anh lại hỏi vậy? – Em ngạc nhiên.

- Ừ, thì, anh thấy các bạn gái thường rất thích hoa hồng và vui khi được ai đó tặng hoa vào một dịp đặc biệt.

- Anh thấy hoa hồng có đẹp không?

- Anh hả, nhìn chung anh thấy hoa nào cũng đẹp.

- Nhưng đó không phải loài hoa mà em thích.

- Thế em thích hoa gì?

- Anh thử đoán xem...

- Ờ, thì, hoa huệ chăng?

- Sao lại là hoa huệ hả anh?

- Vì anh thấy em rất thích bức tranh "Thiếu nữ bên hoa huệ".

- Ôi! Buồn quá, sai mất rồi.

- Thôi, em nói đi nào!

- Đó là loài hoa có tên giống em và mọc xung quanh chúng ta này.

- A, ra là "Xuyến Chi". Mà sao em lại thích hoa đó thế?

- Đố anh đấy!

- Vì giống tên em à? - Tôi cười.

Tôi hiểu chứ, tôi hiểu tại sao em thích hoa Xuyến Chi. Cái loài hoa mà nhiều khi người ta còn gọi nó với cái tên dân dã "hoa cỏ dại, hoa chân vịt...". Nhưng với tôi và em loại hoa ấy gắn liền với những kỉ niệm ngày ấu thơ của chúng tôi, các bạn nữ kết hoa thành vòng rồi chúng tôi chơi trò cô dâu chú rể. Và cả những chiếc quần được trang trí bởi hạt gai Xuyến Chi. Loài hoa ấy không đẹp, cũng chẳng thơm. Những cánh hoa trắng mỏng manh bám chặt lấy cái nhụy vàng tròn ve, màu trắng tinh khôi của cánh hoa cùng cái nhụy vàng tươi tắn như muốn nhắn nhủ con người ta rằng "hãy quên nỗi phiền muộn đi".

"Hoa Xuyến Chi, em thấy chúng rất đẹp, vẻ đẹp đơn giản, mộc mạc và bình dị anh à! Nhưng chẳng mấy ai chú ý đến cái vẻ đẹp ấy hết, liệu có được bao nhiêu người yêu hoa Xuyến Chi anh nhỉ. Nó không ngọt ngào, cũng chẳng quyến rũ, nó nhỏ bé nhưng rất mạnh mẽ, bền bỉ và tràn đầy sức sống phải không anh?"

Tôi cũng đã yêu hoa Xuyến Chi mất rồi. Hoa hồng kiêu sa, quyến rũ và có hương thơm nồng nàn nhưng nó đỏng đảnh chỉ thích đứng ở những nơi sang trọng và đòi hỏi người khác phải chăm sóc một cách cầu kỳ, chu đáo. Còn hoa Xuyến Chi mọc lặng lẽ, dù nơi đất cằn cỗi, dù là mưa hay nắng, nóng hay lạnh nó vẫn bền bỉ vươn lên, lá vẫn xanh, cánh hoa vẫn trắng tinh khôi và nhụy vẫn vàng tươi tắn. Với tôi đó là loài hoa làm cho tâm hồn tôi trở nên ấm áp, nhẹ nhàng hơn bao giờ hết. Loài hoa đó giống như em, chẳng kiêu sa, chẳng rực rỡ, không cầu kỳ, chẳng đòi hỏi chỉ lặng lẽ đến bên an ủi, động viên tôi nhưng chỉ thế thôi đã đủ để đánh cắp trái tim của tôi rồi. Tôi yêu vẻ mộc mạc, bình dị của em. Bên em tôi cảm thấy yêu đời, yêu cuộc sống hơn.

Chờ đợi một mùa hoa (Thì thầm 329)

Nhưng rồi, bông hoa Xuyến Chi bé nhỏ của tôi đã rời xa tôi mãi mãi. Căn bệnh u não đã mang em đi. Nó làm em tôi đau đớn, nhưng em vẫn luôn miệng "Em sẽ không sao mà, anh đừng buồn". Tôi nhớ lời em dặn dò "Em phải đi rồi, anh đừng buồn nhé, rắc những hạt hoa Xuyến Chi lên mộ của em để em... và mùa hoa Xuyến Chi nhớ phải đến thăm em đấy......". Tôi chỉ biết gật đầu trong nước mắt. Xuyến của tôi đã xa tôi mãi mãi.

