Phát thanh xúc cảm của bạn !

An lạc - câu chuyện về chấm đen trên tờ giấy trắng

2017-03-26 01:00

Tác giả: Giọng đọc: Chit Xinh

Nếu con chỉ chăm chăm nhìn vào cái xấu của họ, con sẽ bỏ lỡ nhiều điểm tốt của họ, cũng như con chỉ nhìn thấy chấm đen trên tờ giấy trắng mà không nhìn thấy được tờ giấy trắng có chứa chấm đen nhỏ. Nếu con nhìn thấy điểm tốt của họ, con sẽ thấy ai cũng đáng yêu, ai cũng đáng kính cả, đó là tâm Phật trong mỗi con người luôn hiện hữu. Niềm an lạc, sự yêu mến không phải người khác ban phát cho con mà chính con phải tạo ra nó...

***

Trong làng có một ngôi chùa cổ, nền đất vách lá. Ngày ngày chỉ có một vị sư già trông coi, quét dọn. Có một cậu bé, ngoài việc giúp gia đình làm đồng áng, trông coi mảnh vườn và sau những giờ học, rất thích đến ngôi chùa này.

Giữa không gian yên tĩnh, tiếng chuông, tiếng mõ hòa cùng tiếng tụng kinh âm vọng giữa không gian tĩnh mịch, khiến lòng cậu thấy yên bình.

Một hôm có một vị sư trẻ về trú tại chùa. Vị sư có một đôi mắt sáng quắc, đến nỗi có thể soi đường trong bóng đêm và có một nụ cười rất hiền, nụ cười chứa đựng niềm hạnh phúc vô biên.

Cậu bé rất thích sang nói chuyện với thầy, vì cậu không tìm thấy được điểm xấu nào ở thầy, mà thầy thật mẫn đạt, luôn hiểu được mọi suy nghĩ trong đầu cậu. Một hôm tan trường, cậu không về nhà mà chạy thẳng vào chùa để được nghe thầy tụng kinh chiều. Cậu yên lặng lắng nghe từng lời tụng vì thầy có một giọng tụng rất hay như cuốn hút lòng người vào từng lời kinh, lời chú nguyện của thầy khi cúng thí thực.

An lạc

Sau buổi kinh, thầy nắm tay cậu dẫn ra sau vườn ngồi vào chiếc bàn gỗ. Thầy rót cho cậu một tách trà nhạt, rồi hỏi:
- Con có nhiều bạn không, sao trẻ em trong xóm thì nhiều mà chỉ mình con vào chùa, mấy em đó đâu sao không đi cùng con?

- Dạ không, con không có bạn nhiều vì họ ai cũng xấu!
- Sao con nghĩ vậy? thầy hỏi với vẻ ngạc nhiên
- Vì họ hay chửi thề, họ hỗn hào, lười học, lười suy nghĩ.

Thầy xoa đầu cậu cười rồi nói: Để thầy chỉ cho con điều này.

Rồi thầy lấy ra một tờ giấy trắng, giấy trắng học trò, dùng bút lông nhỏ lên tờ giấy một chấm đen thật đen. Thầy giơ tờ giấy lên và hỏi: - Con có thấy gì không?
Không cần suy nghĩ cậu bé đáp ngay: - Dạ bạch Thầy, một chấm đen ạ.
Thầy cười hỏi lại: - Con nhìn rõ chưa ?
- Dạ con nhìn thật rõ rồi ạ – cậu khẳng định.

Thầy cười tươi, nụ cười hiền hòa như chứa đựng cả tam thiên niềm an lạc vô biên: - Sao con chỉ nhìn thấy chấm đen nhỏ trên tờ giấy trắng mà không nhìn thấy tờ giấy lớn trắng tinh thầy đang cầm?

Cậu lặng im không nói được lời nào. Thầy tiếp:

- Con người cũng vậy, không ai là hoàn thiện, toàn mỹ cho nên Đức Phật mới thị hiện cõi đời này để giúp chúng sinh hoàn thiện tâm mình, giúp chúng sinh thánh thiện hơn, đạt được Phật tánh (ngộ nhập Phật tri kiến), vì thể tánh chúng sinh và Phật không khác, chúng sinh cũng sẽ là những vị Phật của tương lai (ta là Phật đã thành, chúng sinh là Phật sẽ thành).

Nếu con chỉ chăm chăm nhìn vào cái xấu của họ, con sẽ bỏ lỡ nhiều điểm tốt của họ, cũng như con chỉ nhìn thấy chấm đen trên tờ giấy trắng mà không nhìn thấy được tờ giấy trắng có chứa chấm đen nhỏ!

Nếu con nhìn thấy điểm tốt của họ, con sẽ thấy ai cũng đáng yêu, ai cũng đáng kính cả, đó là tâm Phật trong mỗi con người luôn hiện hữu. Niềm an lạc, sự yêu mến không phải người khác ban phát cho con mà chính con phải tạo ra nó...

