Phát thanh xúc cảm của bạn !

Thơ Radio: Thư gửi con gái

2017-10-20 01:05

Tác giả: Nguyễn Thị Bích Thoa, Một Thứ Bỏ Đi Giọng đọc: Titi, Tuấn Anh

Các bạn thân mến, rất vui vì được gặp lại các bạn trong chương trình Thơ Radio. Sớm nay, vô tình nhìn vào tờ lịch tường, Tuấn Anh mới nhận ra sắp đến một ngày vô cùng quan trọng. Các bạn đã đoán ra đó là ngày gì chưa?

Bận rộn túi bụi với công việc, suýt nữa thì mình đã quên mất ngày không được phép quên này – một ngày 20/10 dành riêng cho các bà, các mẹ, các chị, các bạn nữ trên toàn đất nước Việt Nam. Sẽ thế nào nếu thiếu đi những người phụ nữ quanh ta? Với mình thì điều đó cũng gần giống như việc trái đất bị khuyết mất một nửa vậy. Vậy mà lắm khi ta vô tâm, ta đâu biết trân trọng những người phụ nữ ta có trong đời.

Hôm nay, Tuấn Anh và Ti Ti sẽ mang đến cho bạn những vần thơ dành riêng cho phái nữ. Hy vọng đây sẽ là món quà ý nghĩa dành cho các chị em phụ nữ trong ngày 20/10 này. Mở đầu chương trình là một bức thư tâm tình của bạn Bích Thoa Nguyễn. Điều đặc biệt là bức thư này là lời nhắn nhủ của người mẹ dành cho cô con gái bé bỏng.

Thơ Radio: Thư gửi con gái

Thư gửi con gái (Bích Thoa Nguyễn)

Con gái ơi! Con đã lớn thật rồi
Biết trở trăn khi nghĩ về cuộc sống
Biết gởi cho người con thương mỗi ngày vài tin nhắn
Giúp mẹ việc nhà, lo lắng cho em.

Con gái ơi! Con là buổi bình minh
Sợi nắng ấm trong trẻo ngày hạnh phúc
Mẹ dạy cho con bằng những điều rất thực
Có yêu thương, cay đắng cả giận hờn.

Mẹ đã từng ở lứa tuổi như con
Đã từng ngây thơ đã từng nông nổi
Nhìn cuộc đời màu hồng và bỏ quên góc tối
Chưa hiểu những đau thương hay bối rối nỗi buồn.

Mẹ đã từng khóc, từng vui từng thương nhớ để buông
Từng trở trăn về bao điều bình dị
Từng nuối tiếc bỏ quên, từng xót xa những ước mơ vốn dĩ
Và cũng mộng mơ về những cái chẳng có thật trên đời.

Con gái ơi! Con đã lớn rồi
và chắc chắn con giỏi hơn cả mẹ
Con biết bon chen biết bao điều nặng nhẹ
Biết cuộc đời không nhẹ tựa vần thơ.

Mẹ mỉm cười khi con không chỉ biết ước mơ
Không nhẹ dạ cả tin vào điều hư ảo
Không ganh đua,ghét hờn bằng trái tim gió bão
Con biết yêu thương và cũng biết nhịn nhường.

Con gái ơi! Con đã sắp ra trường
Sinh nhật sang năm con có bằng đại học
Trong tim mẹ các con là vàng ròng duy nhất.
Nhưng quý hơn thứ ấy gấp vạn lần.

Hãy bước vào đời đừng lo nghĩ phân vân
Những lúc buồn có mẹ lau nước mắt
Mẹ của con chốn bình yên rất thật
Cho vai con khi chớm lạnh tựa vào.

Thơ Radio: Thư gửi con gái

Có lẽ phải đến khi trở thành mẹ cha, ta mới thấu hết tấm lòng của cha mẹ. 20/10 này, đừng mải dành những cánh hoa tươi, những lời chúc cho những bạn gái xung quanh, mà hãy nhớ đến người mẹ vẫn luôn là chốn bình yên cho ta tựa vào. Rồi sẽ đến một ngày, cô gái nọ trở thành một người mẹ, và tiếp nối những lời dặn dò đầy yêu thương. Tác giả Trần Thị Luyện đã có những lời dặn dò ý nghĩa dành cho các cô gái.

Lời mẹ dặn con gái (Trần Thị Luyện)

Tất cả phụ nữ rồi cũng sẽ giống nhau
Lặng thầm bước sau cuộc đời phụ nữ khác
Bởi cuộc đời này khác chi một bản nhạc
Qua những nốt trầm là đến những nốt thăng.

