Phát thanh xúc cảm của bạn !

Cảm ơn cậu nhé thanh xuân

2018-09-12 08:46

Tác giả: Lê Thị Thúy Nhân Giọng đọc: Việt Nho

blogradio.vn - Ánh nắng của năm ấy, mãi mãi thuộc về cậu. Câu chuyện này cũng chính là câu chuyện của chúng ta. Nhưng cuối cùng, nó chỉ để lại hai chữ “đáng tiếc”.

***

Nhật ký ngày…tháng…năm

Người ta nói ở trong khoảng thanh xuân đẹp đẽ nhất, bạn nhất định sẽ tìm thấy một tia nắng chỉ dành cho riêng mình, chỉ đẹp cho riêng mình. Hôm nay tôi tìm thấy cậu, chàng trai lớn tiếng gọi tên một người khác ở giữa sân trường. Cơn nắng chiều từ tầm mắt tôi chiếu tới cái mũi cao mà gãy ấy, đẹp đẽ và hoàn mĩ.

Nhật ký ngày…tháng…năm

Có những sự tình cờ liên tiếp xảy ra, tôi gọi nó duyên phận của Murphy, đương nhiên nó không phải những chuyện xấu nối nhau diễn ra. Tôi nói về cuộc gặp gỡ giữa tôi và cậu. Vừa hay tôi ngồi bên này, cậu ngồi bên kia của dãy bàn. Nơi ánh nắng đến đầu tiên trong ngày, lung linh hơn bởi những giọt sương chưa kịp tan vào sáng sớm. Đáng tiếc, cậu không phải là nam chính trong một phim điện ảnh.

Cảm ơn cậu nhé thanh xuân

Nhật ký ngày…tháng…năm

Cậu, thật sự không thể là một cậu trai hiền lành, ngoan ngoãn được hay sao? Sổ đỏ của tôi đã không còn chỗ để ghi lỗi sai của cậu nữa rồi. Khi thì đến muộn, lúc lại làm ồn, không còn chuyện để phá thì lười không soạn bài, lười cả xem lại bài cũ. Tôi thực sự không muốn tranh cãi với cậu đâu, hình ảnh đẹp đẽ, hình tượng của cậu trong tôi sắp tan thành mây khói rồi.

Nhật ký ngày…tháng…năm

Hôm nay cậu đến lớp rất sớm, khuôn mặt có vài vết bầm, tay chân trầy trụa. Tôi thấy cậu hơi lạ, bỗng dưng im lặng quá. Cậu đứng ngoài hành lang nhìn vào lớp học, nhìn chằm chằm vào tôi, khiến tôi ngại mà quay đi. Cả ngày hôm đó, cậu an tĩnh, không ồn ào. Cậu đang có chuyện gì rồi? Tôi chỉ tò mò thôi, chứ lấy tư cách gì để hỏi bây giờ.

Nhật ký ngày…tháng…năm

Cô bạn thân nhất của tôi thổ lộ với tôi rằng đã rất thích cậu. Tôi ủng hộ cô ấy tỏ tình với cậu, trong lòng thoáng chút buồn, nhưng cảm giác đó bị tôi gạt đi rất nhanh. Tôi có số điện thoại của cậu, không lưu lại mà chuyển trực tiếp cho cô ấy.

Cô ấy tỏ tình, cậu như có như không từ chối. Tôi đâm ra ghét cậu dù cậu chẳng làm gì tôi cả. Cô ấy tài giỏi hơn tôi, chăm chỉ và xinh đẹp hơn tôi, cậu lấy lý do gì mà không thích cô ấy.

Cảm ơn cậu nhé thanh xuân

Nhật ký ngày…tháng…năm

Cậu bỗng dưng được chuyển sang chỗ tôi ngồi, hôm trước tôi nghỉ học nên chỉ được cô bạn báo lại. Nghe bảo cậu phải chuyển chỗ và xin ngồi cạnh tôi. Tôi không nói gì, chỉ im lặng, cả một ngày. Dĩ nhiên, cậu cũng vậy.

Nhật ký ngày…tháng…năm

Cậu rất quan tâm tôi, từ cái bút tôi rớt dưới gầm bàn, từ bài toán tôi giải không được. Tôi phát hiện, tôi và cậu có rất nhiều điểm giống nhau, thích bàn về âm nhạc, thích giải bài tập, thích buôn chuyện thế giới lớn lao và to tát.

Tất cả rất vui cho đến ngày tôi nhận cú điện thoại đó. Cậu hỏi tôi bạn gọi à? Tôi trả lời ừ. Tôi biết cậu hiểu lầm gì đó, nhưng chỉ cho qua.

Ngày hôm sau, cậu không nói chuyện nhiều nữa. Tôi và cậu vẫn rất thân nhau, nhưng thân theo kiểu “hai thằng con trai.”

Cậu không hỏi, tôi trả lời để làm gì.

Nhật ký ngày…tháng…năm

Hôm nay có danh sách phân lớp, cậu nhắn tin hỏi tôi học lớp mấy, tôi trả lời B9, tôi biết cậu học B5 rồi. Tôi chúc cậu học tốt. Và đó là tin nhắn cuối cùng tôi và cậu gửi đi bằng sms.

