Phát thanh xúc cảm của bạn !

Và cũng đã đủ lớn để mong bé lại (CXAN 259)

2015-07-17 15:45

Tác giả: Đoàn Hòa Giọng đọc: Hằng Nga

blogradio.vn - Khi người ta đủ lớn, cái tôi cũng lớn lên theo. Những ngày hôm qua đã xa xôi quá chăng? Ai rồi cũng có thể nói với bạn rằng hãy cứ vui lên vì hạnh phúc vẫn ở quanh ta. Nhưng sẽ chẳng ai có thể đưa cho ta một ngày bình yên như những ngày của tuổi thơ ấy. Vì thế, vẫn ước ao, vẫn mong chờ, một ngày ta đủ lớn để mong mình được bé lại – như những ngày hôm qua.

****

Một buổi chiều mùa hè lang thang trên triền đê xanh mướt cỏ, nhìn lũ trẻ con tranh nhau cầm dây diều rồi cãi nhau chí chéo. Tôi bất chợt nhớ, mình cũng có một tuổi thơ như thế. Những ngày theo đám bạn đi thả diều sau đồng, rồi ngồi chăm chú nhìn bác Tương gắn chiếc sáo vào con diều đỏ. Bất chợt thấy lòng háo hức như những ngày tuổi thơ xưa cũ.

Những khoảnh khắc ấy, đôi lần chợt nhớ nhưng rồi lại vội quên. Rồi lại tiếc nuối, rồi lại tự vấn vương những tháng ngày tuổi thơ còn dang dở.

Khi người ta đủ lớn, người ta bỗng thấy thủa ấu thơ sao tràn đầy sắc màu rực rỡ thế. Cánh đồng xanh trải dài mải miết, mà phóng tầm mắt ra thật xa vẫn thấy được màu xanh kỳ diệu ấy. Những con chuồn chuồn xinh xắn được cột lại, thả cho bay bay trong gió chiều. Hay đôi khi lại tập bơi cho chuồn chuồn cắn rốn. Cũng chẳng biết tôi đã phải chịu đau bao nhiêu lần mà vẫn chưa bơi nổi một mình. Những trưa hè nắng gay gắt, vẫn chạy vội theo lũ bạn đi bắt ve sầu về nướng đỗ. Tôi đã từng tưởng chừng như đó là món ăn ngon nhất mà tôi từng được thưởng thức. Để rồi khi lớn lên, cái thế giới ấy chỉ còn là một miền hoài niệm, mà dù người ta có gắng tìm kiếm, có ngắm nhìn qua một góc kính nào thì cũng không thể nào quay lại được những tháng ngày ấy.

Khi người ta đủ lớn, người ta bỗng thấy lúc bé sao đời lại đơn giản và đẹp đến lạ lùng. Hằng ngày vòi mẹ vài ba nghìn rồi chạy vội qua cô bán kem, với với tà áo cô mà vội vàng cầm lấy chiếc kem trắng tinh mát lạnh. Mút dè dặt chiếc kem quý báu ấy trong tay. Như sợ mất đi cái niềm vui nhỏ nhoi ấy. Thế mà giờ đây, ngồi trong quán kem, ăn những cây kem ngọt lịm cũng chẳng còn được hào hứng như xưa.

tuổi thơ

Hình như cuộc sống càng dư dả càng khiến mọi thứ trở dần mất giá trị. Vài ba nghìn ngày xưa mẹ cho đã vội nắm chặt như sợ ai giành mất. Rồi âm thầm đút vào lợn con, để dành mua quần áo tết. Thế mà giờ đây, mua một bộ quần áo lại trở nên đơn giản đến thế ư?

Khi người ta đủ lớn, bỗng thấy mọi thứ thật xa xôi. Không còn những ngày lẽo nhẽo theo mẹ đi chợ rồi òa khóc khi không được mua cho món bánh xèo ưa thích. Rồi cũng chẳng có những ngày giả vờ ốm để không phải đi học.

Khi người ta đủ lớn, cái tôi cũng lớn lên theo. Cái giới hạn trong mình bắt đầu có những bước lung lay. Không còn gì quá tha thiết, quá say mê như cái thời rong ruổi chạy theo một cánh chuồn chuồn. Để rồi buông bỏ những ước mơ chưa kịp nảy chồi, những đam mê chưa kịp thành hiện thực, những yêu thương chưa kịp gửi trao. Và rồi đôi khi, buông bỏ đi một cách vội vã những kỉ niệm của ngày xưa cũ.

