Phát thanh xúc cảm của bạn !

30 tuổi mẹ giục tôi lấy chồng

2017-03-27 01:30

Tác giả: Giọng đọc: Chit Xinh

blogradio.vn - Tuổi ba mươi mang đến cho tôi sự nồng nàn và dịu ngọt trong cách yêu, sự già dặn trong cách sống. Một cuộc sống khá yên bình không bon chen, không vội vã, nó êm đềm như nắng mùa thu xen lẫn sự chóng vánh của những cơn mưa mùa hạ. Ba mươi, tôi bắt đầu yêu hơn cuộc sống bình lặng khi phải đối mặt với dòng đời xô bồ này. Vì ba mươi tôi lặng lẽ một mình.
***

Ba mươi tuổi mẹ giục tôi lấy chồng.

Ba mươi tuổi tôi bỗng thành gái ế.

Tuổi ba mươi đến nhẹ nhàng như mùa thu sang chậm, chùng chình với hương ổi nồng nàn từ ngoài ngõ.

Nhưng ba mươi đồng nghĩa với từ "ế" cái từ mà người đời gắn cho những cô gái chưa chồng như tôi.




Chẳng biết từ bao giờ cái định kiến từ nghìn xưa đã áp đặt cho người phụ nữ cái danh hiệu ấy, nó mặc định cho những cô gái vẫn độc thân từ tuổi ba mươi. Cho dù họ là ai, họ thành công trong sự nghiệp thế nào thì với xã hội họ vẫn chỉ là gái ế tuổi ba mươi.

Tuổi ba mươi mang đến cho tôi sự nồng nàn và dịu ngọt trong cách yêu, sự già dặn trong cách sống. Một cuộc sống khá yên bình không bon chen, không vội vã, nó êm đềm như nắng mùa thu xen lẫn sự chóng vánh của những cơn mưa mùa hạ.

Ba mươi, tôi bắt đầu yêu hơn cuộc sống bình lặng khi phải đối mặt với dòng đời xô bồ này.

Vì ba mươi tôi lặng lẽ một mình.

Ba mươi tuổi mẹ giục tôi lấy chồng. Mẹ lo cho con gái ngoan nhiều lắm.

Con còn bé mẹ lo con đau ốm.

Con lớn khôn mẹ lo chuyện chồng con.

Thế nhưng, đáp lại những lời thúc giục của mẹ khiến tôi cáu kỉnh, mệt mỏi. "Cái ấy nhà cô kia lấy chồng rồi đấy! Mày không lo kiếm chồng đi là ế đấy con ạ!"

Bước chân ra đường, chưa kịp ngẩng đầu đã nghe hàng xóm lại dị nghị: "Gớm! Trẻ trung gì nữa đâu mà làm giá!". Thậm chí đến cơ quan cũng chẳng yên khi sau lưng đồng nghiệp vẫn bàn tán, tất cả chỉ vì cái lí do mang hàm định kiến gái ba mươi chưa chồng.

Ba mươi chẳng phải trẻ nhưng cũng chưa hẳn là quá già cho một đời người. Vậy sao cứ ép uổng nỗi cô đơn trong người ta.



Tôi ba mươi tôi vẫn một mình, một mình vui, một mình buồn, ưu tư một mình. Rồi tôi nhận ra, gái ba mươi đâu có gì mà to tát. Bởi tôi là cô gái tuổi ba mươi đâu phải cô gái của tuổi hai mươi nhiều mơ mộng dễ dàng bị đánh gục bởi dòng đời nghiệt ngã. Tuổi ba mươi đã cho tôi một sự trải nhiệm nhất định về cuộc đời, một trái tim nhiệt huyết nhưng cũng chai lì với cuộc sống vốn nhiều cạm bẫy. Dù muốn hay không thì con người ai cũng trải qua những cái bẫy ấy. Bẫy thương trường khốc liệt, bẫy danh vọng mưu mô, bẫy đời toan tính và hơn hết chính là bẫy tình nhiều mộng mị.

Có gì đẹp hơn một mối tình, và ai rồi cũng trải qua một vài mối tình hờ hững có, lưu tâm có. Nhưng với tôi, đó là một mối tình thuở sinh viên mang nhiều dấu ấn. Ngày ấy tôi vẫn chỉ là một cô gái hai mươi nhiều mơ mộng, vẫn ao ước về một tình yêu đẹp, về mái nhà tranh với hai trái tim vàng. Tôi yêu nụ cười ấm áp và đôi mắt man mác nỗi buồn không tên ấy.

Thế nhưng, ai yêu nhiều chính là người đau khổ hơn cả. Yêu nhiều, và rồi nỗi buồn cũng nhiều. Anh rời xa tôi về nơi xa xôi. Đôi tay yếu mềm này không thể nào níu giữ nỗi. Và tình yêu của tôi cũng theo anh đi về miền xa ấy.

