Phát thanh xúc cảm của bạn !

Đừng nghĩ cứ sai đi vì cuộc đời cho phép, cái giá sẽ đắt lắm đấy

2017-10-27 01:30

Tác giả: Đoàn Hòa Giọng đọc: Titi

blogradio.vn - Còn trẻ, đừng tự cho mình quyền được sai lầm, đừng để cái tôi đi quá giới hạn, đừng để bản thân chạy theo những suy nghĩ quá ích kỷ. Sai lầm rồi trả giá, cái giá ấy bạn không biết trước được sẽ đắt như thế nào đâu.

***


“Cứ sai đi vì cuộc đời cho phép” – chỉ một câu hát giản đơn của một cô ca sĩ trẻ đã truyền cảm hứng cho rất nhiều người. Bởi vì bạn còn trẻ, còn nhiều thời gian, thất bại còn có thể đứng dậy và làm lại, thế nên cứ dũng cảm dấn thân dù rằng mình sai đi chăng nữa. Sai lầm dạy cho chúng ta những bài học kinh nghiệm quý giá. Nhưng bạn biết không, có những sai lầm phải trả một cái giá rất đắt. Cứ sai đi vì cuộc đời cho phép, liệu có phải là một suy nghĩ đáng được cổ vũ?

Tuổi trẻ, người ta thường nghĩ ngay đến thanh xuân, nhiệt huyết, dám nghĩ dám làm và những suy nghĩ táo bạo.

Cô bạn tôi cũng thế, cô nàng tuyên bố rằng “Giới hạn sinh ra là để phá bỏ”, bởi vì còn trẻ, cứ sai đi vì cuộc đời cho phép, vì còn thời gian để sữa chữa lỗi lầm ấy.

Thế nhưng thật sự, có những sai lầm trả giá rất đắt đấy...

Bạn có biết sai lầm phải trả giá bằng gì không?

Tôi 25 tuổi, nhiều người cho rằng tôi sống quá lý trí nên đánh mất đi những tháng năm cuồng nhiệt của tuổi trẻ. Thế nhưng, 25 tuổi, tôi không nghĩ rằng còn quá trẻ để có thể vô lo vô nghĩ như một đứa trẻ con lên 5. Có thể vui cười cả ngày, có thể cuồng nhiệt trong các hoạt động cùng bạn bè, thế nhưng điều đó không có nghĩa là không có những suy nghĩ riêng cho cuộc sống của mình.

Câu chuyện bắt đầu khi một người bạn của tôi quyết định chuyến đi du lịch kéo dài 3 ngày một cách đường đột. Chuyến đi ấy đương nhiên sẽ kéo theo một số hậu quả rằng bạn ấy sẽ bị đuổi việc thì chẳng hề xin nghỉ phép mà theo kiểu “tiền trảm hậu tấu”, ra đến sân bay rồi mới nhắn tin cho quản lý xin nghỉ phép.

Trước đó tôi hỏi bạn ấy rằng:

“Chuyến đi đã được lên kế hoạch trước hay là chỉ đi theo tùy hứng?”

“Bạn có tiền tiết kiệm để đảm bảo rằng khi quay về nếu thất nghiệp cũng không bị chết đói chứ?”

“Bạn thấy hành động của mình đối với công việc ấy có tốt không?”

Câu chuyện kết thúc khi nó đi vào bế tắc. Bạn ấy bảo: “Cứ đi về rồi tính.” Đó thật sự là một câu trả lời thiếu trách nhiệm của tuổi trẻ, thế nhưng nó lại là câu trả lời thường trực của người trẻ bây giờ.

Họ vẫn thế, vẫn luôn đề cao cái tôi mù quáng của mình, đề cao chủ nghĩ “sai đi vì cuộc đời cho phép”. Tôi sẽ không chê bai việc bạn ấy quyết định với chuyến du lịch mạo hiểm kia, thế nhưng tôi chỉ không đồng tình với cách bạn ấy thiếu trách nhiệm với công việc của mình như thế. Chỉ là khi ta đã lựa chọn, kèm theo đó là ta phải chịu trách nhiệm với điều đó. Công việc cũng vậy, đã làm thì hãy làm cho tốt, đừng hời hợt và thiếu nhiệt tình như vậy. Ít hay nhiều điều đó cũng ảnh hưởng đến cách người ta đánh giá con người bạn và chính điều đó cũng thể hiện tính cách của bạn rồi. Một người như thế liệu sẽ để tâm đến chuyện gì chứ? Có phải là quá cá nhân, quá ích kỷ không?

