Phát thanh xúc cảm của bạn !

Người đã từng là cả một câu chuyện nhưng bây giờ chỉ còn là một cái tên

2017-10-24 04:52

Tác giả: Phượng Ớt Giọng đọc: Titi

blogradio.vn - Khi bạn yêu một người, tâm trí bạn lúc nào cũng hướng về người đó. Người ấy xuất hiện trong tất cả những câu chuyện bạn kể với bạn bè. Nói về người ấy bạn có cả trăm thứ để kể, cứ muốn nói mãi không thôi. Người ấy đã từng là cả một câu chuyện nhưng rồi đến một ngày, tất cả những gì về người ấy còn đọng lại trong tâm trí bạn chỉ là một cái tên. Một cái tên mà mỗi khi nhắc đến lại thấy nhói trong lòng.

***

Em muốn nói.

“Mây của trời, cứ để gió cuốn đi

Người không của em, giữ lại làm gì?”

Khó khăn lắm, em mới có cảm giác thích một người khác, và cũng một cách tự nhiên, như người ta hay nói, mưa dầm thấm lâu.

Thế nhưng chúng ta không hợp nhau anh nhỉ? Không hợp không bởi sở thích không hợp, không bởi nói chuyện không vui, mà bởi vì em không xứng đáng.

Người ta cũng hay nói “có không giữ, mất đừng tìm” nhưng anh không phải của em, thì em lấy cớ gì mà giữ, không thích hợp mà. Anh biết không cách anh quan tâm đến mọi người khiến em ngưỡng mộ. Cách anh nói “em à” mỗi lần gọi cho em khiến em xao xuyến. Nhưng sao có lúc quan tâm nhiều thế, mà có lúc vô tâm đến nghẹn lòng, sao anh lại nắm tay em theo kiểu đó, tất cả, chỉ là trêu đùa thôi à, anh sẽ làm em hiểu nhầm và mơ mộng đó.

Có thể với anh, một lời nhắc nhở quan tâm hay một cái vỗ vai động viên chỉ đơn giản là xã giao hay trêu đùa thì với em lại là cả một niềm hy vọng. Em tự hỏi chính mình rằng phải chăng anh cũng có tình cảm khác dành cho em. Phải chăng mọi điều anh làm cho em là vì anh cũng thương em như em thương anh vậy. Nhưng không, suy cho cùng cũng chỉ là tự em hoang tưởng, tự ảo mộng với những suy nghĩ của mình. Cảm giác này, khi thì nồng nhiệt, khi thì dửng dưng, đôi lần tưởng chừng như được yêu, lúc lại giống như tình đơn phương. Tình yêu là gì sao lại khiến con người ta thổn thức và chạnh lòng khi nghĩ về nó.

Cũng đôi lần, em đã tự hỏi: Liệu bây giờ em biến mất anh có tìm em không?

Em thấy thương những cô gái như em, cứ lặng thầm như một cái bóng đi bên anh, còn anh thì cứ mải mê với những gì phía trước mà quên đi đâu đó vẫn có người âm thầm dõi theo anh.

  Người đã từng là cả một câu chuyện nhưng bây giờ chỉ còn là một cái tên (Vlog Radio)

Em từ chối những yêu thương xung quanh mình là bởi vì trong tim đã lấp đầy hình bóng một người đàn ông chẳng bao giờ thuộc về mình. Anh không phải là người đàn ông vô tâm, chỉ là tâm anh đã đặt vào người khác, không phải em. Và dù em biến mất, thì cuộc sống của anh cũng chẳng chuyển biến gì.

Hình như với anh, em chưa từng tồn tại... Đã từng vì anh mà rơi không biết bao nhiêu là nước mắt. Khóc, cũng chỉ mình em khóc. Đau, cũng chỉ mình em đau.

