Phát thanh xúc cảm của bạn !

Thèm một bữa cơm nhà

2016-10-09 01:56

Tác giả: Đoàn Hòa Giọng đọc: Hằng Nga

blogradio.vn - Tôi chẳng còn nhớ hết được những chuyện thời thơ ấu, nhưng vị cà pháo muối chua của mẹ năm nào thì tôi chẳng thể nào quên được. Trong đó có vị mặn của những khó nhọc, có vị của mồ hôi, vị của cả tình thương mẹ dành cho ba chị em tôi. Nhớ nhà, đúng thật, tôi nhớ nhà quá, nhớ mẹ, nhớ hai chị tôi, nhớ những người yêu thương tôi nhất, nhớ cả những bữa cơm nhà đạm bạc mà ấm tình thương gia đình. Bao lâu rồi tôi chưa về nhà? Chưa được ăn bữa cơm mẹ nấu? Chưa được hít hà mùi mồ hôi mằn mặn từ áo mẹ? Chưa được ôm mẹ mà ngủ?

***

Chiều chiều, tôi đang cắm cúi vào chiếc máy tính cho những bài biên tập dở, mọi thứ vẫn đang bừa bộn khiến tôi không ngưng tay. Chợt có chuông báo tin nhắn từ chiếc điện thoại để trên bàn, với tay mở ra đọc thì là của đứa bạn cùng phòng: “Tối mày ăn món gì chiều tao đi chợ?”

Ngập ngừng, tôi rep lại: “Mày mua rau khoai về nấu canh nhé, mua thêm ít cà pháo muối chua. Lâu lắm rồi chưa được ăn.”

Những món ăn đơn giản, dân dã ấy đã bao lâu rồi chưa ăn. Nhớ hồi xưa vẫn húp sùm sụp bát cơm chan canh ăn với cà pháo muối chua sao mà ngon thế. Ba chị em vừa ăn vừa trêu đùa nhau, còn mẹ tôi ăn chậm rãi rồi nhìn chúng tôi mà mỉm cười. Thế mà đã hai mươi mấy năm trôi qua, đã hơn 6 năm tôi đi làm ở thành phố chẳng còn nhiều thời gian về thăm nhà như trước.

Nhớ nhà, nhớ miếng cà pháo muối chua, nhớ những món ăn bình dị, dân dã trên mâm cơm đạm bạc mà ấm tình thương gia đình.

  Thèm một bữa cơm nhà

Nhà tôi hồi trước chẳng lấy gì làm giàu có, hay còn có phần rách đói hơn hàng xóm rất nhiều. Ba tôi chẳng may mất sớm để một mình mẹ tôi tay gồng tay gánh nuôi ba đứa con nhỏ dại. Ngày ngày mẹ tôi đi làm đồng, còn ba chị em tôi chơi thơ thẩn trước sân để trông nhà. Trưa đến mẹ lại vội vội vàng vàng về để nấu cơm cho chị em tôi. Quang gánh nặng trĩu đã quá quen thuộc với đôi vai mẹ, khiến nó chai sần lên những vết lớn. Mỗi lần đưa bàn tay nhỏ xíu sờ lên đó tôi không khỏi lo lắng. Thế nhưng mẹ chỉ cười và xoa đầu tôi, bởi mẹ chẳng hề để ý đến những vết sần ấy, mẹ chỉ mong kiếm thêm được chút tiền lo cho chị em tôi được bữa cơm đủ đầy hơn.

Bữa cơm đơn giản chỉ với một bát canh rau, một bát cà pháo trắng và một ít thức ăn mặn khi thì là trứng bác, khi thì một ít cá rô con kho khế, thế nhưng chị em tôi vẫn ăn rất ngon lành. Tôi chẳng còn nhớ hết được những chuyện thời thơ ấu, nhưng vị cà pháo muối chua của mẹ năm nào thì tôi chẳng thể nào quên được. Trong đó có vị mặn của những khó nhọc, có vị của mồ hôi, vị của cả tình thương mẹ dành cho ba chị em tôi.

