Phát thanh xúc cảm của bạn !

Vì anh ngốc quá nên chỉ biết dõi theo em

2016-12-02 01:00

Tác giả: Lê Thị Thúy Nhân Giọng đọc: Tuấn Anh

blogradio.vn - Chúng tôi không thuộc về nhau trong tình yêu nhưng tôi và em thuộc về nhau trong tình bạn, tình anh em. Chúng tôi bấu víu lấy nhau trong cái mùa đông về khe khẽ trên mái nhà, sáng sáng tôi đợi em ở cửa để cùng đón một ngày nhiều gió. Rồi khi hoàng hôn dần buông xuống những con phố dài, hai tâm hồn lại tách thành hai nửa, cạnh nhau mà chông chênh.

***

Có rất nhiều người xuất hiện trong cuộc sống của mình, đem lại cho mình cảm xúc rất mãnh liệt rồi...thôi! Vì mình chẳng thể bước đến và nắm lấy bàn tay họ, vì họ bận yêu thương kẻ khác, trao cho kẻ khác những nhung nhớ mất rồi!

Tôi yêu em, mùa thương đầu tiên. Tôi nhớ quay quắt cách em cười chữa ngượng khi vô tình giẫm phải chân tôi khi đi trên đường, cách em ăn mà không hề có chút kiêng dè người khác nhìn và cả cái nhìn xa xăm khi vô tình ngang qua một lối nào đó, nơi có kỷ niệm của em và một người rất cũ.

Tôi nhớ bàn tay em rất lạnh, không phải tôi từng nắm lấy nó, mà chỉ vô tình chạm nhẹ một lần. Em từng nói với tôi những người có bàn tay lạnh như em cần có một bàn tay thật ấm nắm lấy và để vào túi áo. Tôi chỉ cười nhẹ, trời thật khéo trêu người...khi lòng bàn tay tôi cũng chẳng khác gì em, lạnh giá những đơn côi!

Vì anh ngốc quá nên chỉ biết dõi theo em

Chúng tôi không thuộc về nhau trong tình yêu nhưng tôi và em thuộc về nhau trong tình bạn, tình anh em. Chúng tôi bấu víu lấy nhau trong cái mùa đông về khe khẽ trên mái nhà, sáng sáng tôi đợi em ở cửa để cùng đón một ngày nhiều gió. Rồi khi hoàng hôn dần buông xuống những con phố dài, hai tâm hồn lại tách thành hai nửa, cạnh nhau mà chông chênh.


Đi cạnh nhau nhưng tôi cứ muốn bước lùi về nhau, để thấy tấm lưng nhỏ gầy đang nhịp bước thật đều và thật chậm. Đi mãi như thế, tôi muốn đứng lại đôi lần vì sự hèn nhát của mình, vì những ngày em tựa vai tôi mà kể về người cũ, nghe lòng như muốn khóc mà miệng cứ mỉm cười, chẳng khác gì một kẻ điên, một kẻ tâm thần đầy sĩ diện.

Tôi biết em đủ thông minh để nhận ra tình cảm tôi dành cho em, nhưng trời ạ! Một khi ai đó đã dành ra phân nửa trái tim cho một người khác, thì dù bạn có tốt gấp trăm ngàn lần cũng chẳng có một xíu cơ hội để chen chân vào. Trái tim con người đôi khi chật chội đến đáng thương như thế, mình muốn bước vào mà người cũ chẳng chịu bước đi. Hàm ơn ư? Em hàm ơn những gì tôi đã và đang dành cho em ư? Tôi không cần điều đó? Nhưng tôi không dám hỏi rằng em có yêu tôi và thương tôi một chút nào không, vì tôi biết rõ mồn một câu trả lời của em...

Em không thương tôi!

Tháng 11 sắp qua đi như một nốt đệm vô tình, thời gian cạnh em cứ dài ra mà cả hai cố tình lờ đi như chẳng thấy, giữa chúng tôi là gì mà chẳng phải tình yêu cũng không là tri kỷ, bởi tôi chẳng thể hiểu nổi con người bé nhỏ ấy đang nghĩ gì trong lòng. "Con quái vật nhỏ" trong ngực trái của tôi đang đập những nhịp điệu gì khi ở cạnh bên em, em không hề muốn biết.

Người cũ của em, tôi ghen với anh ta biết bao lần, nhưng ghen tị với một người chỉ còn trong hồi ức thì ích gì? Nhiều khi tôi muốn hỏi anh ta là ai? Ở đâu? Mà lại để em đau lòng đến thế, đau lòng đến mức em phải trải qua một thời gian rất dài để lòng an yên? Người gì đâu mà vô tâm quá đáng, em dễ yêu đến thế mà đành lòng bỏ em đi... Rồi tôi lại bất giác mỉm cười, người ta có đi rồi thì tôi mới phát hiện ra em, phát hiện ra tình đầu của mình ở một góc của thành phố nhỏ.