Vậy đó, rốt cuộc ngày tháng qua em đã cố gắng vì điều gì em cũng không rõ nữa! Cái cảm giác vô chừng vô định đó cứ bám riết không thôi. Em mãi miết đuổi theo sự mơ hồ, để nhận về lạc lõng. Em loay hoay tìm về ngày cũ, rồi nhận lấy chơi vơi. Vậy đó, em mệt mỏi rồi, thật sự mệt mỏi rồi!

Có lẽ, em đã gặp đúng người nhưng sai thời điểm, sai cả cách yêu. Sự im lặng của anh đôi khi còn nặng nề hơn cả ngàn lời nói. Em không hy vọng, cũng chẳng cần bất kỳ điều gì cả, nên em không thấy thất vọng khi mối quan hệ này đổ vỡ. Ngay từ đầu em biết mình chỉ là một điểm dừng tạm bợ của anh, kể cả khi như vậy, em vẫn không thể nào cư xử như cách của anh, yêu đương nửa vời và hời hợt. Em vẫn yêu với những gì mình có, chỉ là em chưa từng nhìn thấy ngày mai ở nơi đó, vậy nên em chỉ cần biết hôm nay mình có vui vẻ hay không mà thôi, những điều vốn đã biết trước không có tương lai thì chỉ cần sống tốt hiện tại của hôm nay mà thôi, ngày mai là một câu chuyện khác rồi.

Cũng một khoảng thời gian đã qua, có lẽ từng đó là đủ để câu chuyện của chúng ta trở thành một mảng kỷ ức. Anh chắc chắn sẽ thôi nhớ về em, một cô bé ngốc nghếch, hay làm phiền anh mọi lúc, hay nhắn tin với anh than thở về mọi chuyện. Và anh cũng biết cô bé đó yêu anh nhiều đến nhường nào. Người bắt đầu là anh, người tỏ tình là em, người ngộ nhận cũng là em...

Hôm nay em lại gặp anh chở cô gái đó. Nói không ghen tỵ là dối lòng. Nhưng mà có ghen tỵ đến thế nào đi chăng nữa thì cũng có thay đổi được gì đâu. Anh nói em là cô gái tốt, sẽ gặp được một người con trai tốt thương em. Em biết, có thể sau này sẽ có người con trai khác trân trọng em, coi em là tất cả nhưng em sợ, sợ trái tim em chỉ có duy nhất hình bóng anh mà thôi. Đã hứa là sẽ không khóc, không buồn nữa nhưng sao khó quá.

Em hy vọng rằng, anh có thể yêu cô ấy một cách chân thật nhất, đương nhiên, cô ấy giỏi giang hơn em, xinh đẹp hơn em, nhưng ít nhất, cô ấy phải lương thiện như em. Cô ấy sẽ chăm sóc anh thật tốt. Chỉ sau khi những dòng này kết thúc, em sẽ không cho phép mình cứ nghĩ về anh nhiều như vậy nữa đâu.

© Phượng Ớt – blogradio.vn

Giọng đọc: Titi
Biên tập: Hằng Nga
Sản xuất và minh họa: Tuấn Anh

Phượng Ớt

Quá khứ là để hoài niệm, quá khứ là một mảnh ghép không trọn vẹn trong trái tim

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Những thành phố, những con người độc thân

Replay Blog Radio: Những thành phố, những con người độc thân

Mai này khi hết dịch, làm một tour du lịch đi vòng quanh thế giới, đến những thành phố xa lạ, gặp gỡ những con người độc thân cũng là ý tưởng không tồi nhỉ?

Replay Blog Radio: Em có thể tin anh được không

Replay Blog Radio: Em có thể tin anh được không

Khi đã trải qua những nỗi đau, người ta bỗng rụt rè không dám đưa tay cho người khác nắm. Người ta đủ khả năng để tự chăm sóc bản thân nhưng không ai đủ mạnh mẽ để sống mãi một mình.

Blog Radio 716: Người bỗng dưng gặp gỡ, có duyên gì hay không?