Khi người ta đủ lớn, sẽ chẳng còn những cuộc cãi cọ đúng sai, đen trắng. Những âu lo, những mệt nhọc cứ xen dần vào những ngày dài mỏi mệt. Rồi thấy lòng mình đầy u uẩn, đầy chơi vơi. Vẳng xa đâu đó những tiếng cười mà một thời ta thương nhớ. Bỏ quên những nhọc nhằn những mưu toan, người ta kiếm tìm về nơi hạnh phúc cũ ấy, nơi có những tiếng cười vô tư, những gương mặt hiền hòa, những tình thân thương mến.

ngày hôm qua

Khi người ta đủ lớn, sẽ có những ngày ước mơ được trở lại tuổi thơ. Mong muốn được trở về với những ngày chơi trò cô dâu chú rể, rồi lại vụng trộm nhìm đứa con gái răng sún đang cầm bó hao dại mà cười toe. Khi ấy, hẳn là người ta đã thầm mơ được thơm vào má nàng một cái, được như chú rể thật, được cùng nàng mãi mãi hạnh phúc như thế. Bất chợt mỉm cười, nhưng vội vàng tỉnh dậy bởi gương mặt với hàm răng sún ấy tan vội vào hư không.

Khi người ta đủ lớn, sẽ có những buổi đi cà phê mà suy ngẫm. Một mình, với ly cà phê đắng ngắt nguội lạnh từ bao giờ. Nhưng lòng ai kia không hề nguội lạnh. Sẽ chẳng còn những ngày hè cùng cả nhà ngồi ngoài hiên, bà móm mém nhai trầu rồi kể những chuyện tình từ muôn thuở của bà. Rồi ông lại cười tủm tỉm khi bà nhắc chuyện ông hẹn bà nơi góc đường. Mẹ thì ngồi phe phẩy cái quạt cho đỡ ruồi đỡ muỗi. Còn ba nhấp ngụm chè xanh đặc sánh chát nơi đầu lưỡi.

Những ngày hôm qua đã xa xôi quá chăng? Như một con chim đã trưởng thành, đã có thể sải rộng cánh bay đi tự tìm cho mình một bầu trời rộng lớn khác. Rồi cũng có những tháng ngày mệt mỏi hơn bạn tưởng. Ai rồi cũng có thể nói với bạn rằng hãy cứ vui lên vì hạnh phúc vẫn ở quanh ta, hãy cứ đón nhận nó như một diễm phúc của cuộc sống này. Nhưng sẽ chẳng ai có thể đưa cho ta một ngày bình yên như những ngày của tuổi thơ ấy. Vì thế, vẫn ước ao, vẫn mong chờ, một ngày ta đủ lớn để mong mình được bé lại – như những ngày hôm qua.

© Hòa Khỉ - blogradio.vn
  • Giọng đọc và techmix: Hằng Nga
  • Bài hát: Cô gái đến từ hôm qua (Hòa Mi)
Gửi những tâm sự, sáng tác của các bạn đến với các độc giả của blogradio.vn bằng cách gửi bài viết về địa chỉ email blogradio@dalink.vn.

yeublogradio


Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 671: Ngày đi, tháng chạy, năm bay, hoa trôi nước chảy chẳng quay trở về

Blog Radio 671: Ngày đi, tháng chạy, năm bay, hoa trôi nước chảy chẳng quay trở về

Thời gian sẽ mang đi tất cả, chỉ trừ một bóng hình luôn hiện hữu trong trái tim mình. Nhưng dù nhớ thương thế nào, luyến lưu đến mấy cũng chẳng thể ngược dòng thời gian để sống lại những ngày tháng cũ.

Blog Radio: Dù em có quên anh (Bản Full)

Blog Radio: Dù em có quên anh (Bản Full)

Thì ra, thời gian có thể bào mòn mọi thứ, kể cả tình yêu sâu đậm của thời thanh xuân. Thì ra, yêu càng sâu, tổn thương lại càng đậm, tới khi trái tim vụn vỡ mới nhận ra thứ tình cảm tưởng lâu bền, nồng nhiệt ấy cũng có ngày chết lặng.

Replay Blog Radio: Thứ gọi là duyên phận cũng chỉ là món nợ phải trả cho người

Replay Blog Radio: Thứ gọi là duyên phận cũng chỉ là món nợ phải trả cho người

Có những thứ bạn muốn thế nào chăng nữa cũng không bao giờ thuộc về bạn. Có những thứ bạn lưu luyến đến mấy cũng chẳng thể giữ lại bên mình. Tình yêu là bài tình ca nhưng bạn không phải người hát. Thứ gọi là duyên phận, cuối cùng cũng chỉ là món nợ phải trả cho người.

