Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chúng ta đã bỏ lỡ nhau trong cuộc đời

2016-10-14 01:00

Tác giả: Lê Thị Thúy Nhân Giọng đọc: Hằng Nga

blogradio.vn -  Khi một cuộc tình kết thúc, rất khó có thể nói được chính xác ai bỏ rơi ai, bởi trong lòng đối phương ít nhiều cũng có những thứ vô tình mất đi. Người nào yêu sâu, tổn thương càng dài, người nào tìm được tình mới, tổn thương sẽ được lấp đầy theo thời gian. Dù có trải qua những đau khổ nhưng em vẫn tin, con người sống trên cuộc đời này chỉ để yêu thương nhau, sẽ có người vì chính chúng ta mà nguyện một lòng một dạ, đinh ninh son sắt trọn đời. Chỉ là…duyên chưa đến, nợ chưa sâu!

***

Sinh nhật năm nay buồn đến cô đơn. Những cơn mưa tháng mười cứ dai dẳng va đập vào nỗi nhớ, trái tim cứ thoang thoáng buồn, thoang thoáng kéo em về những ngày đã xa.

Em, anh và người ta. Câu chuyện của ba người cứ như chuyện tình của cây, lá và gió – chỉ có thể trách duyên, trách phận. Chưa bao giờ dám trách người, trách mình vì sợ nhận về những thương tâm không đáng.

Anh đi về phía xa xôi hạnh phúc, em ở lại để sống một cuộc đời thật khác. Cô ấy có một người an ủi, sẻ chia, đôi khi sẽ mơ hồ về cô gái đến trước. Một em trong tiềm thức vui vẻ, hồn nhiên – một anh trong ký ức yêu em bằng tình yêu chân thật. Chúng mình chẳng còn nồng nhiệt với nhau thì buông tay cũng không dằn vặt quá nhiều. Một người trở thành hoài niệm của một người, anh đón hạnh phúc mới bên người yêu mới. Em đón cô đơn về ở cạnh trong căn gác nhỏ nằm sâu trong thành phố, từng cơn mưa rớt xuống, lòng hoang hoải mất đi.

Chúng ta đã bỏ lỡ nhau trong cuộc đời

Mất đi anh!

Là những chuỗi ngày trống trải, làm gì cũng thấy bản thân thiếu sót, biết cảm giác này rồi cũng sẽ qua mau, nhưng sâu thẳm trong mắt vẫn không có ánh cười. Tưởng rằng sẽ buông bỏ, hóa ra không!

Mất đi anh!

Không quá khó để ghép nối những niềm vui nhỏ nhặt, ở đâu đó trên con phố em qua vẫn có bóng dáng của một người thân thuộc. Nhìn thấy bóng mây trôi vào lòng nước bỗng thấy chông chênh, hóa ra một người ngày hôm qua vẫn còn ở cạnh đây, ngày hôm nay bên cạnh mình chỉ là một làn gió, sượt qua mái tóc và bay đi về một nơi nào. Thế giới này, có anh, có em, nhưng không có chúng ta. Chúng ta đã chết vì một tình yêu theo năm tháng không còn tồn tại nữa, người hữu ý chia ly, kẻ vô tình buông bỏ. Chẳng qua ai đối với ai có lẽ vẫn không cam lòng!

Mất đi anh!

Ngày trôi qua như bản saxophone buồn da diết trong đêm, từng nốt từng nốt xé toang những gắng gượng yếu ớt. Chỉ mong mình đủ tỉnh táo để mỗi khi ngủ mơ hay uống say, hãy đừng gọi tên anh.

Mất đi anh!

Đời bỗng dịu dàng đung đưa, em nghe tim mình đập chậm hơn với những giận hờn và mệt mỏi trong cuộc sống xô bồ ngoài kia. Không còn buồn vì những điều vu vơ như trước, học nấu ăn cho chính mình thưởng thức vào cuối tuần. Đôi khi trang điểm thật đẹp, váy áo xúng xính dạo phố, thấy mình sau những trận bão, thanh thản và sâu sắc hơn.

Chúng ta đã bỏ lỡ nhau trong cuộc đời

Mất đi anh!

