Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mẹ bảo mẹ thương con lấy chồng xa

2017-07-16 01:09

Tác giả: Giọng đọc: Lan Phương

blogradio.vn - Ngày trước con đi theo tiếng gọi của tình yêu mà chẳng mảy may nghĩ ngợi đến những phút giây như thế này. Nhưng rồi, những cuộc chia ly chẳng dám rơi nước mắt mới làm con thấm thía nỗi niềm của những người con gái lấy chồng xa!

***

Người ta vẫn nói con gái đã lấy chồng, nhất là lại lấy chống xa chẳng khác gì bát nước đổ đi. Thế nhưng có bố mẹ nào lại thật sự đành lòng đổ đi những thương yêu mấy chục năm trời của mình. Có cô con gái nào lại không ngậm ngùi về cái phận “bát nước đổ đi” mỗi lần về thăm nơi xưa cũ với những bóng hình thân thuộc…

Chiếc xe chầm chậm lăn bánh. “Đừng quay đầu lại!” – con gái tự nhủ lòng như thế, hay đúng hơn là không dám quay lại nhìn. Đằng sau kia là ánh mắt dõi theo của bố, của mẹ, của hai đứa em và cả bác hàng xóm thân thiết. Mọi người sẽ đứng đấy, đến khi chiếc xe xa khuất khỏi tầm nhìn. Ngồi ngay bên cạnh, nhóc con 3 tuổi tươi cười vẫy chào ông bà, cậu mợ rồi quay sang ôm vai, bá cổ bố mà không hề biết rằng mẹ đang phải cố gắng cầm lòng để nước mắt không rơi.

Mẹ bảo mẹ thương con lấy chồng xa

Lấy chồng xa, mỗi năm con chỉ về thăm bố mẹ được hai lần. Lần nào về cũng háo hức, hân hoan để rồi ngày ra đi bao giờ cũng ngậm ngùi như thế. Con gái bố mẹ giờ đã có tổ ấm riêng, chẳng thể nào lưu luyến mãi ở cái nơi mình đã sinh ra và lớn lên nữa. Biết rằng ông bà ngoại sẽ nhớ lắm những phút giây vui đùa cùng cháu, ôm cháu vào lòng mà nghe cháu nói cười líu lo. Biết rằng ngôi nhà toàn người lớn ấy sẽ trống trải bao nhiêu sau mấy ngày rộn rã. Và có ai biết được rằng trong cuộc đời ngắn ngủi này, còn có được bao lần con về thăm bố mẹ, cháu về thăm ông bà như thế nữa…

Ngày con gái chưa yêu ai, mẹ vẫn luôn dặn dò: “Lấy chồng gần thôi, lúc ốm đau hay sinh con đẻ cái bố mẹ còn qua lại được mà giúp đỡ”. Chẳng là mẹ vẫn luôn lo lắng cho đứa con gái yếu ớt mong manh. Thế rồi con vẫn chẳng nghe lời mẹ mà chọn một công việc ở xa, và cũng không lấy chồng gần như mẹ mong muốn. Ngày con gái sắp về nhà chồng, mẹ cứ khóc mà nhắc đi nhắc lại: “Hoài con mà gả chồng xa…”. Con chẳng dám khóc trước mặt mẹ, để rồi mang những giọt nước mắt ấy về một nơi vốn chẳng thân thuộc với mình.

Mẹ bảo mẹ thương con lấy chồng xa

Người đời vẫn bảo đàn bà con gái hơn nhau ở tấm chồng. Con lấy chồng không giàu, chẳng có nhà lầu xe hơi nhưng có những thứ khác đáng giá hơn thế là tình cảm yêu thương, là sự chăm lo cho vợ con. Cuộc sống có thể gọi là ổn định và bình yên giữa chốn thành thị đầy bon chen phức tạp. Thế nhưng bát đũa cũng có lúc xô, gia đình nhỏ yên bình của con thỉnh thoảng cũng có ngày giông gió, người đàn ông mà con tin tưởng gửi gắm cuộc đời đôi khi cũng có phút vô tâm. Lúc ở cữ, con phải về nhà chồng mà chạnh lòng nhớ mẹ. Những phút tủi hờn, những khi cô đơn, con khóc nhưng chẳng dám kể nhiều với bố mẹ. Mỗi lần gọi điện về hầu như chỉ nói những chuyện vui để bố mẹ yên tâm rằng con gái hạnh phúc với lựa chọn của mình…

Mẹ bảo mẹ thương con lấy chồng xa

Chuyến xe hôm nay, và cả những chuyến xe sau này nữa, con gái cũng chẳng đủ can đảm để quay lại nhìn bố mẹ đâu. Ngày trước con đi theo tiếng gọi của tình yêu mà chẳng mảy may nghĩ ngợi đến những phút giây như thế này. Nhưng rồi, những cuộc chia ly chẳng dám rơi nước mắt mới làm con thấm thía nỗi niềm của những người con gái lấy chồng xa!

© Thủy Nguyệt – blogradio.vn

Các bạn vừa lắng nghe chương trình Family Radio với câu chuyện Mẹ bảo mẹ thương con lấy chồng xa được gửi về từ bạn Thủy Nguyệt. Nhóm sản xuất chương trình rất cảm ơn với sự tin tưởng của các bạn khi đã lựa chọn blogradio.vn để làm nơi trao gửi những tình cảm cảm xúc của mình.