Một lựa chọn của tuổi trẻ, và cái bạn đánh đổi chính là cách người ta đánh giá về bạn. Có thể điều đó cũng chẳng là gì cả nếu bạn không như thế? Nhưng ai dám đảm bảo rằng bạn sẽ không một lần nữa vì “cái tôi của tuổi trẻ” mà mạo hiểm và bỏ bê trách nhiệm của mình chứ. Hoặc cũng có vài người nói rằng người ta nghĩ gì về mình không quan trọng, nhưng ở đây cách bạn đối xử với chính mình mới là điều quan trọng. Đừng tự cho rằng tuổi trẻ phải thể hiện cá tính, thể hiện cái tôi mà quên đi rằng tuổi trẻ cũng còn rất nhiều thứ khác nữa: trách nhiệm với bản thân mình, trách nhiệm với gia đình, trách nhiệm với xã hội...

Nếu ai cũng nghĩ rằng tuổi trẻ có thể sai lầm, rồi sa đọa vào những thói hư tật xấu, nghiện ngập... đó cũng là sai lầm, nhưng sai lầm này giá đắt lắm. Cái giá của nó sẽ là tiền bạc, sẽ là nỗi đau của gia đình, sẽ là sự chê cười và mỉa mai của xã hội, là đánh đổi cả tương lai phía trước chỉ vì một bước đưa chân nhầm đường. Để làm lại cuộc đời, không phải ai cũng có đủ dũng cảm và mạnh mẽ để vượt qua dư luận xã hội. Bởi vì dư luận chính là thứ khó chiều lòng nhất trên đời.

Thế nên còn trẻ, đừng tự cho mình quyền được sai lầm, đừng để cái tôi đi quá giới hạn, đừng để bản thân chạy theo những suy nghĩ quá ích kỷ. Sai lầm rồi trả giá, cái giá ấy bạn không biết trước được sẽ đắt như thế nào đâu.

© Đoàn Hòa – blogradio.vn

Bạn vừa nghe bài viết của tác giả Đoàn Hòa. Bạn thân mến! Bạn đã bao giờ sống tùy hứng, liều lĩnh, không suy nghĩ thấu đáo trước khi làm, để rồi phải trả một cái giá rất đắt chưa? Theo bạn, chúng ta có nên sống theo quan điểm “cứ sai đi vì cuộc đời cho phép” không? Tất nhiên, cuộc đời chẳng cấm đoán ai điều gì nhưng chúng ta luôn phải chịu trách nhiệm về những gì mình làm. Bạn có suy nghĩ thế nào về bài viết của Đoàn Hòa? Hãy để lại phản hồi cho chương trình nhé!

Giọng đọc: Titi
Thực hiện: Hằng Nga
Minh họa: Hương Giang

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Liệu em có thể mở lòng sau những tổn thương?

Liệu em có thể mở lòng sau những tổn thương?

Em mở lòng ra và yêu anh, nhé! Cho anh cơ hội cũng chính là cho bản thân mình một cơ hội. Em sẽ thôi không hoài nghi, em sẽ thôi không khép chặt lòng mình, em sẽ mở cửa trái tim để yêu và được yêu bằng tất cả niềm tin, hi vọng, sự say mê và ngọt ngào nhất như mùa yêu đầu. Cuộc sống có bao nhiêu, tuổi trẻ có bao nhiêu đâu mà cứ mãi hững hờ...

Mình đang sống hay chỉ đang tồn tại?

Mình đang sống hay chỉ đang tồn tại?

Thỉnh thoảng, tôi ngắm nhìn mình trong gương rồi tự hỏi bản thân: “Mình đang sống hay chỉ là sự tồn tại nhỏ bé?”. Nhưng rồi cũng tự cười với chính mình. Nhưng sao nụ cười ấy lại mang bao nhiêu đau khổ và tuyệt vọng đến thế.

