Phát thanh xúc cảm của bạn !

Cảm ơn cậu nhé thanh xuân

2018-09-12 08:46

Tác giả: Lê Thị Thúy Nhân Giọng đọc: Việt Nho

blogradio.vn - Ánh nắng của năm ấy, mãi mãi thuộc về cậu. Câu chuyện này cũng chính là câu chuyện của chúng ta. Nhưng cuối cùng, nó chỉ để lại hai chữ “đáng tiếc”.

***

Nhật ký ngày…tháng…năm

Người ta nói ở trong khoảng thanh xuân đẹp đẽ nhất, bạn nhất định sẽ tìm thấy một tia nắng chỉ dành cho riêng mình, chỉ đẹp cho riêng mình. Hôm nay tôi tìm thấy cậu, chàng trai lớn tiếng gọi tên một người khác ở giữa sân trường. Cơn nắng chiều từ tầm mắt tôi chiếu tới cái mũi cao mà gãy ấy, đẹp đẽ và hoàn mĩ.

Nhật ký ngày…tháng…năm

Có những sự tình cờ liên tiếp xảy ra, tôi gọi nó duyên phận của Murphy, đương nhiên nó không phải những chuyện xấu nối nhau diễn ra. Tôi nói về cuộc gặp gỡ giữa tôi và cậu. Vừa hay tôi ngồi bên này, cậu ngồi bên kia của dãy bàn. Nơi ánh nắng đến đầu tiên trong ngày, lung linh hơn bởi những giọt sương chưa kịp tan vào sáng sớm. Đáng tiếc, cậu không phải là nam chính trong một phim điện ảnh.

Cảm ơn cậu nhé thanh xuân

Nhật ký ngày…tháng…năm

Cậu, thật sự không thể là một cậu trai hiền lành, ngoan ngoãn được hay sao? Sổ đỏ của tôi đã không còn chỗ để ghi lỗi sai của cậu nữa rồi. Khi thì đến muộn, lúc lại làm ồn, không còn chuyện để phá thì lười không soạn bài, lười cả xem lại bài cũ. Tôi thực sự không muốn tranh cãi với cậu đâu, hình ảnh đẹp đẽ, hình tượng của cậu trong tôi sắp tan thành mây khói rồi.

Nhật ký ngày…tháng…năm

Hôm nay cậu đến lớp rất sớm, khuôn mặt có vài vết bầm, tay chân trầy trụa. Tôi thấy cậu hơi lạ, bỗng dưng im lặng quá. Cậu đứng ngoài hành lang nhìn vào lớp học, nhìn chằm chằm vào tôi, khiến tôi ngại mà quay đi. Cả ngày hôm đó, cậu an tĩnh, không ồn ào. Cậu đang có chuyện gì rồi? Tôi chỉ tò mò thôi, chứ lấy tư cách gì để hỏi bây giờ.

Nhật ký ngày…tháng…năm

Cô bạn thân nhất của tôi thổ lộ với tôi rằng đã rất thích cậu. Tôi ủng hộ cô ấy tỏ tình với cậu, trong lòng thoáng chút buồn, nhưng cảm giác đó bị tôi gạt đi rất nhanh. Tôi có số điện thoại của cậu, không lưu lại mà chuyển trực tiếp cho cô ấy.

Cô ấy tỏ tình, cậu như có như không từ chối. Tôi đâm ra ghét cậu dù cậu chẳng làm gì tôi cả. Cô ấy tài giỏi hơn tôi, chăm chỉ và xinh đẹp hơn tôi, cậu lấy lý do gì mà không thích cô ấy.

Cảm ơn cậu nhé thanh xuân

Nhật ký ngày…tháng…năm

Cậu bỗng dưng được chuyển sang chỗ tôi ngồi, hôm trước tôi nghỉ học nên chỉ được cô bạn báo lại. Nghe bảo cậu phải chuyển chỗ và xin ngồi cạnh tôi. Tôi không nói gì, chỉ im lặng, cả một ngày. Dĩ nhiên, cậu cũng vậy.

Nhật ký ngày…tháng…năm

Cậu rất quan tâm tôi, từ cái bút tôi rớt dưới gầm bàn, từ bài toán tôi giải không được. Tôi phát hiện, tôi và cậu có rất nhiều điểm giống nhau, thích bàn về âm nhạc, thích giải bài tập, thích buôn chuyện thế giới lớn lao và to tát.

Tất cả rất vui cho đến ngày tôi nhận cú điện thoại đó. Cậu hỏi tôi bạn gọi à? Tôi trả lời ừ. Tôi biết cậu hiểu lầm gì đó, nhưng chỉ cho qua.

Ngày hôm sau, cậu không nói chuyện nhiều nữa. Tôi và cậu vẫn rất thân nhau, nhưng thân theo kiểu “hai thằng con trai.”

Cậu không hỏi, tôi trả lời để làm gì.

