Phát thanh xúc cảm của bạn !

An lạc - câu chuyện về chấm đen trên tờ giấy trắng

2017-03-26 01:00

Tác giả: Giọng đọc: Chit Xinh

Nếu con chỉ chăm chăm nhìn vào cái xấu của họ, con sẽ bỏ lỡ nhiều điểm tốt của họ, cũng như con chỉ nhìn thấy chấm đen trên tờ giấy trắng mà không nhìn thấy được tờ giấy trắng có chứa chấm đen nhỏ. Nếu con nhìn thấy điểm tốt của họ, con sẽ thấy ai cũng đáng yêu, ai cũng đáng kính cả, đó là tâm Phật trong mỗi con người luôn hiện hữu. Niềm an lạc, sự yêu mến không phải người khác ban phát cho con mà chính con phải tạo ra nó...

***

Trong làng có một ngôi chùa cổ, nền đất vách lá. Ngày ngày chỉ có một vị sư già trông coi, quét dọn. Có một cậu bé, ngoài việc giúp gia đình làm đồng áng, trông coi mảnh vườn và sau những giờ học, rất thích đến ngôi chùa này.

Giữa không gian yên tĩnh, tiếng chuông, tiếng mõ hòa cùng tiếng tụng kinh âm vọng giữa không gian tĩnh mịch, khiến lòng cậu thấy yên bình.

Một hôm có một vị sư trẻ về trú tại chùa. Vị sư có một đôi mắt sáng quắc, đến nỗi có thể soi đường trong bóng đêm và có một nụ cười rất hiền, nụ cười chứa đựng niềm hạnh phúc vô biên.

Cậu bé rất thích sang nói chuyện với thầy, vì cậu không tìm thấy được điểm xấu nào ở thầy, mà thầy thật mẫn đạt, luôn hiểu được mọi suy nghĩ trong đầu cậu. Một hôm tan trường, cậu không về nhà mà chạy thẳng vào chùa để được nghe thầy tụng kinh chiều. Cậu yên lặng lắng nghe từng lời tụng vì thầy có một giọng tụng rất hay như cuốn hút lòng người vào từng lời kinh, lời chú nguyện của thầy khi cúng thí thực.

An lạc

Sau buổi kinh, thầy nắm tay cậu dẫn ra sau vườn ngồi vào chiếc bàn gỗ. Thầy rót cho cậu một tách trà nhạt, rồi hỏi:
- Con có nhiều bạn không, sao trẻ em trong xóm thì nhiều mà chỉ mình con vào chùa, mấy em đó đâu sao không đi cùng con?

- Dạ không, con không có bạn nhiều vì họ ai cũng xấu!
- Sao con nghĩ vậy? thầy hỏi với vẻ ngạc nhiên
- Vì họ hay chửi thề, họ hỗn hào, lười học, lười suy nghĩ.

Thầy xoa đầu cậu cười rồi nói: Để thầy chỉ cho con điều này.

Rồi thầy lấy ra một tờ giấy trắng, giấy trắng học trò, dùng bút lông nhỏ lên tờ giấy một chấm đen thật đen. Thầy giơ tờ giấy lên và hỏi: - Con có thấy gì không?
Không cần suy nghĩ cậu bé đáp ngay: - Dạ bạch Thầy, một chấm đen ạ.
Thầy cười hỏi lại: - Con nhìn rõ chưa ?
- Dạ con nhìn thật rõ rồi ạ – cậu khẳng định.

Thầy cười tươi, nụ cười hiền hòa như chứa đựng cả tam thiên niềm an lạc vô biên: - Sao con chỉ nhìn thấy chấm đen nhỏ trên tờ giấy trắng mà không nhìn thấy tờ giấy lớn trắng tinh thầy đang cầm?

Cậu lặng im không nói được lời nào. Thầy tiếp:

- Con người cũng vậy, không ai là hoàn thiện, toàn mỹ cho nên Đức Phật mới thị hiện cõi đời này để giúp chúng sinh hoàn thiện tâm mình, giúp chúng sinh thánh thiện hơn, đạt được Phật tánh (ngộ nhập Phật tri kiến), vì thể tánh chúng sinh và Phật không khác, chúng sinh cũng sẽ là những vị Phật của tương lai (ta là Phật đã thành, chúng sinh là Phật sẽ thành).

Nếu con chỉ chăm chăm nhìn vào cái xấu của họ, con sẽ bỏ lỡ nhiều điểm tốt của họ, cũng như con chỉ nhìn thấy chấm đen trên tờ giấy trắng mà không nhìn thấy được tờ giấy trắng có chứa chấm đen nhỏ!

