Phát thanh xúc cảm của bạn !

Thương về miền Trung mùa nước lũ

2016-10-19 11:12

Tác giả: NGUYỄN THỊ THẢO SƯƠNG Giọng đọc: Hằng Nga

blogradio.vn - Mong lũ qua đi, mong mất mát và thương đau dịu xuống, mong cho những mái nhà ngập nước, những con người chân lấm tay bùn bớt những âu lo, mong cho cả thế giới cùng chung tay chia sẻ. Một lần nữa mong cho cơn lũ ra đi một cách bình lặng nhất như cách nó đến và tàn phá miền Trung.

***

Một phần con tàu Bắc - Trung - Nam của đất nước đang chìm trong biển lũ, đó là toa tàu Miền Trung quê tôi.

Đại hồng thủy sau gần 20 năm là đây.

Năm 1999 cả miền Trung đang chìm trong biển nước trong đó nặng nhất là Quảng Nam nơi tôi sống và Thừa Thiên Huế. Dường như bao nhiêu loại hình thiên tai là bấy nhiêu đau thương xảy ra cùng lúc kéo dài gần một tuần lễ làm cả đất nước nhói lòng qua từng dòng tin, qua từng bức ảnh...

Tôi kể bạn nghe...

Nhà tôi, nhà nhàng xóm, nhà bao người giữa giải miền Trung lúc ấy cũng lụp xụp như thế này, nước ngập lên ngang cổ, ba với má cùng bà con hàng xóm di tản bớt các thứ và động vật gửi tận trên khu đất cao nhất làng để tránh lũ. Mà đúng là dân nông có khác, người ta không sợ phải chết mà họ sợ những thứ gắn liền với cuộc sống của họ mất đi đó là heo, gà, chó, trâu, là nhũng động vật sống cùng họ. Từ cái nghèo nàn, từ cái gọi là chuẩn nông mới biết họ xem đó như nguồn sống của họ, miệng họ có thể đói nhưng không quên khóc vì "sợ chúng nó chết" thì biết phải thế nào.

Thương về miền Trung mùa nước lũ

Lũ kéo dài cả tuần không giảm mực nước, kê đồ lên một bậc là lũ lại lên một nấc, cứ kê cho tới khi không còn gì để kê nữa. Bởi tới nóc nhà rồi thì còn chỗ nào kê nữa đâu. Một số đồ đạc chưa kịp giữ thì nước lũ cuốn trôi hết, ba má chỉ biết tiếc chứ biết làm gì. Đến độ đường ray xe lửa cao thế mà cũng ngập không thấy rõ làn. Quần áo thì mặc mấy ngày, không sợ bẩn mà sợ ướt không có để thay vì có giặt cũng chẳng khô mà cũng có chỗ nào để hong khô đâu. Khi ấy đâu như bây chừ, đồ một hai bộ mà đồ đẹp xíu không dám đem ra mặc vì sợ bẩn tết không có để mà mặc. Cả ba bốn ngày liên tiếp ai ai cũng đói, mất điện nhiều ngày, nước sạch cũng không đủ để uống, củi không thể nhen cho cháy vì ướt, cơm thì nửa sống nửa chín ăn tạm muối tiêu và nước mắm tự nấu. Cả nhà phải leo lên bàn ngồi vừa thổi vừa ăn vừa cười mà nước mắt chực trào. Riêng nhà tôi anh em đủ cả nên cũng vui, vì là út nên cái gì cũng út, được lo nhiều hơn... Khi đó, nhà có cái radio cũ kĩ cứ hóng tin tức từ đài nhưng được một ngày đầu là nó tắt lịm vì hết pin, rồi cứ trơ mắt nhìn lũ dâng cao.

Không thể quên cái cảnh nghe hàng xóm báo tin có cứu tế dưới Ủy ban xã là mì tôm ăn liền, mỗi hộ được nhận hơn 10 gói. Không biết ở nhà ai đã lội lũ đi nhận, mà khi ấy mì tôm không ngon như những đợt cứu tế bây chừ đâu, mỳ vừa khét, vừa hôi, vừa khó ăn mà lại cứng cứng khó nuốt dữ lắm. Vậy mà cả nhà cũng phải ráng nuốt để chống đói, đã vậy còn ăn nhịn ăn cho qua mấy ngày lũ, một gói chia làm hai bữa ăn, đói cũng không dám ăn hết. Mà không riêng gì nhà mình đâu, nhà ai cũng vậy thôi, lúc đói thì cái gì dở cũng biến thành ngon mà. Thế mới có câu "một miếng khi đói bằng một gói khi no", không sai vào đâu được.

