Phát thanh xúc cảm của bạn !

Anh đã hạnh phúc rồi, em hãy thương mình đi!

2016-10-25 01:30

Tác giả: Nguyễn Hằng Nga, Ruby Vân Anh Giọng đọc: Hằng Nga, Tuấn Anh

blogradio.vn - Dạo này tiết trời vào thu ảm đạm, khiến những vết thương lòng tưởng như đã lành lại mà mỗi khi trở gió lại đau nhức. Chợt nhận ra đã lâu lắm rồi mình chẳng có ai để mà nhớ thương, chẳng có ai để mà tíu tít trò chuyện. Người ta bảo sau chia tay, cách tốt nhất để quên đi một người là thời gian hoặc là người mới. Anh chọn người mới, còn tôi chọn thời gian. Có lẽ thời gian chưa đủ lâu và người mới của tôi chưa kịp tới nên tôi mới chạnh lòng trước hạnh phúc của anh như vậy.

***

Người yêu cũ của tôi đã chính thức có người yêu mới, tôi vừa mới biết được điều đó qua dòng trạng thái anh ấy thông báo với cả thế giới với một niềm hạnh phúc vô cùng. Ơ kìa, đáng lẽ đó phải là chuyện vui mới phải. Chẳng phải ngày chia tay tôi đã thành tâm nói rằng tôi thật sự mong anh tìm được người thấu hiểu anh và hạnh phúc. Người ta đã hạnh phúc rồi, cớ sao mình lại buồn? Mà có phải bây giờ tôi mới biết điều này đâu. Chẳng phải vì anh đã có tình cảm với người khác nên tôi mới phải ra đi hay sao?

Trong suốt thời gian sau chia tay, chẳng biết anh đã sống thế nào. Còn tôi, tôi phải vịn vào những lời Phật dạy để có thể chấp nhận và buông xuống, để lòng thôi dằn vặt tổn thương. Tôi cố gắng không quan tâm đến anh nữa, mỗi lần như vậy tôi lại tự nhủ rằng anh đang sống tốt, anh đang hạnh phúc lắm và không cần tôi phải bận tâm đâu. Vậy mà, lòng tôi vẫn không yên mỗi khi biết anh đau ốm mà chỉ có một mình. Phải, tất cả vẻ thản nhiên, dửng dưng bên ngoài cũng chẳng thể che đậy một sự thật rằng trong tôi đang vỡ vụn ra. Tôi chẳng còn có thể phủ nhận một điều rằng, tôi đang tổn thương, thật sự tổn thương.

 Anh đã hạnh phúc rồi, em hãy thương mình đi!

Tôi đã bỏ theo dõi anh trên mạng xã hội, không còn vào xem trang cá nhân, tôi không muốn bận tâm đến cuộc sống riêng của anh nữa. Vậy mà thỉnh thoảng, rảnh rỗi quá tôi lại ấn vào xem, rồi lặng lẽ tổn thương một mình. Những bức ảnh, những dòng trạng thái không phải dành cho tôi. Các cô gái sau khi chia tay thường tò mò muốn biết anh ấy có đau khổ, có nuối tiếc không ư? Đó là điều ngốc nghếch nhất trên đời. Họ đau khổ hay hạnh phúc, nuối tiếc hay không thì giờ đây cũng không còn là việc mà mình nên bận tâm nữa. Rồi bạn lại tự khiến mình tổn thương khi chứng kiến cảnh họ hạnh phúc bên người mới mà thôi.

Gần hai năm yêu nhau, tôi thật sự đã coi người ấy như một người chồng và đã từng có ý định kết hôn. Còn anh, anh coi tôi là gì vậy? Chẳng lẽ trong suốt thời gian đó anh chưa hề yêu tôi chân thành? Chẳng lẽ chia tay tôi anh không đau buồn một chút nào? Đã có lúc tôi tự hỏi mình như vậy. Nhưng đau buồn để mà làm gì? Có giải quyết được điều gì không? Con người kể cũng thật lạ. Khi không còn hạnh phúc với nhau nữa, nỗi đau cũng muốn có người gánh cùng.

Những đêm mất ngủ, thấy account của anh còn sáng, chẳng lẽ anh có chuyện gì thao thức chăng? Tôi nghĩ như vậy nhưng cũng chẳng nói gì, tôi im lặng, cũng có thể anh thức khuya để trò chuyện với người khác. Tôi cứ nhớ mãi buổi tối thứ sáu hôm đấy, sau khi đã chia tay một thời gian ngắn, hôm đó tôi ốm nằm nhà, đang chat với tôi anh nói có việc phải đi ra ngoài. Thực ra tối hôm đó anh có cuộc hẹn với một cô gái khác. Sau này, cứ mỗi tối thứ sáu, không thấy anh online, lòng tôi lại nhói lên, ừ anh lại đi hẹn hò rồi. Tôi có ngốc không? Tôi cũng tự cảm thấy mình ngốc. Nhưng khi yêu người ta thường mù quáng mà. Trong khi ngồi viết những dòng này thì tôi cũng đã nghe đến ù tai bài “Because I’m a stupid” chỉ vì cái từ “stupid” ở tên bài hát. Có khi người ta nghe đi nghe lại một bài hát chỉ vì thích một từ, một câu trong đó.