Đừng nói lời chia tay khi chúng ta vẫn còn yêu

Đừng nói lời chia tay khi chúng ta vẫn còn yêu

Trong tình yêu, điều buồn nhất chính là hai người vẫn còn yêu nhưng lại phải chia tay. Họ không thể hiểu được lý do rời xa nhau sau đó lại tiếc nuối cả đời người. Tình yêu suy cho cùng cũng chỉ là một lời hứa hẹn sẽ ở bên nhau, lời hứa suy cho cùng cũng chỉ là lời nói, mà lời nói thì gió bay. “Có những người chia tay không phải vì hết yêu, mà vì quá mệt mỏi để tiếp tục tình yêu ấy.”. Bước qua những tháng ngày ngọt ngào khi chớm yêu, ai cũng sẽ có lúc trải qua giai đoạn "xuống dốc", giống như đồ thị hình sin, có lên đỉnh thì cũng có lúc xuống đáy.

Tuổi trẻ đừng từ chối cô đơn

Tuổi trẻ đừng từ chối cô đơn

Khi còn trẻ bạn hãy học cách chế ngự nỗi cô đơn, đó chính là phương pháp để cứu rỗi tâm hồn yếu đuối, để khi tuyệt vọng cũng không từ bỏ, để khi thất bại cũng không cảm thấy chán nản, để khi bị phản bội cũng không cảm thấy như mất cả thế giới. Những người cô đơn, đã tìm cách để sống trong cô đơn, như thế!

Blog Radio 670: Đớn đau đủ rồi thì tự khắc buông thôi

Blog Radio 670: Đớn đau đủ rồi thì tự khắc buông thôi

Muốn hạnh phúc, chúng ta phải biết buông bỏ. Buông bỏ quá khứ đau buồn, buông bỏ một người không thuộc về mình để đứng dậy tìm hạnh phúc.

Việc của em là giữ lửa, để anh đốt mình trong những cuộc vui (Message Story 8)

Việc của em là giữ lửa, để anh đốt mình trong những cuộc vui (Message Story 8)

Người ta chẳng thể làm gì khác với một người đã muốn quay lưng. Không biết những ai giống như tôi đang ở lưng chừng, chỉ biết nhen ngọn lửa sắp lụi tàn để cố sưởi ấm trái tim lạnh lẽo.

Replay Blog Radio: Đủ duyên sẽ gặp lại, đủ nợ sẽ tìm về

Replay Blog Radio: Đủ duyên sẽ gặp lại, đủ nợ sẽ tìm về

Bạn có tin rằng những người yêu nhau dẫu lạc mất nhau vẫn có thể tìm lại? Duyên phận có thể đến trễ nhưng kịp lúc, ấy mới là cái duyên cả cuộc đời.

Hạnh phúc sẽ cơ đợi bạn nơi cuối con đường

Hạnh phúc sẽ cơ đợi bạn nơi cuối con đường

Trong cuộc đời của người con gái, không cần có nhiều người đàn ông theo đuổi, họ cũng chẳng cần những người đàn ông luôn thề hứa thật nhiều. Cuộc đời này chênh vênh lắm, dẫu người ta có yêu nhau nhiều lắm nhưng vẫn nhẫn tâm làm đau nhau. Hãy tin khi ta mỏi chân, chắc chắn cuộc đời sẽ ban tặng cho ta một bến đỗ dịu dàng nhất.

Chúng ta của ngày mai sẽ hạnh phúc chỉ là không có nhau

Chúng ta của ngày mai sẽ hạnh phúc chỉ là không có nhau

Cho đến sau này, khi đã trưởng thành, bạn sẽ hiểu ra rằng không có thời điểm thích hợp nào cho cả hai cả. Chỉ là, bạn gặp người ấy ở năm tháng định sẵn là không thể bước cùng đường nhưng vẫn muốn nói lên một chữ “thương”. Sau này, ký ức vẫn sáng trên cuốn nhật ký đầy bụi, chỉ tiếc là không thể tìm thấy cả hai của năm cũ. Sau này, cả hai cũng không thể gần nhau như những ngày tháng đã từng. Thời gian, tuổi trẻ và những lời chưa thốt ra trên đầu môi chẳng thể đuổi kịp thanh xuân.

back to top