Sưu tầm

Giọng đọc: Chit Xinh
Biên tập và sản xuất: Chit Xinh

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nếu một ngày cảm thấy mệt mỏi, cho con về nhà với mẹ nhé!

Nếu một ngày cảm thấy mệt mỏi, cho con về nhà với mẹ nhé!

Mẹ biết không? Hà Nội đông vui và tấp nập thật đấy, nhưng những khi thành phố lên đèn, khi mọi người đã trở về với tổ ấm của mình sau một ngày dài lăn lộn với công việc, đứng một mình trên cầu Long Biên, con thấy chạnh lòng và lạc lõng biết nhường nào.

Blog Radio 622: Tình yêu năm 17 tuổi như gió cuốn mây trôi

Blog Radio 622: Tình yêu năm 17 tuổi như gió cuốn mây trôi

Năm mười bảy, mọi cô gái đều muốn mình sẽ là duy nhất trong mắt người đó. Có những khoảng cách, dù nhỏ đến mấy, chẳng hạn là khoảng cách giữa hai bàn tay nhưng mãi mãi họ vẫn không thể chạm đến được.

Trưởng thành là khi đừng bao giờ gục ngã giữa cuộc đời

Trưởng thành là khi đừng bao giờ gục ngã giữa cuộc đời

Ai sinh ra cũng có những trách nhiệm của riêng mình, đâu chỉ riêng bạn, đâu chỉ riêng tôi. Hãy nhớ, đừng bao giờ để bản thân gục ngã, giữa cuộc đời!

Replay Blog Radio: Xin em đừng lạc bước!

Replay Blog Radio: Xin em đừng lạc bước!

Em đa cảm, mà những người đa cảm sẽ dễ bó buộc mình vào những suy nghĩ vẩn vơ, rồi em sẽ khổ. Khổ rất nhiều. Điều tôi mong muốn, là em sống hạnh phúc mỗi ngày. Là mỗi ngày trôi qua, em lại thấy cuộc đời này thật đáng sống.

Ngày mình buồn nhất là ngày trời đổ mưa

Ngày mình buồn nhất là ngày trời đổ mưa

Tôi cảm nhận mình yếu đuối lạ thường và vô cùng nhỏ bé. Cho dù mạnh mẽ kiên cường thế nào thì trong tôi vẫn có một trái tim yếu đuối của một người phụ nữ, và khi mưa xuống mọi thứ xung quanh nhạt nhòa u tối, cũng là lúc trái tim tôi thổn thức, bơ vơ.

Sulli tuổi 25: Khi đóa hoa lê trong tuyết xinh đẹp lặng lẽ rời cành

Sulli tuổi 25: Khi đóa hoa lê trong tuyết xinh đẹp lặng lẽ rời cành

Nhiều người bật khóc vì sự ra đi của Sulli, không hẳn chỉ vì tiếc thương cho đóa hoa chóng tàn, mà còn vì, họ bắt gặp chính mình trong cô gái ấy.

Có nỗi buồn nào bằng cô đơn trong chính cuộc tình

Có nỗi buồn nào bằng cô đơn trong chính cuộc tình

Có quá nhiều lý do khiến tình yêu của đôi lứa nguội lạnh. Nhưng đau lòng nhất có thể chính là sự cô đơn của người con gái trong chính mối quan hệ yêu đương của họ. Họ hiểu rằng dù có bỏ công sức cố gắng đến đâu, chờ đợi đến đêu đi chăng nữa thì cũng chẳng có ý nghĩa gì đối với một người chẳng hề chịu vì họ mà thay đổi.

Vì sao người hiền lành vẫn gặp đau khổ?

Vì sao người hiền lành vẫn gặp đau khổ?

Vì sao người hiền lành vẫn gặp đau khổ, còn kẻ gian ác vẫn ăn sung mặc sướng? Câu hỏi này chắc nhiều bạn vẫn băn khoăn. Hãy lắng nghe lời Phật dạy về cuộc sống để hiểu hơn về nhân tình thế thái.

Khi hối hận thì đã muộn màng

Khi hối hận thì đã muộn màng

Giá như được trở lại ngày ấy tôi sẽ không nghe theo lý trí, mà nghe theo con tim mình, tôi sẽ nghe lời anh để con tôi được khỏe mạnh, chạy nhảy tung tăng như những đứa trẻ khác. Ngoài kia từng cơn gió lạnh tràn về như thấu hiểu tâm can, chúng nô đùa trên những tán lá như có bao điều muốn nói. Và tôi ước chỉ một lần ước thôi!

Blog Radio 621: Chúng ta không có sau này

Blog Radio 621: Chúng ta không có sau này

'Em có hạnh phúc không?' 'Dù em có trả lời thế nào thì anh cũng sẽ đau lòng thôi!'

back to top