Nhật ký ngày…tháng…năm

Tôi và cậu gặp nhau ở hành lang, cậu cười với tôi, tôi đáp lại, thỉnh thoảng vẫn chạm mặt nhau trên mạng xã hội. Trêu đùa vài câu rồi mất hẳn.

Cảm ơn cậu nhé thanh xuân

Nhật ký ngày…tháng…năm

Tôi đứng dưới sân trường nhìn lên lầu, cậu đứng đó nhìn xuống dưới sân. Tôi biết cậu đang nhìn tôi, nhưng tôi không đáp lại ánh nhìn đó. Thế là những lần gặp sau ở trường, tôi với cậu như người xa lạ. Thế mới nói, một người đã từng rất thân thiết, chỉ cần một lần lơ đãng, là có thể hóa xa lạ được ngay.

Nhật ký ngày…tháng…năm

Lễ trưởng thành cũng đến rồi, cậu mặc cái áo có rất nhiều chữ ký xanh đỏ chạy lên lớp tôi, gọi tôi ra ngoài. Cậu chỉ chỉ vào nơi vai, nơi đó có một khoảng trống lớn, tôi ký vào đó. Tôi tặng cho cậu cây bút ấy luôn, cũng chẳng có gì cho nhau ngoài những thứ mang giá trị kỉ niệm.

Nhật ký ngày…tháng…năm

Tôi gặp lại cậu rồi, đúng là năm tháng vô tình. Tôi khoác tay một bạn nam khác trong khu trung tâm thương mại. Cậu cũng vậy, bạn nữ đứng bên cạnh rất xinh.

Tối về, cậu tìm được nick Facebook kết bạn với tôi, nhắn vỏn vẹn một câu “Nhìn cậu rất xinh đẹp và hạnh phúc”. Tôi định không trả lời, nhưng rồi cũng nói “Cậu cũng vậy”. Tôi và cậu nói thêm vài câu. Rồi đi ngủ.

Tôi lại quên nói cậu biết “Người đó không phải bạn trai tôi. Người năm xưa gọi cho tôi cũng vậy!”. Nghe nói, người đó cũng không phải bạn gái cậu. Chúng ta đều quên nói với nhau rất nhiều điều.

Nhật ký ngày…tháng…năm

Họp lớp, tôi lại gặp cậu rồi. Duyên phận mang tên Murphy tôi cũng đã quên, cậu cũng đã quên. Tình cờ cậu lấy cây bút ra viết vẽ gì đó cho đám bạn, cây bút ấy là của tôi, giữ tận 5 năm như vậy. Cậu không thấy nó đã cũ lắm rồi sao?

Nhưng mà, nghe nói cậu sắp kết hôn, tôi cũng vậy, tôi cũng sắp có gia đình rồi. Chúng ta đều đã đi qua thanh xuân rồi.



Ánh nắng của năm ấy, mãi mãi thuộc về cậu. Câu chuyện này cũng chính là câu chuyện của chúng ta. Nhưng cuối cùng, nó chỉ để lại hai chữ “đáng tiếc”. Cậu có biết vì sao tôi lại không hỏi rõ, không làm rõ mọi thứ không? vì khi mọi thứ đã đi vào hồi ức, nếu làm rõ sẽ là hối tiếc của hai người, nếu tôi ôm tất cả mà mỉm cười, đó chỉ là nụ cười của riêng mình tôi thôi.

Tôi không biết vì sao người ta gọi tuổi trẻ là thanh xuân, hay đơn thuần dịch ra nó có nghĩa là như thế. Nhưng cậu biết không, tôi gọi những năm tháng đó là thanh xuân, vì nó chính là khoảng thời gian bản thân cho phép mình không lo nghĩ. Thứ cảm tình khi đó đẹp như một áng mây, một ánh nắng. Thứ cảm tình đơn thuần không vụ lợi, gian dối, không có môn đăng cũng chẳng có hộ đối. Năm đó, ước mơ của chúng ta chỉ là mỗi sáng được nhìn thấy nụ cười của đối phương. Như vậy là đủ.

Quyển nhật ký này chưa từng dừng lại vì cậu, hay vì bất cứ ai, mà nó vì chính tôi mà kết thúc. Trong một khoảng thời gian, nó sẽ viết vì cậu, nhưng rồi thời gian trôi đi, nó sẽ có thêm rất nhiều người khác. Nhưng dù cho sau này ai sẽ xuất hiện, rồi ai sẽ rời đi, thì cậu vẫn là một phần đẹp đẽ của cuộc đời này. Cám ơn cậu, một ánh nắng đẹp đẽ và dịu dàng. Cám ơn cậu, bạn cùng bàn. Cám ơn cậu, thanh xuân!

© Thúy Nhân – blogradio.vn

Giọng đọc: Việt Nho
Thực hiện: Hằng Nga
Minh họa: Hương Giang

Lê Thị Thúy Nhân

Rồi mọi chuyện sẽ ổn, ổn một cách bình yên!