  Thèm một bữa cơm nhà

Vì tôi là con út nên rất được mẹ và hai chị chiều. Mỗi lần tôi khóc hay mè nheo đều được dỗ dành. Nhớ trưa hôm ấy, mẹ đi làm về muộn, ba chị em chơi chán ở vườn chuối nhưng mẹ vẫn chưa về. Tôi đói quá, khóc lên nức nở nhưng cũng chẳng có gì ăn được. Hai chị dỗ dành mãi tôi cũng chẳng chịu nín, bụng tôi cứ réo lên ầm ĩ, cái dạ dày của một đứa nhà nghèo hình như cũng chăm chỉ làm việc hơn nên nắm cơm con con mẹ chia phần lúc sáng để hết tác dụng từ bao giờ. Dỗ dành mãi tôi chẳng nín, hai chị òa khóc theo tôi. Ba chị em cứ thế ngồi khóc, phần vì đói, phần vì mệt. Tận lúc tôi sắp lả đi thì mẹ mới tất tả quang gánh đi về. Thấy ba đứa nheo nhóc lả đi vì đói, mẹ vừa nấu cơm vừa khóc, giọt nước mắt khó nhọc rơi xuống trên nền đất bạc phếch của căn bếp nhỏ.

Vì cái nghèo cứ ám ảnh gia đình tôi mãi, khiến chị em tôi đói, khiến mẹ tôi vất vả, khiến căn nhà tôi dột nát mỗi độ bão về. Nhìn ba đứa con vội vàng và lấy bát cơm chan canh, nước mắt mẹ rưng rưng:

“Mẹ xin lỗi vì để các con phải đói như thế.”

Rồi mẹ khóc, những giọt nước mắt đua nhau rơi xuống bát cơm đang ăn dở. Nước mắt chan cơm, mẹ thương ba đứa con sớm chịu vất vả. Nhưng cũng từ hôm ấy, chẳng bao giờ mẹ về muộn.

  Thèm một bữa cơm nhà

Nhớ những bữa chiều mưa, mẹ đi sang nhà hàng xóm, mua được mớ cá rô con con, chị em tôi xúm xít mừng vui ngồi quanh mẹ xem mẹ rửa sạch rồi kho cá. Thế là tối nay chúng tôi sẽ có bữa cơm thịnh soạn lắm đây, có cá kho khế, món ăn có lẽ là sang nhất của nhà tôi lúc bấy giờ. Thế mà giờ đây, khi có đủ điều kiện để ăn cơm hàng với những món ăn đắt tiền tôi cũng chẳng thể nào có được cảm giác bữa cơm ngon như những ngày ấy. Có lẽ chăng nó thiếu quá nhiều vị để có một bữa cơm ngon.

…Tiếng chuông điện thoại báo có tin nhắn khiến tôi bừng tỉnh khỏi những suy nghĩ còn dang dở: “Lại nhớ nhà à mày?”

Nhớ nhà, đúng thật, tôi nhớ nhà quá, nhớ mẹ, nhớ hai chị tôi, nhớ những người yêu thương tôi nhất, nhớ cả những bữa cơm nhà đạm bạc mà ấm tình thương gia đình. Bao lâu rồi tôi chưa về nhà? Chưa được ăn bữa cơm mẹ nấu? Chưa được hít hà mùi mồ hôi mằn mặn từ áo mẹ? Chưa được ôm mẹ mà ngủ?

Tôi nhắn tin lại cho đứa bạn: “Ừ, tao nhớ nhà quá, cuối tuần này tao về thăm nhà. Lâu quá rồi chưa về!”

Tôi mỉm cười rồi tiếp tục với những bài viết còn biên tập dở, với những công việc đang bộn bề. Giải quyết nhanh công việc thôi, bởi vì cuối tuần này tôi về với mẹ. Về để nghe tiếng mẹ gọi tôi mỗi sáng thức dậy. Về để ăn bát canh rau với cà pháo muối chua. Về để ăn vào lòng những vị thương vị yêu từ món ăn của mẹ. Bởi vì từ bao lâu rồi tôi thèm một bữa cơm nhà!

© Hòa Khỉ - blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Blog Radio: Càng giữ chặt, càng thêm đau (Bản full)

Blog Radio: Càng giữ chặt, càng thêm đau (Bản full)

Nếu cứ giữ khư khư trong tay một thứ gì đó, làm sao chúng ta có cơ hội cầm lên thứ tốt đẹp hơn? Càng giữ chặt, càng chỉ khiến bản thân thêm đau mà thôi.

Blog Radio 681: Thứ không thể miễn cưỡng chính là tình yêu

Blog Radio 681: Thứ không thể miễn cưỡng chính là tình yêu

Được người mình yêu cầu hôn, nhưng trong lòng cô chỉ toàn là chua cay. Cô nén cảm giác xót xa vào bên trong, tự vỗ về trái tim đang rỉ máu. Cô nói với lòng, bà nội đã già lắm rồi, đằng nào cũng phải kết hôn, thì chi bằng kết hôn với người mình yêu còn hơn là với người mình không có cảm giác. Nghĩ thì nghĩ vậy, mà sao trái tim đau đến run rẩy, chỉ chực trào nước mắt.