Hoa ở cửa nhà tôi lại nở, chậu Lan Tửu Bình nở hoa vào duy nhất tháng 11, tròn một năm tôi quen biết em, cũng là mùa Đông, tôi tưởng mình đã may mắn tìm được một người vừa gặp đã thân thương. Nhưng hóa ra là tự mình suy tâm vọng tưởng, ai cũng có người để yêu và em yêu người đến trước. Trong khoảnh khắc tôi nhận ra điều đó, bỗng thấy mình bất hạnh. Tôi chấp nhận cái bất hạnh của mình để làm kẻ đi sau một cuộc tình, không biết sẽ có kết thúc như thế nào. Tôi thích những cái kết buồn trong vài câu chuyện tình yêu đọc trên mạng, hay câu chuyện tình mãnh liệt của nhân vật Gatsby vĩ đại, nhưng đến lượt bản thân rơi vào mớ bòng bong này, tôi chỉ ước mình là một vai phụ, bởi vai phụ thì chí ít cũng không cần phải lên bờ xuống ruộng, đau khổ vật vã ngày ngày để được tiếng thương yêu.

Vì anh ngốc quá nên chỉ biết dõi theo em

Hoa trong nước cũng là hoa, yêu đơn phương cũng là yêu nhưng lại khổ tâm quá. Tình đầu của một vài người tôi quen biết nghe sao rất ngọt ngào, nhưng đối với tôi em là quả đắng, nhưng không sao buông tay được. Bây giờ tôi mới hiểu, khi mà người ta yêu, người ta sẽ bất chấp ở bên cạnh người ấy cho dù biết trước sẽ chẳng nhận lại được gì. Người cũ là cũ nhưng chưa bao giờ là cũ kĩ trong lòng em, người mới là mới nhưng mãi mãi là bạn trong thâm tâm em. Và tôi như một cái cây che nắng, gió, bão bùng khi lòng em trở giấc chẳng bình yên. Tôi cam tâm tình nguyện.

Trái tim có bao nhiêu ngăn để chứa những muộn phiền qua bao ngày? Em đến bao giờ mới hiểu được tôi? Hay đến cuối cùng tôi là người đưa em đi qua những ngày chếnh choáng yêu thương, rồi nhìn em hạnh phúc với một người nào đó khác. Tôi không biết và cũng không muốn nghĩ, sâu trong lòng sẽ lại nhoi nhói mất khi yêu em mà nghĩ về chia ly và tương lai. Bởi ngày mai tôi lại tiếp tục quanh quẩn trong tình cảm của chính mình, thế giới của tôi ngoài em ra chẳng có gì đáng để chờ mong hơn. Người ta nói love is blind, thôi được...vì nó đúng, dù là với em hay với tôi.

Sẽ tha thiết đến tận những ngày sau cùng, tôi biết rồi cũng có ngày tôi và em cũng phải đặt dấu chấm hết cho một mối quan hệ lửng lơ như cơn gió. Em rồi sẽ lại yêu, có thể là tôi, cũng có thể là người cũ mà em không ngừng lưu luyến và có thể là một ai đó mang cho em những ngày giản dị hạnh phúc. Nhưng giờ đây, tôi vẫn yêu em, tôi vẫn nhớ em và muốn chạm vào trái tim em một cách thật âm thầm, cám ơn em đã cho tôi nếm trải những cảm xúc của tình yêu đầu tiên thật đặc biệt và đầy những trăn trở. Cám ơn em đã cho tôi được ở cạnh em, cám ơn em...vì những ngày đã qua.

Những ngày đã qua.

Có em, tôi biết trân trọng chính mình hơn, biết mỗi sáng có người chờ đợi mình mà cố dậy thật sớm, mua vài bộ quần áo mới để trông chỉnh chu hơn trước mặt em.

Những ngày đã qua.

Tôi hay tìm đọc những quyển sách mà chúng bạn giới thiệu lâu rồi, để thấy cuộc đời bé nhỏ mà tràn ngập những ngôn thức truyền tải. Để ngồi đây viết ra những dòng này, tôi mong em đọc được và biết rằng đang có người thương em nhiều biết bao.

Những ngày đã qua.

Tôi nhớ mình trong ký ức đã không biết cách yêu thương bất kì người nào ở bên cạnh mình, những người đi ngang qua cuộc đời tôi không hề mang cho tôi một chút ấn tượng nào như em cả. Bởi mới nói, tình yêu làm cho con người ta thay đổi cả không gian tồn tại, không gian và thời gian tôi có em, dù khổ tâm biết mấy nhưng đẹp và có ý nghĩa hơn rất nhiều.

Những ngày đã qua đi một cách hồn nhiên, tôi thấy lòng mình tĩnh lại với những vơi đầy của xúc cảm, tôi thấy một chàng trai khác ngày trước. Biết yêu và đã biết chờ mong.

© Thúy Nhân – blogradio.vn

Giọng đọc: Tuấn Anh

Biên tập và sản xuất chương trình: Hằng Nga

Lê Thị Thúy Nhân

Rồi mọi chuyện sẽ ổn, ổn một cách bình yên!