Những gốc tre già thay thế bằng búp măng
Không gì vẹn nguyên tựa trăng rằm tháng tám
Con với cuộc đời sẽ có nhiều va chạm
Bươn trải trên đời để dày gió dạn sương.

Tất cả mọi việc con sẽ phải đảm đương
Như mẹ đã làm trên chặng đường tuổi trẻ
Dẫu có khó khăn, con phải luôn mạnh mẽ
Không phải nơi đâu cũng Mẹ song hành.

Đừng quá tự hào nếu danh toại công thành
Để rồi ru mình ngủ quên trong chiến thắng
Cũng đừng nghĩ rằng có thể đem ánh nắng
Của ngày hôm qua để hong khô quần áo của hôm nay con à!

Thơ Radio: Thư gửi con gái

Chỉ khi rời xa vòng tay mẹ, mới nhận ra cuộc đời này sao lắm bão tố, trái ngang. Tác giả với bút danh Một Thứ Bỏ Đi cũng nhận ra điều đó trong bài thơ Chỉ bên mẹ mới bình yên. Hãy thử đọc những vần thơ mộc mạc, giản dị này, tôi tin rằng bạn hoàn toàn có thể thấy mình trong đó.

Chỉ bên mẹ mới bình yên (Một Thứ Bỏ Đi)


Mai con về với mẹ của con nha
Bỏ lại đằng sau trăm nỗi buồn đau, ngàn câu dối gian, vạn điều lừa lọc
Bỏ phố phường xa hoa, bỏ bộn bề cực nhọc
Chỉ muốn được về
làm con gái của mẹ vậy thôi.

Cái ngày con 18
Con tự cho mình cái quyền viễn chinh khắp các nẻo xa xôi
Tự cho mình lớn khôn, dựa vào chữ tự do mà vỗ hoài đôi cánh nhỏ
Mẹ mỏi mắt trông theo, khi mờ, khi tỏ
Con chẳng nhớ đường về.

Để bây giờ khi thấm thía bước qua bao cuộc đam mê
Con bỗng sợ tự do, chỉ thèm khát cả đời con chẳng rời vòng tay mẹ
Vì chỉ mẹ là ôm với yêu thương, chẳng đòi hỏi tính toan như ngoài kia nhiều kẻ
Chỉ coi con như sở hữu riêng mình.

Nếu yêu là một cuộc chơi thì mẹ ơi con muốn dừng cuộc hành trình
Quay về bên chõng tre, nằm cho mẹ đánh cả chục roi như thời con nít quỷ
Cái tội dám mang bản thân – điều mà mẹ cha hằng trân quý
Cho người đời làm đau.

Thơ Radio: Thư gửi con gái

Về để nghe mẹ càu nhàu
“Cuộc sống vốn điêu ngoa, con đừng cả tin vào bao điều hư ảo”
Xưa con trách mẹ nhiều lời, giờ con giận mình khờ khạo
Sao chẳng nghe mẹ lấy một lần.

Về để ăn bữa cơm mẹ vẫn để dành phần
Mở chiếc lồng bàn liêu xiêu, dăm con cá khô, một tô canh tập tàng lõng bõng
Cầm vội đôi đũa so le, và nhanh bát cơm tơi còn nóng
Vậy mà lại an lòng.

Mai con về với mẹ, có được không
Cho mẹ dạy lại đứa con, mãi giờ đây mới nghe lời dạy bảo
Cho mẹ mớm lại miếng cơm, mới hiểu ra ngoài kia là giông bão
Chỉ bên mẹ mới an yên

Người ta hay nói “Đi thật xa để thèm được về nhà”
Con của mẹ đi đủ xa rồi mẹ ạ….

Có lẽ trong những người phụ nữ, người mẹ luôn là người đáng tôn vinh nhất. Rồi cô gái nào cũng trở thành những người mẹ, và lại tiếp tục dặn dò con gái nhỏ của mình như ngày nào. Xin chúc những người bà, những người mẹ, những người phụ nữ quanh tôi có những tháng ngày thật xanh, thật êm, thật dịu dàng và hạnh phúc!


Giọng đọc: Titi, Tuấn Anh
Biên tập: Hằng Nga
Sản xuất và minh họa: Tuấn Anh

Nguyễn Thị Bích Thoa

Chỉ có trái tim mới hiểu đúng về mình ...( Bích Thoa )

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Để anh đưa em vào phố thu

Replay Blog Radio: Để anh đưa em vào phố thu

Đôi khi ta yêu một thành phố không phải vì thành phố có gì mà vì ở đó có ai. Thành phố Hà Nội đang độ chuyển mùa, không còn những đợt nắng nóng gay gắt mùa hè. Bầu trời xam xám một màu ảm đạm, những cơn mưa rả rích không ngớt, từng đợt gió se lạnh đã kịp tràn về. Phố dường như đang ở một khoảng chênh vênh không mùa, khiến lòng người có cảm giác nao nao, gợi nhớ về nhiều kỷ niệm.