Đơn phương là tấm vé một chiều đưa bạn đến nỗi cô đơn

Đơn phương là tấm vé một chiều đưa bạn đến nỗi cô đơn

Tình yêu tuổi thanh xuân giống như việc bạn lên một chuyến xe bus. Chọn đúng xe, đúng tuyến bạn sẽ đến được nơi mình cần đến. Chọn nhầm chuyến, đi sai đường thì phải xuống xe và đợi lại từ đầu. Có những người biết mình đã chọn sai nhưng vẫn cố chấp không chịu từ bỏ, bởi vì họ đã lỡ mang tấm vé một chiều mang tên “đơn phương”.

Tìm thấy nhau trong nhưng mảnh vỡ của thanh xuân

Tìm thấy nhau trong nhưng mảnh vỡ của thanh xuân

Tình yêu là vậy, luôn ngập tràn trong thế gian này dẫu bạn có bi thương đến đâu. Thế giới hơn bảy tỉ người này vẫn có một người dành riêng cho bạn, sẵn sàng bao bọc, sẵn sàng chờ đợi bạn chỉ cần bạn quay đầu, chỉ cần bạn mở lòng đón nhận. Như tôi và anh, một người yêu nhiều và một người dám yêu chúng tôi đã tìm thấy nhau trong những mảnh vỡ của thanh xuân.

Tuổi thanh xuân chỉ có một lần trong đời

Tuổi thanh xuân chỉ có một lần trong đời

Thanh xuân chỉ có một lần trong đời, hãy khóc, hãy cười, dám yêu, dám làm, bạn nhé. Vì dù cuối cùng, thanh xuân có qua đi, thì kỷ niệm cũng sẽ còn mãi và vì những gì bạn đã trải qua sẽ hóa thành trải nghiệm, hun đúc nên bạn của ngày hôm nay.

Tuổi 18 và rung động đầu đời

Tuổi 18 và rung động đầu đời

Rung động đầu đời, không phải ai cũng có thể nắm tay nhau hồi tưởng lại quá khứ, đôi khi chỉ cần nhìn người ấy mỉm cười cũng đủ vui rồi, và khi thấy người ấy nắm tay ai bước qua, tim ta bỗng nhiên đau xót. Cuộc đời này có thể ta sẽ có đôi ba lần rung động, nhưng rung động đầu đời luôn là điều đặc biệt nhất, bởi đứa trẻ ngây thơ trong ta đã bắt đầu biết yêu rồi.

Replay Blog Radio: Giờ chúng ta chỉ còn có nhau

Replay Blog Radio: Giờ chúng ta chỉ còn có nhau

Cô rơi nước mắt. Ngẩng đầu nhìn trời, từng vết nắng chiều nhạt nhòa ôm trọn lấy cô và anh như chở che, bao bọc. Bao nhiêu năm qua cô đã sống trong khổ sở, tự ti, là anh đã đến mang cho cô chút nắng ấm cuối ngày, là anh đã cùng cô trải qua những ngày tháng cuối cùng bên người thân duy nhất.

Blog Radio 680: Cho dù duyên ngắn ngủi cũng đừng bỏ lỡ nhau

Blog Radio 680: Cho dù duyên ngắn ngủi cũng đừng bỏ lỡ nhau

Từ duyên đến phận là cả một quãng đường dài nhưng đôi khi lại bắt đầu từ những lần gặp gỡ tình cờ, vu vơ như vậy. Nếu cuộc đời đưa ta gặp lại nhau một lần nữa, liệu bạn sẽ nắm tay họ thật chặt hay vẫn để hai người đi lướt qua nhau?

Replay Blog Radio: Anh sẽ cầu hôn em chứ?

Replay Blog Radio: Anh sẽ cầu hôn em chứ?

Nếu được một lần trở lại tuổi trẻ, tôi sẽ yêu chân thành hơn, sống chân thành hơn để không đánh mất đi những khoảnh khắc quý giá vô vàn ấy. Tiếc là thanh xuân chẳng thể nào có hai lần, đã đi qua, đã có những lần đúng và nhiều lần sai thì suốt chặng đường còn lại tôi sẽ học cách trân trọng, học cách níu giữ khi mình còn có thể.

Bỏ lỡ một người, bỏ lỡ một đời

Bỏ lỡ một người, bỏ lỡ một đời

Có những đôi chân đi đến những trời xa xôi và thỏa mãn đích đến cuối cùng. Thế nhưng khi ngoảnh đầu nhìn lại, nhận ra trên chặng đường dài cua thanh xuân, ta đã bỏ lỡ những cuộc gặp mặt, bỏ lỡ đôi lần hẹn hò và bỏ lỡ cả hai tiếng tình yêu.

back to top