Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chúng ta đã bỏ lỡ nhau trong cuộc đời

2016-10-14 01:00

Tác giả: Lê Thị Thúy Nhân Giọng đọc: Hằng Nga

blogradio.vn -  Khi một cuộc tình kết thúc, rất khó có thể nói được chính xác ai bỏ rơi ai, bởi trong lòng đối phương ít nhiều cũng có những thứ vô tình mất đi. Người nào yêu sâu, tổn thương càng dài, người nào tìm được tình mới, tổn thương sẽ được lấp đầy theo thời gian. Dù có trải qua những đau khổ nhưng em vẫn tin, con người sống trên cuộc đời này chỉ để yêu thương nhau, sẽ có người vì chính chúng ta mà nguyện một lòng một dạ, đinh ninh son sắt trọn đời. Chỉ là…duyên chưa đến, nợ chưa sâu!

***

Sinh nhật năm nay buồn đến cô đơn. Những cơn mưa tháng mười cứ dai dẳng va đập vào nỗi nhớ, trái tim cứ thoang thoáng buồn, thoang thoáng kéo em về những ngày đã xa.

Em, anh và người ta. Câu chuyện của ba người cứ như chuyện tình của cây, lá và gió – chỉ có thể trách duyên, trách phận. Chưa bao giờ dám trách người, trách mình vì sợ nhận về những thương tâm không đáng.

Anh đi về phía xa xôi hạnh phúc, em ở lại để sống một cuộc đời thật khác. Cô ấy có một người an ủi, sẻ chia, đôi khi sẽ mơ hồ về cô gái đến trước. Một em trong tiềm thức vui vẻ, hồn nhiên – một anh trong ký ức yêu em bằng tình yêu chân thật. Chúng mình chẳng còn nồng nhiệt với nhau thì buông tay cũng không dằn vặt quá nhiều. Một người trở thành hoài niệm của một người, anh đón hạnh phúc mới bên người yêu mới. Em đón cô đơn về ở cạnh trong căn gác nhỏ nằm sâu trong thành phố, từng cơn mưa rớt xuống, lòng hoang hoải mất đi.

Chúng ta đã bỏ lỡ nhau trong cuộc đời

Mất đi anh!

Là những chuỗi ngày trống trải, làm gì cũng thấy bản thân thiếu sót, biết cảm giác này rồi cũng sẽ qua mau, nhưng sâu thẳm trong mắt vẫn không có ánh cười. Tưởng rằng sẽ buông bỏ, hóa ra không!

Mất đi anh!

Không quá khó để ghép nối những niềm vui nhỏ nhặt, ở đâu đó trên con phố em qua vẫn có bóng dáng của một người thân thuộc. Nhìn thấy bóng mây trôi vào lòng nước bỗng thấy chông chênh, hóa ra một người ngày hôm qua vẫn còn ở cạnh đây, ngày hôm nay bên cạnh mình chỉ là một làn gió, sượt qua mái tóc và bay đi về một nơi nào. Thế giới này, có anh, có em, nhưng không có chúng ta. Chúng ta đã chết vì một tình yêu theo năm tháng không còn tồn tại nữa, người hữu ý chia ly, kẻ vô tình buông bỏ. Chẳng qua ai đối với ai có lẽ vẫn không cam lòng!

Mất đi anh!

Ngày trôi qua như bản saxophone buồn da diết trong đêm, từng nốt từng nốt xé toang những gắng gượng yếu ớt. Chỉ mong mình đủ tỉnh táo để mỗi khi ngủ mơ hay uống say, hãy đừng gọi tên anh.

Mất đi anh!

Đời bỗng dịu dàng đung đưa, em nghe tim mình đập chậm hơn với những giận hờn và mệt mỏi trong cuộc sống xô bồ ngoài kia. Không còn buồn vì những điều vu vơ như trước, học nấu ăn cho chính mình thưởng thức vào cuối tuần. Đôi khi trang điểm thật đẹp, váy áo xúng xính dạo phố, thấy mình sau những trận bão, thanh thản và sâu sắc hơn.

