Phát thanh xúc cảm của bạn !

Làm sao thương được khi trái tim chưa rung động bao giờ?

2018-07-12 08:58

Tác giả: Lê Thị Thúy Nhân Giọng đọc: Hằng Nga

blogradio.vn - Em sẽ không hối hận, nếu một ngày nào đó em thật sự yêu anh. Và rồi, anh yêu người khác. Tình yêu là trò đuổi bắt, khi bước vào thì đã cược cả trái tim mình để rong chơi. Thanh xuân đẹp đẽ nhưng không hề dịu dàng, chúng ta đi qua và nuối tiếc.



Em thường nghe người ta nói về anh bằng những mỹ từ dành cho một người đàn ông hoàn hảo. Ấm áp, dịu dàng, chu đáo và có sự nghiệp đàng hoàng. Em gật đầu đồng ý, người ta nói không sai.

Mà tại sao em lại không chịu mở lòng và yêu thương một người đàn ông như thế? Em lắc đầu cười, đơn giản vì anh không phải là người khiến trái tim rung động, không phải là người mang cho em cảm xúc đặc biệt. Không phải là người khiến em nhớ đến điên cuồng và yêu đến đánh mất tự trọng.

Người có thể điều khiển được cảm xúc của em đã không còn ở đây nữa. Người ấy đã mang theo những nhịp đập bất thường trở gót về kí ức và ở đó cho đến tận giờ. Em sống tiếp với chính mình và lí trí, cô độc và già nua trong những năm tháng hai mươi.

Anh không sai, là em sai, là em cố chấp níu giữ tình cảm chỉ còn là ảo ảnh. Để rồi những chàng trai em có chút ấn tượng vẫn có chút gì giống với người ấy. Con người không phải là một sinh vật đơn bào, ai cũng có cảm xúc và giác quan thứ sáu của riêng mình.

Em không thật lòng với họ. Thì họ bỏ em đi. Em không được dối gạt bản thân mình, càng không được ích kỷ mà níu giữ, không cho họ đi tìm hạnh phúc đích thực.

Anh vẫn còn ở lại, vì thương và còn kèm theo một chút thương hại, phải không? Em biết, anh cũng biết rằng em thấu suốt đã lâu. Anh chìa tay ra, em nắm lấy nhưng không bao giờ nắm chặt. Tình yêu của anh đã trở thành thói quen, tình cảm của em đã trở thành dây leo. Tùng bách và dây leo, một mối quan hệ cộng sinh đau đớn.

Một ngày nào đó, anh sẽ rời đi, giống như những chàng trai khác, tìm được mối bận tâm duy nhất của mình. Em vẫn sẽ sống tiếp một cuộc đời bình thường giống như anh chưa bao giờ đi qua khu phố mà em ở, không đứng ở dưới nhà đợi để đưa em đi làm vào sáu giờ sáng. Giống như chưa từng cùng em đi xem phim, hai người ăn bận lôi thôi bị người ta chỉ trỏ, nhìn ngó. Chưa từng ngồi im lặng ngoài quán cà phê, thi thoảng tìm được một chủ đề để nói chuyện. Chưa từng kể nhau nghe về người cũ, những người đã mượn chúng ta một đoạn đường thanh xuân để trưởng thành.

Rồi thì ai sẽ là người lạ của ai đây? Có chăng sẽ đỡ đau lòng hơn chút ít, vì chúng ta chưa từng nói thương, cũng chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ rung động vì người kia. À, em lại quên, chỉ riêng em là giữ cho riêng mình một nỗi sợ. Còn anh từng hứa là sẽ đợi em nguôi ngoai. Em dặn lòng đừng tin, cũng dặn lòng đừng yêu.

Thi thoảng em lại không biết phân biệt giữa người lạ và người dưng. Nên cứ hay dùng lung tung trong những câu chuyện cùng anh và bạn bè. Anh bảo rằng đi với anh thì không cần phải phân biệt trái phải. Chỉ cần anh hiểu ý em nói là được.

“Người dưng là chỉ những người không cùng huyết thống với mình. Còn người lạ là chỉ những người chúng ta chưa gặp bao giờ.”

