Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chùm thơ: Em không sao, em ổn (Ruby Vân Anh)

2016-12-01 12:08

Tác giả: Ruby Vân Anh Giọng đọc: Hằng Nga

Tôi luôn cho rằng,
Con người rất phức tạp, vô cùng phức tạp.
Ngay từ cấu tạo của một vòng tuần hoàn chằng chịt để nuôi sống một cơ thể cũng rắc rối không kém… đã khiến người ta đau đầu.
Khóc không phải vì buồn, cười chẳng phải bởi vui. Không biết phải mất bao lâu để người ta phân định được rạch ròi ranh giới.
Gần mà xa tầm với, xa mà như ở bên. Chẳng biết đến lúc nào, không gian đa chiều này sẽ chia ngăn khoảng cách giữa miền cần quên và nơi phải nhớ.
Con người phức tạp quá!
Tôi cũng thấy mơ hồ,
Ngay cả khi người ta đau đến không còn một chút sức lực gì,
vẫn mỉm cười và nói “Em không sao… em ổn”…


Suy cho cùng, hoàng hôn hay bình minh
đều bắt nguồn từ khối hình màu đỏ.
Chỉ là khoảnh khắc khác nhau!



CHÚNG TA CHƯA TỪNG THUỘC VỀ NHAU

Nếu không phải là anh yêu em
Thì nụ hôn chỉ là cảm xúc
Anh có thể trao cho người khác
Những môi son hấp dẫn quá nhiều.

Tay nắm tay đâu phải tình yêu
Bên cạnh nhau bởi đi cùng hướng
Bóng hình ai giữa dòng xuôi ngược
Anh không nhìn chỉ mỗi riêng em.

Chùm thơ: Em không sao, em ổn (Ruby Vân Anh)

Lời nguyện thề không thốt từ tim
Anh dễ ngỏ khi lòng thổn thức
Cuộc đời là chuỗi ngày rất thực
Anh dễ quên cũng lẽ chuyện thường.

Tựa vai nhau vì chút vấn vương
Anh vô tình in hằn nỗi nhớ
Những khát khao thoảng qua như gió
Chúng ta chưa từng thuộc về nhau…

Anh không cần phải xin lỗi em đâu.


Sau mỗi cuộc chia ly,
câu hỏi duy nhất không thể có câu trả lời
Không phải,
“Anh còn yêu em không?”
Mà là,
“Chúng ta đã từng thuộc về nhau không?”


ANH CÓ TRẢ LẠI EM NGÀY THÁNG ĐÃ QUA KHÔNG?


Thời gian chưa bao giờ là liều thuốc tốt để quên
Khi vết thương vẫn lây lan và ăn mòn lí trí
Ký ức nhấn chìm em trong những đêm mộng mị
Đi qua mỗi ngày chỉ thấy đọng lại xót xa.

Khoảng cách chẳng thể nào khiến em hết thiết tha
Khi trái tim dại khờ tính toan điều nông nổi
Anh hãy đi đến một nơi xa tầm em với
Em sẽ ở lại đây bắt nhốt một bóng hình.

Có cách nào khác hơn để em quên được anh
Những tàn nhẫn của anh chẳng khiến em vụn vỡ
Ngay cả khi anh vô tình thêm nhiều lần nữa
Chưa một phút giây nào em buông bỏ được anh.

Khi anh hết yêu rồi bầu trời chẳng còn xanh
Đừng cố thương hại em đứng giữa đời vần vũ
Nếu mưa có thể trôi những yêu thương ngày cũ
Em sẽ tự ngâm mình tan loãng giữa đại dương.

Chùm thơ: Em không sao, em ổn (Ruby Vân Anh)

Lời xin lỗi không thể nào xóa hết vấn vương
Đâu cần có lý do cho một lần quay bước
Định mệnh tạo ra em là một người đến trước
Để anh biết cách yêu trọn vẹn cuộc tình sau.

Cách quên anh là ta chưa từng gặp được nhau…
Không niềm vui - không nỗi buồn - và - không - cảm - xúc
Không phải vì người này mà người kia hạnh phúc
Không lưu luyến bóng hình sẽ không nhớ không mong.

Anh có trả lại em ngày tháng đã qua không?


Có một thứ mà tôi không bao giờ điều khiển được,
đó là cảm xúc…
Nếu có mặt trên cuộc đời này là một con rô - bốt,
tôi sẽ chẳng phải bận tâm giữa những không thể và có thể
của đời mình…



CÓ THỂ NÀO YÊU MÃI MÃI ĐƯỢC KHÔNG?

Người ta hứa gì khi bắt đầu một tình yêu
Có phải là sẽ đi cùng nhau suốt con đường còn lại
Nhưng đường đời chông gai càng đi càng xa mãi
Người ta không hứa dìu nhau khi mỏi gối chùn chân.

Chùm thơ: Em không sao, em ổn (Ruby Vân Anh)

Người ta nói lời yêu bằng những cái chạm rất gần
Bàn tay đan nhau gom yêu thương vào trong đó
Nhưng giới hạn không gian đâu phải căn phòng nhỏ
Xa cách một khoảng dài người ta hết vấn vương.

Người ta đếm tình yêu bằng phép tính thời gian
Bao nhiêu là đủ để không thể yêu ai thêm nữa
Dẫu có dành tất cả cho một người để nhớ
Người ta vẫn rời xa vì một phút xao lòng.

Người ta vì yêu mà đi qua mọi bão giông
Chỉ để tựa vai nhau vào một chiều yên ả
Hỏi thế gian này sao gập ghềnh nhiều quá
Người ta hết sức rồi mà trời đất mãi mênh mông.