Thời gian trôi đi như một cái chớp mắt, thấm thoát tôi đã bước sang tuổi ba mươi. Vẫn độc thân ôm nỗi đau thương ngày ấy. Giờ đây nó âm ỉ và nhàn nhạt không còn sâu đậm như lúc ban đầu nhưng vẫn đủ để nhói đau khi thu về.

Tình yêu, chẳng phải là một thứ quá xa xỉ để không thể nào nắm giữ nổi, nhưng cũng không phải là thứ có thể dễ nhàng nhận cho. Tôi mang theo trái tim này đi tìm tình yêu bù đắp những vết thương ấy.

Hẹn một ngày, và con tim đã vui trở lại!

© Lê Ngọc – blogradio.vn

Giọng đọc: Chit Xinh
Biên tập và sản xuất: Chit Xinh

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 769: Chúc cậu một đời hạnh phúc nhé, mặt trời nhỏ của tôi

Blog Radio 769: Chúc cậu một đời hạnh phúc nhé, mặt trời nhỏ của tôi

Mưa đầu mùa thật lạnh. Bây giờ tôi mới biết vừa ăn kem vừa đi trong mưa cũng ngon thật. Cô gái đó rất hợp với cậu ấy, chúc cậu hạnh phúc, mặt trời nhỏ của tôi.

Có lẽ em là một thói quen nhưng anh chưa bao giờ muốn bỏ

Có lẽ em là một thói quen nhưng anh chưa bao giờ muốn bỏ

Đừng tìm trong người con gái ngày hôm nay, bóng hình của người con gái ngày hôm qua. Bởi ai sinh ra cũng muốn được sống như chính mình.

Replay Blog Radio: Hãy cho anh cơ hội lau những giọt nước mắt của em

Replay Blog Radio: Hãy cho anh cơ hội lau những giọt nước mắt của em

Sau cơn mưa, lại có cầu vồng, phải không Lin, anh sẽ làm chỗ dựa cho em bước tiếp, dù anh biết khó khăn thế nào.

Blog Radio 768: 5 năm bên nhau đổi lại 3 từ ‘Anh xin lỗi’

Blog Radio 768: 5 năm bên nhau đổi lại 3 từ ‘Anh xin lỗi’

Là cô yêu nhiều hơn, là cô đem tất cả tấm chân tình dành cho anh, nên người đau khổ hơn cũng là cô mà thôi. Đó là tất cả những gì còn sót lại trong ký ức của cô. Mối tình 5 năm của cô chỉ đổi lại vỏn vẹn 3 chữ “Anh xin lỗi”.

Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn ở cùng ai?

Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn ở cùng ai?

“Nếu bố mẹ ly hôn, con sẽ chọn đứng ở phe nào?”. “Con sẽ đứng ở giữa nhìn bố mẹ rời đi.”

Chúng ta còn quá trẻ để nói nếu như

Chúng ta còn quá trẻ để nói nếu như

Hắn chỉ cảm thấy tiếc nuối, hắn tiếc những tháng ngày còn lại biết sẽ có ai sẽ bầu bạn, ai sẽ cùng hắn viết tiếp câu chuyện hai kẻ yêu nhau và tính chuyện lâu dài. Hắn cảm thấy ân hận, vì nếu như hắn biết kiềm chế bản thân, biết chọn điểm dừng đúng lúc thì có lẽ đã không cần nói nếu như.

Blog Radio 767: Bỏ lỡ nhau vì mẹ anh bắt chia tay

Blog Radio 767: Bỏ lỡ nhau vì mẹ anh bắt chia tay

Tôi hỏi “Có phải do bố mẹ của anh không chấp nhận chúng ta yêu nhau phải không?” Anh chẳng bảo gì chỉ khẽ gật đầu và cũng không giải thích thêm một điều gì.

Tình yêu đẹp nhất khi đứng ngoài ánh mặt trời

Tình yêu đẹp nhất khi đứng ngoài ánh mặt trời

Tôi mỗi ngày đang trưởng thành và hiểu hơn về chính mình, về cảm xúc của mình và những trải nghiệm trong tình cảm. Để rồi một ngày, khi tình yêu quay trở lại, tôi có thể nhẹ nhõm và vui vẻ đón nhận, có thể tình yêu đến rồi tình yêu lại đi, nó sẽ đẹp khi ta có thể cùng nhau đứng quang minh chính đại dưới ánh sáng mặt trời.

Những ngày biết đau lòng

Những ngày biết đau lòng

Tôi nhắm nghiền mắt để gió đi qua. Tiếng gió luồn qua mái tóc đưa tôi về những ngày chưa biết đau lòng.

Blog Radio 766: Khoảng cách giữa chúng ta không thu hẹp được nữa rồi

Blog Radio 766: Khoảng cách giữa chúng ta không thu hẹp được nữa rồi

Ngày đầu tiên anh gặp cô, anh bước lên một bước muốn lau đi giọt nước mắt sắp trào ra, nhưng cô lại lùi về một bước, hai người trước sau như một cách một bước chân. Dường như khoảng cách này vĩnh viễn sẽ không bao giờ thu hẹp được.

back to top