Tôi nhớ như in cái đêm ngập lũ đầu tiên, nguyên một đoàn bảy tám người cầm cây dò đường đi bộ trên đường ray xe lửa trước nhà, họ tấp vào nhà tôi trú bởi tiếng gọi của ba. Họ muốn đi tiếp nhưng vì đêm đó mưa quá to nên ba bảo với giọng địa phương khô khan: "Mấy đứa con vô nhà chú ở một đêm rồi đi nghe, mưa to quá mà lội lũ đi nguy hiểm lắm, vô đây nhà chú có chi ăn nấy nghe, của nông tuy không ngon nhưng ăn cũng đỡ đói...". Thật ra, lúc đó tôi cũng không biết họ là ai làm gì và không nhớ họ từ đâu tới mặc dù cứ nghe bảo họ làm từ thiện giúp dân tránh lũ mà thôi. Cả đêm họ không ngủ thì phải, nhà tôi cũng chẳng ai dám ngủ, đến con chó cũng khó ngủ chắc vì nó sợ lũ cuốn nó đi hay sao ấy. Đêm đó, tôi ngủ quên lúc nào chẳng biết nhưng sáng hôm sau hỏi chỉ nghe Má bảo mấy người đó tiếp tục đi lúc rạng sáng rồi. Ừ thì, họ cứ đi và lũ thì cứ thế mà dâng, lòng người cứ thế mà đau. Nhưng thiện nguyện thì ở đâu cũng có, một đứa trẻ con như tôi đã nghĩ như thế trong mất mát.

Ôi! Biển nước vẫn mênh mông như thế, người người không còn hối hả như ngày thuờng nữa mà thay vào đó là sự run sợ lo lắng đủ điều trên gương mặt họ. Như ba và như má tôi. Lúc bây giờ, từng bức hình đăng tải trên mạng xã hội với cảnh lũ của miền Trung năm 2016, nhìn mà xé lòng biết bao, một phần miền Trung đang chìm dần trong biển nước. Tôi lại hình dung được tiếng kêu cứu, tiếng khóc than vì lạnh, vì đói của mỗi nhà và cả tiếng sủa tiếng éc của bầy chó bầy heo chìm nghỉm trong nước lũ đục ngàu không ai dám lội lũ để cứu chúng. Vừa thuơng vừa tội. Đúng rồi, cảm xúc của một đứa trẻ mới vào lớp 1 như tôi thì làm gì biết hết và diễn tả hết được, nhưng một đứa trẻ cũng phải lớn lên và cũng nhớ được những cái gì đã trải qua trong thời thơ ấu của nó chứ. Nghĩ lại vẫn thấy sợ. Sợ vì không biết lũ năm nay có giống với lũ năm 1999, lũ năm nay có thiệt hại nhiều như năm 1999, lũ năm nay có làm người dân xót tận tâm can như 1999, lũ năm nay bao giờ sẽ rút... hàng vạn câu hỏi, hàng vạn điều tôi âu lo chờ trực trong đầu. Phải chăng tôi đã lo quá phần mình, nhưng làm sao không lo khi lũ đang làm xé lòng người dân Miền Trung quê tôi chứ.

Thương về miền Trung mùa nước lũ

Năm 1999, sau khi lũ rút, bùn ngập lối đi, trên mặt sân bùn dày vàng đục không dám lội vì ai cũng sợ trơn trợt . Chưa kể cánh ngoài người chết có, động vật chết có, nhà cửa lụp sụp có, cây cối đổ ngã có...Cho tôi hỏi bao nhiêu bạn đã chứng kiến cái cảnh sau lũ rồi? Bao nhiêu bạn đã ném vị của bão lũ rồi? Bạn có thấy xót không? Tôi thì có đấy.

Bạn biết không, lũ rút đi, nhìn sâu vào mắt người dân mới thấy họ hạnh phúc cỡ nào và khi ấy mới hình dung được sự sợ hãi trước đó của họ cao và sâu như thế nào. Người thì kể chuyện thoát lũ, người thì kể chuyện con trâu con bò nhà họ thoát chết, người thì kể chuyện nhà sập lấy đâu ra nhà để ở, người thì kể chuyện trâu lạc heo chết không cứu được. Còn nỗi đau nào hơn nỗi đau này không nhỉ? Thế mới thấy được con người miền Trung đến mùa mưa lũ mới nhỏ bé biết bao nhiêu... Nhưng người miền Trung kiên cường lắm, họ vẫn gượng dậy để khắc phục hậu quả của mưa lũ với sự chia sẻ góp sức và chung tay của cộng đồng dành cho họ.

Gần 20 năm rồi mà cơn lũ như mới vừa hôm qua! Không phải tự dưng tôi viết bằng tiếng lòng, bởi vì cơn lũ năm 2016 đã tái hiện hết tất cả những gì cơn lũ năm 1999 để lại.

Mong lũ qua đi, mong mất mát và thương đau dịu xuống, mong cho những mái nhà ngập nước, những con người chân lấm tay bùn bớt những âu lo, mong cho cả thế giới cùng chung tay chia sẻ. Một lần nữa mong cho cơn lũ ra đi một cách bình lặng nhất như cách nó đến và tàn phá Miền Trung.

Thương lắm miền Trung!

© Tôm Sừng – blogradio.vn

NGUYỄN THỊ THẢO SƯƠNG

THÍCH VIẾT LÁCH

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Những tin nhắn offline (Kỷ niệm một thời Yahoo! Messenger)

Những tin nhắn offline (Kỷ niệm một thời Yahoo! Messenger)

Những tin nhắn cũ trong Yahoo Messenger sẽ chẳng bao giờ đọc lại được nữa nhưng chúng ta cũng không bao giờ quên. Đó không chỉ là một ứng dụng nhắn tin, đó là cả tuổi trẻ, cả thanh xuân, cả bầu trời kỷ niệm.