Cánh đồng hoa Xuyến Chi đầy rồi. Mưa đã làm cho những chiếc lá xanh hơn và những cánh hoa trở nên tinh khôi hơn, nhị hoa tròn vo căng tràn sức sống. Lòng tôi thấy bình yên vô cùng, mọi áp lực của công việc dường như tan biến, lòng nao nao - tôi nhớ em. Bước đến nơi an nghỉ cuối cùng của em, cỏ đã mọc xanh mộ, những cây Xuyến Chi nối tay nhau mọc quanh đó giống như một "hàng rào thép gai" vậy, những cánh hoa trắng rung rinh giường như chúng cũng vui mừng vì sự xuất hiện của tôi. Ngồi cạnh em, tôi thủ thỉ, "Hoa Xuyến Chi nở nhiều quá, có chúng làm bạn với em rồi, em không cô đơn chứ". Hoa Xuyến Chi, tôi khẽ chạm nhẹ vào những cánh hoa trắng mỏng manh ấy và cười.

Tốt nghiệp với tấm bằng loại ưu, trong cuộc thi vẽ với chủ đề "Vẽ về người yêu dấu" tôi đã được giải nhất. Trong tranh tôi vẽ em một cô gái thôn quê bình dị bên những bông hoa Xuyến Chi mộc mạc đang tưng bừng đón nắng xuân, em của tôi với nụ cười tươi tắn, khuôn mặt nhân hậu, ánh nhìn trìu mến đã làm cho bức tranh của tôi trở nên sâu lắng và có tình hơn. Vuốt những hạt gai Xuyến Chi tôi rắc đều quanh mộ và khẽ thì thầm "Hoa Xuyến Chi ơi, ngươi hãy mọc nhiều vào nhé, làm bạn và bảo vệ cho em. Em sẽ không cô đơn vì bên em có những người bạn nhỏ bé này. Hãy ngủ thật bình yên em nhé, với tôi em vẫn sống mãi trong trái tim và tâm hồn".

•    Gửi từ Tú Trần

Mời bạn lắng nghe thì thầm  Anh sẽ chờ như mình đã hứa!

Thì thầm số 328 được thể hiện qua giọng đọc Bumbum và Nhóm sản xuất Dalink Studio

(...)


http://blogviet.com.vn/truyen-online/hay-yeu-khi-con-co-the-khi-trai-tim-van-con-du-suc-de-yeu-thuong/193095

Click vào đây để tìm hiểu về tuyển tập mới nhất của blogviet.com.vn


Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.



Trần Tú

Cuộc sống này dù bận rộn, lo toan đến đâu thì vẫn có chỗ cho những nỗi nhớ chợt ùa về,,,,,

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 676: Người khó buông bỏ nhất lại là người chưa từng thuộc về mình

Blog Radio 676: Người khó buông bỏ nhất lại là người chưa từng thuộc về mình

Người với người kiếp này gặp gỡ đều là do nhân duyên tu từ nhiều kiếp. Gặp gỡ nhau là do duyên số, hãy biết trân trọng những điều mình đang có, đừng lưu luyến hay tiếc nuối những cái đã mất đi mà để lỡ hạnh phúc hiện tại.

Replay Blog Radio: Khi bạn có niềm tin

Replay Blog Radio: Khi bạn có niềm tin

Nếu bạn có niềm tin và quyết tâm cao độ vào việc bạn đang làm, sớm muộn gì cũng thành công

Replay Blog Radio: Đừng chạy trốn anh nữa được không em?

Replay Blog Radio: Đừng chạy trốn anh nữa được không em?

Cái nơi này chăng thể nào bình yên nổi từ khi anh xất hiện, anh lại lần nữa bước vào cuộc đời tôi, làm nó rôi tung lên. Tôi thấy mình mệt mỏi trước tất cả mọi thứ, tôi muốn chạy trốn khỏi nơi này và tôi muốn được thả trôi bản thân mình một nơi nào đó…”Anh hãy cứ tìm em như lời anh nói nhé”.