Anh giải thích cực kì dễ hiểu, nhưng em lại hay quên. Bởi vì em có một suy nghĩ khắc sâu vào tâm trí. Đó là, không có gì là mãi mãi, không có gì có thể hơn được dòng chảy trong máu thịt của mình.

Câu chuyện về sự đổi thay vẫn còn đâu đó ở ngay đây, làm sao em có thể quên được. Người ta thương đó và rồi hết thương. Không phải em trách cứ gì người cũ, nhưng em đã hết tin vào hạnh phúc lâu rồi.

Em vẫn ủng hộ người ta đến với nhau và mắt vẫn long lanh khi họ tìm được điểm cuối cùng của viên mãn. Chỉ là em sợ mình thuộc về phần trăm còn lại của thế giới “Sinh ra để cô đơn”. Người ta thi thoảng thấy cô đơn giữa tình cảm lứa đôi. Em thì cô đơn và chỉ với mình em thôi anh ạ!

Anh là một chàng trai tốt, mỗi lần em khen anh như vậy. Anh lại cười. Em biết anh nghĩ gì chứ. Ừ thì anh tốt, nhưng em lại chẳng yêu.

Em là một tín đồ của cảm xúc, khi cảm thấy rung động với cái gì đó, không phải vì nó tốt hay vượt trội hơn những thứ xung quanh. Mà là nó mang cho em một ấn tượng đặc biệt. Hẳn nhiên, là đặc biệt trong mắt em.

Có lẽ, người ta đọc đến đây sẽ nghĩ rằng em chưa trưởng thành, không biết nắm bắt những cơ hội tốt đẹp. Nhưng hiện giờ, em vẫn là người trẻ sống bằng cảm xúc và lòng tin. Thời gian có thể làm cho con người ta già đi, nhưng nó không khiến con người ta phản bội trái tim mình.

Em sẽ không hối hận, nếu một ngày nào đó em thật sự yêu anh. Và rồi, anh yêu người khác. Tình yêu là trò đuổi bắt, khi bước vào thì đã cược cả trái tim mình để rong chơi. Thanh xuân đẹp đẽ nhưng không hề dịu dàng, chúng ta đi qua và nuối tiếc.

Khi đã trải hết những đắng cay lẫn ngọt ngào, người ta sẽ viết tiếp một thanh xuân khác, êm đềm hơn, vững chãi hơn. Người đến với em vào lúc ấy mới thật sự ở lại cùng em, vì em đã thật sự bình yên để thương yêu và không còn nỗi sợ hãi mang tên rung động.

Đời người như giấc mộng, anh định chờ bao lâu?

© Thúy Nhân – blogradio.vn

Giọng đọc: Hằng Nga
Thực hiện: Hằng Nga
Minh họa: Hương Giang

Lê Thị Thúy Nhân

Rồi mọi chuyện sẽ ổn, ổn một cách bình yên!

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio 715: Chỉ vì thương nên cho qua hết những mập mờ

Blog Radio 715: Chỉ vì thương nên cho qua hết những mập mờ

Tình yêu là sự rung động của trái tim trước khi lý trí kịp lên tiếng. Ngoảnh đầu nhìn lại, biết rằng mọi thứ hồ nghi đều đã phơi bày ra trước mắt, nhưng chỉ vì đó là người mình thương mà chấp nhận lao vào vòng tay ấy, bỏ qua hết những mập mờ.

Replay Blog Radio: Để anh là tình cuối của em

Replay Blog Radio: Để anh là tình cuối của em

Đối với nhiều người, mối tình đầu luôn là mối tình khiến người ta nhớ nhất, nuối tiếc và day dứt nhiều nhất. Nhưng tình cuối mới là tình yêu chúng ta cần trân trọng nhất. Bởi người đó chính là hiện tại và tương lai của mình, là người sẽ đồng hành cùng mình trong suốt chặng đường còn lại của cuộc đời.