Chúng ta đã bỏ lỡ nhau trong cuộc đời

Mất đi anh!

Một mình em quen với cô đơn, sinh nhật lặng lẽ đón nhận những lời chúc từ mọi người. Nghiêng người tránh những hạt mưa như thành phố đang trong lòng áp thấp, kiêu hãnh dù lòng xôn xao nhớ thương. Em nhận ra, đến một lúc nào đó người ta sẽ đón nhận chính mình một cách bình bình, thản thản. Không anh, tình yêu của em như một cơn mưa bóng mây, không sao bắt được, không sao giữ lấy và chẳng kỳ vọng điều gì!

Tình yêu mong manh quá phải không anh? Chúng mình thậm chí chẳng làm gì sai, thời gian cũng bắt chúng phải nhạt đi theo vòng tròn định mệnh. Em đi, người khác đến – Anh đi, tự khắc có kẻ về trao em những yêu thương như chưa từng có một cuộc hoán đổi vô lý từ số phận. Có lẽ giờ đây hai ta đều hiểu được nhau, không như khi ở cạnh nhau mà ở giữa chỉ toàn hoài nghi và xa cách. Nhưng hiện tại của chúng ta đã không có nếu như nữa rồi!

Không kịp hiểu rồi ngăn sông cách núi, không kịp yêu để ngày mai không quên, không kịp cần để vì nhau tha thứ những lỗi lầm. Chúng ta chỉ còn có thể nhớ về nhau với hai từ “bỏ lỡ”.

Vì là lỡ nên chẳng thể bồi

Vì là lỡ nên có buồn thì cũng thế mà thôi!

Khi một cuộc tình kết thúc, rất khó có thể nói được chính xác ai bỏ rơi ai, bởi trong lòng đối phương ít nhiều cũng có những thứ vô tình mất đi. Người nào yêu sâu, tổn thương càng dài, người nào tìm được tình mới, tổn thương sẽ được lấp đầy theo thời gian. Em không tin mình sẽ mãi chìm đắm trong những tháng ngày này, hạnh phúc rồi sẽ đến và ở lại, tình yêu sẽ tiếp nối mãi cho đến khi chúng mình nằm xuống. Dù có trải qua những đau khổ nhưng em vẫn tin, con người sống trên cuộc đời này chỉ để yêu thương nhau, sẽ có người vì chính chúng ta mà nguyện một lòng một dạ, đinh ninh son sắt trọn đời. Chỉ là…duyên chưa đến, nợ chưa sâu!

© Thúy Nhân – blogradio.vn

Giọng đọc: Hằng Nga
Biên tập và sản xuất: Hằng Nga

Lê Thị Thúy Nhân

Rồi mọi chuyện sẽ ổn, ổn một cách bình yên!

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Replay Blog Radio: Mưa đầu mùa rơi vào ngày yêu cuối, tình mình tan vỡ rồi phải không em?

Replay Blog Radio: Mưa đầu mùa rơi vào ngày yêu cuối, tình mình tan vỡ rồi phải không em?

Khi những hạt mưa đầu mùa rơi xuống cũng là lúc tình yêu của tôi và em vỡ tan theo những hạt mưa. Có những cuộc tình, không có biến cố nào cả, cũng chẳng có người thứ ba chen chân, người ta cứ lặng lẽ đến bên nhau rồi lặng lẽ rời xa nhau. Chỉ là chúng ta yêu nhau xong rồi.

Tình yêu chỉ dành cho những ai biết trân trọng

Tình yêu chỉ dành cho những ai biết trân trọng

Yêu là đôi khi phải học cách im lặng, cảm nhận và lắng nghe để có thể nắm chặt tình cảm trong tay. Vì tình yêu cũng nhẹ tựa như cơn gió vậy, chỉ dành cho những ai biết trân trọng mà thôi.