Bước chân đầu tiên trên con đường trưởng thành

Bước chân đầu tiên trên con đường trưởng thành

Ai cũng từng trải qua thời sinh viên tươi đẹp, rồi sinh viên cũng phải ra trường, lúc đó bạn giống như đứa trẻ mới chập chững biết đi. chập chững bước vào đời. Rồi bạn đi tìm việc, bạn muốn làm công việc với đúng niềm đam mê và sở thích nhưng cuộc đời không như bạn mong đợi. Khi bạn không có cho mình niềm đam mê, bạn phải tự đặt cho mình động lực để cố gắng. Tuy nhiên bạn không được phép tự bắt mình phải "đơn độc" trên con đường mình đi, hãy cố gắng tạo cho mình những thói quen tích cực, bản thân bạn sẽ thay đồi tích cực theo.

Mối tình đầu của năm 17 tuổi

Mối tình đầu của năm 17 tuổi

Chúng ta thường nghe một câu nói quen thuộc “Chàng trai năm 17 tuổi sẽ không thể đi cùng bạn suốt đời”. Bởi lẽ, tình yêu tuổi 17 thường là mối tình đầu, khi chúng ta còn quá trẻ, tình yêu ấy chưa đủ mạnh mẽ để đương đầu với những sóng gió của cuộc đời. Người ta bảo rằng mối tình đầu là mối tình đẹp nhất. Bởi lần đầu yêu, chúng ta sẽ yêu bằng bản năng, không nghĩ suy, không mưu tính. Bởi lần đầu yêu, có lẽ là lần duy nhất trong đời, chúng ta thực sự yêu một ai đó bằng cả trái tim. Người ta cũng bảo rằng mối tình đầu là mối tình đẹp nhất, vì nó luôn dở dang.

Blog Radio 675: Khi những kẻ cô đơn chạm vào nhau

Blog Radio 675: Khi những kẻ cô đơn chạm vào nhau

Rồi một ngày trên đường đời lênh đênh chìm nổi, ta bỗng va phải một kẻ cô đơn giống như mình. Hóa ra, mình không phải là người khổ nhất, càng không phải là người duy nhất cô đơn trên cuộc đời này. Khi hai kẻ cô đơn chạm vào nhau, liệu có thể sưởi ấm trái tim nhau?

Blog Radio: Không thể bên nhau trọn đời (Bản Full)

Blog Radio: Không thể bên nhau trọn đời (Bản Full)

Ước mơ ban đầu? Cô có sao? Ừ thì, có đấy. Chỉ là, cô đã lãng quên nó trong những ngày giúp anh hoàn thiện giấc mơ của mình. Cô cũng từng ước ao những năm tháng bình dị, có một cửa hàng hoa nho nhỏ rồi ngày ngày cứ thế an yên.

Replay Blog Radio: Không điều gì quý giá hơn hai tiếng 'gia đình'

Replay Blog Radio: Không điều gì quý giá hơn hai tiếng 'gia đình'

Bố mẹ chỉ có thể là ngọn đèn soi sáng cho con vững bước đi, chứ không thể là vật cản trên con đường của con cái được. Mẹ con không phải là gắng nặng của con và bố, bà ấy là tình yêu, là điều tuyệt vời nhất gắn kết chúng ta với nhau.

Chia tay không buồn

Chia tay không buồn

Ai rồi cũng sẽ có hạnh phúc của riêng mình. Người đến rồi đi, ắt hẳn là duyên chưa đủ đậm. Rồi một ngày bạn sẽ quên hết những gì đẹp nhất, tệ nhất với người cũ. Rồi một ngày sẽ có một người khác thay thế và sưởi ấm trái tim của bạn một lần nữa.

Hết thương còn vương nỗi nhớ

Hết thương còn vương nỗi nhớ

Mỗi người qua nhiều năm tháng sẽ có nhiều thay đổi và thay đổi đó là điều hiển nhiên. Chúng ta sau nhiều năm, sẽ là dần quên đi những điều trong kí ức, không còn mang khư khư giữ lấy nó bên mình mà cất nó vào sâu trong ngày cũ.

back to top