Nếu con nhìn thấy điểm tốt của họ, con sẽ thấy ai cũng đáng yêu, ai cũng đáng kính cả, đó là tâm Phật trong mỗi con người luôn hiện hữu. Niềm an lạc, sự yêu mến không phải người khác ban phát cho con mà chính con phải tạo ra nó...

Sưu tầm

Giọng đọc: Chit Xinh
Biên tập và sản xuất: Chit Xinh

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Trả Lại Anh Cho Cô Gái Khác | Radio Tâm Sự

Trả Lại Anh Cho Cô Gái Khác | Radio Tâm Sự

Sau chia tay, có ai không bi luỵ lẫn tổn thương… chẳng qua chúng ta chỉ khác nhau ở thời gian chữa lành mà thôi. Có người cần một tháng, có người cần một năm, có người cần thời gian đủ lâu và có kẻ chấp nhận dùng cả một đời để học cách quên đi một người.

 Người cũ chỉ nên nghĩ, không nên nhớ | Blog Radio 909

Người cũ chỉ nên nghĩ, không nên nhớ | Blog Radio 909

Ngày hôm đó chúng ta đã nói sẽ luôn nhớ tới nhau, sẽ giữ trọn vẹn trong tim mối tình của năm tháng ấy. Nhưng anh biết không, mỗi người chúng ta ai rồi cũng đều khác, lời hứa năm đó cũng chỉ là tên gọi khác của lời tạm biệt mà thôi.

Vì em là một món quà - Phần 2 | Blog Radio 908

Vì em là một món quà - Phần 2 | Blog Radio 908

Dây xích sắt trượt dài trên thanh chắn cửa, rít lên một tràng âm thanh chói tai, kết thúc bằng tiếng đáp đất nặng trịch. Trời lặng gió, áng mây vắt ngang qua ngọn cây, trong đêm tối không trăng không sao, chiếc lồng đèn cũ phủ một lớp bụi mỏng

Vì em là một món quà - Phần 1 | Blog Radio 907

Vì em là một món quà - Phần 1 | Blog Radio 907

Mưa rơi, làm hình bóng anh trong mắt cô mờ đi, gương mặt điển trai sau màn mưa trắng chẳng rõ đang vui hay buồn. Mưa vẫn không ngừng xối lên thân ảnh liu xiu của anh, lớp áo sơ mi trắng dính vào da lộ ra vết sẹo dài chạy dọc theo cánh tay khẳng khiu.

Bạn đã đánh đổi điều gì để trưởng thành? | Blog Radio 906

Bạn đã đánh đổi điều gì để trưởng thành? | Blog Radio 906

Bạn chính là chủ nhân của cuộc đời mình. Tương lai ra sao, do bạn định đoạt. Đừng để năm tháng trôi qua, trong bạn chỉ toàn là tiếc nuối.”

Điều em muốn là bình yên và tĩnh lặng | Blog Radio 905

Điều em muốn là bình yên và tĩnh lặng | Blog Radio 905

Đôi khi, sự ra đi của người khác là lí do để ta nhìn lại mình. Nhìn lại những gì mà bản thân đã cư xử. Có phải vì ta chưa đủ trưởng thành? Có phải vì ta vẫn còn quá cảm xúc và bi kịch hoá mọi thứ?

Nếu bạn độc thân, hãy cứ tận hưởng điều đó | Blog Radio 904

Nếu bạn độc thân, hãy cứ tận hưởng điều đó | Blog Radio 904

Nếu bạn độc thân, hãy tận hưởng điều đó. Độc thân không có nghĩa là chưa đủ tốt để yêu. Độc thân nghĩa là chưa có ai đủ tốt để được bạn yêu.

Đi tìm phiên bản tốt nhất của chính mình | Blog Radio 903

Đi tìm phiên bản tốt nhất của chính mình | Blog Radio 903

Muốn ngắm bình minh, phải dậy thật sớm. Muốn tạm biệt ngày tàn, phải vẫy chào hoàng hôn. Hạnh phúc của mình nên tự mình nắm lấy...

Trái tim em có nhiều vết xước | Blog Radio 902

Trái tim em có nhiều vết xước | Blog Radio 902

Một giấc mơ dang dở dấy lên trong lòng tôi một sự hiếu kỳ với dáng vẻ của hạnh phúc. Nếu bước qua lằn ranh giữa quá khứ và hiện tại, tôi sẽ thấy được điều, có phải kết cục sẽ vẹn tròn hơn không.

Hôn lễ của em | Blog Radio 901

Hôn lễ của em | Blog Radio 901

Bên trong ai cũng có một vài vết thương, có kẻ biến vết thương thành một sự hiểu biết. Có người lại biến vết thương thành một nguyên nhân, sinh ra một vết thương mới đau hơn…

back to top