Replay Blog Radio: Để người mình yêu hạnh phúc

Replay Blog Radio: Để người mình yêu hạnh phúc

Tôi cười chúc mừng cho người tôi yêu đã tìm được một nửa đích thực của mình. Tôi cũng giống như nàng tiên cá. Vì người mình yêu, chấp nhận hoá hư không.

Có chắc cứ yêu là sẽ có nhau

Có chắc cứ yêu là sẽ có nhau

Nếu thanh xuân là quyển sách không hồi kết, vậy hãy cứ an yên để nó dẫn lối. Thế nào là đúng, thế nào là sai? Thật sự không thể nào lí giải được. Chỉ nhủ chúng ta sau này: “Đừng liều lĩnh đánh đổi thứ mình muốn có bằng niềm vui đang có, kể cả đó là tình cảm”.

Đôi khi trễ hẹn một giờ lần sau muốn gặp phải chờ trăm năm

Đôi khi trễ hẹn một giờ lần sau muốn gặp phải chờ trăm năm

Thời gian đi rất vội, thanh xuân con gái cũng giống như một chiếc lá, không có một chiếc lá nào dành hết sắc xanh để chờ mùa thu cũ trở lại, nó sẽ rụng bất cứ lúc nào, vì đời lúc nào cũng có bão giông. Yêu là phải nói, không có ai dành hết cả tuổi xuân để chờ câu nói ấy, họ có thể mỏi mệt vì chờ quá lâu. Chính vì thế hãy chủ động trước khi chưa gọi là quá muộn màng.

Blog Radio 665: Mình gặp nhau từ kiếp nào? (Cửa Tiệm Lãng Quên – Phần 1)

Blog Radio 665: Mình gặp nhau từ kiếp nào? (Cửa Tiệm Lãng Quên – Phần 1)

Nếu trên đời có bán thuốc lãng quên và thuốc nhớ, bạn sẽ lựa chọn loại thuốc nào? Liệu bạn muốn quên đi ký ức buồn thương hay muốn nhớ về những đoạn kỷ niệm bạn không nỡ quên?

Replay Blog Radio: Ai còn đứng lại nơi này?

Replay Blog Radio: Ai còn đứng lại nơi này?

Đời người vô thường. Giấc mộng phù du. Tháng năm thoi đưa, hoa trôi nước chảy. Ai còn đứng lại nơi này?

30 chưa phải là hết (Nothing but thirty)

30 chưa phải là hết (Nothing but thirty)

Ba mươi tuổi, có thể bạn còn những trăn trở về công việc, cũng có thể chưa tìm thấy định hướng của mình hay đôi khi vẫn ở trong những mối quan hệ không đầu không cuối. Nhưng hãy cứ tin rằng không bao giờ có gì là quá trễ, chỉ cần chúng ta có đủ sức khỏe, đủ niềm tin để bắt đầu lại. Tuổi tác không thực sự là vấn đề nếu bạn luôn mang trong mình năng lượng tích cực giúp cuộc sống tốt đẹp hơn.

Chỉ cần em mạnh mẽ, chúng ta sẽ vượt qua (Những Blog Radio hay về tinh thần chống dịch Covid-19)

Chỉ cần em mạnh mẽ, chúng ta sẽ vượt qua (Những Blog Radio hay về tinh thần chống dịch Covid-19)

Anh ước là những ngày tháng này rồi sẽ thật qua nhanh. Em có tin không, đất nước mình sẽ thắng. Mọi thứ lại hiền hoà, phố phường thôi vắng lặng. Bão giông qua đi và nắng sẽ lại về.

Tự thương mình sau những năm tháng thương người

Tự thương mình sau những năm tháng thương người

Một lời hứa vội có thể thổi bùng lên ngọn lửa đang dần lụi nhưng cũng giống như cơn mưa mùa hè, mát lạnh tức thời nhưng đi qua rồi chỉ để lại sự chơi vơi. Mấy ai dám bước qua khi vẫn cứ tồn tại lời hứa hẹn ngày cũ? Mấy ai dám đặt dấu chấm hết cho sự vô vọng của mình khi chưa có lời cuối từ người kia? Vậy nên, bắt người khác chờ đợi thực sự rất tàn nhẫn.

Blog Radio 664: Lạc nhau giữa mùa hè

Blog Radio 664: Lạc nhau giữa mùa hè

Người ta vẫn có thể lạc nhau, mất nhau ngay cả khi vẫn còn yêu nhau. Nhưng đôi khi rời xa nhau lại là cách tốt nhất để mỗi người có thể sống cuộc đời của mình và hy vọng mai sau sẽ còn gặp lại. Cứ để mùa hè dẫn lối chúng ta qua nhiều ngã rẽ khác biệt, để trái tim trưởng thành và chín chắn hơn, để biết chúng ta cần gì và cần ai.

back to top