Có thể tin tình yêu là duyên phận được không?
Gặp nhau là duyên - bên nhau là phận
Nhưng sợi tơ trời có bao nhiêu nút buộc
Gỡ đến kiếp nào tới đoạn thắt cuối cùng.

Có thể nào yêu mãi mãi được không?


Tình yêu trên thế gian này là thứ ngắn ngủi nhất,
cũng là thứ vô tận nhất…

Giọng đọc: Hằng Nga
Biên tập và sản xuất chương trình: Tuấn Anh, Hằng Nga

Ruby Vân Anh

Cảm ơn đời đã sinh ra em!

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Để anh là tình cuối của em

Replay Blog Radio: Để anh là tình cuối của em

Đối với nhiều người, mối tình đầu luôn là mối tình khiến người ta nhớ nhất, nuối tiếc và day dứt nhiều nhất. Nhưng tình cuối mới là tình yêu chúng ta cần trân trọng nhất. Bởi người đó chính là hiện tại và tương lai của mình, là người sẽ đồng hành cùng mình trong suốt chặng đường còn lại của cuộc đời.

Replay Blog Radio: Cứ yêu dẫu ngày mai có ra sao

Replay Blog Radio: Cứ yêu dẫu ngày mai có ra sao

Cả cơ thể chúng tôi đều đã run rẩy trong hạnh phúc. Cuối cùng thì tôi và cậu ấy đã để yêu thương dẫn lối, chấp nhận đánh cược với số phận. Chúng tôi rồi sẽ đi đến đâu? Tôi không rõ, nhưng ngay giây phút này kỷ niệm cũ đã không còn quan trọng nữa rồi.

Blog Radio 714: Khi người ta yêu mình đơn phương

Blog Radio 714: Khi người ta yêu mình đơn phương

Yêu một người mà không được đáp lại sẽ rất đau. Nhưng nếu ai đó yêu mình mà mình không thể đáp lại là một cảm giác thế nào?

Replay Blog Radio: Bên tôi nghĩa là luôn ở trong trái tim tôi

Replay Blog Radio: Bên tôi nghĩa là luôn ở trong trái tim tôi

Chợt nhớ một câu nói rất đúng: “Ở bên ai đó, nghĩa là ở trong tim họ”. Mà ở trong tim một người, nghĩa là mình hiện lên khi tâm thức họ cần một điểm tựa. Không phải cảm giác của bờ tường lạnh lẽo, không phải cảm giác của một người đã phũ phàng quay đi mà là một người cho họ mượn tấm lưng. Khi tựa vào nhau như thể, cả hai sẽ không chênh vênh.

Replay Blog Radio: Từ bây giờ anh sẽ không làm gì khiến em đau

Replay Blog Radio: Từ bây giờ anh sẽ không làm gì khiến em đau

Trong tình yêu, chia tay chưa phải là điều tệ nhất. Điều buồn nhất là người ấy bỗng dưng biến mất mà chẳng nói một lời nào. Cứ như họ đã bốc hơi khỏi cuộc đời ta. Cứ như thể những gì đã qua chưa từng tồn tại. Và điều tệ hơn là người bị bỏ lại, chẳng thể cảm thấy nguôi ngoai. Chờ đợi họ, đi tìm họ hay bước qua để đến với hạnh phúc mới? Liệu phải làm gì để không tiếc nuối?

Blog Radio 713: Dìu nhau qua mùa dịch

Blog Radio 713: Dìu nhau qua mùa dịch

Ai cũng mong an ổn đi qua dịch bệnh, nhưng nếu ai cũng muốn bình yên thì ai sẽ là người đương đầu với gian khó? Khi chúng ta vẫn ngồi đây, an toàn và bình yên thì tức là ngoài kia đã có ai đó kiên cường nơi đầu sóng ngọn gió.

Replay Blog Radio: Chỉ là vết thương này đủ để đau

Replay Blog Radio: Chỉ là vết thương này đủ để đau

Tình yêu có thể khiến ta cảm thấy hạnh phúc tột cùng nhưng cũng có thể mang tới những nỗi đau không thể nào nguôi ngoai. Yêu càng sâu thì lưu luyến càng lâu và chia tay sẽ càng thêm đau đớn. Người từng yêu thương, chăm sóc mình như vậy, rốt cuộc vì điều gì mà lại đổi thay?

Replay Blog Radio: Thế nào là tình yêu đích thực?

Replay Blog Radio: Thế nào là tình yêu đích thực?

Nếu như tình yêu khiến cho người ta có cảm giác như được sống trên thiên đường thì hôn nhân lại kéo họ trở lại với mặt đất. Những lo toan rất đời thường của cuộc sống khiến cho những hương vị ngọt ngào, lãng mạn của tình yêu phai nhạt dần, và người ta sống với nhau đơn giản vì trách nhiệm. Liệu sau khi kết hôn tình yêu có còn tồn tại?

Blog Radio 712: Tình yêu như một cơn cảm lạnh

Blog Radio 712: Tình yêu như một cơn cảm lạnh

Một mối tình có thể ám ảnh ta một thời gian dài nhưng cũng chỉ như một cơm cảm lạnh do ướt mưa. Cơn mưa nào rồi cũng sẽ tạnh, cơn cảm lạnh nào rồi cũng sẽ qua.

Replay Blog Radio: Đi qua vết thương lòng

Replay Blog Radio: Đi qua vết thương lòng

Tình yêu là phương thuốc tốt nhất để chữa lành những vết thương của tình yêu. Nhưng để mở lòng và yêu thêm lần nữa, người ta phải vượt qua những vết thương lòng trong quá khứ.

back to top