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 715: Chỉ vì thương nên cho qua hết những mập mờ

Blog Radio 715: Chỉ vì thương nên cho qua hết những mập mờ

Tình yêu là sự rung động của trái tim trước khi lý trí kịp lên tiếng. Ngoảnh đầu nhìn lại, biết rằng mọi thứ hồ nghi đều đã phơi bày ra trước mắt, nhưng chỉ vì đó là người mình thương mà chấp nhận lao vào vòng tay ấy, bỏ qua hết những mập mờ.

Replay Blog Radio: Để anh là tình cuối của em

Replay Blog Radio: Để anh là tình cuối của em

Đối với nhiều người, mối tình đầu luôn là mối tình khiến người ta nhớ nhất, nuối tiếc và day dứt nhiều nhất. Nhưng tình cuối mới là tình yêu chúng ta cần trân trọng nhất. Bởi người đó chính là hiện tại và tương lai của mình, là người sẽ đồng hành cùng mình trong suốt chặng đường còn lại của cuộc đời.

Replay Blog Radio: Cứ yêu dẫu ngày mai có ra sao

Replay Blog Radio: Cứ yêu dẫu ngày mai có ra sao

Cả cơ thể chúng tôi đều đã run rẩy trong hạnh phúc. Cuối cùng thì tôi và cậu ấy đã để yêu thương dẫn lối, chấp nhận đánh cược với số phận. Chúng tôi rồi sẽ đi đến đâu? Tôi không rõ, nhưng ngay giây phút này kỷ niệm cũ đã không còn quan trọng nữa rồi.

Blog Radio 714: Khi người ta yêu mình đơn phương

Blog Radio 714: Khi người ta yêu mình đơn phương

Yêu một người mà không được đáp lại sẽ rất đau. Nhưng nếu ai đó yêu mình mà mình không thể đáp lại là một cảm giác thế nào?

Replay Blog Radio: Bên tôi nghĩa là luôn ở trong trái tim tôi

Replay Blog Radio: Bên tôi nghĩa là luôn ở trong trái tim tôi

Chợt nhớ một câu nói rất đúng: “Ở bên ai đó, nghĩa là ở trong tim họ”. Mà ở trong tim một người, nghĩa là mình hiện lên khi tâm thức họ cần một điểm tựa. Không phải cảm giác của bờ tường lạnh lẽo, không phải cảm giác của một người đã phũ phàng quay đi mà là một người cho họ mượn tấm lưng. Khi tựa vào nhau như thể, cả hai sẽ không chênh vênh.

Replay Blog Radio: Từ bây giờ anh sẽ không làm gì khiến em đau

Replay Blog Radio: Từ bây giờ anh sẽ không làm gì khiến em đau

Trong tình yêu, chia tay chưa phải là điều tệ nhất. Điều buồn nhất là người ấy bỗng dưng biến mất mà chẳng nói một lời nào. Cứ như họ đã bốc hơi khỏi cuộc đời ta. Cứ như thể những gì đã qua chưa từng tồn tại. Và điều tệ hơn là người bị bỏ lại, chẳng thể cảm thấy nguôi ngoai. Chờ đợi họ, đi tìm họ hay bước qua để đến với hạnh phúc mới? Liệu phải làm gì để không tiếc nuối?

Blog Radio 713: Dìu nhau qua mùa dịch

Blog Radio 713: Dìu nhau qua mùa dịch

Ai cũng mong an ổn đi qua dịch bệnh, nhưng nếu ai cũng muốn bình yên thì ai sẽ là người đương đầu với gian khó? Khi chúng ta vẫn ngồi đây, an toàn và bình yên thì tức là ngoài kia đã có ai đó kiên cường nơi đầu sóng ngọn gió.

Replay Blog Radio: Chỉ là vết thương này đủ để đau

Replay Blog Radio: Chỉ là vết thương này đủ để đau

Tình yêu có thể khiến ta cảm thấy hạnh phúc tột cùng nhưng cũng có thể mang tới những nỗi đau không thể nào nguôi ngoai. Yêu càng sâu thì lưu luyến càng lâu và chia tay sẽ càng thêm đau đớn. Người từng yêu thương, chăm sóc mình như vậy, rốt cuộc vì điều gì mà lại đổi thay?

Replay Blog Radio: Thế nào là tình yêu đích thực?

Replay Blog Radio: Thế nào là tình yêu đích thực?

Nếu như tình yêu khiến cho người ta có cảm giác như được sống trên thiên đường thì hôn nhân lại kéo họ trở lại với mặt đất. Những lo toan rất đời thường của cuộc sống khiến cho những hương vị ngọt ngào, lãng mạn của tình yêu phai nhạt dần, và người ta sống với nhau đơn giản vì trách nhiệm. Liệu sau khi kết hôn tình yêu có còn tồn tại?

Blog Radio 712: Tình yêu như một cơn cảm lạnh

Blog Radio 712: Tình yêu như một cơn cảm lạnh

Một mối tình có thể ám ảnh ta một thời gian dài nhưng cũng chỉ như một cơm cảm lạnh do ướt mưa. Cơn mưa nào rồi cũng sẽ tạnh, cơn cảm lạnh nào rồi cũng sẽ qua.

back to top