Blog Radio 739: Em sẽ bắt đầu lại nhưng không phải cùng anh

Blog Radio 739: Em sẽ bắt đầu lại nhưng không phải cùng anh

Câu chuyện kể về cặp vợ chồng đang đứng trên bờ vực tan vỡ bởi người chồng ngoại tình. Liệu kết cục của cả hai sẽ ra sao?

Điều tiếc nuối nhất của thanh xuân là để mất em

Điều tiếc nuối nhất của thanh xuân là để mất em

Điều nuối tiếc nhất thanh xuân là đánh mất em. Vì lo lắng cho tương lai mà sơ sài hiện tại, anh đã chẳng thể thắng nổi đống lộn xộn của cuộc sống mà đẩy em ra xa. Em của năm đó là em tuyệt vời nhất, anh của mãi sau này có lẽ mới tuyệt nhất, giữa chúng ta có một khoảng cách mà nếu kiên định, mạnh mẽ hơn thì anh và em đã có thể bước tiếp cùng nhau.

Nước mắt em rơi nhưng không phải vì anh nữa

Nước mắt em rơi nhưng không phải vì anh nữa

Đến hôm nay, nước mắt em vẫn rơi, nhưng không còn rơi vì anh nữa. Nước mắt của quá khứ, của kỷ niệm. Em khóc cho một đoạn tình cảm không trọn vẹn, khóc cho những vết thương lòng đã không còn âm ỉ. Và em biết em và anh, chúng ta đều sẽ có một cuộc sống mới trọn vẹn hơn. Em sẽ ổn thôi và hy vọng anh cũng vậy. Tạm biệt anh, người từng thương.

Blog Radio 738: Bước qua một quá khứ rất đau

Blog Radio 738: Bước qua một quá khứ rất đau

Ai cũng muốn sống cuộc đời hạnh phúc nhưng hạnh phúc không tự nhiên mà có. Để có hạnh phúc, bản thân mỗi người phải cố gắng, nỗ lực và chân thành trong mối quan hệ. Hạnh phúc chỉ dành cho những ai biết trân trọng và sẽ biết mất với những người không biết gìn giữ.

Hãy gieo những hạt mầm thanh bình và đẹp đẽ trong tâm

Hãy gieo những hạt mầm thanh bình và đẹp đẽ trong tâm

Hạnh phúc chẳng kéo dài bất tận, đời người phút chốc chóng qua. Hãy cứ nuôi những hạt mầm thanh bình và đẹp đẽ trong tâm hồn mình, em nhé!

Thanh xuân không thể trở lại nên xin đừng rơi nước mắt

Thanh xuân không thể trở lại nên xin đừng rơi nước mắt

Vẫn nặng lòng vì những kí ức không tên, vẫn nhớ da diết những người bạn chẳng là ngày xưa nữa, vẫn tiếc nuối những ngày tháng đã chẳng thể hết lòng với nhau, về những gì mình chưa làm được, về những con người đã dạy tôi bài học về tri thức, về nỗi đau.

Blog Radio 737: Chúng ta cuối cùng vẫn là bỏ lỡ

Blog Radio 737: Chúng ta cuối cùng vẫn là bỏ lỡ

Anh rồi đã gặp gỡ những người xuất chúng hơn em. Em sau đó cũng thu dọn tư trang của mình, lặng lẽ rời đi. Dù chuyện này hẳn sẽ tốn chút thời gian nhưng ngần ấy những hạnh phúc ngày cũ, rồi cũng tự giác lui về sau, không làm phiền chúng ta của hiện tại.

Đừng nghĩ trưởng thành là phải cô đơn

Đừng nghĩ trưởng thành là phải cô đơn

Càng lớn chúng ta càng cảm thấy cô đơn. Mình tự cảm nhận thấy như cả thế giới này không ai hiểu được mình. Thực ra không phải thế. Cơ bản chúng ta không tìm được cách để hoà nhập vào bức tranh muôn màu của cuộc sống ngoài kia.

back to top