Blog Radio 776: Gặp lại nhưng không thể đi tiếp cùng nhau

Blog Radio 776: Gặp lại nhưng không thể đi tiếp cùng nhau

Sau cuộc gặp gỡ ngày hôm đó tôi chẳng còn điều gì để mong chờ. Hoặc những gì tôi chờ mong có lẽ chỉ là gặp lại anh một lần để biết anh có hạnh phúc hay không? Hoặc có lẽ đó cũng chỉ là chấp niệm của tôi thôi.

Nỗi lòng kẻ cô đơn

Nỗi lòng kẻ cô đơn

Cơ bản cuộc đời là buồn, chỉ là nỗi buồn không giống nhau nên ta cứ ngỡ cười đã là vui. Cũng không biết nữa, đôi khi ta chấp nhận cười một cái dù tâm trạng đang buồn, còn hơn phải lý giải nỗi buồn của bản thân cho người khác hiểu. Có ai gánh được thay ta những hoài niệm cũ, có ai đau thay ta những tổn thương chằng chịt trong tâm hồn, có ai cho ta buồn lây với những tiêu cực của mình

Em mắc nợ gì với cuộc đời anh mà anh nỡ lừa dối em như thế?

Em mắc nợ gì với cuộc đời anh mà anh nỡ lừa dối em như thế?

Cô không ngừng lẩm bẩm, “tại sao, tại sao anh lại đối xử tệ bạc với cô đến vậy”. Cô trách anh, rồi trách bản thân mình, sao để anh dối lừa như thế.

Blog Radio 775: Buông bỏ quá khứ để bước đến nơi thuộc về mình

Blog Radio 775: Buông bỏ quá khứ để bước đến nơi thuộc về mình

Đôi khi buông bỏ một thứ gì đó, bởi vì thứ đó từ đầu đến cuối không phải là của mình và cũng là để nhận lại những điều tốt đẹp hơn.

Replay Blog Radio: Chọn người hoàn hảo để yêu

Replay Blog Radio: Chọn người hoàn hảo để yêu

Con người không ai là hoàn hảo. Không có gì bảo đảm rằng bạn sẽ tìm được một người theo đúng những gì bạn đã vẽ ra cho một nửa của mình. Nếu thật sự yêu thương và trân trọng ai đó, hãy làm cho họ hiểu và ở bên bạn.

Khi kẻ tổn thương lại làm đau người khác

Khi kẻ tổn thương lại làm đau người khác

Yêu thương rồi cũng hóa hư vô. Người bên ta rồi đến lúc cũng bỏ ta lại. Đau lòng nhất vẫn là người yêu mà chẳng biết mình được yêu hay không. Tự dối lòng yêu người không cần đáp trả nhưng sao vẫn thấy nghèn nghẹn. Tiếc cho một thời đã xa, tiếc cho một cuộc tình ấm áp nhưng mong manh.

Blog Radio 774: Hạnh phúc chẳng phải của riêng tôi

Blog Radio 774: Hạnh phúc chẳng phải của riêng tôi

Mẹ đặt bàn tay tôi lên tay anh rồi mỉm cười chúc phúc cho chúng tôi. Cuộc sống hôn nhân của chúng tôi sau này ắt hẳn sẽ không thể tránh khỏi những lúc cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt. Nhưng tôi nghĩ chúng tôi sẽ vượt qua được vì hạnh phúc chẳng phải của riêng chúng tôi trong mối nhân duyên này...

Quán quen nào còn nhắc tên chúng mình

Quán quen nào còn nhắc tên chúng mình

Có những ngày không dám đi qua chốn cũ vì sợ kỷ niệm ủa về. Lòng tự nhủ thầm, từ ngày ấy, có khi nào người ghé ngang qua những nơi xưa ta từng hò hẹn hay không?

Blog Radio 773: Gặp người đúng thời điểm

Blog Radio 773: Gặp người đúng thời điểm

Thành phố này nói to không to nhưng nói nhỏ lại chẳng nhỏ, một lần lạc mất là chẳng thể tìm thấy nhau. Đôi lần tôi thầm nghĩ, có khi tôi đang đứng trên cầu nhìn xuống, còn anh thì chen chúc giữa dòng người tan tầm dưới kia. Gần trong gang tấc nhưng chẳng thể nào chạm tới.

back to top