Một mình em quen với cô đơn, sinh nhật lặng lẽ đón nhận những lời chúc từ mọi người. Nghiêng người tránh những hạt mưa như thành phố đang trong lòng áp thấp, kiêu hãnh dù lòng xôn xao nhớ thương. Em nhận ra, đến một lúc nào đó người ta sẽ đón nhận chính mình một cách bình bình, thản thản. Không anh, tình yêu của em như một cơn mưa bóng mây, không sao bắt được, không sao giữ lấy và chẳng kỳ vọng điều gì!

Tình yêu mong manh quá phải không anh? Chúng mình thậm chí chẳng làm gì sai, thời gian cũng bắt chúng phải nhạt đi theo vòng tròn định mệnh. Em đi, người khác đến – Anh đi, tự khắc có kẻ về trao em những yêu thương như chưa từng có một cuộc hoán đổi vô lý từ số phận. Có lẽ giờ đây hai ta đều hiểu được nhau, không như khi ở cạnh nhau mà ở giữa chỉ toàn hoài nghi và xa cách. Nhưng hiện tại của chúng ta đã không có nếu như nữa rồi!

Không kịp hiểu rồi ngăn sông cách núi, không kịp yêu để ngày mai không quên, không kịp cần để vì nhau tha thứ những lỗi lầm. Chúng ta chỉ còn có thể nhớ về nhau với hai từ “bỏ lỡ”.

Vì là lỡ nên chẳng thể bồi

Vì là lỡ nên có buồn thì cũng thế mà thôi!

Khi một cuộc tình kết thúc, rất khó có thể nói được chính xác ai bỏ rơi ai, bởi trong lòng đối phương ít nhiều cũng có những thứ vô tình mất đi. Người nào yêu sâu, tổn thương càng dài, người nào tìm được tình mới, tổn thương sẽ được lấp đầy theo thời gian. Em không tin mình sẽ mãi chìm đắm trong những tháng ngày này, hạnh phúc rồi sẽ đến và ở lại, tình yêu sẽ tiếp nối mãi cho đến khi chúng mình nằm xuống. Dù có trải qua những đau khổ nhưng em vẫn tin, con người sống trên cuộc đời này chỉ để yêu thương nhau, sẽ có người vì chính chúng ta mà nguyện một lòng một dạ, đinh ninh son sắt trọn đời. Chỉ là…duyên chưa đến, nợ chưa sâu!

© Thúy Nhân – blogradio.vn

Giọng đọc: Hằng Nga
Biên tập và sản xuất: Hằng Nga

Lê Thị Thúy Nhân

Rồi mọi chuyện sẽ ổn, ổn một cách bình yên!

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Thuê bao không liên lạc được

Thuê bao không liên lạc được

Người ta hay ví phụ nữ là những bông hoa, mà theo Hải nếu Hương là loài hoa giấy mỏng manh dịu dàng, thì Vân lại là loài xương rồng đầy gai nhọn sắc, nhưng anh đã nhìn cô cảm mến hơn nhiều khi chính anh biết được hai việc rất nhỏ về cô.

Đừng lựa chọn an nhàn khi còn trẻ

Đừng lựa chọn an nhàn khi còn trẻ

Mọi nỗ lực của chúng ta điều mang một ý nghĩa trong cuộc đời. Nếu nó không tạo ra trái ngọt thì cũng là sự vươn sâu của gốc rễ. Từ từ từng chút một.

Cảm ơn cậu đã xuất hiện trong thanh xuân của tớ

Cảm ơn cậu đã xuất hiện trong thanh xuân của tớ

Chàng trai à, chỉ còn vỏn vẹn 3 tháng cuối để chúng ta bên nhau, hãy tiếp tục phấn đấu vì mong muốn được cứu người mà cậu hằng mong ước, tớ cũng cố gắng vì mục tiêu riêng của mình. Hãy cứ yên tâm, chỉ cần cậu quay đầu lại sẽ thấy một người luôn âm thầm ủng hộ cậu hệt như cái cách tớ lặng lẽ bước sau lưng cậu trên sân trường. Cảm ơn cậu, cảm ơn cậu vì đã khiến thanh xuân của tớ thêm đẹp đẽ. Cảm ơn vì đã trở thành một phần thanh xuân của tớ.

