Phát thanh xúc cảm của bạn !

Cuộc đời có bao nhiêu ngày vui?

2017-03-24 01:00

Tác giả: Lê Thị Thúy Nhân Giọng đọc: Hằng Nga

blogradio.vn - Tôi thấy nuối tiếc cho những người trót bỏ lỡ nhau. Họ quay lưng bước đi về hướng không có lòng mình ở đó vì những lý do được tạo ra bởi thời gian vô tình. Tìm kiếm một người cùng chung nhịp đập với mình trên thế gian nào có dễ dàng, nhưng họ chọn buông nhau giữa những dòng đời vừa quen, vừa lạ. Họ từ bỏ yêu thương để tìm kiếm cô đơn và tuyệt vọng, họ đi tìm tình yêu khác khi lòng đã sứt mẻ đôi phần.

***

Ai ở trong đời cũng ít nhất một lần tự hỏi:

“Khi mình chết có ai buồn không?”

Câu trả lời của tôi là có, dù bạn là ai đi chăng nữa, khi bạn nằm xuống sẽ có ít nhất một người buồn. Người sinh ra bạn có thể ra đi trước bạn nhưng họ vẫn buồn vì bạn đã không còn trên trần thế, người thương yêu bạn sẽ buồn vì bạn đã chẳng còn tồn tại trên thế gian và ở bên cạnh họ.

Tôi muốn sống chậm lại, để kịp yêu thương những gì đáng để thương yêu. Ôm lấy những gì mình cảm thấy rung động, nói với người mình yêu rằng mình thương họ biết bao. Tôi sẽ đi đến những nơi chưa đến, làm những chuyện chưa làm và hoàn thành nốt những dự định của tuổi trẻ và nằm xuống ở một nơi nào đấy, tan ra bởi một làn gió nào đấy và hòa vào một dòng sông nào đấy thân quen!

Đời người lắm những nỗi buồn và rất ít những ngày vui vẻ, rất hiếm khi chúng ta sống cho mình và hoài bão của bản thân. Những sở thích đôi khi bị kiềm hãm bởi cơm áo gạo tiền và những lo toan trong cuộc sống. Có thể, vì một người nào đó mình trót thương mà mình không thể là mình. Tình cảm là món nợ ân tình lớn nhất mà con người không thể trả, con người ta cứ thích hẹn ở kiếp sau.

Liệu ở cuối con đường có ai đợi mình? Trao cho mình thứ hạnh phúc giản dị từng mong ước. Liệu sau những ngày mệt mỏi, tất bật trên đường đời, về đến nhà có thấy những ngọn đèn hắt từ ô cửa nhỏ, có ai đó chờ cơm?

Cuộc đời có bao nhiêu ngày vui?

Đôi lúc muốn tự yêu lấy chính bản thân mình trước nhất, bởi đôi khi mình buồn vui toàn vì những thứ người mình thương mang lại. Cảm thấy cảm xúc con người sao mà phụ thuộc vào người khác quá, trái tim lẫn khối óc là của mình, mà mang tâm tư đặt vào lòng bàn tay người khác. Họ vò như một tờ giấy nhớ, rồi vứt ở đâu đâu!

Người ta thật lạ phải không? Muốn yêu thương nhưng lại sợ yêu thương. Thật ra nó không lạ lẫm lắm đâu, vì con người ta sợ tổn thương sau những lần vấp ngã, như câu nói “Một lần bị rắn cắn, cả đời sợ dây thừng!”. Ai cũng biết nói con người không ai giống ai, nhưng người ta lại sợ những tổn thương bởi tâm lý đánh đồng mọi thứ với nhau, nói thương thì không phải, nói ghét cũng không đúng, chuyện của cảm xúc rất phức tạp. Nó làm ngày của mình buồn!

Nắm, buông – người ta sợ nhất là những thứ lưng chừng, nhưng vẫn khát khao nắm được trong lòng bàn tay niềm hạnh phúc giản dị. Tôi thương hại cho những điều ngộ nhận, bởi vì khao khát quá, nên người ta hay ngộ nhận những thứ na ná tình yêu. Tình yêu của con người nằm ở những điều nhận và cho, nhưng không phải cứ nhận và cho là tình yêu. Tình thương giữa người và người, có những thứ dịu dàng nhưng nguy hiểm như thế!

Tôi thấy ngưỡng mộ những mối tình câm, những chuyện tình đơn phương như làn gió một chiều ngoài đại lộ, mạnh mẽ và khô khốc. Những con người đi ngược chiều gió cuốn, đem lòng nhớ thương một người trong thinh lặng quả thật là dũng cảm, nhưng đó là dũng cảm một cách ngu ngốc và khờ dại. Phí hoài thanh xuân và nhiệt huyết để chờ đợi một người trong hư vô. Câu hỏi muôn thuở là…có đáng hay không?