Blog Radio 716: Người bỗng dưng gặp gỡ, có duyên gì hay không?

Có khi nào trên đường đời tấp nập, ta vô tình vấp phải… cục nợ của đời mình? Lúc chờ thì mãi không đến, lúc đến lại theo cách bất thình lình. Tình yêu thường thích chơi trò trốn tìm như thế. Biết đâu người mà ta vô tình chạm mặt lại chính là duyên nợ của đời mình.

Replay Blog Radio: Khi người ấy không dành cho ta

Replay Blog Radio: Khi người ấy không dành cho ta

Nếu bạn yêu một người mà người đó không dành cho bạn thì bạn sẽ làm gì? Chia tay, từ bỏ hay lặng lẽ ở bên cạnh người đó…

Sài Gòn thương – mong bình yên về sau bão tố

Sài Gòn thương – mong bình yên về sau bão tố

Sài Gòn cần nghỉ ngơi một thời gian để dọn dẹp hết khói bụi, để xả đi những buồn bực, muộn phiền. Để tiếp tục hồ hởi đón người mới đến và chào những người khác quay về. Sài Gòn rốt cuộc cũng như một cô gái đỏng đảnh, thẳng thắn nhưng không thù dai khi lại sẵn sàng dang rộng vòng tay che chở bao người có về, có đi.

Blog Radio 715: Chỉ vì thương nên cho qua hết những mập mờ

Blog Radio 715: Chỉ vì thương nên cho qua hết những mập mờ

Tình yêu là sự rung động của trái tim trước khi lý trí kịp lên tiếng. Ngoảnh đầu nhìn lại, biết rằng mọi thứ hồ nghi đều đã phơi bày ra trước mắt, nhưng chỉ vì đó là người mình thương mà chấp nhận lao vào vòng tay ấy, bỏ qua hết những mập mờ.

Replay Blog Radio: Để anh là tình cuối của em

Replay Blog Radio: Để anh là tình cuối của em

Đối với nhiều người, mối tình đầu luôn là mối tình khiến người ta nhớ nhất, nuối tiếc và day dứt nhiều nhất. Nhưng tình cuối mới là tình yêu chúng ta cần trân trọng nhất. Bởi người đó chính là hiện tại và tương lai của mình, là người sẽ đồng hành cùng mình trong suốt chặng đường còn lại của cuộc đời.

Replay Blog Radio: Cứ yêu dẫu ngày mai có ra sao

Replay Blog Radio: Cứ yêu dẫu ngày mai có ra sao

Cả cơ thể chúng tôi đều đã run rẩy trong hạnh phúc. Cuối cùng thì tôi và cậu ấy đã để yêu thương dẫn lối, chấp nhận đánh cược với số phận. Chúng tôi rồi sẽ đi đến đâu? Tôi không rõ, nhưng ngay giây phút này kỷ niệm cũ đã không còn quan trọng nữa rồi.

Blog Radio 714: Khi người ta yêu mình đơn phương

Blog Radio 714: Khi người ta yêu mình đơn phương

Yêu một người mà không được đáp lại sẽ rất đau. Nhưng nếu ai đó yêu mình mà mình không thể đáp lại là một cảm giác thế nào?

Replay Blog Radio: Bên tôi nghĩa là luôn ở trong trái tim tôi

Replay Blog Radio: Bên tôi nghĩa là luôn ở trong trái tim tôi

Chợt nhớ một câu nói rất đúng: “Ở bên ai đó, nghĩa là ở trong tim họ”. Mà ở trong tim một người, nghĩa là mình hiện lên khi tâm thức họ cần một điểm tựa. Không phải cảm giác của bờ tường lạnh lẽo, không phải cảm giác của một người đã phũ phàng quay đi mà là một người cho họ mượn tấm lưng. Khi tựa vào nhau như thể, cả hai sẽ không chênh vênh.

back to top