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Khi người ấy không dành cho ta

Replay Blog Radio: Khi người ấy không dành cho ta

Nếu bạn yêu một người mà người đó không dành cho bạn thì bạn sẽ làm gì? Chia tay, từ bỏ hay lặng lẽ ở bên cạnh người đó…

Sài Gòn thương – mong bình yên về sau bão tố

Sài Gòn thương – mong bình yên về sau bão tố

Sài Gòn cần nghỉ ngơi một thời gian để dọn dẹp hết khói bụi, để xả đi những buồn bực, muộn phiền. Để tiếp tục hồ hởi đón người mới đến và chào những người khác quay về. Sài Gòn rốt cuộc cũng như một cô gái đỏng đảnh, thẳng thắn nhưng không thù dai khi lại sẵn sàng dang rộng vòng tay che chở bao người có về, có đi.

Blog Radio 715: Chỉ vì thương nên cho qua hết những mập mờ

Blog Radio 715: Chỉ vì thương nên cho qua hết những mập mờ

Tình yêu là sự rung động của trái tim trước khi lý trí kịp lên tiếng. Ngoảnh đầu nhìn lại, biết rằng mọi thứ hồ nghi đều đã phơi bày ra trước mắt, nhưng chỉ vì đó là người mình thương mà chấp nhận lao vào vòng tay ấy, bỏ qua hết những mập mờ.

Replay Blog Radio: Để anh là tình cuối của em

Replay Blog Radio: Để anh là tình cuối của em

Đối với nhiều người, mối tình đầu luôn là mối tình khiến người ta nhớ nhất, nuối tiếc và day dứt nhiều nhất. Nhưng tình cuối mới là tình yêu chúng ta cần trân trọng nhất. Bởi người đó chính là hiện tại và tương lai của mình, là người sẽ đồng hành cùng mình trong suốt chặng đường còn lại của cuộc đời.

Replay Blog Radio: Cứ yêu dẫu ngày mai có ra sao

Replay Blog Radio: Cứ yêu dẫu ngày mai có ra sao

Cả cơ thể chúng tôi đều đã run rẩy trong hạnh phúc. Cuối cùng thì tôi và cậu ấy đã để yêu thương dẫn lối, chấp nhận đánh cược với số phận. Chúng tôi rồi sẽ đi đến đâu? Tôi không rõ, nhưng ngay giây phút này kỷ niệm cũ đã không còn quan trọng nữa rồi.

Blog Radio 714: Khi người ta yêu mình đơn phương

Blog Radio 714: Khi người ta yêu mình đơn phương

Yêu một người mà không được đáp lại sẽ rất đau. Nhưng nếu ai đó yêu mình mà mình không thể đáp lại là một cảm giác thế nào?

Replay Blog Radio: Bên tôi nghĩa là luôn ở trong trái tim tôi

Replay Blog Radio: Bên tôi nghĩa là luôn ở trong trái tim tôi

Chợt nhớ một câu nói rất đúng: “Ở bên ai đó, nghĩa là ở trong tim họ”. Mà ở trong tim một người, nghĩa là mình hiện lên khi tâm thức họ cần một điểm tựa. Không phải cảm giác của bờ tường lạnh lẽo, không phải cảm giác của một người đã phũ phàng quay đi mà là một người cho họ mượn tấm lưng. Khi tựa vào nhau như thể, cả hai sẽ không chênh vênh.

Replay Blog Radio: Từ bây giờ anh sẽ không làm gì khiến em đau

Replay Blog Radio: Từ bây giờ anh sẽ không làm gì khiến em đau

Trong tình yêu, chia tay chưa phải là điều tệ nhất. Điều buồn nhất là người ấy bỗng dưng biến mất mà chẳng nói một lời nào. Cứ như họ đã bốc hơi khỏi cuộc đời ta. Cứ như thể những gì đã qua chưa từng tồn tại. Và điều tệ hơn là người bị bỏ lại, chẳng thể cảm thấy nguôi ngoai. Chờ đợi họ, đi tìm họ hay bước qua để đến với hạnh phúc mới? Liệu phải làm gì để không tiếc nuối?

Blog Radio 713: Dìu nhau qua mùa dịch

Blog Radio 713: Dìu nhau qua mùa dịch

Ai cũng mong an ổn đi qua dịch bệnh, nhưng nếu ai cũng muốn bình yên thì ai sẽ là người đương đầu với gian khó? Khi chúng ta vẫn ngồi đây, an toàn và bình yên thì tức là ngoài kia đã có ai đó kiên cường nơi đầu sóng ngọn gió.

Replay Blog Radio: Chỉ là vết thương này đủ để đau

Replay Blog Radio: Chỉ là vết thương này đủ để đau

Tình yêu có thể khiến ta cảm thấy hạnh phúc tột cùng nhưng cũng có thể mang tới những nỗi đau không thể nào nguôi ngoai. Yêu càng sâu thì lưu luyến càng lâu và chia tay sẽ càng thêm đau đớn. Người từng yêu thương, chăm sóc mình như vậy, rốt cuộc vì điều gì mà lại đổi thay?

back to top