Cuộc đời có bao nhiêu ngày vui?

Tôi thấy nuối tiếc cho những người trót bỏ lỡ nhau. Họ quay lưng bước đi về hướng không có lòng mình ở đó vì những lý do được tạo ra bởi thời gian vô tình. Tìm kiếm một người cùng chung nhịp đập với mình trên thế gian nào có dễ dàng, nhưng họ chọn buông nhau giữa những dòng đời vừa quen, vừa lạ. Họ từ bỏ yêu thương để tìm kiếm cô đơn và tuyệt vọng, họ đi tìm tình yêu khác khi lòng đã sứt mẻ đôi phần, đôi phần đó tôi nói về chung thủy. Họ nào nghĩ về dài lâu!

Tôi thấy buồn cho những ngày phí phạm của chính mình và những lần từ chối tình yêu gõ cửa. Tôi chọn cô đơn, tôi chọn công việc và tự tôn thay gì gìn giữ những điều thiêng liêng trong cuộc đời. Tôi chọn đau thương thay vì hạnh phúc, tôi chọn nghiệt ngã, đắng cay thay vì bình yên. Tôi chọn tuổi trẻ đi và đến, tôi chọn đổi thay và lòng tham thay vì chấp nhận những thứ mình có. Tôi không tốt vì đã chọn thế, nhưng đó là tuổi trẻ của tôi.

Tuổi trẻ chỉ đến một lần duy nhất cho kiếp này, tôi có nuối tiếc cho những ngày đã qua nhưng khi biết nhìn lại thì tôi biết đó chính là tuổi trẻ của mình. Sau này, khi đi qua những ngày xuân xanh ấy, tôi biết mình sai ở đâu, mình đã làm ai buồn, mình đã đi qua thanh xuân của bao nhiêu người và để lại bao nhiêu cay đắng cho mình và người ấy. Hay đó đơn giản chỉ là duyên phận.

Tôi thấy mình trưởng thành sau mỗi lần tạm biệt với một mối quan hệ, có thể là ly tan đau đớn, có thể là chia cách bình yên, có thể là lặng yên xa xôi và không kịp nói một lời. Nhưng sau tất cả, tình yêu chỉ có thể kết luận khi biết ai đó là người cuối cùng ở lại. Tôi chọn người ấy vì biết người thương tôi bằng năm tháng, không chỉ bằng những cảm xúc bình thường của một con người. Người dắt một người ra khỏi nỗi cô đơn!

© Thúy Nhân – blogradio.vn

Giọng đọc: Hằng Nga
Biên tập và sản xuất: Hằng Nga

Lê Thị Thúy Nhân

Rồi mọi chuyện sẽ ổn, ổn một cách bình yên!

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Khi ai đó bước vào cuộc đời mình rồi lại bước đi

Replay Blog Radio: Khi ai đó bước vào cuộc đời mình rồi lại bước đi

Anh và em như hai người thuộc về hai thế giới. Người ta nói trẻ con cô đơn là khi chúng không có ai bên cạnh còn người lớn cô đơn là khi họ thấy mình không thuộc về một nơi nào cả, là khi có ai đó bước vào cuộc đời mình rồi lại bước đi.

Nếu cậu vẫn thích tớ nhất định tớ sẽ chờ

Nếu cậu vẫn thích tớ nhất định tớ sẽ chờ

Mỗi người xuất hiện trong cuộc đời bạn đều có nguyên do của nó. Mỗi một cuộc gặp gỡ, đều có nguyên nhân, những người giúp đỡ và dạy bạn cách yêu cùng làm bạn, người rời đi sẽ cho bạn hiểu được cách trân trọng cùng trưởng thành, bất luận là người cho bạn một hồi ức khắc sâu, khiến cho bạn khi nhớ lại, là tốt cũng được, là xấu cũng chẳng sao, dù gì cũng đều là một dạng quá khứ. Phải học được một điều gì đó trong mỗi mối quan hệ, để không làm hoài phí một dịp gặp gỡ. Những ngày sau này, còn phải thật sự xem kỹ những mối quan hệ của bản thân, cùng người xứng đáng ở cạnh nhau, vòng tròn tuy nhỏ nhưng chất lượng là tốt rồi. Quãng đời còn lại không còn dài, xin hãy ở bên những người xứng đáng