Replay Blog Radio: Anh có bằng lòng với một trái tim mang nhiều vết xước?

Replay Blog Radio: Anh có bằng lòng với một trái tim mang nhiều vết xước?

Sau một lần yêu thương nhiều đau đớn và mất mát, em đã khép chặt lòng mình để rồi từ đó không yêu thêm một người nào khác. Em lạnh lùng hơn, mạnh mẽ hơn, nhưng từ sâu thẳm trong lòng em, em biết chính mình cô đơn nhiều lắm.

Replay Blog Radio: Chúng ta vì điều gì mà phải xa nhau?

Replay Blog Radio: Chúng ta vì điều gì mà phải xa nhau?

Hôm nay em nhớ anh! Em đã suy nghĩ thật nhiều. Vì điều gì mà chúng ta xa nhau?

Blog Radio 703: Nửa là tri kỷ, nửa là tình yêu

Blog Radio 703: Nửa là tri kỷ, nửa là tình yêu

Có lẽ chúng ta ai cũng từng trải qua một mối quan hệ mập mờ, là thích nhưng chưa phải tình yêu. Hai người không phải tình nhân nhưng càng không phải bạn bè. Cứ như mượn nhau chốc lát trong những thoáng cô đơn để có người cùng mình cà phê, dạo phố, tâm sự chuyện đời.

Có một người luôn chờ đợi cậu

Có một người luôn chờ đợi cậu

Huyên im lặng. Cậu hiểu lúc này trong lòng Phương đang chất chứa những gì. Có lẽ cô bạn đã nhớ nơi mình đã từng sống 16 năm, nhưng lại cảm thấy hoang hoải khi không còn điều gì níu kéo ở nơi đó. Một điều gì thiêng liêng như gia đình, như tình cảm. Nỗi sợ liệu 5 năm, 10 năm nữa trở về Hải Phòng, từ chỗ thân quen, những cảm giác trong lòng cô có thay đổi trở thành xa lạ? Trong khoảnh khắc, Huyên muốn cho Phương biết Hải Phòng vẫn còn một điều níu kéo cô bạn, khiến cô bạn thấy an tâm hơn khi nghĩ về Hải Phòng của cô.

Đừng gọi nhau là người cũ hãy gọi nhau là thanh xuân

Đừng gọi nhau là người cũ hãy gọi nhau là thanh xuân

"Kỉ niệm đẹp không phải vì nó vui hay buồn mà vì nó không bao giờ trở lại". Kỉ niệm mãi âm ỉ trong ta, day dứt ta về một người mà ta từng thương nhớ. Nó mãi không thể nào trở lại, thậm chí không thể nào chạm được dẫu chỉ là trong những giấc mơ. Vì vậy mà nó đẹp một cách kì lạ, lấp lánh đến ngỡ ngàng.

Làm người lớn mệt lắm phải không?

Làm người lớn mệt lắm phải không?

Trong thế giới quan của những đứa trẻ làm người lớn thật là vui. Người lớn có nghĩa là chẳng còn ai quản, thích làm gì thì làm, thích đi đâu thì đi, không phải chịu sự kìm kẹp của ai. Người lớn được thỏa thuê trong thế giới rộng lớn, được theo đuổi những thứ cao xa. Thế nhưng, tới lúc tôi thật sự trưởng thành, cũng đã đỗ vào một ngôi trường ở thành phố mà mình mong muốn rồi thì sự thật đã vỗ vào mặt tôi mà không thương tiếc, làm người lớn hóa ra cũng chẳng vui như tưởng tượng, việc ở nơi đất khách quê người lại càng không hề đơn giản tẹo nào.

Replay Blog Radio: Cần bao nhiêu duyên phận để giữ em lại nơi đây?

Replay Blog Radio: Cần bao nhiêu duyên phận để giữ em lại nơi đây?

Em đã từng kể với tôi rằng em đến với Séc, đến với thành phố Prague này, thậm chí cả gặp tôi cũng là "duyên phận”. Vậy em có thể cho tôi biết cần bao nhiêu “duyên phận” để giữ em lại ở thành phố này với tôi không?

back to top