Nhật ký ngày…tháng…năm

Hôm nay có danh sách phân lớp, cậu nhắn tin hỏi tôi học lớp mấy, tôi trả lời B9, tôi biết cậu học B5 rồi. Tôi chúc cậu học tốt. Và đó là tin nhắn cuối cùng tôi và cậu gửi đi bằng sms.

Nhật ký ngày…tháng…năm

Tôi và cậu gặp nhau ở hành lang, cậu cười với tôi, tôi đáp lại, thỉnh thoảng vẫn chạm mặt nhau trên mạng xã hội. Trêu đùa vài câu rồi mất hẳn.

Cảm ơn cậu nhé thanh xuân

Nhật ký ngày…tháng…năm

Tôi đứng dưới sân trường nhìn lên lầu, cậu đứng đó nhìn xuống dưới sân. Tôi biết cậu đang nhìn tôi, nhưng tôi không đáp lại ánh nhìn đó. Thế là những lần gặp sau ở trường, tôi với cậu như người xa lạ. Thế mới nói, một người đã từng rất thân thiết, chỉ cần một lần lơ đãng, là có thể hóa xa lạ được ngay.

Nhật ký ngày…tháng…năm

Lễ trưởng thành cũng đến rồi, cậu mặc cái áo có rất nhiều chữ ký xanh đỏ chạy lên lớp tôi, gọi tôi ra ngoài. Cậu chỉ chỉ vào nơi vai, nơi đó có một khoảng trống lớn, tôi ký vào đó. Tôi tặng cho cậu cây bút ấy luôn, cũng chẳng có gì cho nhau ngoài những thứ mang giá trị kỉ niệm.

Nhật ký ngày…tháng…năm

Tôi gặp lại cậu rồi, đúng là năm tháng vô tình. Tôi khoác tay một bạn nam khác trong khu trung tâm thương mại. Cậu cũng vậy, bạn nữ đứng bên cạnh rất xinh.

Tối về, cậu tìm được nick Facebook kết bạn với tôi, nhắn vỏn vẹn một câu “Nhìn cậu rất xinh đẹp và hạnh phúc”. Tôi định không trả lời, nhưng rồi cũng nói “Cậu cũng vậy”. Tôi và cậu nói thêm vài câu. Rồi đi ngủ.

Tôi lại quên nói cậu biết “Người đó không phải bạn trai tôi. Người năm xưa gọi cho tôi cũng vậy!”. Nghe nói, người đó cũng không phải bạn gái cậu. Chúng ta đều quên nói với nhau rất nhiều điều.

Nhật ký ngày…tháng…năm

Họp lớp, tôi lại gặp cậu rồi. Duyên phận mang tên Murphy tôi cũng đã quên, cậu cũng đã quên. Tình cờ cậu lấy cây bút ra viết vẽ gì đó cho đám bạn, cây bút ấy là của tôi, giữ tận 5 năm như vậy. Cậu không thấy nó đã cũ lắm rồi sao?

Nhưng mà, nghe nói cậu sắp kết hôn, tôi cũng vậy, tôi cũng sắp có gia đình rồi. Chúng ta đều đã đi qua thanh xuân rồi.



Ánh nắng của năm ấy, mãi mãi thuộc về cậu. Câu chuyện này cũng chính là câu chuyện của chúng ta. Nhưng cuối cùng, nó chỉ để lại hai chữ “đáng tiếc”. Cậu có biết vì sao tôi lại không hỏi rõ, không làm rõ mọi thứ không? vì khi mọi thứ đã đi vào hồi ức, nếu làm rõ sẽ là hối tiếc của hai người, nếu tôi ôm tất cả mà mỉm cười, đó chỉ là nụ cười của riêng mình tôi thôi.

Tôi không biết vì sao người ta gọi tuổi trẻ là thanh xuân, hay đơn thuần dịch ra nó có nghĩa là như thế. Nhưng cậu biết không, tôi gọi những năm tháng đó là thanh xuân, vì nó chính là khoảng thời gian bản thân cho phép mình không lo nghĩ. Thứ cảm tình khi đó đẹp như một áng mây, một ánh nắng. Thứ cảm tình đơn thuần không vụ lợi, gian dối, không có môn đăng cũng chẳng có hộ đối. Năm đó, ước mơ của chúng ta chỉ là mỗi sáng được nhìn thấy nụ cười của đối phương. Như vậy là đủ.

Quyển nhật ký này chưa từng dừng lại vì cậu, hay vì bất cứ ai, mà nó vì chính tôi mà kết thúc. Trong một khoảng thời gian, nó sẽ viết vì cậu, nhưng rồi thời gian trôi đi, nó sẽ có thêm rất nhiều người khác. Nhưng dù cho sau này ai sẽ xuất hiện, rồi ai sẽ rời đi, thì cậu vẫn là một phần đẹp đẽ của cuộc đời này. Cám ơn cậu, một ánh nắng đẹp đẽ và dịu dàng. Cám ơn cậu, bạn cùng bàn. Cám ơn cậu, thanh xuân!

© Thúy Nhân – blogradio.vn

Giọng đọc: Việt Nho
Thực hiện: Hằng Nga
Minh họa: Hương Giang

Lê Thị Thúy Nhân

Rồi mọi chuyện sẽ ổn, ổn một cách bình yên!