Xếp hàng chờ hạnh phúc

Xếp hàng chờ hạnh phúc

Cuộc đời là một hành trình dài ở đó có nụ cười, có nước mắt, có vấp ngã. Và nếu chẳng may vấp ngã phải biết đứng lên để đi tiếp thôi. Vì cuộc đời này là của bạn nhưng không chỉ riêng bạn mà còn rất nhiều người đứng sau theo dõi và mong bạn hạnh phúc.

Blog Radio 660: Quên anh là điều em không làm được

Blog Radio 660: Quên anh là điều em không làm được

Một trong những nghịch lý của tình yêu là người ta cứ mãi nhớ, vẫn yêu người từng làm mình đau. Người tổn thương em là anh nhưng người không quên được anh lại là em. Đến khi nào em mới bớt suy nghĩ về anh? Đến khi nào em mới có thể thoát khỏi cái bóng của quá khứ.

Nếu chúng ta gặp lại, cậu có còn nhớ lời hứa khi xưa? (Những Blog Radio hay về tình yêu học trò)

Nếu chúng ta gặp lại, cậu có còn nhớ lời hứa khi xưa? (Những Blog Radio hay về tình yêu học trò)

Bởi vì Trái đất tròn nên những người yêu nhau sẽ trở lại bên nhau, nhưng cũng bởi Trái đất rộng lớn và tấp nập người nên lạc nhau một lần là mất nhau mãi mãi. Có cô gái đã đánh rơi tình yêu đầu của mình trên hành trình đầy khắc nghiệt của tuổi trưởng thành. Liệu một ngày họ có thể gặp lại nhau? Liệu họ có thể có một cuộc hẹn đúng nghĩa thêm một lần nữa?

Sống hết mình cho ngày hôm nay

Sống hết mình cho ngày hôm nay

Thời gian là thứ quý giá nhất mà chúng ta được cuộc đời này ban tặng, tuy vậy, thời gian của mỗi người là khác nhau, và sự cảm nhận về thời gian của mỗi người cũng khác nhau trong từng thời điểm. Ngày đi, tháng chảy, năm bay, thời gian nước chảy chẳng quay được về.

Ai rồi cũng phải lớn thôi

Ai rồi cũng phải lớn thôi

Trở thành người lớn đó là quy luật, đâu ai có thể làm trẻ con mãi được. Nếu được thì trên thế giới này chắc toàn là trẻ con, chẳng ai muốn lớn, chẳng ai muốn phải gồng gánh, phải lo toan vì cuộc sống tất bật này.

Blog Radio 659: Chúng ta là những chú chim nhỏ khao khát bầu trời tự do

Blog Radio 659: Chúng ta là những chú chim nhỏ khao khát bầu trời tự do

Chúng ta đều là những chú chim nhỏ, bị nhốt trong chiếc lồng chật hẹp của tiền tài, công việc. Bầu trời xanh kia là ước mơ, ngọn gió mát kia là cảm hứng. Dù thân thể chúng ta bị xiềng xích trong áp lực củi muối gạo dầu, trong áp lực trưởng thành và thành đạt, cũng đừng bao giờ quên đi bầu trời xanh bát ngát ngoài kia.

Tớ thích cậu rồi, cứ thế có khi yêu mất thôi (Những Blog Radio hay nhất về tình yêu học trò)

Tớ thích cậu rồi, cứ thế có khi yêu mất thôi (Những Blog Radio hay nhất về tình yêu học trò)

Tình yêu ấy mỏng manh như giọt mưa, giọt nắng, len nhẹ vào tim thấm dần từng chút một cho ta quen đi để rồi ngộ nhận như một điều tất nhiên và vô tình phủ nhận nó. Có những tình yêu như thế đấy! Chỉ là ta có nhận thấy hay không, mà thôi.

Replay Blog Radio: Tình yêu năm 17 tuổi của bạn bây giờ ra sao?

Replay Blog Radio: Tình yêu năm 17 tuổi của bạn bây giờ ra sao?

Khi 17 tuổi, ta nghĩ rằng ta phải rời xa một người để người đó được hạnh phúc hơn; nhưng ta không biết rằng, những gì ta cần làm, chỉ là ở lại bên người đó.

back to top