Nếu bạn cũng có những câu chuyện, tình cảm muốn được chia sẻ xin mời gửi thư về địa chỉ blogradio@vnnplus.vn hoặc đăng ký làm thành viên và gửi bài trực tiếp tại blogradio.vn bạn nhé. Bạn có thể truy cập fan page chính thức facebook.com/yeublogviet để kết nối cùng nhóm sản xuất chương trình.

Chương trình được thể hiện qua giọng đọc Lan phương và nhóm sản xuất blog radio, xin chào và hẹn gặp lại.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Khi duyến đến trời xanh an bài, khi duyên đi thì đừng cố níu giữ

Khi duyến đến trời xanh an bài, khi duyên đi thì đừng cố níu giữ

“Trăm triệu hạt mưa rơi, không hạt nào rơi nhầm chỗ. Tất cả người ta từng gặp, không một người ngẫu nhiên, người đến bởi nợ đầy, người đi bởi duyên cạn, mọi thứ đều là duyên phận an bài, hà tất phải cưỡng cầu.”

Replay Blog Radio: Tháng tư và lời nói dối chân thành

Replay Blog Radio: Tháng tư và lời nói dối chân thành

Mỗi ngày trong cuộc sống cần có những lời nói dối đáng quý xuất phát từ con tim chân thật, để xoa dịu bao sự lo toan nặng nề.

Bao giờ cho đến tháng tư, hết thương, hết nhớ, hết tương tư người

Bao giờ cho đến tháng tư, hết thương, hết nhớ, hết tương tư người

Có phải tháng tư nên người ta vẫn hay nói dối nhau? Anh nói dối em rằng anh thích em còn em tự dối lòng mình rằng với em anh cũng chỉ là người xa lạ.

Đừng mong manh như bồ công anh trong gió hãy là xương rồng mạnh mẽ trước bão giông

Đừng mong manh như bồ công anh trong gió hãy là xương rồng mạnh mẽ trước bão giông

Khi đứng trước bão giông của ngưỡng cửa trưởng thành, bạn sẽ không ít lần thở dài mệt mỏi, muốn tạm dừng tất cả để trở về cuộc sống của một đứa trẻ vô lo, vô nghĩ. Nhưng bạn à, bạn đừng bao giờ mong manh như bồ công anh trước gió như vậy, mà hãy là xương rồng mạnh mẽ trước bão giông

Blog Radio 645: Anh có từng thương em thật lòng?

Blog Radio 645: Anh có từng thương em thật lòng?

Anh có từng thương em chút nào không, hay chỉ vì mưa làm anh yếu lòng?

Replay Blog Radio: Những ngày xanh ở lại

Replay Blog Radio: Những ngày xanh ở lại

Ngày ấy, bước đi như vậy, em biết mình là một kẻ hèn và cũng biết rằng, như thế là chẳng công bằng với anh. Suốt những năm qua, điều luôn khiến em canh cánh trong lòng, chính là lời xin lỗi này.

Tình yêu có thể đến muộn, chỉ cần chân thành là đủ

Tình yêu có thể đến muộn, chỉ cần chân thành là đủ

Việc bước qua đau thương là điều không dễ dàng nhưng có hề gì nếu bạn không ngừng cố gắng và thẳng thắn với chính cảm xúc của mình. Bạn có quyền yếu đuối và bạn cũng có quyền được người khác yêu thương, che chở. Đừng bao giờ cố gồng mình lên gánh lấy mọi thứ một mình trong khi bên cạnh có người sẵn sàng đưa vai gánh cùng bạn những điều đó. Việc gì thì việc nhưng nếu có hai người chẳng phải sẽ tốt hơn là một mình sao?

Bạn ơi giữ lấy nụ cười để khi gục ngã là người đứng lên (Cafe Radio)

Bạn ơi giữ lấy nụ cười để khi gục ngã là người đứng lên (Cafe Radio)

Ở cuộc sống tấp nập ngoài kia, khi bạn ngã, chưa chắc đã có một bàn tay nâng bạn dậy. Bạn có thể vấp ngã nhưng hãy tự đứng dậy và bước tiếp. Bạn có thể vấp ngã chứ đừng bao giờ gục ngã. Chúng ta ai cũng mang trên vai đủ thứ trách nhiệm, càng nhiều tuổi thì trách nhiệm càng cao. Khi đó, chúng ta không còn sống cho riêng mình mà sẽ có nhiều thứ phải chăm lo. Vì thế, đừng bao giờ để bản thân gục ngã. Khi thấy mệt, hãy bước chậm lại, nghỉ ngơi một chút chứ đừng bao giờ dừng lại. Bởi phía trước là bầu trời, và ngoài kia là nắng.

Thương nhưng lại là đơn phương (Love Radio)

Thương nhưng lại là đơn phương (Love Radio)

Tôi đã từng đọc đâu đó câu nói: "Cảm giác đau lòng nhất là yêu đơn phương một người đơn phương", và hóa ra tôi lại đang mắc kẹt trong chính cái vòng luẩn quẩn ấy.

Blog Radio 644: Anh có đánh rơi nhịp nào không?

Blog Radio 644: Anh có đánh rơi nhịp nào không?

Vào một ngày đẹp trời, trái tim chợt lỡ một nhịp vì một nụ cười nào đó. Băn khoăn tự hỏi trái tim của người ấy có rơi một nhịp nào để mình bắt lấy không? Khi tình yêu bắt đầu, đâu ai mong ngày sau sẽ đơn phương.

back to top