 Anh đã hạnh phúc rồi, em hãy thương mình đi!

Dạo này tiết trời vào thu ảm đạm, khiến những vết thương lòng tưởng như đã lành lại mà mỗi khi trở gió lại đau nhức. Cứ một mình mãi không sao, nhưng đến khi chứng kiến bạn mình tíu tít trò chuyện với người yêu, ai mà không chạnh lòng tổn thương. Chợt nhận ra đã lâu lắm rồi mình chẳng có ai để mà nhớ thương, chẳng có ai để mà tíu tít trò chuyện. Tôi còn định mùa thu năm sau, khi đã hoàn thành chương trình học, tôi sẽ khoác lên mình chiếc váy cưới. Nhưng bây giờ chỉ còn một mình tôi mà thôi. Người ta bảo sau chia tay, cách tốt nhất để quên đi một người là thời gian hoặc là người mới. Anh chọn người mới, còn tôi chọn thời gian. Có lẽ thời gian chưa đủ lâu và người mới của tôi chưa kịp tới nên tôi mới chạnh lòng trước hạnh phúc của anh như vậy. Tôi cũng biết mình chẳng nên vương vấn mãi chuyện cũ bởi vì chỉ có tình yêu mới có thể hàn gắn những vết thương gây ra bởi tình yêu. Nhưng duyên số chưa tới thì cũng không vội vàng được. Thế nên tôi cứ vui vẻ với cuộc sống tự do thế này trước đã.

Sau chia tay, tôi một mực muốn phủ nhận sạch trơn quá khứ, cho rằng chuyện tôi với anh gặp nhau, yêu nhau là chuyện sai nhất trên đời, sai trên mọi phương diện. Nhưng quá khứ qua rồi, nó vẫn ở đấy thôi, không thay đổi được gì. Thôi thì nếu là đúng người sẽ cho mình hạnh phúc, còn chưa đúng người sẽ cho mình sự trải nghiệm. Tôi nghĩ mình cũng chẳng cần phải gồng mình lên cho rằng mình rất ổn nữa. Cái gì đến sẽ đến, cái gì đã qua thì cho qua.

Người ta bảo còn bận tâm, còn trách móc là còn tình cảm. Cũng có thể! Hoặc do tôi đang cô đơn nên cứ hay vẩn vơ chuyện cũ chứ chưa chắc tôi đã còn tình cảm với anh. Thời gian qua tôi đã học cách thản nhiên sống, chấp nhận và buông xuống rồi, không có lý do gì để mình lại đào xới nó lên để mà buồn. Mà trách móc, một khi còn trách móc nó sẽ biến thành thứ cảm xúc tiêu cực lắm. Tôi từng nghĩ anh thật tồi mà quên mất rằng tôi cũng đã từng cư xử chưa tốt với anh, và rằng tôi cũng đã nói mong anh tìm thấy hạnh phúc thật sự của mình, thế mà có lúc tôi lại quên mất điều đó. Tôi giật mình khi thấy bản thân mình trở nên cay nghiệt như vậy. Anh có người yêu mới thì liên quan gì đến tôi? Dù thế nào tôi cũng phải gìn giữ sự lương thiện của mình, không thể để buồn đau biến thành sự giận dữ, trách móc người không còn thuộc về mình nữa.

Nếu lòng không thoải mái để chúc mừng cho hạnh phúc mới của nhau, thì tốt nhất đừng quan tâm nữa. Chia tay rồi thì đừng làm nhau tổn thương thêm nữa, có phải vậy không? Hôm nay anh đã chính thức có tình yêu mới, tôi nghĩ mình cũng có thể chính thức buông xuống được rồi.

(Nguyễn Hằng Nga)

 Anh đã hạnh phúc rồi, em hãy thương mình đi!

Bài thơ: Em hãy thương mình đi!

Tác giả: Ruby Vân Anh

Em đừng thương anh nữa
Em hãy thương mình đi
Lối về vàng màu lá
Tường rêu phủ xanh rì.

Em đừng khóc làm chi
Nước mắt thành vô nghĩa
Người sau có tội gì
Mà em vô tình thế?...

Em đừng buồn thêm nữa
Ta xa nhau lâu rồi
Mình có duyên gặp gỡ
Nhưng phận phải chia đôi…

Em hãy tô son môi
Mặc váy hồng quyến rũ
Đôi má thêm ửng đỏ
Xoay gót nhẹ giữa đời…

Em đẹp nhất khi cười
Nên đừng thêm ủy mị
Đừng nhốt mình lặng lẽ
Bỏ mặc thời gian trôi…

Em hãy quên anh thôi
Để yêu thêm lẫn nữa
Mối tình xưa dang dở
Đừng nhung nhớ làm gì…

Anh đã hạnh phúc rồi
Em hãy thương mình đi!