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Để anh đưa em vào phố thu

Replay Blog Radio: Để anh đưa em vào phố thu

Đôi khi ta yêu một thành phố không phải vì thành phố có gì mà vì ở đó có ai. Thành phố Hà Nội đang độ chuyển mùa, không còn những đợt nắng nóng gay gắt mùa hè. Bầu trời xam xám một màu ảm đạm, những cơn mưa rả rích không ngớt, từng đợt gió se lạnh đã kịp tràn về. Phố dường như đang ở một khoảng chênh vênh không mùa, khiến lòng người có cảm giác nao nao, gợi nhớ về nhiều kỷ niệm.

Blog Radio 776: Gặp lại nhưng không thể đi tiếp cùng nhau

Blog Radio 776: Gặp lại nhưng không thể đi tiếp cùng nhau

Sau cuộc gặp gỡ ngày hôm đó tôi chẳng còn điều gì để mong chờ. Hoặc những gì tôi chờ mong có lẽ chỉ là gặp lại anh một lần để biết anh có hạnh phúc hay không? Hoặc có lẽ đó cũng chỉ là chấp niệm của tôi thôi.

Nỗi lòng kẻ cô đơn

Nỗi lòng kẻ cô đơn

Cơ bản cuộc đời là buồn, chỉ là nỗi buồn không giống nhau nên ta cứ ngỡ cười đã là vui. Cũng không biết nữa, đôi khi ta chấp nhận cười một cái dù tâm trạng đang buồn, còn hơn phải lý giải nỗi buồn của bản thân cho người khác hiểu. Có ai gánh được thay ta những hoài niệm cũ, có ai đau thay ta những tổn thương chằng chịt trong tâm hồn, có ai cho ta buồn lây với những tiêu cực của mình

Em mắc nợ gì với cuộc đời anh mà anh nỡ lừa dối em như thế?

Em mắc nợ gì với cuộc đời anh mà anh nỡ lừa dối em như thế?

Cô không ngừng lẩm bẩm, “tại sao, tại sao anh lại đối xử tệ bạc với cô đến vậy”. Cô trách anh, rồi trách bản thân mình, sao để anh dối lừa như thế.

Blog Radio 775: Buông bỏ quá khứ để bước đến nơi thuộc về mình

Blog Radio 775: Buông bỏ quá khứ để bước đến nơi thuộc về mình

Đôi khi buông bỏ một thứ gì đó, bởi vì thứ đó từ đầu đến cuối không phải là của mình và cũng là để nhận lại những điều tốt đẹp hơn.

Replay Blog Radio: Chọn người hoàn hảo để yêu

Replay Blog Radio: Chọn người hoàn hảo để yêu

Con người không ai là hoàn hảo. Không có gì bảo đảm rằng bạn sẽ tìm được một người theo đúng những gì bạn đã vẽ ra cho một nửa của mình. Nếu thật sự yêu thương và trân trọng ai đó, hãy làm cho họ hiểu và ở bên bạn.

Khi kẻ tổn thương lại làm đau người khác

Khi kẻ tổn thương lại làm đau người khác

Yêu thương rồi cũng hóa hư vô. Người bên ta rồi đến lúc cũng bỏ ta lại. Đau lòng nhất vẫn là người yêu mà chẳng biết mình được yêu hay không. Tự dối lòng yêu người không cần đáp trả nhưng sao vẫn thấy nghèn nghẹn. Tiếc cho một thời đã xa, tiếc cho một cuộc tình ấm áp nhưng mong manh.

Blog Radio 774: Hạnh phúc chẳng phải của riêng tôi

Blog Radio 774: Hạnh phúc chẳng phải của riêng tôi

Mẹ đặt bàn tay tôi lên tay anh rồi mỉm cười chúc phúc cho chúng tôi. Cuộc sống hôn nhân của chúng tôi sau này ắt hẳn sẽ không thể tránh khỏi những lúc cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt. Nhưng tôi nghĩ chúng tôi sẽ vượt qua được vì hạnh phúc chẳng phải của riêng chúng tôi trong mối nhân duyên này...

Quán quen nào còn nhắc tên chúng mình

Quán quen nào còn nhắc tên chúng mình

Có những ngày không dám đi qua chốn cũ vì sợ kỷ niệm ủa về. Lòng tự nhủ thầm, từ ngày ấy, có khi nào người ghé ngang qua những nơi xưa ta từng hò hẹn hay không?

Blog Radio 773: Gặp người đúng thời điểm

Blog Radio 773: Gặp người đúng thời điểm

Thành phố này nói to không to nhưng nói nhỏ lại chẳng nhỏ, một lần lạc mất là chẳng thể tìm thấy nhau. Đôi lần tôi thầm nghĩ, có khi tôi đang đứng trên cầu nhìn xuống, còn anh thì chen chúc giữa dòng người tan tầm dưới kia. Gần trong gang tấc nhưng chẳng thể nào chạm tới.

back to top