Chào em của những ngày tuổi 17

Chào em của những ngày tuổi 17

bạn hãy học cách yêu thương bản thân mình thật nhiều, vì bạn phải yêu mình trước khi muốn có người khác yêu thương bạn. Những thương tổn đã qua đừng sống mãi với nó, bạn cần học cách chấp nhận và bước qua để tìm kiếm những điều tốt đẹp hơn sau này. Hãy nỗ lực để hoàn thiện bản thân và biến thanh xuân của mình trở thành một hồi ức đẹp bạn nhé

Cô nhóc à, tình yêu rồi sẽ đến em hãy trưởng thành lên

Cô nhóc à, tình yêu rồi sẽ đến em hãy trưởng thành lên

Nguyên vẫn là Nguyên, còn Hạ Thanh vẫn chỉ là cô bé. Trong những năm tháng hồn nhiên ấy, tình cảm dành cho một người có thể đến từ lòng ngưỡng mộ, đến sự chờ đợi mong một kết quả ngọt ngào. Nhưng rồi đó cũng chỉ là những kỉ niệm đẹp để nói với chính mình “Cô nhóc à, em hãy trưởng thành lên. Tình yêu rồi sẽ đến”.

Replay Blog Radio: Tôi, tách cà phê ít sữa và em

Replay Blog Radio: Tôi, tách cà phê ít sữa và em

Trong cuộc sống, mỗi người sẽ chọn cho mình một con đường riêng, một lối sống riêng. Từ đó họ sẽ chọn cho mình một công việc phù hợp, một người bạn đời lý tưởng và những bữa ăn hợp khẩu vị. Chàng trai trong truyện ngắn ngày hôm nay đã chọn cho mình một tách cà phê ít sữa và một không gian yên tĩnh để lắng nghe trái tim mình

“Spark joy” – khi dọn dẹp nhà cửa cũng là dọn dẹp cho tâm hồn

“Spark joy” – khi dọn dẹp nhà cửa cũng là dọn dẹp cho tâm hồn

Cũng giống như căn nhà chỉ có một diện tích giới hạn; thời gian, tiền bạc, tình cảm, sức lực của bạn cũng vậy.

Blog Radio 688: Em có muốn quên điều gì không?

Blog Radio 688: Em có muốn quên điều gì không?

Khi phải chia tay một người mà lòng vẫn còn yêu, ta sẽ mong người ấy sẽ nhớ mình, không quên được mình. Đến nỗi đau cũng muốn có một người cùng gánh. Nhưng rồi, người mà bạn vẫn ngày đêm mong nhớ hóa ra lại là người đáng quên nhất.

Replay Blog Radio: Ở đâu đó vẫn có người đợi em

Replay Blog Radio: Ở đâu đó vẫn có người đợi em

Đã đi qua những chặng đường dài, hiểu nhiều hơn về cuộc sống, người ta không cho phép mình buông bỏ một thứ gì đó mình đã từng trân trọng. Gặp nhau giữa cuộc đời, rồi yêu nhau như định mệnh sắp đặt. Vậy đừng để những điều nhỏ nhoi, tầm thường làm phai mờ đi những yêu thương vốn có. Người yêu nhau sẽ về bên nhau!

Chung ta chỉ sống một lần trong đời

Chung ta chỉ sống một lần trong đời

Một phút có 60 giây, một giờ có 60 phút, một ngày có 24 giờ và một năm sẽ có 365 ngày, hãy dùng khoảng thời gian của mình thật xứng đáng, thời gian thì không thật sự quay lại được nhưng chúng ta vẫn sẽ ghi nhớ được khoảng thời gian đó như thế nào. Mong rằng ai trong mỗi chúng ta cũng sẽ có nhiều khoảng thời gian thật đẹp. Và chúng ta còn trẻ mà, hãy làm những điều mình muốn, đời người chỉ sống một lần mà thôi.

Điều nuối tiếc nhất thanh xuân chính là yêu đơn phương

Điều nuối tiếc nhất thanh xuân chính là yêu đơn phương

Cứ nghĩ rằng “đơn phương” là hai từ rất ngắn, vậy mà nó lại đủ sức làm người ta phí phạm cả một quãng “thanh xuân” thật dài. Thanh xuân có lẽ là khoảng thời gian đẹp nhất của mỗi người. Đó là những ngày tháng tràn đầy năng lượng, nhiệt huyết, khát khao, niềm tin và tan vỡ. Là khoảng thời gian mà khi đi qua bạn không hề để ý, trân trọng nhưng qua rồi thì lại muốn đánh đổi tất cả để trở về.

back to top