Giọng đọc: Hằng Nga, Tuấn Anh
Biên tập và thực hiện chương trình: Hằng Nga

Nguyễn Hằng Nga

Blog: https://iamnga.home.blog/

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Đừng đánh đổi thanh xuân vì bất cứ ai

Replay Blog Radio: Đừng đánh đổi thanh xuân vì bất cứ ai

Ai cũng có cho mình một tuổi thanh xuân duy nhất. Đừng trao nó vào tay ai cả, dù là người yêu mình hay người mình thương. Bởi lẽ tuổi thanh xuân ấy sẽ chết nếu nó rơi khỏi chính tay người nắm giữ.

Blog Radio 704: Chỉ tại thời gian quá thật thà

Blog Radio 704: Chỉ tại thời gian quá thật thà

Thời gian, dài hay ngắn, đáng trân trọng hay không cũng như nhau cả thôi, đó là đối với một người đã dành ra rất nhiều năm tháng và đổi lại sự trống rỗng.

Replay Blog Radio: Anh không phải là người duy nhất đợi em

Replay Blog Radio: Anh không phải là người duy nhất đợi em

Nếu bây giờ chúng tôi cứ bước đi mãi về phía trước là có thể bỏ lại tất cả ở phía sau. Thì ra, chẳng có ai mãi đứng một chỗ để đợi chờ. Có thể trong cuộc đời này, anh không phải là người duy nhất đợi em, nhưng lại là người khiến em phải ghi nhớ nhất...

Thuê bao không liên lạc được

Thuê bao không liên lạc được

Người ta hay ví phụ nữ là những bông hoa, mà theo Hải nếu Hương là loài hoa giấy mỏng manh dịu dàng, thì Vân lại là loài xương rồng đầy gai nhọn sắc, nhưng anh đã nhìn cô cảm mến hơn nhiều khi chính anh biết được hai việc rất nhỏ về cô.

Đừng lựa chọn an nhàn khi còn trẻ

Đừng lựa chọn an nhàn khi còn trẻ

Mọi nỗ lực của chúng ta điều mang một ý nghĩa trong cuộc đời. Nếu nó không tạo ra trái ngọt thì cũng là sự vươn sâu của gốc rễ. Từ từ từng chút một.

Cảm ơn cậu đã xuất hiện trong thanh xuân của tớ

Cảm ơn cậu đã xuất hiện trong thanh xuân của tớ

Chàng trai à, chỉ còn vỏn vẹn 3 tháng cuối để chúng ta bên nhau, hãy tiếp tục phấn đấu vì mong muốn được cứu người mà cậu hằng mong ước, tớ cũng cố gắng vì mục tiêu riêng của mình. Hãy cứ yên tâm, chỉ cần cậu quay đầu lại sẽ thấy một người luôn âm thầm ủng hộ cậu hệt như cái cách tớ lặng lẽ bước sau lưng cậu trên sân trường. Cảm ơn cậu, cảm ơn cậu vì đã khiến thanh xuân của tớ thêm đẹp đẽ. Cảm ơn vì đã trở thành một phần thanh xuân của tớ.

Replay Blog Radio: Anh có bằng lòng với một trái tim mang nhiều vết xước?

Replay Blog Radio: Anh có bằng lòng với một trái tim mang nhiều vết xước?

Sau một lần yêu thương nhiều đau đớn và mất mát, em đã khép chặt lòng mình để rồi từ đó không yêu thêm một người nào khác. Em lạnh lùng hơn, mạnh mẽ hơn, nhưng từ sâu thẳm trong lòng em, em biết chính mình cô đơn nhiều lắm.

Replay Blog Radio: Chúng ta vì điều gì mà phải xa nhau?

Replay Blog Radio: Chúng ta vì điều gì mà phải xa nhau?

Hôm nay em nhớ anh! Em đã suy nghĩ thật nhiều. Vì điều gì mà chúng ta xa nhau?

Blog Radio 703: Nửa là tri kỷ, nửa là tình yêu

Blog Radio 703: Nửa là tri kỷ, nửa là tình yêu

Có lẽ chúng ta ai cũng từng trải qua một mối quan hệ mập mờ, là thích nhưng chưa phải tình yêu. Hai người không phải tình nhân nhưng càng không phải bạn bè. Cứ như mượn nhau chốc lát trong những thoáng cô đơn để có người cùng mình cà phê, dạo phố, tâm sự chuyện đời.

Có một người luôn chờ đợi cậu

Có một người luôn chờ đợi cậu

Huyên im lặng. Cậu hiểu lúc này trong lòng Phương đang chất chứa những gì. Có lẽ cô bạn đã nhớ nơi mình đã từng sống 16 năm, nhưng lại cảm thấy hoang hoải khi không còn điều gì níu kéo ở nơi đó. Một điều gì thiêng liêng như gia đình, như tình cảm. Nỗi sợ liệu 5 năm, 10 năm nữa trở về Hải Phòng, từ chỗ thân quen, những cảm giác trong lòng cô có thay đổi trở thành xa lạ? Trong khoảnh khắc, Huyên muốn cho Phương biết Hải Phòng vẫn còn một điều níu kéo cô bạn, khiến cô bạn thấy an tâm hơn khi nghĩ về Hải Phòng của cô.

back to top