Replay Blog Radio: Cứ yêu dẫu ngày mai có ra sao

Replay Blog Radio: Cứ yêu dẫu ngày mai có ra sao

Cả cơ thể chúng tôi đều đã run rẩy trong hạnh phúc. Cuối cùng thì tôi và cậu ấy đã để yêu thương dẫn lối, chấp nhận đánh cược với số phận. Chúng tôi rồi sẽ đi đến đâu? Tôi không rõ, nhưng ngay giây phút này kỷ niệm cũ đã không còn quan trọng nữa rồi.

Blog Radio 714: Khi người ta yêu mình đơn phương

Blog Radio 714: Khi người ta yêu mình đơn phương

Yêu một người mà không được đáp lại sẽ rất đau. Nhưng nếu ai đó yêu mình mà mình không thể đáp lại là một cảm giác thế nào?

Replay Blog Radio: Bên tôi nghĩa là luôn ở trong trái tim tôi

Replay Blog Radio: Bên tôi nghĩa là luôn ở trong trái tim tôi

Chợt nhớ một câu nói rất đúng: “Ở bên ai đó, nghĩa là ở trong tim họ”. Mà ở trong tim một người, nghĩa là mình hiện lên khi tâm thức họ cần một điểm tựa. Không phải cảm giác của bờ tường lạnh lẽo, không phải cảm giác của một người đã phũ phàng quay đi mà là một người cho họ mượn tấm lưng. Khi tựa vào nhau như thể, cả hai sẽ không chênh vênh.

Replay Blog Radio: Từ bây giờ anh sẽ không làm gì khiến em đau

Replay Blog Radio: Từ bây giờ anh sẽ không làm gì khiến em đau

Trong tình yêu, chia tay chưa phải là điều tệ nhất. Điều buồn nhất là người ấy bỗng dưng biến mất mà chẳng nói một lời nào. Cứ như họ đã bốc hơi khỏi cuộc đời ta. Cứ như thể những gì đã qua chưa từng tồn tại. Và điều tệ hơn là người bị bỏ lại, chẳng thể cảm thấy nguôi ngoai. Chờ đợi họ, đi tìm họ hay bước qua để đến với hạnh phúc mới? Liệu phải làm gì để không tiếc nuối?

Blog Radio 713: Dìu nhau qua mùa dịch

Blog Radio 713: Dìu nhau qua mùa dịch

Ai cũng mong an ổn đi qua dịch bệnh, nhưng nếu ai cũng muốn bình yên thì ai sẽ là người đương đầu với gian khó? Khi chúng ta vẫn ngồi đây, an toàn và bình yên thì tức là ngoài kia đã có ai đó kiên cường nơi đầu sóng ngọn gió.

Replay Blog Radio: Chỉ là vết thương này đủ để đau

Replay Blog Radio: Chỉ là vết thương này đủ để đau

Tình yêu có thể khiến ta cảm thấy hạnh phúc tột cùng nhưng cũng có thể mang tới những nỗi đau không thể nào nguôi ngoai. Yêu càng sâu thì lưu luyến càng lâu và chia tay sẽ càng thêm đau đớn. Người từng yêu thương, chăm sóc mình như vậy, rốt cuộc vì điều gì mà lại đổi thay?

Replay Blog Radio: Thế nào là tình yêu đích thực?

Replay Blog Radio: Thế nào là tình yêu đích thực?

Nếu như tình yêu khiến cho người ta có cảm giác như được sống trên thiên đường thì hôn nhân lại kéo họ trở lại với mặt đất. Những lo toan rất đời thường của cuộc sống khiến cho những hương vị ngọt ngào, lãng mạn của tình yêu phai nhạt dần, và người ta sống với nhau đơn giản vì trách nhiệm. Liệu sau khi kết hôn tình yêu có còn tồn tại?

Blog Radio 712: Tình yêu như một cơn cảm lạnh

Blog Radio 712: Tình yêu như một cơn cảm lạnh

Một mối tình có thể ám ảnh ta một thời gian dài nhưng cũng chỉ như một cơm cảm lạnh do ướt mưa. Cơn mưa nào rồi cũng sẽ tạnh, cơn cảm lạnh nào rồi cũng sẽ qua.

back to top